admin
08-09-2006, 10:13 PM
CHÚA NHẬT XXIII THƯỜNG NIÊN
CHỮA NGƯỜI CÂM ÐIẾC
TẠI VÙNG ÐẤT DÂN NGOẠI
(Mc 7, 31-37)
I.VÀI ÐIỂM CHÚ GIẢI
1. Tại vùng đất dân ngoại.
Sau khi tranh luận với những người biệt phái và các ký lục về "sạch , và "ô uế", Ðức Giêsu vào vùng dân ngoại, một cử chỉ cho thấy lời nói và việc làm của Ngài luôn đi đôi với nhau. Khi đi ngang qua miền Tyrô và Siđôn (hiện nay thuộc Libăng), nhận lời cầu xin của một phụ nữ Syrô-phênêxi, Ngài đã đuổi quỉ ám ra khỏi con gái bà (7, 24-30 : Sách bài đọc năm B không trích câu chuyện này). Giờ thì Ngài đã ở trong miền Thập Tỉnh (Ðêcapôli) : nơi chốn Máccô xác định ở đây có tính cách thần học hơn là địa lý, vì người Do Thái coi miền có mười thành phố này; ở phía Ðông sông Gióc-đa-nô, như vùng đất ngoại giáo và ngoại quốc. Theo Marcô, câu chuyện đã xảy ra chính tại miền này, và chỉ trong Tin Mừng của ngài mới có : " Người ta đem một ngài vừa điếc vừa câm đến với Ðức Giêsu, và xin Ngài đặt tay trên anh".
2. Người câm điếc được chữa lành cách lạ lùng...
Lúc chúng ta chờ đợi Ðức Giêsu chữa lành người câm điếc bằng một cử chỉ và lời nói đầy quyền năng của Ngài, thì Máccô chúng ta kinh ngạc khi ông thuật lại Ðức Giêsu đã chửa lành theo cách các thầy lang ngoại giáo và Do thái thời đó thường làm.
Ðể tránh những con mắt tò mò, Ngài kéo riêng người câm điếc : "Xa khỏi đám đông".
Ngài : " đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh". Chúng ta thấy Ðức Giêsu cũng dùng nước miếng để chữa người mù ở Bé t-sai-đa trong Máccô 8, 23, và chữa người mù từ mới sinh trong Gioan 9,6.
J . Potin xác nhận: " Những cách thức chữa bệnh này rất thông dụng trong các đền thờ ngoại giáo và vẫn còn thịnh hành trong các môi trường Kitô giáo" (Ðức Giêsu Lịch sử đích thực) , Centurion, tr. 172) . Ở Ðây phải chăng cũng cần nhắc là trước thời cánh tân phụng vụ , trong lễ nghi rửa tội, có cử chỉ vừa lấy nước miếng xức vào lỗ tai và miệng của đứa trẻ vừa đọc lại lời của Ðức Giêsu.
- Ngài ngước mắt lên trời, một cử chỉ cầu nguyện và khẩn nài quen thuộc cho thấy quyền năng của Ðức Giêsu từ đâu mà có.
- Ngài rên lên một tiếng . Ðây không phải là tiếng kêu cảm thương đối với người bệnh cho bằng một lời mời gọi sức mạnh thần linh đến để chiến thắng quyền n lực sự dữ.
Ngài phán một lời mầu nhiệm mà Máccô đã có ý thuật lại bằng tiếng Aramé en, ngôn ngữ Ðức Giêsu dùng, mặc dù ông viết Tin mừng bằng tiếng Hy lạp, đó là "Eftata" , nghĩa là "hãy mở ra".
Lời nói và cử chỉ của Ðức? Giêsu hiệu lực ngay tức thì : đôi tai của người câm mở ra, lưỡi của anh như được tháo cởi, anh bắt đầu nói rõ ràng ; và như trong như người câm trong chuyện khác về phép lạ, việc Chúa chữa lành làm dấy lên sự phấn khởi nơi đám đông chứng kiến phép lạ dù Ðức Giêsu đã khuyên họ giữ kín.
3. ..dấu chỉ thời đại Ðấng Thiên Sai
Lời tung hô Máccô trích dẫn để kết luận câu chuyện cho chúng ta thấy chìa khóa của bài đọc : "Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả : ông làm cho kẻ điếc nghe được và kẻ câm nói được. "
Phần thứ nhất của lời tung hô qui chiếu về sách Sáng tạo : " Thiên Chúa thấy tất cả những gì Ngài đã làm đều tốt đẹp", (Sáng thế 1, 31). Như vậy, nó ám chỉ việc Ðức Giêsu chữa lành bệnn tật là những dấu chỉ về sự sáng tạo mới mọi người chờ đợi trong thời buổi cuối cùng.
Phần thứ hai hiển nhiên ám chỉ đến những sấm ngôn của Isaia, nhất là sấm ngôn trong sách bài đọc của chúa nhật thứ 23 này : "Bấy giờ mắt người mù sẽ mở ra ... và miệng người câm sẽ reo hô mừng rỡ. " Ðiều này có nghĩa là tất cả những gì các ngôn sứ loan báo đều được hoàn tất nơi Ðức Giêsu. Nó cũng chào đón sự mở đầu của thời đại Ðấng Thiên Sai.
4. ..loan báo sự chữa lành thiêng liêng :
Việc Chúa chữa người câm điếc ở miền Thập Tỉnh được kết thúc bằng lời tung hô chào đón những dấu chỉ ơn cứu độ của Thiên Chúa. Nó chuẩn bị cho việc chữa người mù ở Bét-sai-đa trong 8, 22-26 (sách bài đọc năm B không có). Việc chữa lành này sẽ mở đường cho các môn đệ nhận ra Ðức Giêsu là Ðấng Thiên Sai.
Như vậy, theo Máccô, phép lạ này cho chúng ta thấy ý? tưởng trưng của việc chữa lành thiêng liêng mà các môn đệ Ðức? Giêsu đang cần. Trong câu chuyện, các môn đệ không được chỉ đích danh. Các ông hình như vắng mặt. Nhưng lời mời gọi đầy rung cảm : "Hãy mở ra " nhằm đến các ông trước tiên vì các ông vẫn còn câm điếc một cách bướng bỉnh trước sứ điệp của Thầy mình. Chính các ông có tai mà vẫn không nghe, nên tai các ông cần phải mở ra để có thể nghe lời Thầy mình và lưỡi các ông cũng cần được tháo cởi để có thể lấy đức tin đáp trả lời mời gọi ấy. Chính các ông có mắt mà không thấy (8,18), nên mắt các ông cần được mở ra và soi sáng để có thể tuyên xưng cùng với lòng tin tưởng: "Thầy là Ðấng Thiên Sai" (3,29).
Sau cùng, Máccô có chủ ý để phép lạ này xảy ra trong phần đất dân ngoại và đặt nó trong " đoạn về bánh trường sinh" là đoạn hoàn toàn nói đến việc dân ngoại được mời gọi lãnh nhận ơn cứu độ và được tham dự vào bàn tiệc thánh thể ; ông cũng có chủ ý khi đặt trên môi những người ngoại giáo lời tung hô : "Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả : ông làm cho kẻ điếc nghe được và kẻ câm nói được". Là muốn công bố và báo trước lời tuyên xưng đúc tin của các cộng đoàn Kitô hữu đã sinh ra và sẽ sinh ra từ việc truyền giáo cho dân ngoại. Như vậy, những độc giả xuất thân từ ngoại giáo trước kia cũng như ngày nay có thể dễ dàng lắng nghe đoạn Tin mừng này, đồng hóa mình với người câm điếc được chữa khỏi cũng như với đám đông nhân chứng. Họ cũng được mời gọi " cởi mở đón nhận Lời và Hà nh động của Ðấng Cứu Thế", và "đừng sợ hãi khi phải "công bố" chúng với thế giới". (Xem J. Hervieux, ("Tin Mừng Máccô", Centurion, tr. 107)
CHỮA NGƯỜI CÂM ÐIẾC
TẠI VÙNG ÐẤT DÂN NGOẠI
(Mc 7, 31-37)
I.VÀI ÐIỂM CHÚ GIẢI
1. Tại vùng đất dân ngoại.
Sau khi tranh luận với những người biệt phái và các ký lục về "sạch , và "ô uế", Ðức Giêsu vào vùng dân ngoại, một cử chỉ cho thấy lời nói và việc làm của Ngài luôn đi đôi với nhau. Khi đi ngang qua miền Tyrô và Siđôn (hiện nay thuộc Libăng), nhận lời cầu xin của một phụ nữ Syrô-phênêxi, Ngài đã đuổi quỉ ám ra khỏi con gái bà (7, 24-30 : Sách bài đọc năm B không trích câu chuyện này). Giờ thì Ngài đã ở trong miền Thập Tỉnh (Ðêcapôli) : nơi chốn Máccô xác định ở đây có tính cách thần học hơn là địa lý, vì người Do Thái coi miền có mười thành phố này; ở phía Ðông sông Gióc-đa-nô, như vùng đất ngoại giáo và ngoại quốc. Theo Marcô, câu chuyện đã xảy ra chính tại miền này, và chỉ trong Tin Mừng của ngài mới có : " Người ta đem một ngài vừa điếc vừa câm đến với Ðức Giêsu, và xin Ngài đặt tay trên anh".
2. Người câm điếc được chữa lành cách lạ lùng...
Lúc chúng ta chờ đợi Ðức Giêsu chữa lành người câm điếc bằng một cử chỉ và lời nói đầy quyền năng của Ngài, thì Máccô chúng ta kinh ngạc khi ông thuật lại Ðức Giêsu đã chửa lành theo cách các thầy lang ngoại giáo và Do thái thời đó thường làm.
Ðể tránh những con mắt tò mò, Ngài kéo riêng người câm điếc : "Xa khỏi đám đông".
Ngài : " đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh". Chúng ta thấy Ðức Giêsu cũng dùng nước miếng để chữa người mù ở Bé t-sai-đa trong Máccô 8, 23, và chữa người mù từ mới sinh trong Gioan 9,6.
J . Potin xác nhận: " Những cách thức chữa bệnh này rất thông dụng trong các đền thờ ngoại giáo và vẫn còn thịnh hành trong các môi trường Kitô giáo" (Ðức Giêsu Lịch sử đích thực) , Centurion, tr. 172) . Ở Ðây phải chăng cũng cần nhắc là trước thời cánh tân phụng vụ , trong lễ nghi rửa tội, có cử chỉ vừa lấy nước miếng xức vào lỗ tai và miệng của đứa trẻ vừa đọc lại lời của Ðức Giêsu.
- Ngài ngước mắt lên trời, một cử chỉ cầu nguyện và khẩn nài quen thuộc cho thấy quyền năng của Ðức Giêsu từ đâu mà có.
- Ngài rên lên một tiếng . Ðây không phải là tiếng kêu cảm thương đối với người bệnh cho bằng một lời mời gọi sức mạnh thần linh đến để chiến thắng quyền n lực sự dữ.
Ngài phán một lời mầu nhiệm mà Máccô đã có ý thuật lại bằng tiếng Aramé en, ngôn ngữ Ðức Giêsu dùng, mặc dù ông viết Tin mừng bằng tiếng Hy lạp, đó là "Eftata" , nghĩa là "hãy mở ra".
Lời nói và cử chỉ của Ðức? Giêsu hiệu lực ngay tức thì : đôi tai của người câm mở ra, lưỡi của anh như được tháo cởi, anh bắt đầu nói rõ ràng ; và như trong như người câm trong chuyện khác về phép lạ, việc Chúa chữa lành làm dấy lên sự phấn khởi nơi đám đông chứng kiến phép lạ dù Ðức Giêsu đã khuyên họ giữ kín.
3. ..dấu chỉ thời đại Ðấng Thiên Sai
Lời tung hô Máccô trích dẫn để kết luận câu chuyện cho chúng ta thấy chìa khóa của bài đọc : "Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả : ông làm cho kẻ điếc nghe được và kẻ câm nói được. "
Phần thứ nhất của lời tung hô qui chiếu về sách Sáng tạo : " Thiên Chúa thấy tất cả những gì Ngài đã làm đều tốt đẹp", (Sáng thế 1, 31). Như vậy, nó ám chỉ việc Ðức Giêsu chữa lành bệnn tật là những dấu chỉ về sự sáng tạo mới mọi người chờ đợi trong thời buổi cuối cùng.
Phần thứ hai hiển nhiên ám chỉ đến những sấm ngôn của Isaia, nhất là sấm ngôn trong sách bài đọc của chúa nhật thứ 23 này : "Bấy giờ mắt người mù sẽ mở ra ... và miệng người câm sẽ reo hô mừng rỡ. " Ðiều này có nghĩa là tất cả những gì các ngôn sứ loan báo đều được hoàn tất nơi Ðức Giêsu. Nó cũng chào đón sự mở đầu của thời đại Ðấng Thiên Sai.
4. ..loan báo sự chữa lành thiêng liêng :
Việc Chúa chữa người câm điếc ở miền Thập Tỉnh được kết thúc bằng lời tung hô chào đón những dấu chỉ ơn cứu độ của Thiên Chúa. Nó chuẩn bị cho việc chữa người mù ở Bét-sai-đa trong 8, 22-26 (sách bài đọc năm B không có). Việc chữa lành này sẽ mở đường cho các môn đệ nhận ra Ðức Giêsu là Ðấng Thiên Sai.
Như vậy, theo Máccô, phép lạ này cho chúng ta thấy ý? tưởng trưng của việc chữa lành thiêng liêng mà các môn đệ Ðức? Giêsu đang cần. Trong câu chuyện, các môn đệ không được chỉ đích danh. Các ông hình như vắng mặt. Nhưng lời mời gọi đầy rung cảm : "Hãy mở ra " nhằm đến các ông trước tiên vì các ông vẫn còn câm điếc một cách bướng bỉnh trước sứ điệp của Thầy mình. Chính các ông có tai mà vẫn không nghe, nên tai các ông cần phải mở ra để có thể nghe lời Thầy mình và lưỡi các ông cũng cần được tháo cởi để có thể lấy đức tin đáp trả lời mời gọi ấy. Chính các ông có mắt mà không thấy (8,18), nên mắt các ông cần được mở ra và soi sáng để có thể tuyên xưng cùng với lòng tin tưởng: "Thầy là Ðấng Thiên Sai" (3,29).
Sau cùng, Máccô có chủ ý để phép lạ này xảy ra trong phần đất dân ngoại và đặt nó trong " đoạn về bánh trường sinh" là đoạn hoàn toàn nói đến việc dân ngoại được mời gọi lãnh nhận ơn cứu độ và được tham dự vào bàn tiệc thánh thể ; ông cũng có chủ ý khi đặt trên môi những người ngoại giáo lời tung hô : "Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả : ông làm cho kẻ điếc nghe được và kẻ câm nói được". Là muốn công bố và báo trước lời tuyên xưng đúc tin của các cộng đoàn Kitô hữu đã sinh ra và sẽ sinh ra từ việc truyền giáo cho dân ngoại. Như vậy, những độc giả xuất thân từ ngoại giáo trước kia cũng như ngày nay có thể dễ dàng lắng nghe đoạn Tin mừng này, đồng hóa mình với người câm điếc được chữa khỏi cũng như với đám đông nhân chứng. Họ cũng được mời gọi " cởi mở đón nhận Lời và Hà nh động của Ðấng Cứu Thế", và "đừng sợ hãi khi phải "công bố" chúng với thế giới". (Xem J. Hervieux, ("Tin Mừng Máccô", Centurion, tr. 107)