Đamien
23-10-2006, 08:28 PM
<TABLE id=tblmain cellSpacing=0 cellPadding=10 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD class=CONTENT style="PADDING-RIGHT: 30px; PADDING-LEFT: 10px; PADDING-BOTTOM: 0px; WIDTH: 100%; PADDING-TOP: 30px">CÔNG VIỆC TRUYỀN GIÁO: AI LÀM TỐT HƠN AI?
Nói đến công tác TRUYỀN GIÁO, có rất nhiều người, có khi có cả bạn trong đó nữa không chừng, thường nghĩ, và cho rằng đó là việc của những người đi tu! Hoặc mấy người tu hành làm công việc này tốt hơn là giáo dân. Có phải đúng như vậy không? Nếu bạn đã từng nghĩ và cho rằng mấy người đi tu làm việc truyền giáo tốt hơn là giáo dân thì thật tôi bảo thật cho bạn hay, bạn. .. lầm to rồi! Bạn biết tại sao không? Tại vì có rất nhiều anh chị em giáo dân đã, đang và sẽ còn làm rất xuất sắc, còn trên cả tuyệt vời nữa, những công việc truyền giáo đấy! Bạn tin không?
Anh chị Wang, vừa mới rửa tội vào dịp phục sinh năm ngoái, chia sẻ với các bạn cùng lớp : “Vợ chồng tôi đi học ở trường công giáo bên Hongkong từ lớp mẫu giáo cho đến đại học, chúng tôi thấy đạo Công Giáo tốt lắm, quý thầy cô ở đó rất tận tình, tận tâm lo cho chúng tôi chuyện ăn uống, chu cấp đủ mọi thứ, lo lắng cả về vấn đề học vấn lẫn đạo đức… Đáng lý hồi xưa tôi theo đạo rồi nhưng kẹt một nỗi ba má chúng tôi phản đối, bây giờ các ngài qua đời hết rồi nên hai vợ chồng tôi mới đi học giáo lý xin rửa tội trở lại đạo Công Giáo được!”
Chị Lệ một Phật tử chính gốc, chị ăn chay, phát quả và thường xuyên đi chùa tụng kinh. Chị lập gia đình với một người chồng công giáo, nhưng đạo ai nấy giữ, đã được mười hai năm. Bỗng một hôm, chị ngỏ ý với chồng muốn đi học giáo lý để trở thành người công giáo. Trong buổi chia sẻ với các bạn cùng khóa, chị bộc bạch: “Năm năm về trước, khi tôi bị bịnh thập tử nhất sinh nằm ở trong bịnh viện, mẹ chồng của tôi đến nuôi con suốt hai tuần lễ, bà cụ chăm sóc cho tôi chu đáo còn hơn là mẹ ruột nữa. Tôi thấy mẹ tôi lúc ở bịnh viện cứ lần chuỗi liên miên, rồi bà cụ điện thoại xin các nhà dòng cầu nguyện, rồi xin bạn bè trong các hội đoàn cầu nguyện cho tôi được chóng bình phục nữa. Chưa bao giờ tôi nghe thấy mẹ tôi phàn nàn hay kêu trách ai bao giờ cả, lúc nào mẹ tôi cũng tươi cười, vui vẻ và khuyên tôi sống lạc quan, tin tưởng vào sự quan phòng của Chúa. Mẹ chồng của tôi đã là lý do khiến cho tôi suy nghĩ đến chuyện trở lại đạo Công Giáo.”
Jonathan, một học viên của lớp giáo lý tân tòng tâm sự: “Tôi qua Mỹ theo diện mồ côi, không có thân nhân gì cả, tôi được một gia đình người Mỹ bảo trợ và nhận làm con nuôi. Lúc đó tôi còn trẻ, một phần vì xa gia đình, phần khác vì nhớ cha mẹ, phần khác thì cô đơn nên tôi chẳng lo chú tâm học hành, chỉ lo tụ tập, đàn đúm đi phá phách làm phiền hà và liên lụy tới bố mẹ nuôi của tôi rất nhiều. Thế nhưng các ngài không giận, không chửi, không mắng, lần nào tôi quay về thì các ngài cũng tươi cười, ôm tôi vào lòng sẵn sàng tha thứ và tận tình lo lắng cho tôi ăn học thành tài. Sau khi bố nuôi của tôi qua đời, mẹ tôi mới trao cho tôi cuốn nhật ký của người, nhờ đó tôi mới biết ngày xưa mỗi lần tôi bỏ nhà đi hoang, gặp phiền toái với cảnh sát thì hai ông bà lại ăn chay nghiệm ngặt hơn, lần chuỗi Mân Côi cầu nguyện cho tôi nhiều hơn … Chính vì tình yêu và lòng bao dung của các ngài đã khiến tôi suy nghĩ về chuyện trở thành một người Công Giáo và hôm nay tôi quyết định đến ghi danh xin học lớp giáo lý tân tòng.”
Bạn thử nghĩ xem? Ai là người đem Chúa đến cho vợ chồng anh Wang, chị Lệ và Jonathan? Những người giáo dân hay những người đi tu? Giáo dân đấy! Thật vậy! Bằng và qua những cử chỉ rất dung dị, rất bình thường… nhưng đầy lòng nhân hậu, khoan dung, từ ái, lạc quan, tin tưởng… quý thầy cô, mẹ chồng của chị Lệ, và bố mẹ nuôi của Jonathan, những người giáo dân gương mẫu đã họa nên được một bức chân dung rất trung thực, thật lộng lẫy và tuyệt vời của Chúa Giê-su để cho anh chị Wang, chị Lệ và Jonathan chiêm ngưỡng, nhận ra và bước đi theo Ngài. Công lao đem Chúa đến cho anh chị Wang, chị Lệ và Jonathan đâu phải thuộc về những người đi tu? Bạn thấy đúng không?
Bạn nghĩ thử xem! Giữa mấy người đi tu và anh chị em giáo dân, ai có nhiều cơ hội đi vào các nhà máy, các công xưởng, nông trường, chợ búa, ngân hàng, và vào trong những ngõ ngách của cuộc đời này hơn? Giáo dân đấy! Không phải tôi nói đâu! Mà là Giáo Hội nói trong Hiến Chế Tín Lý Về Giáo Hội: “Giáo dân được đặc biệt kêu mời làm làm cho Giáo Hội được hiện diện và hoạt động trong những nơi và hoàn cảnh, mà nếu không có họ, Giáo Hội sẽ không trở thành muối của thế gian [được]” # 33
</TD></TR><TR><TD class=AUTHOR style="WIDTH: 100%" align=left>
</TD></TR></TBODY></TABLE>
Nói đến công tác TRUYỀN GIÁO, có rất nhiều người, có khi có cả bạn trong đó nữa không chừng, thường nghĩ, và cho rằng đó là việc của những người đi tu! Hoặc mấy người tu hành làm công việc này tốt hơn là giáo dân. Có phải đúng như vậy không? Nếu bạn đã từng nghĩ và cho rằng mấy người đi tu làm việc truyền giáo tốt hơn là giáo dân thì thật tôi bảo thật cho bạn hay, bạn. .. lầm to rồi! Bạn biết tại sao không? Tại vì có rất nhiều anh chị em giáo dân đã, đang và sẽ còn làm rất xuất sắc, còn trên cả tuyệt vời nữa, những công việc truyền giáo đấy! Bạn tin không?
Anh chị Wang, vừa mới rửa tội vào dịp phục sinh năm ngoái, chia sẻ với các bạn cùng lớp : “Vợ chồng tôi đi học ở trường công giáo bên Hongkong từ lớp mẫu giáo cho đến đại học, chúng tôi thấy đạo Công Giáo tốt lắm, quý thầy cô ở đó rất tận tình, tận tâm lo cho chúng tôi chuyện ăn uống, chu cấp đủ mọi thứ, lo lắng cả về vấn đề học vấn lẫn đạo đức… Đáng lý hồi xưa tôi theo đạo rồi nhưng kẹt một nỗi ba má chúng tôi phản đối, bây giờ các ngài qua đời hết rồi nên hai vợ chồng tôi mới đi học giáo lý xin rửa tội trở lại đạo Công Giáo được!”
Chị Lệ một Phật tử chính gốc, chị ăn chay, phát quả và thường xuyên đi chùa tụng kinh. Chị lập gia đình với một người chồng công giáo, nhưng đạo ai nấy giữ, đã được mười hai năm. Bỗng một hôm, chị ngỏ ý với chồng muốn đi học giáo lý để trở thành người công giáo. Trong buổi chia sẻ với các bạn cùng khóa, chị bộc bạch: “Năm năm về trước, khi tôi bị bịnh thập tử nhất sinh nằm ở trong bịnh viện, mẹ chồng của tôi đến nuôi con suốt hai tuần lễ, bà cụ chăm sóc cho tôi chu đáo còn hơn là mẹ ruột nữa. Tôi thấy mẹ tôi lúc ở bịnh viện cứ lần chuỗi liên miên, rồi bà cụ điện thoại xin các nhà dòng cầu nguyện, rồi xin bạn bè trong các hội đoàn cầu nguyện cho tôi được chóng bình phục nữa. Chưa bao giờ tôi nghe thấy mẹ tôi phàn nàn hay kêu trách ai bao giờ cả, lúc nào mẹ tôi cũng tươi cười, vui vẻ và khuyên tôi sống lạc quan, tin tưởng vào sự quan phòng của Chúa. Mẹ chồng của tôi đã là lý do khiến cho tôi suy nghĩ đến chuyện trở lại đạo Công Giáo.”
Jonathan, một học viên của lớp giáo lý tân tòng tâm sự: “Tôi qua Mỹ theo diện mồ côi, không có thân nhân gì cả, tôi được một gia đình người Mỹ bảo trợ và nhận làm con nuôi. Lúc đó tôi còn trẻ, một phần vì xa gia đình, phần khác vì nhớ cha mẹ, phần khác thì cô đơn nên tôi chẳng lo chú tâm học hành, chỉ lo tụ tập, đàn đúm đi phá phách làm phiền hà và liên lụy tới bố mẹ nuôi của tôi rất nhiều. Thế nhưng các ngài không giận, không chửi, không mắng, lần nào tôi quay về thì các ngài cũng tươi cười, ôm tôi vào lòng sẵn sàng tha thứ và tận tình lo lắng cho tôi ăn học thành tài. Sau khi bố nuôi của tôi qua đời, mẹ tôi mới trao cho tôi cuốn nhật ký của người, nhờ đó tôi mới biết ngày xưa mỗi lần tôi bỏ nhà đi hoang, gặp phiền toái với cảnh sát thì hai ông bà lại ăn chay nghiệm ngặt hơn, lần chuỗi Mân Côi cầu nguyện cho tôi nhiều hơn … Chính vì tình yêu và lòng bao dung của các ngài đã khiến tôi suy nghĩ về chuyện trở thành một người Công Giáo và hôm nay tôi quyết định đến ghi danh xin học lớp giáo lý tân tòng.”
Bạn thử nghĩ xem? Ai là người đem Chúa đến cho vợ chồng anh Wang, chị Lệ và Jonathan? Những người giáo dân hay những người đi tu? Giáo dân đấy! Thật vậy! Bằng và qua những cử chỉ rất dung dị, rất bình thường… nhưng đầy lòng nhân hậu, khoan dung, từ ái, lạc quan, tin tưởng… quý thầy cô, mẹ chồng của chị Lệ, và bố mẹ nuôi của Jonathan, những người giáo dân gương mẫu đã họa nên được một bức chân dung rất trung thực, thật lộng lẫy và tuyệt vời của Chúa Giê-su để cho anh chị Wang, chị Lệ và Jonathan chiêm ngưỡng, nhận ra và bước đi theo Ngài. Công lao đem Chúa đến cho anh chị Wang, chị Lệ và Jonathan đâu phải thuộc về những người đi tu? Bạn thấy đúng không?
Bạn nghĩ thử xem! Giữa mấy người đi tu và anh chị em giáo dân, ai có nhiều cơ hội đi vào các nhà máy, các công xưởng, nông trường, chợ búa, ngân hàng, và vào trong những ngõ ngách của cuộc đời này hơn? Giáo dân đấy! Không phải tôi nói đâu! Mà là Giáo Hội nói trong Hiến Chế Tín Lý Về Giáo Hội: “Giáo dân được đặc biệt kêu mời làm làm cho Giáo Hội được hiện diện và hoạt động trong những nơi và hoàn cảnh, mà nếu không có họ, Giáo Hội sẽ không trở thành muối của thế gian [được]” # 33
</TD></TR><TR><TD class=AUTHOR style="WIDTH: 100%" align=left>
</TD></TR></TBODY></TABLE>