PDA

View Full Version : Chủ đề Đại Hội Truyền Giáo Á châu lần thứ I


admin
29-09-2006, 10:39 PM
Chủ đề Đại Hội Truyền Giáo Á châu lần thứ I


(18-22/10/2006)



CÂU CHUYỆN CHÚA GIÊSU TẠI CHÂU Á


Cha Julian Saldana


http://www.fabc.org/img/amc_logo.jpg





1. Bối cảnh Châu Á.

1.1 Những câu hỏi tối thượng : một người quen thuộc với khung cảnh Châu Á có thể nhận định, như Thánh Phaolô đã từng nói với dân Athen, rằng : “ Thưa quý vị vùng Á Châu, về mọi mặt, tôi thấy quý vị là những người rất sùng đạo” (Cv 17, 22). Người ấy cũng nhận ra rằng họ quen chịu cực và sống thiếu thốn. Như thế tại đây, từ thời cổ xưa, các bậc thày dạy đạo, các nhà tu khổ hạnh và các ngôn sứ đã tìm lối giải thích ý nghĩa cuộc sống nhân linh, để trả lời cho những câu hỏi không ngừng dằn vặt tâm can con người : Con người là ai ? Thế nào là thiện là ác ? Điều gì làm con người thành bất hạnh và tại sao ? Đâu là con đường dẫn đến hạnh phúc đích thật ? Đâu là sự thật về cái chết, phán xét và thưởng phạt đàng sau nấm mồ ? Và sau cùng, đâu là mầu nhiệm tối thượng không lời diễn tả đang trói buộc hiện hữu nhân linh, từ đó chúng ta xuất phát và chúng ta sẽ đi về đâu ? Quả là cuộc hành trình quá dài, trong đối thọai với ‘cái màu nhiệm tối thượng không lời diễn tả’ đó đã biến Châu Á thành nơi chôn nhau cắt rốn của các tôn giáo trên thế giới.

1.2 Kinh nghiệm Emmaus : Trên đường lữ hành, người dân Châu Á có được một người bạn linh thiêng cùng đi, như hai môn đệ trên đường Emmaus (Lc 24,13-35). Thoạt đầu, “mắt họ còn bị ngăn cản, họ không nhận ra Người” (16), trong khi họ nói chuyện và tranh luận với nhau. Nhưng sau đó, “mắt họ liền mở ra, và họ nhận ra Người” (câu 31). Dần dần, họ đã nhận ra và thấy Người từ những góc cạnh khác nhau, như là “Thày Dạy sự Khôn Ngoan, Đấng Chữa Lành, Đấng Giải Phóng, Vị Hướng Dẫn Tinh Thần, Đấng Thông Sáng, Người Bạn biết Cảm thông của người nghèo, Người Samaritanô Nhân Hậu, Vị Mục Tử Tốt Lành, Đấng Tuân Phục” (EA 20). Hơn thế nữa, có nhiều người còn nhận ra Người là Ngôi Lời Nhập Thể, Thiên Chúa thật và người thật, “Đấng Cứu Thế đem lại ý nghĩa cho những nỗi thống khổ và đớn đau không lời diễn tả,” giữa muôn cảnh cùng khốn người dân Châu Á từng gánh chịu. Họ tuyên xưng đức tin trước mặt mọi người, và trở thành môn đệ của Người. Họ làm chứng, “lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta ?” (Câu 32). Như thế, những cộng đoàn môn đệ Đức Kitô đã được hình thành. Có cộng đoàn đã sinh ra ngay từ những thế kỷ đầu sau công nguyên ở Kerala ; rồi sau đó, là ở Trung Á. Và sau cùng, công cuộc truyền giáo vĩ đại, khởi đi từ thế kỷ 16 đã làm phát sinh rất nhiều cộng đoàn như thế, trên khắp mọi miền Á Châu. Dầu sao, câu chuyện của Chúa Giêsu ở đây còn có những tầng rễ sâu hơn nhiều.

2. Kỳ tiền sử của ‘câu chuyện’ :

Người ta có thể bàn đến giai đoạn tiền thân của câu chuyện Chúa Giêsu, khi mà người ta chỉ có thể nhận biết Người qua các danh xưng. Người ta nhắc đến sự hiện diện của Lời và Thần Khí từ buổi bình minh của lịch sử. Như gió, Thần Khí hoạt động ở mọi nơi : gió muốn thổi đâu thì thổi (Ga 3,8). Thần Khí tuôn đổ trên ông Cornelius và gia đình, cho dầu họ chưa nhận phép rửa, để thấy rằng “Thiên Chúa không thiên tư tây vị ai.” (Cv 10,34). Như vậy, chẳng lạ gì khi chúng ta nhận ra hoa trái của Thần Khí (Gl 5,22-23) trong cuộc sống của vô số môn đồ của các truyền thống tôn giáo khác nhau, “nhờ Thần Khí mà diệt trừ những hành vi của thân xác” (Rm 8,13). Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II kết luận : “Sự hiện diện và hoạt động của Thần Khí không chỉ tác động trên các cá nhân, mà còn ảnh hưởng đến xã hội, lịch sử, các dân tộc, các nền văn hoá và tôn giáo nữa” (RM 28). Cả Lời cũng soi sáng mỗi người ngay từ thuở ban đầu (Ga 1,9), cho đến “thời sau hết này, Thiên Chúa đã dạy chúng ta qua Thánh Tử” (Dt 1,2). Thật vậy, Lời và Thần Khí chẳng khác gì hai bàn tay của Thiên Chúa Cha, luôn làm việc để muôn vật được hiệp nhất và giao hoà.

Nếu Lời đã hiệp thông với loài người ngay từ thuở ban đầu, ta dễ hiểu được là khi Ngôi Lời trở thành người, hiện diện giữa họ, tự nhiên họ sẽ “nhìn ra” và cảm nhận nơi Người sự đáp ứng thoả đáng cho những khát vọng thâm sâu nhất của họ. Nhận định này được củng cố bởi thái độ tích cực nơi tín hữu các tôn giáo khác, khi họ không ngừng hướng về con người và giáo huấn của Đức Kitô. Sự kiện này cũng phải gợi lên nơi các Kitô Hữu niềm tin tưởng để kể lại câu chuyện Chúa Giêsu cho người khác. Công Đồng Vaticanô II dạy : “Trong khi rao giảng Đức Kitô, Giáo Hội mặc khải cho mọi người biết chân lý đích thực về hoàn cảnh và ơn gọi toàn diện của họ.” (AG 8). Huyền thoại quanh vị cứu tinh, rất phổ biến nơi một vài vùng Châu Á, có thể được hiểu như một “nỗ lực đi tìm Đấng muôn dân trông đợi”, nghĩa là một sự tiền dự, một sự tìm kiếm vị cứu tinh trong suốt lịch sử, vị Thiên Chúa làm người, đấng sẽ hoàn thành định mệnh con người bằng thập giá và sự phục sinh của Người. Trong ý nghĩa đó, Đức Kitô chính là ‘Đấng muôn dân trông đợi.”

admin
29-09-2006, 10:40 PM
3. Câu chuyện của Chúa Giêsu trong Giáo Hội Tiên Khởi :


Ngay từ lúc khởi đầu, các Giáo đoàn đã ý thức rõ rệt về sự hiện diện của Đức Chúa Phục Sinh ở giữa họ. Đấy chính là yếu tố làm họ thành Giáo Hội và giúp họ “chuyên cần nghe các tông đồ giảng dạy, luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự bẻ bánh và cầu nguyện không ngừng” (Cv 2, 42,46). Y thức ấy đạt tới đỉnh cao trong việc cử hành Thánh Thể, tập trung trong lời thưa “Maranatha !” (1 Co 16,22) : “Lạy Chúa, xin hãy đến !” hay là “Chúa đang đến !” Trên hết, họ là môn đệ của Đấng đã phán “Hãy là môn đệ Ta !” (Mt 28,19). Cuộc sống của họ tập trung vào Chúa, đến độ người ta bắt đầu gọi họ là “Kitô Hữu”, nghĩa là “Môn đệ Đức Kitô.” (Cv 11,26). Lối sống của họ trở thành đặc biệt, đến độ người ta đặt tên cho cộng đoàn của họ “Con Đường” (Cv 9,2 ; 19,9 ; 22,4 ; 24,14.22). Phong cách sống của họ có tên là ‘koinonia’, có nghĩa là hiệp nhất trong yêu thương và phục vụ, đến độ “chẳng ai trong họ phải thiếu thốn của gì.” (Cv 4,32-35). Họ hiện diện trong xã hội chẳng khác gì muối, ánh sáng và men (Mt 5,13-16). Việc kể lại câu chuyện Chúa Giêsu không thể bị tách rời khỏi việc sống câu chuyện đó trong những hoàn cảnh cụ thể của mỗi Giáo Hội địa phương. Như thế, câu chuyện Chúa Giêsu vẫn tiếp tục dọc theo “Con Đường”, đến độ Người có thể trách cứ Saulô khi ông bách hại Giáo Hội, “Tại sao anh lại tìm bắt Ta ?” (Cv 9,4). Câu chuyện của Chúa Giêsu chẳng phải một quá khứ để được tưởng nhớ trong nuối tiếc, nhưng là thực tại cần được sống và thể hiện trong cộng đồng. Thực ra, thì những văn bản Tân Ước đầu tiên chẳng phải các sách Phúc Âm mà là các thư Thánh Phaolô, luôn quan tâm giúp cộng đồng tiên khởi sống như Chúa và thực hành Lời Chúa dạy, trong ý thức sâu đậm về sự hiện diện của Đấng Phục sinh.

4. Câu chuyện Chúa Giêsu tại Châu Á :

Theo gương các môn đệ tiên khởi, các cộng đoàn Kitô hữu tại Châu Á cũng được mời gọi để kể lại câu chuyện Chúa Giêsu, với “sắc thái Á Châu” (EA 20). Đây là món quà lớn nhất Giáo Hội có thể trao tặng Châu Á. (EA 10). Trong nhiều thập niên, Liên Hội Đồng Giám Mục Châu Á đã suy tư sâu sắc về sứ mạng ưu đãi này. Bối cảnh Châu Á gợi ý cần có một cách thức chia sẻ Tin Mừng Đức Kitô, mang sắc thái Châu Á. Phải thực hiện điều này trong đối thoại “liên tục, khiêm cung và thân tình” với người nghèo Châu Á, với những nền văn hoá địa phương và với các truyền thống tôn giáo khác. Lối tiếp cận này, đặc trưng của nhãn quan Châu Á, đề cao tính hỗ tương sẵn có giữa các dân tộc, các nền văn hoá, các truyền thống tôn giáo và các nhãn quang khác nhau về thế giới. Khởi điểm phải là : “hiện diện giữa dân chúng, đáp ứng nhu cầu của họ, bén nhạy trước sự hiện diện của Thiên Chúa trong các nền văn hoá và những truyền thống tôn giáo khác, và làm chứng cho những giá trị Nước Trời bằng hiện diện, kết đoàn, chia sẻ và rao truyền.” Các cộng đoàn Kitô hữu Châu Á phải quan tâm thăng tiến các giá trị tôn giáo và văn hoá vốn rất được trân trọng ở Châu Á như : lòng yêu thích sự thinh lặng và chiêm niệm, sự giản dị, tính hoà nhã, thong dong, bất bạo động, tôn trọng các tôn giáo khác và chung sống hoà bình, tinh thần chuyên cần làm việc, trọng kỷ luật, sống giản dị, ham học tập và suy tư triết lý, tôn trọng sự sống, thông cảm với mọi người, gần gũi thiên nhiên, thảo hiếu với cha mẹ, ông bà và tổ tiên, và một cảm thức khá trưởng thành về cuộc sống chung (EA 6).

Đối với các Kitô hữu Á Châu, “rao giảng Đức Kitô trước hết, có nghĩa là sống như Ngài giữa những người anh em không chung niềm tin và xác tín, và làm được những việc Ngài đã làm, nhờ ơn Ngài trợ lực.” Trong bối cảnh đó, tiến trình hội nhập sẽ được thực hiện : “Một khi biết chung vai sát cánh với các anh chị em thuộc các tôn giáo khác, để cùng tìm cách giải quyết các vấn đề liên quan đến sự sống sự chết, chắc chắn Giáo Hội sẽ được biến đổi trong tiến trình hội nhập. Nói khác đi, Giáo Hội sẽ được hội nhập – ở tầm mức tuy bao gồm, nhưng còn thâm sâu hơn là chuyện nghi thức và biểu tượng.” Nhiệt tình dấn thân như thế có thể tạo động lực giúp thực hiện một sự hội nhập toàn phần mà Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã từng kêu gọi các Giáo Hội Á Châu (EA 21–22).

5. Chuyện Chúa Giêsu trong cuộc sống các cá nhân :

Trong bối cảnh Châu Á, người ta dễ bị thuyết phục bởi gương sống hơn là những lập luận triết lý (EA 42). Họ quan sát những vị rao giảng Đức Kitô xem có gì biến đổi trong lối sống không : có kinh nghiệm nào và có biết từ bỏ không. Nói cho cùng, “chỉ có một vật đang cháy mới có thể đốt cháy một vật khác” (EA 23). Một chứng nhân biểu lộ gương mặt của Đức Kitô ở Á Châu cách rất rõ ràng, là Mẹ Têrêsa, “một biểu tượng của việc phục vụ sự sống mà Giáo Hội đang cống hiến ở Á Châu, tương phản một cách đầy can đảm với những thế lực đen tối đang tác hại xã hội khủng khiếp” (EA 7). Qua tình bác ái và những công cuộc từ thiện, Mẹ đã thực sự làm Đức Kitô hiện diện cách tròn đầy” (AG 6).

Cuộc đời và cái chết của các vị thánh và chân phước Á Châu đã minh hoạ cho câu chuyện Chúa Giêsu trong bối cảnh Châu Á. Điều quan trọng là chúng ta phải tưởng nhớ các vị “anh hùng đức tin” của Á Châu này (EA 49), và xuất bản tiểu sử của các ngài. Chúng ta cần bảo đảm là các vị tử đạo trong những thập niên qua, phải được tưởng nhớ, qua việc thu thập những dữ liệu thông tin cần thiết (“Tertio Millennio Adveniente”, số 37).

KẾT LUẬN :

Câu chuyện Chúa Giêsu tiếp tục tỏ lộ cuộc sống và kinh nghiệm của vô số Kitô hữu và cộng đoàn Kitô giáo tại Châu Á. Giống như hai môn đệ, sau khi gặp Chúa Giêsu trên đường đi Emmaus, họ phải kể lại “những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh” (Lc 24,35). Họ cũng là những người được nghe Chúa Giêsu nói : “Anh cứ về nhà, với thân nhân, và thuật lại cho họ biết mọi điều Thiên Chúa đã làm cho anh, và Người đã thuơng anh như thế nào.” (Mc 5,19). Chúng ta cần lắng nghe chứng từ của họ để có thể cùng nhau tuyên xưng đức tin và hiến dâng cuộc sống cho Đức Kitô.

admin
29-09-2006, 10:41 PM
KINH CẦU CHO VIỆC TRUYỀN GIÁO Ở CHÂU Á

Lạy Cha, Cha đã muốn cho muôn người được cứu độ và nhận biết Chân lý của Cha : là Chúa Giêsu, Con Cha yêu dấu, đã được Cha sai đến, để chỉ cho chúng con con đường dẫn đến Cha và đến với nhau, giúp chúng con có thể sống cuộc sống của Người cách viên mãn, và góp phần xây dựng vương quốc Cha, vương quốc của hòa bình, công lý và tình liên đới giữa mọi người.

Chúng con ca tụng và cảm tạ Cha, vì đã ban Chúa Giêsu làm Đấng Cứu Độ và người anh cho chúng con, Và đã đem chúng con đến cuộc sống đức tin, cậy, mến.

Xin thương giúp chúng con biết trân trọng đầy đủ đức tin chúng con đã lãnh nhận, lại biết hân hoan và quảng đại chia sẻ đức tin ấy bằng chứng tá chân thành về một lối sống Kitô hữu đích thực.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã chọn Á Châu làm quê hương, nhưng các môn đệ của Chúa vẫn chỉ là ‘đàn chiên nhỏ’ trong châu lục rộng lớn này. Ước gì mọi dân tộc Châu Á nhận biết và yêu mến Chúa, nhờ thấy chúng con yêu thương nhau, và tận tình phục vụ mọi người, nhất là những ai nhỏ bé nhất giữa anh chị em chúng con.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin làm cho Chúa Giêsu thực sự sống lại nơi chúng con, giúp chúng con có thể thực hiện sứ mạng giới thiệu Người cho muôn dân, bằng cách kể lại chuyện Chúa Giêsu cho Châu Á, và qua việc khám phá sự hiện diện đa dạng của Người :

trong nét đẹp của châu lục vĩ đại này,
trong sự phong phú của các nền văn hóa và tôn giáo của chúng con,
và trên hết, trong việc gieo trồng nơi cõi lòng người dân Châu Á
một nỗi khát vọng thâm sâu, hướng về Đấng Thiêng Liêng.

Lạy Thần Khí của Cứu Chúa Phục Sinh, xin thương giúp chúng con mau tiến bước, đến gặp gỡ các anh chị em, thuộc các tôn giáo và các nền văn hóa khác, để cùng họ đối thoại bằng chính cuộc sống và đức tin, và cùng chân thành nỗ lực loại bỏ những nguyên nhân dẫn đến bạo lực và hận thù trong các cộng đồng chúng con.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ của Giáo Hội Châu Á, và Ánh Sao soi chiếu việc Tân Rao Giảng Tin Mừng, xin dẫn chúng con đến với Chúa Giêsu, Con Mẹ để chúng con biết yêu Người, như Mẹ đã từng yêu, và để chúng con biết hăng say thể hiện Thánh Ý Chúa và cứu rỗi các linh hồn. Amen.

Trích: http://www.fabc.org (http://www.fabc.org/)