PDA

View Full Version : Opus Dei là gì?


admin
14-10-2006, 07:47 AM
OPUS DEI LÀ GÌ?

http://www.tinvui.org/trangchu/modules/News/pic/1160728832_catholic.jpg (http://javascript<b></b>:;)

Trong Mật mã Da Vinci, Opus Dei là một tu hội được đặt ra ngoài Giáo hội. Tu hội này do một vị Giám mục bị mua chuộc thành lập, chủ trương cầu nguyện bằng cách tự đánh mình bằng roi da và dây kim loại đến đổ máu. Người xem trên thế giới bắt đầu tìm hiểu về Opus Dei. Họ cũng tìm hiểu xem Opus Dei phản ứng ra sao?



Vào đầu tháng 3-2006, một sinh viên cao học về nghệ thuật thuộc trường đại học Columbia University, cô Elizabeth Heil, đang xem TV, bỗng giật mình vì thấy một đoạn quảng cáo về cuốn phim “rùng rợn, ăn khách” của đạo diễn Ron Howard dự tính trình chiếu rộng rãi vào ngày 19-5. Trong đoạn phim quảng cáo đó, cô sinh viên Heil thấy cảnh lưng trần đầy máu của một người vừa kêu “Giêsu” vừa đánh mình bằng một dây roi da. Nhìn chiếc lưng đầy máu đó, Heil nghĩ ngay đây không phải là chuyện chỉ có chủ đích gợi sự tò mò thích thú, nhất là khi cô mới đọc xong cuốn truyện và nhận ra nhân vật đang đóng trong cảnh quảng cáo cho cuốn phim đó lại là Silas, “một người bị bệnh bạch tạng và là một thành viên của Opus Dei, một tổ chức giết người cuồng tín kỳ lạ có tên là Opus Dei”. Không thể nín cười được vì chính cô là một thành viên của Opus Dei. “Đây đúng là một sự bôi bác không chấp nhận được”. Opus Dei trong “Mật Mã Da Vinci” là một “hệ phả Công giáo La Mã” rất có quyền lực, vô cùng bảo thủ với những nghi lễ tự hành hạ thân thể mình. Một thành viên của tổ chức này đã thực hiện một loạt những vụ ám sát để bảo vệ một điều bí mật “có thể đe dọa đến Giáo hội”. Thực sự câu chuyện trong cuốn sách của Dan Brown đã bị bóp méo có chủ đích của tác giả.

Ngày 10 tháng giêng 2006, tại biệt thự Tavere, Trụ sở Trung ương của Opus Dei, hơn một chục người ngồi quây quần trong một căn phòng trông giống như căn phòng được dựng trong phim Mật mã Da Vinci, nơi đó (trong phim) Giám mục Aringarosa đã trao 20 triệu Euro trái phiếu Vatican để thực hiện một âm mưu ác độc nhất chưa từng có trong phim. Những người này đến từ London, Paris, Milan, Madrid, New York, Lagos, Montreal để lên kế hoạch chống lại một người mà họ cho là nguy hiểm nhất trong tổ chức, đó chính là đạo diển Ron Howard. Juan Manuel Mora, Giám đốc Truyền thông của Opus Dei nói: “Chúng tôi không thể ngồi yên, nhất là sau khi được biết nội dung kịch bản. Chúng tôi đã yêu cầu gặp ông ta, nhưng ông ta (đạo diễn Brown) đã từ chối”. Ong nói tiếp, “Không ai muốn gây chiến, nhưng cũng không ai muốn yên lặng mãi”. Tổ chức tự đặt tên cho công việc là “chiến dịch Da Vinci Code”. Chiến dịch ngắm ba mục tiêu: (1) Biến chuyện bôi bác của cuốn phim thành một cơ hội để phát triển hội viên. Vì sau khi xem phim và tìm hiểu nhiều người sẽ nói: “Chà Opus Dei đâu có tồi tệ như vậy!” (2) Opus Dei sẽ có thêm nhiều đồng minh, cũng như các tổ chức khác của Thiên Chúa giáo bởi vì “cuốn phim không chỉ đả kích Opus Dei, cuốn phim đã coi tất cả các tổ chức tôn giáo khác của Vatican là dối trá!” (3) Chiến dịch chỉ xoay quanh việc tranh luận bằng ngôn từ khách quan, bởi vì bất cứ ngôn từ “quá khích” nào cũng chỉ quảng cáo cho mục tiêu tiếp thị của cuốn phim mà thôi.

Về phần đạo diễn Howard, ông nói: “Chúng tôi chỉ muốn cuốn phim phản ảnh trung thực những gì trong quyển sách nhưng không muốn tạo ra sự đụng chạm khó chịu đối với niềm tin”. Khi được hỏi về mưu đồ bóp méo sự thật trong quyển sách, Howard nói: “Vâng, trong cuốn phim có đề cập tới Opus Dei,” và sau khi dừng lại một lát, vị đạo diễn phim nói, “Tôi không có ý nói là phải có ở trong phim cách này hay cách khác”, ý nói là họ chỉ mô tả Opus Dei trong phim mà thôi. Và như vậy có một nghịch lý, “Tổ chức Opus Dei trở nên phổ biến rộng rãi, trong khi những người chủ trương cuốn phim Mật Mã Da Vinci phải nín lặng”.

Opus Dei là gì?

Năm 1902, José Maria Escrivá sinh ra trong một gia đình trung lưu Tây Ban Nha sinh sống tại vùng Aragon. Sau này ông đổi tên là Josemaria Escrivá de Balaguer.

Năm 1992, Escrivá, lúc này đã là một Linh mục, sống tại Madrid, cho rằng Thượng Đế muốn có Opus Dei để giúp những ngừơi không phải là Tu sĩ nên thánh trong đời sống bình thường của một giáo dân.

Năm 1939, ông xuất bản quyển sách The Way (Con Đường) trong đó ông đưa ra 999 điều luật về tinh thần.

Năm 1949, Opus Dei xuất hiện tại Mỹ và tại Mexicô.

Năm 1962, Công Đồng Vatican cùng chia sẻ cách hoạt động trần thế của Opus Dei, nhưng không chấp nhận tính bảo thủ của tổ chức này.

Năm 1975, Escrivá qua đời, Alvaro del Portillo, một phụ tá gần gũi nhất được bầu lên thay thế.

Năm 1982, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô 2 phong cho Opus Dei vị trí một tổ chức Giám Chức Tòng Nhân (Status of Prelature). Với chức danh này Opus Dei được coi như một địa phận trực tiếp với Rome.

Năm 1994, Del Portillo qua đời, Javier Echevarria thay thế và ở tại vị cho đến nay.

Năm 2002, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô 2 phong thánh cho Escrivá 26 năm sau khi ông mất và Ngài mô tả ông là một “vị Thánh của đời thường”. 300.000 người đã đã đổ xô về Rome để dự lễ phong Thánh.

Năm 2003, tiểu thuyết Mật Mã Da Vinci ra đời, trong đó mô tả một thành viên của Opus Dei là một “tên côn đồ chuyên giết người”.

Năm 2006 (tháng năm), cuốn phim do đạo diễn Ron Howard thực hiện với diễn viên Tom Hanks và Audrey Taulon. Trong phim Paul Bettany thủ vai kẻ giết người.
Hiện nay Opus Dei có khoảng 85.500 thành viên trên toàn thế giới. Riêng tại Mỹ chỉ có 3.000 thành viên. Rất nhiều thành viên này là người Công giáo ngoan đạo. Họ tuân theo các giáo lý nghiêm khắc, ví dụ cấm ngừa thai. Mỗi tuần một lần, các thành viên cầu nguyện bằng cách dùng một sợi dây vải có thắt nút đánh mình. Mỗi ngày họ (bắt buộc) tham dự Thánh lễ, cầu nguyện thinh lặng trong 30 phút hai lần trong ngày, lần chuỗi Môi Khôi và cầu nguyện sau bữa ăn tối. Các thành viên cấp cao hơn (gọi là Numeraries) tuyên thệ không lập gia đình, sống độc thân, sống chung trong các trung tâm của hội, đi làm như các người bình thường khác nhưng lợi tức trao hoàn toàn cho tu hội. Các thành viên cấp thấp hơn (gọi là Numerary Assistants) là những phụ tá, phần lớn là phụ nữ giữ nhiệm vụ lo chu toàn các công việc trong nhà tại các cơ sở của tu hội. Câu khẩu hiệu dùng để chào nhau mỗi khi gặp mặt là “Pax” và “in Aeternum” (Hòa bình và vĩnh cửu). Thành phần thứ ba là những người được liệt vào phạm trù bình thường. Họ được lập gia đình và sống tại nhà riêng của họ như mọi người bình thường khác. Tên gọi OPUS DEI có nghĩa là Công việc của Thiên Chúa.

Tại Mỹ, Giáo hội Công giáo vẫn chưa có một quan hệ bình thường nhưng chính thức với những thành viên Opus Dei bao gồm Thẩm phán Antonin Scalia và Robert Bork, các Thượng Nghị Sĩ Rick Santorum và Sam Brownback, nhà bình bút Robert Novak và Cựu Giám Đốc FBI Louis Freeth. Con cái của ông Freeth theo học các trường của Opus Dei. Người anh của Freeth từng là một Numerary và vợ của Scalia cũng thường xuyên tham dự các sinh hoạt của Opus Dei.

Đó là những chuyện thật về Opus Dei.


Trần Bá Nguyệt

tinvuinet (http://www.tinvui.org/trangchu/modules.php?name=News&file=article&sid=287)

admin
14-10-2006, 07:49 AM
...
10. Cuốn The Da Vinci Code nói gì về Opus Dei?
Theo trang "sự thật": Một phủ giám hạt của Vatican gọi là Opus Dei, là một bè phái Công Giáo rất đạo đức từng là đề tài của cuộc tranh luận mới đây vì những việc tẩy não, ép buộc, và một thực hành nguy hiểm gọi là "phạt xác." Opus Dei vừa mới hoàn tất việc xây cất National Headquarters (Tổng Hành Dinh Quốc Gia) trị giá 47 triệu ở số 243 đường Lexington Nữu Ước.
Cuốn tiểu thuyết này tiếp tục diễn tả Opus Dei là "một Giáo Hội Công Giáo" và trình bầy nó như một đan viện với các phần tử có nhiệm vụ ám sát.
11. Lịch sử thật sự của Opus Dei là gì?
Theo vị giám đốc liên lạc của Opus Dei Hoa Kỳ, ông Brian Finnerty:
Opus Dei được thành lập ở Tây Ban Nha vào năm 1928 bởi một linh mục Công Giáo, Thánh Josemaria Escrivá, với mục đích cổ vũ sự thánh thiện của giáo dân. Tổ chức này bắt đầu gia tăng với sự hỗ trợ của các giám mục địa phương và được chuẩn nhận như một giáo hoàng học viện đời bởi Tòa Thánh vào năm 1950. Hoạt động của Opus Dei từng được chúc lành và được khuyến khích bởi các Giáo Hoàng Gioan XXIII, Phaolô VI, Gioan Phaolô I và Gioan Phaolô II. Vào năm 1982, Đức Gioan Phaolô II đặt tổ chức này như một phủ giám hạt tư của Giáo Hội Công Giáo sau khi cẩn thận nghiên cứu vai trò của nó trong sứ vụ của Giáo Hội. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã gọi vị sáng lập tổ chức Opus Dei là "vị thánh của đời sống hàng ngày."
12. Opus Dei trong thực tế so sánh với trong tiểu thuyết The Da Vinci Code thì như thế nào?
Có rất nhiều điểm không đúng trong tiểu thuyết The Da Vinci Code. Sau đây là một số điều hiển nhiên mà ông Finnerty đã xếp loại và phê bình:
- Tác giả chứng tỏ sự thiếu hiểu biết về cơ cấu Giáo Hội Công Giáo và các tổ chức khác nhau của Giáo Hội. Không những ông sai lầm nhận định Opus Dei như một "bè phái" ông còn gọi tổ chức ấy là "một Giáo Hội Công Giáo," một "tu hội," một "Phủ giám hạt tư của chính Đức Giáo Hoàng," và "Phủ Giám Hạt Tư của Thành Phố Vatican."
- Gọi Opus Dei là "một Giáo Hội Công Giáo" thì không có nghĩa gì cả. Opus Dei cung cấp việc đào tạo tinh thần hơn là các chức năng của một giáo phận bình thường, ngoại trừ một vài trường hợp tách biệt mà Đức Giáo Hoàng hay một giám mục yêu cầu Opus Dei thi hành công việc nào đó. Chính vì thực chất của ý niệm "chung" mà chỉ có một Giáo Hội Công Giáo, và Opus Dei là một phần tử ở trong đó.
- Tu hội cũng là một danh từ không thể áp dụng cho Opus Dei, vì tổ chức này chỉ cung cấp một phương cách nên thánh cho giáo dân là những người không được kêu gọi vào một dòng tu. Cũng chính vì lý do này, việc diễn tả sự hiểm ác của Opus Dei như một đan sĩ trong áo dòng và các trung tâm của Opus Dei như dòng kín là nơi người ta rút lui ra khỏi thế gian để sống đời cầu nguyện thì hoàn toàn trái với thực tế.
- Những chuyển vị thay đổi của "phủ giám hạt tư" mà tác giả dùng để diễn tả Opus Dei đã gợi lại những điều tỉ như một đạo binh riêng của đức giáo hoàng, một nhiệm vụ ngoài pháp lý không thuộc quyền bính của Giáo Hội. Chữ "tư" không có nghĩa Opus Dei thuộc về cá nhân đức giáo hoàng hay viên chức Tòa Thánh nhưng nó ám chỉ sự kiện là quyền tài phán của phủ này áp dụng cho cá nhân chứ không phải một lãnh thổ riêng biệt.
- Opus Dei đặc biệt nhấn mạnh đến việc giúp đỡ giáo dân tìm kiếm sự thánh thiện trong đời sống hằng ngay. Nó không có đan sĩ, hay bất cứ phần tử nào như nhân vật ghê sợ trong tiểu thuyết là Silas.
- Tác giả diễn tả về những "rèn luyện" của Opus Dei, được tượng trưng bởi các nghi thức đánh tội đầy máu của Silas, là những thêu dệt tệ hại và xuyên tạc thô bỉ. Ông đã lấy những hành động đạo đức về ăn năn sám hối của các vị đại thánh trong Giáo Hội, kể cả Thánh Josemaria Escrivá, và biến chúng thành một tấn tuồng ghê sợ quái dị.
- Giống như vậy, việc dậy bảo đức tin, khuyên bảo tinh thần, và trở nên một Kitô Hữu nhân chứng (đối với tác giả đó là "tẩy não," "ép buộc," hay "chiêu mộ") là những khía cạnh căn bản của đức tin Kitô Giáo, chứ không phải những rèn luyện của Opus Dei.
13. Tổ chức Opus Dei có phản ứng với nhà xuất bản cuốn tiểu thuyết này không về những miêu tả sai lầm trong sách?
Có. Ông Finnerty giải thích rằng tổ chức đã gửi một lá thư phản kháng với nhà xuất bản, ông nói:
"Một ít lâu trước khi phát hành cuốn The Da Vinci Code, chúng tôi có gửi một lá thư cho nhà xuất bản Doubleday để vạch ra một số trong biết bao sai lạc trong tiểu thuyết và giải thích rằng "việc diễn tả tổ chức Opus Dei trong cuốn sách này thì sai lầm và không đúng trong bất cứ phương cách nào."
Lá thư cũng cho biết thật sự Opus Dei là gì.

Trích : Maria.org (http://memaria.org/da_vinci_code/da_vinci_code_tong_hop/)

admin
14-10-2006, 07:51 AM
Opus Dei


Ngày 19 tháng 5, 2006, phim The Da Vinci Code ra mắt khán giả tại Hoa Kỳ và sau đó sẽ được trình chiếu khắp thế giới. Phim này do đạo diễn Ron Howard thực hiện với hai tài tử Tom Hanks và Audrey Tautou đóng vai chính, dựa theo cốt truyện của tiểu thuyết cùng tựa đề của tác giả Dan Brown, cuốn tiểu thuyết bán chạy nhất với 40 triệu ấn bản và được dịch sang nhiều thứ tiếng. Tôi đã có dịp nói về nội dung và những sai trái của cuốn sách này. Tác giả Dan Brown trình bầy giáo hội Công Giáo như một tổ chức “mafia” đầy quyền lực, nhiều tiền bạc, bẻ cong tín lý, giải thích sai sự thật, có thể làm bất cứ điều gì cần thiết cho việc bảo vệ lý thuyết và cơ chế, kể cả việc dùng tiền khuynh đảo và giết người. Cánh tay dài của giáo hội trong việc thực hiện những điều này là tu hội Opus Dei. Trong truyện, giám mục Manuel Aringarose, bề trên tổng quyền của Opus Dei đến La Mã nhận 20 triệu Euro của ngân hàng Vatican để xử dụng cho một chiến dịch mờ ám: mua chuộc hoặc tiêu hủy thánh tích chứng minh thánh nữ Madeleine là “vợ” của Chúa Giêsu. Đệ tử ruột của giám mục Aringarose là thày tu Silas, một sát thủ sẵn sàng giết người theo lệnh trên. Giết xong, về hành xác đánh tội, nhưng không chút hối hận. Năm ngoái, Vatican đã chính thức lên án tiểu thuyết The Da Vinci Code. Ngày 6/5/2006, Đức Tổng Giám Mục Angelo Amato, nhân vật thứ hai thuộc văn phòng Đức Giáo Hoàng, đã kêu gọi giáo hữu trên toàn thế giới tẩy chay cuốn phim cùng tên và cùng nội dung, mạnh dạn gạt bỏ những điều xuyên tạc trái với sự thật và vô cớ làm mất thể diện của giáo hội. Tu hội Opus Dei cũng yêu cầu hãng phim Sony tuyên bố trong phần giới thiệu phim rằng đây chỉ là sản phẩm của tưởng tượng.
Trước đó, Juan Manuel Mora, giám đốc truyền thông của Opus Dei tại Rome, đã mở đầu chiến dịch phản công bằng việc tiếp xúc và trả lời các câu hỏi của báo chí, đồng thời chấp thuận cho nhà báo kiêm bình luận gia truyền hình tại Vatican là John Allen được đọc các tài liệu lưu trữ của tu hội. Tại Hoa Kỳ, linh mục Thomas Bohlin, đại diện Opus Dei, cũng thảo luận với tuần báo Time. Nhờ đó tuần báo này mới ra số đặc biệt về Opus Dei. Đây là lần đầu tiên những người hữu trách của Opus Dei lên tiếng trước công luận. Từ trước tới nay, tu hội này được nổi tiếng về sự im lặng và bí mật, gây nhiều tò mò và nghi ngờ. Những nghi ngờ chính gồm: có ảnh hưởng lớn trong giáo quyền Vatican về việc duy trì tinh thần bảo thủ, tạo ảnh hưởng ngầm trong giới trí thức và chính trị Tây phương, dùng tiền bạc để bành trướng thế lực một cách âm thầm. Bằng chứng của nghi ngờ thứ nhất là việc Đức Giáo Hoàng John Paul II năm 1982 đã cho Opus Dei quy chế “personal prelature”, coi tu hội như một giáo phận có tư cách pháp nhân, lãnh thổ bao gồm toàn thế giới (những nơi có trụ sở của Opus Dei). Với tư cách này, Opus Dei có quyền liên lạc thẳng với Vatican, không cần qua các giám mục địa phương. Bằng chứng nghi ngờ thứ hai là người của Opus Dei hay người được tu hội yểm trợ nắm nhiều chức vụ trong chính trường, như Ruth Kelly, bộ trưởng Giáo dục trong nội các của thủ tướng Anh Tony Blair, nhiều bộ trưởng trong chính phủ Ba Lan, cựu giám đốc FBI Louis Freeh, các nghị sĩ Rick Santorum và Sam Brownback, các chánh án Antonin, Robert Bork của Hoa Kỳ... Thứ ba, tài sản trực tiếp hay gián tiếp của Opus Dei gồm tòa nhà 17 tầng được dùng làm trụ sở chính tại thành phố New York, 15 trường đại học, 7 nhà thương, 11 trường thương mại, 36 trường tiểu và trung học, 97 trường dậy nghề trên khắp thế giới. Hai ký giả điều tra Allen và Harris (những người được coi hồ sơ của Opus Dei) ước lượng tu hội có tài sản trị giá khoảng 344.4 triệu Mỹ kim tại Hoa kỳ và 2.8 tỷ Mỹ Kim trên toàn thế giới.
Để trả lời những nghi ngờ nặng phần kết án này, Opus Dei cũng như nhiều nhà nghiên cứu đã đưa ra những luận điểm sau đây:
1/ Công Đồng Vatican II năm 1962 chia sẻ quan điểm giáo dân phải sống đạo giữa đời của Opus Dei nhưng không chấp nhận những chủ trương bảo thủ qúa cực đoan. Đức Giáo Hoàng John Paul II ưu ái cấp quy chế “personal prelature” cho Opus Dei vì tu hội này hữu hiệu và thánh thiện. Đặc biệt người khai sáng tu hội, José María Escrivá (http://www.catholic.org.tw/vntaiwan/02news/tin644.htm), là một vị tu trì dấn thân đầy đức độ và sáng kiến. Ngài đã được phong chân phước năm 1992, 17 năm sau khi qua đời, và được phong thánh năm 2002 (http://www.catholic.org.tw/vntaiwan/02news/tin644.htm)với 3000,000 người tham dự lễ phong thánh tại quảng trường thánh Phêrô, biểu tỏ lòng ái mộ của cộng đồng dân Chúa. Ngoài ra, Đức cố Giáo Hoàng còn muốn dùng Opus Dei bảo thủ để thăng bằng ảnh hưởng cởi mở của dòng Tên.
2/ Opus Dei không làm chính trị nhưng khuyến khích hội viên dấn thân vào những hoạt động thế trần theo tinh thần Công Giáo. Cha Thomas Bohlin, bề trên Opus Dei tại Hoa Kỳ phát biểu: “Chúng tôi thường tránh nói về chính trị, cũng không bầy tỏ ủng hộ phe này hay phe kia. Nhưng khi đề cập đến việc phá thai thì đó không phải là vấn đề chính trị. Đó là một chủ đề Công giáo. Có một số chủ đề đã được giáo hội minh xác lập trường và nhiều chủ đề đã trở thành những vấn đề sôi bỏng” (phá thai, trợ tử, hôn nhân đồng tính...). Chính vị thánh sáng lập Escrivá cũng đã phát biểu về việc người công giáo làm chính trị: “Bạn có thấy phi lý nếu bạn phải bỏ tinh tần Công Giáo sang một bên khi bạn bước vào một hội chuyên nghiệp hay vào Quốc Hội, giống như bạn phải để mũ ở cửa khi bước vào một căn phòng?”.
3/ Về thế lực tiền bạc của Opus Dei, Allen và Harris cho biết tài sản 2.8 tỷ đô la của Opus Dei chỉ tương đương với tài sản của dại học Duke, Hoa Kỳ, không có khả năng cứu ngân hàng Vatican bị khánh kiệt vào thập niên 1980 như một số tin đồn, mặc dù Opus Dei có rất nhiều mạnh thường quân giầu có sẵng sàng giúp đỡ những việc công ích của tu hội. Về các cơ sở giáo dục của Opus Dei, cha bề trên Bohlin đã ví von như sau: “Chắc bạn biết những khóa học của Dale Canergie. Các công ty thương mại gửi người của họ đến đó để học cách phát biểu trôi chảy hơn, tổ chức công việc hữu hiệu hơn vì người ta dậy những thứ đó ở đây. Học viên đến tham dự các khóa này, học được nhiều điều lợi ích, nhưng khi tốt nghiệp họ không đại diện cho Dale Canergie”.

admin
14-10-2006, 07:52 AM
Đối với nhiều người chúng ta, Opus Dei là một cái tên khá xa lạ, thỉnh thoảng có nghe nói hoặc đọc trong sách báo, nhưng không biết rõ là gì? mục đích ra sao? do ai thành lập? được tổ chức như thế nào? Nhiều người cứ tưởng đó là một hội kín công giáo có công tác đặc biệt phụng sự giáo hội và giáo hoàng. Sự thật không phải vậy. Ngày 2/10/1928, một linh mục Tây Ban Nha 26 tuổi, tên José María Escrivá, có một thị kiến mới về tinh thần của đạo Công Giáo. Ngài cảm thấy như Thiên Chúa thúc dục ngài thành lập một phong trào giáo dân ngoan đạo, bằng cầu nguyện chiêm nghiệm và dâng hiến công việc mình làm cho Chúa Kitô, họ có thể kéo dài sự thánh thiện trong nhà thờ ngày Chúa Nhật tới đời sống làm việc mỗi ngày trong tuần. Đó là cách sống đạo giữa đời hay thánh hóa ngay giữa đời thường. Để cụ thể hóa những giáo huấn của mình, linh mục Escivá xuất bản tác phẩm “The Way” năm 1939 với nội dung trình bầy 999 điều tâm niệm và chỉ dẫn thực hành công việc của Chúa trong cuộc sống hàng ngày. Opus Dei có nghiã là công việc của Chúa (The work of God). Sau khi thành lập tu hội tại Tây Ban Nha, ngài sang Hoa Kỳ năm 1945 để mở mang tu hội tại Bắc Mỹ và Mỹ châu La Tinh. Ngài qua đời năm 1975, được Đức Giáo Hoàng John Paul II phong chân phước năm 1992 và phong thánh năm 2002 với danh hiệu “Vị Thánh của đời thường” (The Saint of ordinary life). Vị đứng đầu Opus Dei hiện nay là Javier Echevarria.
Không giống những dòng tu hay tu hội khác gồm toàn linh mục và tu sĩ với bộ phận giáo dân thứ yếu được gọi là dòng ba, Opus Dei có 85,500 hội viên (3,000 tại Hoa Kỳ) tuyệt đại đa số là giáo dân, chỉ có 1,100 linh mục. Các hội viên chính thức được gọi là associates, sống ngoài đời, hoặc có gia đình, hoặc tự nguyện sống độc thân, cam kết tuân giữ một cách nhiêm túc những luật lệ và phương pháp thực hành của Opus Dei. Những người yểm trợ tu hội bằng việc cầu nguyện, làm thiện nguyên hoặc giúp đỡ tài chánh được gọi là cộng tác viên (cooperators).
Việc phân loại hội viên và cách thức sinh hoạt được ghi nhận qua những từ chuyên môn sau đây:
- NUMERARIES là những hội viên sống đời độc thân tại các trung tâm của tu hội (có thể coi như tu sĩ). Một số được huấn luyện thành linh mục. Hội viên thuộc loại này, ngoài việc cầu nguyện và chiêm niệm, còn phải hành xác, đánh tội. Nhẹ thì dùng hình phạt gọi là “Discipline”, tức dùng một roi bằng sợi đan có nhiều tua, mỗi tua có những nút thắt nổi, liên tiếp quật vào lưng trong khi cầu nguyện. Nặng thì dùng “Cilice”, một vòng sắt có gai nhọn cuốn phía trên đùi hay ngang ngực mỗi ngày 2 tiếng. Khi cử động hay di chuyển, những gai sắt cứa vào da thịt đến rướm máu.
- NUMERARY ASSISTANTS là những phụ nữ giúp việc nhà tại các trung tâm hay cơ sở của tu hội.
- SUPERNUMERARIES là tất cả các hội viên khác sống ngoài các trung tâm, ở nhà riêng, có gia đình hay độc thân. Loại hội viên này cũng có thể gọi là associates.
Tất cả các hội viên phải giữ bổn phận hàng ngày gồm việc dự thánh lễ, cầu nguyện trong thinh lặng 30 phút 2 lần mỗi ngày, lần hạt Mân Côi và cầu nguyện thêm sau cơm tối. Khi các hội viên gặp nhau, họ chào nhau bằng câu: “Pax” và “In aeternum” (Bình an và Trong vĩnh cửu).
Với kỷ luật và những đòi hỏi về phương diện đạo tức, làm hội viên Opus Dei không phải dễ. Có muốn trở thành hội viên của tu hội này, chúng ta cũng không biết hỏi ai, trừ khi nơi chúng ta sinh sống có trung tâm Opus Dei. Hiến pháp năm 1950 của tu hội cấm các thành viên tiết lộ tư cách hội viên của mình cho người khác, nếu không được phép của giám đốc trung tâm. Điều này càng khiến cho Opus Dei có vẻ bí mật, dù năm 1982 tu hội đã ra văn kiện bãi bỏ việc giữ bí mật và hành động kín đáo. Cho đến nay, sự bí mật vẫn bao trùm Opus Dei, bởi vì, như cha bề trên Bohlin nói: “Chúng tôi không bao giờ đi diễn hành từng nhóm vì chúng tôi không tạo nhóm. Và khi thấy chúng tôi không sắp hàng cất bước, người ta bảo chúng tôi muốn giữ bí mật”. Đúng vậy, hội viên Opus Dei không có y phục riêng, không tham dự rước sách hay các lễ nghi với tư cách tu hội, không muốn phô trương hay làm quảng cáo để kiếm thêm hội viên. Tu hội đặt nặng vấn đề sinh hoạt tinh thần, không thích nặng phần trình diễn bề ngoài. Đó là lý do người ta cho rằng Opus Dei khó chơi, thích úp úp mở mở, tạo dịp cho thiên hạ đồn thổi, nói xấu và xuyên tạc. Tác giả Dan Brown cũng lợi dụng tính cách đặc biệt này để bôi đen Opus Dei, gán cho đủ thứ tội tầy trời. Nhưng trong cái rủi có cái may. Nhờ sự xuyên tạc của Dan Brown và cuốn phim The Da Vinci Code của Ron Howard, Opus Dei có cơ hội lên tiếng để cho mọi người hiểu tu hội rõ hơn, để thấy tu hội, dù còn duy trì những chủ trương bảo thủ và những cách giữ đạo khắt khe, vẫn là một tập thể đáng kính, trung thành với lý tưởng, thực hành lời Chúa dậy “mến Chúa yêu người”, vẫn là một cột trụ của giáo hội, vững vàng giữa những cơn phong ba của thời đại từ thế giới bên ngoài và từ ngay trong lòng giáo hội thổi tới.
(Tài liệu tham khảo: tuần báo TIME April 24, 2006. Tuần báo MACLEAN’S, Canada, December 2004. The Da Vinci Code của Dan Brown)

Mạc Giao

Nguồn: Maria.org (http://memaria.org/da_vinci_code/song_dao_song_doi/)