admin
14-10-2006, 07:58 AM
Mô hình phát triển của kiến thức theo Michel Foucault
http://www.tiasang.com.vn/images/upload/temp_image/2006/10/3/resized_5709444eb3.jpg
Foucault không chỉ là một trong những triết gia đầu tiên chết vì bệnh sida. Foucault cũng không chỉ là một ngôi sao sáng trong nền triết học hiện đại thế giới. Bỏ qua tất cả những nồng nhiệt của báo chí và sự sôi nổi của tiếp nhận tư tưởng Foucault về chính trị và xã hội (nhất là các tư tưởng và hành động vì xã hội kỷ cương), những ồn ào mà bản thân Foucault cũng từng kinh sợ, vẫn còn một Foucault khác. Một Foucault với những tư tưởng độc đáo, một Foucault chưa từng dẫm lên chân ai trong suốt chặng đường tri thức. Một Foucault dám nghĩ khác, nghĩ rộng, thậm chí nghĩ đến tất cả. Có một năng lượng Foucault mạnh mẽ trong suy tư, những khám phá, những gợi ý mang ý nghĩa to lớn cho bất kỳ con người hiện đại nào muốn suy nghĩ về lịch sử, triết học, y học và kiến thức.
Foucault sinh năm 1926 tại thành phố Poitiers. Bố là một bác sĩ phẫu thuật, dòng dõi toàn bác sĩ, mẹ cũng là con một bác sĩ phẫu thuật. Tất cả chuẩn bị để ông trở thành một bác sĩ, và quả thật tuy được coi là triết gia lớn của Pháp nhưng gần như cả đời chức danh của ông tại các trường đại học đều là chân giảng dạy về tâm lý học. Những năm học ở trường Sư phạm phố Ulm của Foucault vừa chứng kiến những cơn khủng hoảng tâm lý, phần nhiều liên quan đến tình dục, thậm chí nhiều khi dẫn ông đến ý định tự tử, nhưng đồng thời cũng mở ra cho ông chân trời khoa học, với dấu ấn sâu đậm trước hết của triết gia Maurice Merleau-Ponty, khi đó vừa trở thành giảng viên tâm lý học. Những bài giảng của Merleau-Ponty về thống nhất thể giữa linh hồn và cơ thể ở Malebranche, Maine de Brian và Bergson giúp Foucault định hình được dự án nghiên cứu đầu tiên của mình, về sự ra đời của tâm lý học ở các nhà tư tưởng hậu Descartes.
http://www.tiasang.com.vn/images/upload/files/jpg/2006/10/3/2172e35356.jpg
Một góc ở bảo tàng
Michel Foucault ở Berlin Năm 22 tuổi, Foucault nhận bằng licence (tương đương cử nhân) triết học tại Đại học Sorbonne. Những tiếp xúc với Louis Althusser tại Ulm hướng Foucault đến chủ nghĩa cộng sản, tuy ông sẽ nhanh chóng tách ra; đó cũng là thời điểm tại trường Sư phạm, hai ý thức hệ tư sản và vô sản đụng độ ghê gớm, với đại diện của phái vô sản là hai triết gia Jean-Toussaint Desanti và Trần Đức Thảo, hai người mà Althusser đánh giá là “hai niềm hy vọng của thế hệ chúng tôi”. Năm 1949, ảnh hưởng lớn cuối cùng mà Foucault tiếp nhận trong quá trình học vấn là tư duy hình thức về ngôn ngữ của Ferdinand de Saussure, được Merleau-Ponty truyền tải. Như vậy đã hình thành ở Foucault các nhóm kiến thức nền tảng: tâm lý học, triết học chính trị và cấu trúc luận. Cộng thêm vào đó là tâm tính và những xung năng tình dục phức tạp của con người ông, khiến cho tác phẩm lớn đầu tiên của Foucault sẽ là một lịch sử về bệnh điên. Sau này, nhất là từ cuối những năm 1960 và trong suốt thập niên 1970, Foucault trở thành tâm điểm của tư duy chính trị của Pháp, ông trở thành một nhà triết học dấn thân hàng đầu, vừa giảng ở trường Trung học Pháp quốc (Collège de France) vừa hăng hái chiến đấu cải thiện tình trạng nhà tù. Những hoạt động thực tế không chỉ có lúc đưa ông sát cánh cùng Jean-Paul Sartre, mà ông rất không ưa, mà còn khiến ông đưa ra những lý thuyết sẽ gây ảnh hưởng sâu rộng sau này về xã hội kỷ cương. Cộng thêm những chuyến đi liên miên khắp thế giới, trong đó đặc biệt là Thụy Điển và Mỹ, Foucault trở thành gương mặt triết học Pháp nổi bật nhất, được biết đến nhiều nhất; ngay cả hiện nay những tư tưởng của ông về chính trị, xã hội và nhà tù vẫn tiếp tục được nghiên cứu trên diện rộng. Bài viết của tôi sẽ chỉ tập trung vào giai đoạn trước khi Foucault trượt từ tâm lý học và triết học lịch sử sang triết học chính trị, mà đỉnh cao là Từ và Vật, được xuất bản cách đây đúng 40 năm.
Từ và Vật (Les Mots et les Choses) là cuốn sách quan trọng hơn cả của Foucault. Thứ nhất, xét về khía cạnh cá nhân, đó là nơi Foucault đúc kết lý thuyết của mình về quá trình phát triển của kiến thức trong lịch sử Tây phương, từ khởi thủy đến thời hiện đại. Đây là cuốn sách mang lại danh tiếng lớn cho triết gia, cho đến khi đó vẫn chỉ mới được coi là một nhà tâm lý học độc đáo với hai tác phẩm Lịch sử bệnh điên thời cổ điển (1961) và Sự ra đời của bệnh viện. Một khảo cổ học về cái nhìn y học (1963). Nhưng Từ và Vật còn là một trong những cuốn sách quan trọng của cấu trúc luận Pháp. Năm 1966 khi cuốn sách ra đời chính là năm cấu trúc luận trước đó còn phải lép vế trước hiện tượng luận và chủ nghĩa hiện sinh, một thứ triết học “hạng hai”, nay đột khởi với hàng loạt tác phẩm của Claude Lévi-Strauss, Émile Benveniste, Jacques Lacan, Roland Barthes, Gérard Genette hay Serge Doubrovsky.
http://www.tiasang.com.vn/images/upload/files/bmp/2006/10/3/453b463372.bmp
Foucault là người thật sự bị ám ảnh bởi ngôn ngữ Nhẽ ra cuốn sách của Foucault phải có tên là L’Ordre des choses (Trật tự vật), nhưng vì trùng tên với một cuốn sách khác của Jacques Brosse vừa xuất bản nên buộc phải đổi tên. Quả thật, điều Foucault muốn giải quyết với cuốn sách là trật tự, hệ thống của vật, sau khi đã đề cập những chi tiết trong hai cuốn sách trước. Nhưng hơn hết, ông muốn vạch lại đường phát triển ngầm của lịch sử kiến thức phương Tây, những “tầng ngầm”, nói tóm lại là một “khảo cổ học”, đúng như tiêu đề cuốn sách đã chỉ ra: Một khảo cổ học về các khoa học nhân văn (Une archéologie des sciences humaines).
http://www.tiasang.com.vn/images/upload/temp_image/2006/10/3/resized_5709444eb3.jpg
Foucault không chỉ là một trong những triết gia đầu tiên chết vì bệnh sida. Foucault cũng không chỉ là một ngôi sao sáng trong nền triết học hiện đại thế giới. Bỏ qua tất cả những nồng nhiệt của báo chí và sự sôi nổi của tiếp nhận tư tưởng Foucault về chính trị và xã hội (nhất là các tư tưởng và hành động vì xã hội kỷ cương), những ồn ào mà bản thân Foucault cũng từng kinh sợ, vẫn còn một Foucault khác. Một Foucault với những tư tưởng độc đáo, một Foucault chưa từng dẫm lên chân ai trong suốt chặng đường tri thức. Một Foucault dám nghĩ khác, nghĩ rộng, thậm chí nghĩ đến tất cả. Có một năng lượng Foucault mạnh mẽ trong suy tư, những khám phá, những gợi ý mang ý nghĩa to lớn cho bất kỳ con người hiện đại nào muốn suy nghĩ về lịch sử, triết học, y học và kiến thức.
Foucault sinh năm 1926 tại thành phố Poitiers. Bố là một bác sĩ phẫu thuật, dòng dõi toàn bác sĩ, mẹ cũng là con một bác sĩ phẫu thuật. Tất cả chuẩn bị để ông trở thành một bác sĩ, và quả thật tuy được coi là triết gia lớn của Pháp nhưng gần như cả đời chức danh của ông tại các trường đại học đều là chân giảng dạy về tâm lý học. Những năm học ở trường Sư phạm phố Ulm của Foucault vừa chứng kiến những cơn khủng hoảng tâm lý, phần nhiều liên quan đến tình dục, thậm chí nhiều khi dẫn ông đến ý định tự tử, nhưng đồng thời cũng mở ra cho ông chân trời khoa học, với dấu ấn sâu đậm trước hết của triết gia Maurice Merleau-Ponty, khi đó vừa trở thành giảng viên tâm lý học. Những bài giảng của Merleau-Ponty về thống nhất thể giữa linh hồn và cơ thể ở Malebranche, Maine de Brian và Bergson giúp Foucault định hình được dự án nghiên cứu đầu tiên của mình, về sự ra đời của tâm lý học ở các nhà tư tưởng hậu Descartes.
http://www.tiasang.com.vn/images/upload/files/jpg/2006/10/3/2172e35356.jpg
Một góc ở bảo tàng
Michel Foucault ở Berlin Năm 22 tuổi, Foucault nhận bằng licence (tương đương cử nhân) triết học tại Đại học Sorbonne. Những tiếp xúc với Louis Althusser tại Ulm hướng Foucault đến chủ nghĩa cộng sản, tuy ông sẽ nhanh chóng tách ra; đó cũng là thời điểm tại trường Sư phạm, hai ý thức hệ tư sản và vô sản đụng độ ghê gớm, với đại diện của phái vô sản là hai triết gia Jean-Toussaint Desanti và Trần Đức Thảo, hai người mà Althusser đánh giá là “hai niềm hy vọng của thế hệ chúng tôi”. Năm 1949, ảnh hưởng lớn cuối cùng mà Foucault tiếp nhận trong quá trình học vấn là tư duy hình thức về ngôn ngữ của Ferdinand de Saussure, được Merleau-Ponty truyền tải. Như vậy đã hình thành ở Foucault các nhóm kiến thức nền tảng: tâm lý học, triết học chính trị và cấu trúc luận. Cộng thêm vào đó là tâm tính và những xung năng tình dục phức tạp của con người ông, khiến cho tác phẩm lớn đầu tiên của Foucault sẽ là một lịch sử về bệnh điên. Sau này, nhất là từ cuối những năm 1960 và trong suốt thập niên 1970, Foucault trở thành tâm điểm của tư duy chính trị của Pháp, ông trở thành một nhà triết học dấn thân hàng đầu, vừa giảng ở trường Trung học Pháp quốc (Collège de France) vừa hăng hái chiến đấu cải thiện tình trạng nhà tù. Những hoạt động thực tế không chỉ có lúc đưa ông sát cánh cùng Jean-Paul Sartre, mà ông rất không ưa, mà còn khiến ông đưa ra những lý thuyết sẽ gây ảnh hưởng sâu rộng sau này về xã hội kỷ cương. Cộng thêm những chuyến đi liên miên khắp thế giới, trong đó đặc biệt là Thụy Điển và Mỹ, Foucault trở thành gương mặt triết học Pháp nổi bật nhất, được biết đến nhiều nhất; ngay cả hiện nay những tư tưởng của ông về chính trị, xã hội và nhà tù vẫn tiếp tục được nghiên cứu trên diện rộng. Bài viết của tôi sẽ chỉ tập trung vào giai đoạn trước khi Foucault trượt từ tâm lý học và triết học lịch sử sang triết học chính trị, mà đỉnh cao là Từ và Vật, được xuất bản cách đây đúng 40 năm.
Từ và Vật (Les Mots et les Choses) là cuốn sách quan trọng hơn cả của Foucault. Thứ nhất, xét về khía cạnh cá nhân, đó là nơi Foucault đúc kết lý thuyết của mình về quá trình phát triển của kiến thức trong lịch sử Tây phương, từ khởi thủy đến thời hiện đại. Đây là cuốn sách mang lại danh tiếng lớn cho triết gia, cho đến khi đó vẫn chỉ mới được coi là một nhà tâm lý học độc đáo với hai tác phẩm Lịch sử bệnh điên thời cổ điển (1961) và Sự ra đời của bệnh viện. Một khảo cổ học về cái nhìn y học (1963). Nhưng Từ và Vật còn là một trong những cuốn sách quan trọng của cấu trúc luận Pháp. Năm 1966 khi cuốn sách ra đời chính là năm cấu trúc luận trước đó còn phải lép vế trước hiện tượng luận và chủ nghĩa hiện sinh, một thứ triết học “hạng hai”, nay đột khởi với hàng loạt tác phẩm của Claude Lévi-Strauss, Émile Benveniste, Jacques Lacan, Roland Barthes, Gérard Genette hay Serge Doubrovsky.
http://www.tiasang.com.vn/images/upload/files/bmp/2006/10/3/453b463372.bmp
Foucault là người thật sự bị ám ảnh bởi ngôn ngữ Nhẽ ra cuốn sách của Foucault phải có tên là L’Ordre des choses (Trật tự vật), nhưng vì trùng tên với một cuốn sách khác của Jacques Brosse vừa xuất bản nên buộc phải đổi tên. Quả thật, điều Foucault muốn giải quyết với cuốn sách là trật tự, hệ thống của vật, sau khi đã đề cập những chi tiết trong hai cuốn sách trước. Nhưng hơn hết, ông muốn vạch lại đường phát triển ngầm của lịch sử kiến thức phương Tây, những “tầng ngầm”, nói tóm lại là một “khảo cổ học”, đúng như tiêu đề cuốn sách đã chỉ ra: Một khảo cổ học về các khoa học nhân văn (Une archéologie des sciences humaines).