admin
20-09-2006, 09:16 AM
Kinh Tế Phục Vụ Con Người
Cha Louis-Joseph Lebret (1897-1966), cựu sĩ quan Hải Quân, là một tu sĩ dòng Đaminh, đã có công khởi xướng và cùng với nhà chuyên môn giàu thiện chí khác (như cha: Th.Suavet, H.Quoist) lập nên một học thuyết, đồng thời cũng là một nhóm mang tên “Kinh Tế và Nhân Bản” (Économie et Humanisme) nhằm mục đích phát động một nền kinh tế phục vụ con người!
Sau khi nghiên cứu và đúc kết thành một học thuyết, một hệ thống thực sự, ngài đã cùng với các đồng chí cho xuất bản nhiều sách báo, vạch ra một đường hướng phục vụ thế giới mới mẻ, ai muốn hưởng ứng thì cứ vận dụng cách sáng tạo vào hoàn cảnh của địa phương mình.
Cha Lebret được mời du hành khắp thể giới (từ nhiều làng bên nước Pháp tới những xứ kém mở mang, từ trụ sở Liên Hiệp Quốc tới Hội Trường Công Đồng Vatican II) để trình bày đường lối của ngài về “Kinh Tế và Nhân Bản”. [Chú của người tổng hợp: NGÀI ĐÃ TRIỂN KHAI CHƯƠNG TRÌNH NÀY TẠI VIỆT NAM HAI NĂM 1958-1959, THỜI CHẾ ĐỘ VNCH I].
Ngài nhấn mạnh rằng:
“Phải làm sao để vừa phát triển nền kinh tế, vừa phát triển con người toàn diện, vật chất cũng như tâm linh, và phát triển đồng đều trên mọi miền khắp thế giới.”
Ngài đã để lại lời cầu nguyện sau đây thật đáng cho chúng ta suy niệm:
“Lạy Chúa, lỗi tại con,
Tại con không chân thành yêu anh chị em con,
Tại con không cảm thấy đau khổ trước những khốn cùng của anh chị em con,
Tại con hay thờ ơ lãnh đạm bên cạnh người xấu số,
Tại con đã khinh dể nhiếu người, nhất là những người nghèo hèn, những người có địa vị kiến thức kém hơn con,
Tại con không giữ đúng như lời cam kết, (t.292)
Tại con không ăn ở d6ẽ dãi với kẻ khác, không sẵn sàng với kẻ khác,
Tại con không biết tìm hiểu hoàn cảnh của người ta,
Tại con đã từ chối một sự giúp đỡ, theo tính ích kỷ của con,
Tại con không ra tay xoa dịu một vết thương mà lẽ ra con phải làm,
Tại con chỉ tới lui kết nghĩa với những người mà con mong sẽ đem lại lợi ích cho con,
Tại con đã làm tổn thương người ta nhiều vì lời ăn tiếng nói của con,
Tại con đã hạ bệ những kẻ đối nghịch với con,
Tại con đã láo xược và ăn ở bất công,
Tại con đã làm gương xấu quá nhiều …,
Nên anh chị em con đã bị tổn thương nhiều vừa hồn vừa xác.
Lạy Chúa, lỗi tại con!!! Xin Chúa tha thứ cho con.
Và con cũng xin Chúa tha thứ cho những anh chị em vì lỗi con mà đã sống bất xứng”.
Trích: Di Sản Văn Hóa Của Một Người Cha (http://my.opera.com/labika/forums/topic.dml?id=156498) - Hòa Giang Đỗ Hữu Nghiêm tổng hợp
Cha Louis-Joseph Lebret (1897-1966), cựu sĩ quan Hải Quân, là một tu sĩ dòng Đaminh, đã có công khởi xướng và cùng với nhà chuyên môn giàu thiện chí khác (như cha: Th.Suavet, H.Quoist) lập nên một học thuyết, đồng thời cũng là một nhóm mang tên “Kinh Tế và Nhân Bản” (Économie et Humanisme) nhằm mục đích phát động một nền kinh tế phục vụ con người!
Sau khi nghiên cứu và đúc kết thành một học thuyết, một hệ thống thực sự, ngài đã cùng với các đồng chí cho xuất bản nhiều sách báo, vạch ra một đường hướng phục vụ thế giới mới mẻ, ai muốn hưởng ứng thì cứ vận dụng cách sáng tạo vào hoàn cảnh của địa phương mình.
Cha Lebret được mời du hành khắp thể giới (từ nhiều làng bên nước Pháp tới những xứ kém mở mang, từ trụ sở Liên Hiệp Quốc tới Hội Trường Công Đồng Vatican II) để trình bày đường lối của ngài về “Kinh Tế và Nhân Bản”. [Chú của người tổng hợp: NGÀI ĐÃ TRIỂN KHAI CHƯƠNG TRÌNH NÀY TẠI VIỆT NAM HAI NĂM 1958-1959, THỜI CHẾ ĐỘ VNCH I].
Ngài nhấn mạnh rằng:
“Phải làm sao để vừa phát triển nền kinh tế, vừa phát triển con người toàn diện, vật chất cũng như tâm linh, và phát triển đồng đều trên mọi miền khắp thế giới.”
Ngài đã để lại lời cầu nguyện sau đây thật đáng cho chúng ta suy niệm:
“Lạy Chúa, lỗi tại con,
Tại con không chân thành yêu anh chị em con,
Tại con không cảm thấy đau khổ trước những khốn cùng của anh chị em con,
Tại con hay thờ ơ lãnh đạm bên cạnh người xấu số,
Tại con đã khinh dể nhiếu người, nhất là những người nghèo hèn, những người có địa vị kiến thức kém hơn con,
Tại con không giữ đúng như lời cam kết, (t.292)
Tại con không ăn ở d6ẽ dãi với kẻ khác, không sẵn sàng với kẻ khác,
Tại con không biết tìm hiểu hoàn cảnh của người ta,
Tại con đã từ chối một sự giúp đỡ, theo tính ích kỷ của con,
Tại con không ra tay xoa dịu một vết thương mà lẽ ra con phải làm,
Tại con chỉ tới lui kết nghĩa với những người mà con mong sẽ đem lại lợi ích cho con,
Tại con đã làm tổn thương người ta nhiều vì lời ăn tiếng nói của con,
Tại con đã hạ bệ những kẻ đối nghịch với con,
Tại con đã láo xược và ăn ở bất công,
Tại con đã làm gương xấu quá nhiều …,
Nên anh chị em con đã bị tổn thương nhiều vừa hồn vừa xác.
Lạy Chúa, lỗi tại con!!! Xin Chúa tha thứ cho con.
Và con cũng xin Chúa tha thứ cho những anh chị em vì lỗi con mà đã sống bất xứng”.
Trích: Di Sản Văn Hóa Của Một Người Cha (http://my.opera.com/labika/forums/topic.dml?id=156498) - Hòa Giang Đỗ Hữu Nghiêm tổng hợp