PDA

View Full Version : Bài 55 - Mô tả của Thánh Phaolô về thân xác và giáo huấn về sự khiết tịnh


admin
05-07-2010, 05:45 PM
Bài 55. - Mô tả của Thánh Phaolô về thân xác và giáo huấn về sự khiết tịnh

ĐGH Gioan Phaolô II, buổi tiếp kiến chung ngày 04/02/1981

1. Trong những bàn luận của chúng ta tuần trước về khiết tịnh theo huấn giáo của Thánh Phaolô, chúng ta đã kêu gọi chú ý đến bản văn của bức thư thứ nhất gởi tín hữu Côrintô. Trong đó, Thánh Tông Đồ trình bày Giáo Hội như Thân Thể Chúa Kitô, và điều này tạo cho ngài có cơ hội để suy luận tiếp về thân xác như sau: «... Nhưng Thiên Chúa đã đặt mỗi bộ phận vào một chỗ trong thân thể như ý Người muốn.... Hơn nữa, những bộ phận xem ra yếu đuối nhất thì lại là cần thiết nhất; và những bộ phận ta coi là tầm thường nhất, thì ta lại tôn trọng hơn cả. Những bộ phận kém trang nhã, thì ta lại mặc cho chúng trang nhã hơn hết. Còn những bộ phận trang nhã thì không cần gì cả. Nhưng Thiên Chúa đã khéo xếp đặt các bộ phận trong thân thể, để bộ phận nào kém thì được tôn trọng nhiều hơn. Như thế, không có chia rẽ trong thân thể, trái lại các bộ phận đều lo lắng cho nhau». (1 Cr 12,18.22-25 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&query=1Cr+12,18.22-25)).

2. «Mô tả» của Thánh Phaolô về thân xác con người tương xứng với thực tại cấu thành nên con người: do đó là một mô tả «hiện thực». Tính hiện thực của mô tả này đồng thời được đan dệt vào sợi chỉ tinh tế của sự đánh giá gán cho nó giá trị tin mừng, kitô giáo cách sâu xa. Chắc chắn có thể «mô tả» thân xác con người, diễn tả sự thật của nó với tính khách quan riêng của các khoa học tự nhiên; nhưng sự mô tả như thế - với sự hết sức chính xác – cũng không thể nào tương hợp (nghĩa là tương xứng với đối tượng). Ở đây không chỉ bàn đến thân xác (hiểu như bộ phận, theo nghĩa “xác thịt”, mà là con người, bày tỏ chính mình nhờ qua thân xác ấy và theo nghĩa này, có thể nói, con người là chính thể xác ấy.

Vì vậy, điều lượng giá ở đây, cho thấy rằng người ta xem con người như là một nhân vị, điều không thể thiếu trong việc mô tả thân xác con người. Hơn nữa, điều đó là cần thiết để nói cách đánh giá này là đúng. Đây là một trong những nhiệm vụ và là một trong những đề tài trường kỳ của toàn bộ nền văn hóa: văn học, điêu khắc, hội họa, và kể cả khiêu vũ, kịch nghệ, và tóm lại của văn hóa cuộc sống hàng ngày, cá nhân hoặc xã hội. Đây là một đề tài đáng để đem ra bàn luận một cách khúc chiết.

3. Mô tả của Thánh Phaolô trong thư 1 Cr 12,18-25 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&query=1Cr+12,18-25)chắc chắn không có nghĩa «khoa học»: không trình bày một nghiên cứu sinh học về cơ thể con người hoặc «xác thịt» con người; từ quan điểm này thì đây là một mô tả thuần tuý «tiền khoa học», nói chính xác, được thực hiện chỉ với vài câu. Mô tả này có tất cả tính chất hiện thực chung và, không chút nghi ngờ, mang tính cách «thực tiễn» cách đầy đủ. Tuy nhiên, điều xác định tính cách chuyên biệt, điều được minh chứng cách đặc biệt trong Kinh Thánh, chính là sự đánh giá đan dệt trong sự mô tả và bày tỏ trong chính bi kịch «tường thuật-hiện thực». Có thể nói cách chắc chắn rằng không thể mô tả được như thế nếu không có được toàn bộ sự thật về tạo dựng và kể cả toàn bộ sự thật về «sự cứu chuộc thân xác», mà thánh Phaolô tuyên xưng và rao giảng. Cũng có thể quả quyết rằng mô tả của thánh Phaolô về thân xác rất tương hợp với thái độ tinh thần «trọng kính» thân xác, nhờ vào động lực của sự «thánh thiện» tuôn trào từ các mầu nhiệm tạo dựng và cứu chuộc. Đồng thời mô tả của thánh Phaolô vừa khác xa với thái độ khi chê thân xác của phái Manikê, vừa khác với nhiều biểu tỏ khác nhau của việc «thờ phượng thân xác» thuộc chủ nghĩa tự nhiên.

4. Tác giả thư 1 Cr 12, 18-25 nhìn thấy trước mắt thân xác con người với toàn bộ sự thật của nó; do đó, trước hết thân xác ấy thấm đẫm (nếu chúng ta có thể diễn tả như thế) bởi toàn bộ thực tại của nhân vị và bởi phẩm giá của nó. Đồng thời, thân xác ấy là thân xác của con người «lịch sử», người nam và người nữ, nghĩa là của con người mà sau khi phạm tội được cưu mang, có thể nói như vậy, trong và bởi thực tại của con người đã có kinh nghiệm về sự trong trắng nguyên thuỷ.

Trong những lời diễn tả của thánh Phaolô về «bộ phận tầm thường» của thân xác, cũng như về bộ phận «xem ra yếu kém nhất» hoặc bộ phận «mà chúng ta cho là ít trang nhã», dường như chúng ta tìm thấy được chứng cớ của chính sự xấu hổ mà những hữu thể con người đầu tiên, người nam và người nữ, đã trải nghiệm sau khi phạm tội nguyên tổ. Sự xấu hổ này đã in dấu trên họ và trên tất cả các thế hệ con người «lịch sử» như là cái quả của bộ tam dục vọng (đặc biệt qui chiếu về dục vọng của thân xác). Và đồng thời trong sự xấu hổ này – như đã nhấn mạnh trong những bài phân tích trước đây – cũng được in dấu một «tiếng vang» nào đó của chính sự trong trắng nguyên thuỷ của con người: gần như là một «âm bản» của hình ảnh, mà «dương bản» chính là sự trong trắng nguyên thuỷ.

5. Lời «mô tả» của Thánh Phaolô về thân xác con người dường như xác nhận cách hoàn hảo những phân tích của chúng ta trước đây. Trong thân xác con người, có những «bộ phận tầm thường» không phải vì bản chất «xác thịt» của nó (như một mô tả khoa học và vật lý đã nói về tất cả các bộ phận và cơ quan trong thân xác con người theo cách «trung dung», có cùng tính khách quan như thế), nhưng chỉ và tuyệt đối bởi vì trong chính con người tồn tại sự xấu hổ khiến nhận ra một số bộ phận trong thân xác là «tầm thường» và dẫn đến việc xem xét các bộ phận ấy như thế. Chính sự xấu hổ này, dường như, trong vài trường hợp, là nền tảng cho những gì Thánh Phaolô viết trong thư 1 Côrintô: «Những bộ phận ta coi là tầm thường nhất, thì ta lại tôn trọng hơn cả. Những bộ phận kém trang nhã, thì ta lại mặc cho chúng trang nhã hơn hết». Vì thế cho nên có thể nói được rằng từ sự xấu hổ phát sinh ra sự «tôn trọng» đối với chính thân xác mình: sự tôn trọng mà trong thư 1 Cr Thánh Phaolô khuyên chúng ta phải giữ. Chính việc gìn giữ thân xác «trong thánh thiện và trọng kính» được xem là thiết yếu cho nhân đức khiết tịnh.

6. Trở lại lần nữa lời «mô tả» của thánh Phaolô về thân xác trong thư 1 Cr 12,18-25, chúng tôi muốn mời gọi sự chú ý đến điều này, theo tác giả bức thư, là sự cố gắng đặc biệt để tôn trọng thân xác con người và cách riêng những bộ phận «yếu đuối» hoặc «kém trang nhã» nhất, tương hợp với chương trình nguyên thuỷ của Đấng Tạo Hoá hoặc với viễn tượng mà sách Sáng thế nói đến: «Thiên Chúa thấy mọi sự Người đã dựng nên đều tốt đẹp, và này, tốt lành quá đỗi» (St 1,31). Thánh Phaolô viết: « Nhưng Thiên Chúa đã khéo xếp đặt các bộ phận trong thân thể, để bộ phận nào kém thì được tôn trọng nhiều hơn. Như thế, không có chia rẽ trong thân thể, trái lại các bộ phận đều lo lắng cho nhau». (1 Cor 12,24-25). Sự «chia rẽ trong thân thể», mà hậu quả là một vài bộ phận được xem là «yếu kém hơn», «ít trang nhã hơn», do đó «tầm thường », là cách diễn tả tột cùng của thị kiến tình trạng bên trong con người sau khi phạm tội nguyên tổ, nghĩa là của con người «lịch sử». Con người của sự trong trắng nguyên thuỷ, nam và nữ, mà chúng ta đọc thấy trong Sách Sáng Thế 2, 25 rằng «họ trần truồng ... mà không thấy xấu hổ», cũng không chứng tỏ sự «chia rẽ trong thân xác» như thế.

Tương xứng với sự hoà hợp khách quan mà Đấng Tạo Hoá đã phú ban cho thân xác và Thánh Phaolô chỉ rõ như là sự chăm sóc cho nhau giữa các bộ phận khác nhau, là sự hoà hợp tương tự ở bên trong con người: sự hoà hợp của «tâm lòng».

Sự hoà hợp này, cách chính xác là sự «khiết tịnh của tâm lòng», cho phép người nam và người nữ trong tình trạng trong trắng nguyên thuỷ kinh nghiệm cách nguyên sơ (và theo phương thế đem lại hạnh phúc cách nguyên thuỷ cho cả hai) cái sức mạnh kết hợp thân xác của họ, mà lúc ấy, có thể nói được, là một sự trừu xuất «không thể nghi ngờ» từ sự kết hợp ngôi vị hoặc hiệp thông ngôi vị (communio personarum).

7. Như ta thấy, Thánh Tông đồ trong thư 1 Côrintô kết nối sự mô tả của ngài về thân xác với tình trạng của con người «lịch sử».

Trước ngưỡng cửa lịch sử của con người này có kinh nghiệm về sự xấu hổ được kết nối với sự «chia rẽ trong thân xác», với ý nghĩa thẹn thùng vì thân xác ấy (và cách riêng vì những bộ phận xác định cách thể lý là nam và nữ). Tuy nhiên, trong cùng sự «mô tả» này, Phaolô cũng chỉ đường (dựa trên nền tảng của ý nghĩa sự xấu hổ) dẫn đến sự biến chuyển của tình trạng ấy cho đến lúc chiến thắng từng bậc sự «chia rẽ trong thân xác», chiến thắng mà chỉ có thể và phải được thực hiện trong tâm lòng con người. Đây chính là con đường của đức khiết tịnh, nghĩa là của việc «gìn giữ thể xác trong sự thánh thiện và trọng kính». Về việc «trọng kính», được nói đến trong Thư 1 Thêxalônica, Thánh Phaolô được nới rộng thêm trong Thư 1 Côrintô bằng cách dùng một vài lối nói tương đương, khi nói về sự «trọng kính» có nghĩa là sự trân quý đối với những bộ phận «ít vinh dự», «yếu kém hơn» của thân xác, và khi ngài khuyên bảo đối xứ «trang nhã» hơn đối với những gì nơi con người bị cho là «kém trang nhã». Những lối nói này đặc trưng hoá cách gần gủi hơn sự «trọng kính» nhất là trong lãnh vực những tương quan và cách cư xử của con người đối với thân xác; đây là điều quan trọng vừa đối với thân xác «riêng mình, vừa cách hiển nhiên ngay cả trong mối quan hệ hỗ tương (đặc biệt giữa người nam và người nữ, dù vậy không bị giới hạn bởi họ).

Giờ đây, chúng ta không còn chút nghi ngờ nào về sự «mô tả» thân xác con người trong thư 1 Côrintô mang một ý nghĩa căn bản cho toàn bộ giáo huấn của Thánh Phaolô về sự khiết tịnh.

Lm. Dom. Nguyễn Công Đắc chuyển ngữ

Về mục lục (http://gpnt.net/diendan/showthread.php?t=217)

admin
23-09-2010, 08:17 AM
DIỆN MẠO CỦA THÂN XÁC THEO THÁNH PHAOLÔ VÀ GIÁO LÝ VỀ SỰ THANH SẠCH

1. Trong khi xem xét ở chương trước về sự thanh sạch theo giáo huấn của thánh Phaolô chúng ta đã lưu ý đến đoạn văn của Thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô. Thánh Phaolô Tông đồ đã trình bày Giáo hội như là Thân Mình của Chúa Kitô, và điều ấy cho chúng ta dịp để bàn luận về thân xác con người : «... Thiên Chúa đã đặt mỗi bộ phận vào một chỗ trong thân thể như ý Người muốn... Hơn nữa, những bộ phận xem ra yếu đuối nhất thì lại là cần thiết nhất; và những bộ phận ta coi là tầm thường nhất, thì ta lại tôn trọng hơn cả. Những bộ phận kém trang nhã, thì ta lại mặc cho chúng trang nhã hơn hết. Còn những bộ phận trang nhã thì không cần gì cả. Nhưng Thiên Chúa đã khéo xếp đặt các bộ phận trong thân thể, để bộ phận nào kém thì được tôn trọng nhiều hơn. Như thế, không có chia rẽ trong thân thể, trái lại các bộ phận đều lo lắng cho nhau» (1Cr, 12,18.22-25).

2. Diện mạo của thân xác theo thánh Phaolô tương ứng với thực tại làm nên thân xác ấy. Bởi thế đó là một diện mạo «duy thực». Trong nét duy thực của diện mạo ấy, một sợi chỉ giá trị rất tinh tế đồng thời cũng được dệt nên: diện mạo ấy được trao gửi một giá trị Tin mừng, giá trị Kitô sâu sắc. Đã hẳn người ta có thể «mô tả» thân xác con người, có thể diễn tả sự thật của thân xác ấy với tính khách quan riêng của các khoa học tự nhiên. Thế nhưng, mô tả đó dẫu rất chính xác cũng không thể tương xứng (nghĩa là phù hợp với đối tượng), bởi lẽ vấn đề không chỉ là thân xác (hiểu như là một cơ quan, theo nghĩa «cơ thể») mà đúng hơn là đó một con người biểu lộ chính mình qua thân xác ấy, và theo nghĩa ấy, đó «là» chính thân xác ấy. Như thế, sợi chỉ giá trị ấy, nhìn con người như là một nhân vị, là thiết yếu trong mô tả diện mạo thân xác con người. Hơn nữa, cần phải nói rằng cái nhìn hướng giá trị đó là hết sức chính đáng. Đây là một trong những nhiệm vụ và đề tài thường xuyên của toàn thể nền văn hóa: từ văn chương, đến điêu khắc, hội họa và kể cả múa hát, các tác phẩm sân khấu, và sau cùng của cả nền văn hóa của cuộc sống thường ngày của mỗi cá nhân hay toàn xã hội. Đề tài đáng cho ta bàn đến từng phần riêng biệt.

3. Trong đoạn 1Cr 12,18-25 thánh Phaolô hẳn là không nhằm đưa ra một mô tả «khoa học»; nghĩa là ngài không trình bày một nghiên cứu sinh học về các cơ quan hoặc về «cơ thể học» con người. Nhưng từ góc nhìn này đây chỉ là một mô tả đơn sơ mang tính «tiền khoa học», ngắn gọn chỉ trong ít dòng. Mô tả này có mọi đặc tính của cái nhìn thực tế chung, và chắc chắn là có tính «duy thực» đầy đủ. Thế nhưng, nét đặc thù của mô tả ấy, cái làm cho nó có mặt trong Kinh thánh, chính là trong mô tả ấy có định hình một giá trị và diều đó được diễn tả trong chính sơ đồ mang tính «kể chuyện-thực tế» (narrativo-realistica) của nó. Người ta có thể nói cách chắc chắn rằng không thể có được mô tả ấy nếu không có toàn thể sự thật tạo dựng cũng như nếu không có toàn thể sự thật của «ơn cứu chuộc thân xác» mà Phaolô đã tuyên xưng và tuyên bố. Người ta có thể khẳng định rằng diện mạo thân xác theo (các thư) Phaolô rất tương ứng với thái độ «kính trọng» tâm linh đối với thân xác con người, vốn là điều phát xuất từ «sự thánh thiện» (x. 1Tx 4,3-5.7-8) tuôn chảy ra từ các mầu nhiệm tạo dựng và cứu chuộc. Diện mạo ấy cũng khác xa với thái độ khinh miệt thân xác của phái Manikê, và cũng khác với nhiều hình thức «sùng bái thân xác» theo chủ nghĩa duy tự nhiên.

4. Trước con mắt của tác giả đoạn 1Cr 12,18-25 thì thân xác con người phơi bày toàn thể sự thật của nó. Đó là một thân xác thấm nhuần trước hết (nếu như ta có thể diễn tả được nhu vậy) bởi toàn thể thực tại nhân vị và phẩm giá nhân vị. Đồng thời, đó cũng là thân xác của con người «lịch sử», của người nam và người nữ, nghĩa là của kẻ sau khi sa ngã phạm tội đã được thụ thai trong và từ thực tế con người, một kẻ vốn đã từng biết đến tình trạng vô tội nguyên thủy. Trong diễn ngữ của thánh Phaolô về «các bộ phận kém trang nhã» của thân thể con người, cũng như về các bộ phận «xem ra yếu đuối nhất» hoặc những bộ phận «ta coi là tầm thường nhất», dường như ta tìm lại được chứng tích của chính nỗi xấu hổ mà những con người đầu tiên, cả nam và nữ, đã trải nghiệm sau khi phạm tội nguyên tổ. Sự xấu hổ này đã để lại dấu ấn trong họ và trong tất cả các thế hệ con người «lịch sử» như hậu quả của dục vọng với ba mặt của nó (trong đó lưu ý đặc biệt đến dục vọng của tính xác thịt). Và đồng thời trong nỗi xấu hổ này – như đã được lưu ý trong các bài phân tích trước – cũng ghi lại dấu vết một «dội âm» của chính sự vô tội nguyên thủy của con người : đó như là một «âm bản» của bức ảnh, mà phần «dương bản» của nó là chính sự vô tội nguyên thủy xưa.

5. «Diện mạo» thân xác con người theo thánh Phaolô mô tả xem ra xác nhận hoàn toàn những phân tích trước đây của chúng ta. Trong thân mình con người có «những bộ phận kém trang nhã» không phải do bản tính «cơ thể học» tự nhiên của chúng (vì khoa học và sinh lí học bận tâm mô tả mọi bộ phận và cơ quan trên thân thể con người một cách «trung lập» khách quan), mà do chỉ vì sự xấu hổ trong bản thân con người đã nhận thức một đôi bộ phận trong thân xác như là «kém trang nhã» và đã coi chúng là như thế. Chính sự xấu hổ ấy đồng thời nằm ở bên dưới cơ sở của những gì thánh Tông đồ Phaolô viết trong Thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô: «những bộ phận ta coi là tầm thường nhất, thì ta lại tôn trọng hơn cả. Những bộ phận kém trang nhã, thì ta lại mặc cho chúng trang nhã hơn hết» (1Cr 12,23). Như thế, ta có thể nói từ nỗi xấu hổ mà phát sinh chính «sự kính trọng» đối với thân xác mình. Đó là sự kính trọng bản thân trong sự tự chủ mà thánh Phaolô đã thôi thúc trong đoạn 1Tx 4,4. Người ta cần phải coi chính sự tự chủ trong thánh thiện và kính trọng bản thân ấy là yếu tố thiết yếu của nhân đức thanh sạch.

6. Trở lại lần nữa với «diện mạo» của thân xác mà thánh Phaolô mô tả trong 1Cr 12,18-25, chúng tôi muốn lưu ý sự kiện này, đó là: theo tác giả của bức Thư, nếu ta nỗ lực tự chủ trong sự kính trọng thân xác con người và nhất là đối với các bộ phận «yếu đuối» hay «kém trang nhã» nhất, thì ta đã đáp ứng ý định nguyên thủy của Đấng Tạo Thành, hay đi vào lối nhìn mà Sách Sáng thế đã nói: «Thiên Chúa thấy mọi sự Người đã làm ra quả là rất tốt đẹp» (St 1,31). Phaolô viết: «Thiên Chúa đã khéo xếp đặt các bộ phận trong thân thể, để bộ phận nào kém thì được tôn trọng nhiều hơn. Như thế, không có chia rẽ trong thân thể, trái lại các bộ phận đều lo lắng cho nhau» (1Cr, 12,24-25). Hậu quả của sự chia rẽ trong thân thể là một số bộ phận bị coi như «yếu kém nhất», «tầm thường nhất», và «kém trang nhã». Đó là một biểu lộ xa hơn của tầm nhìn từ một tình trạng nội giới của con người sau khi phạm tội nguyên tổ, tức là của con người «lịch sử». Người nam và người nữ trong tình trạng trong trắng nguyên thủy «...cả hai đều trần truồng mà không xấu hổ trước mặt nhau» như ta đọc thấy trong St 2,25, và họ cũng không hề cảm thấy một chút nào sự «chia rẽ trong thân thể». Cùng với sự hòa hợp (armonia) khách quan mà Tạo Hóa đã phú ban cho thân xác và Phaolô xác định đó như là sự chăm lo cho nhau giữa các bộ phận thân thể (x. 1Cr 12,25), còn có một sự hài hòa tương tự ở nơi thâm sâu con người, đó là sự hài hòa trong «tâm hồn». Sự hài hòa này, hay chính xác hơn là sự «thanh sạch trong tâm hồn», đã giúp cho người nam và người nữ trong tình trạng trong trắng nguyên thủy kinh nghiệm một cách đơn sơ (và theo cách nguyên thủy vốn làm cho cả hai được hạnh phúc) sức mạnh kết hợp của hai thân xác họ, là những thân xác vốn (nếu có thể nói được) là tầng nền «chắc chắn» cho sự kết hợp ngôi vị của họ, hay là, cho sự hiệp thông các ngôi vị (communio personarum).

7. Như đã thấy, thánh Phaolô Tông đồ trong 1Cr 12,18-25 liên kết cái diện mạo của thân xác con người với tình trạng con người «lịch sử». Tại thềm lịch sử của con người, họ đã kinh nghiệm sự xấu hổ gắn liền với «sự chia rẽ trong thân xác», theo nghĩa là nỗi e thẹn về thân xác ấy (nhất là về các phần cơ thể xác định giới tính nam và nữ). Thế nhưng, cũng trong chính mô tả «diện mạo» ấy, thánh Phaolô còn chỉ ra con đường (dựa trên chính ý nghĩa của sự xấu hổ) dẫn đến sự cải hóa tình trạng ấy dần dần để đi tới chiến thắng «sự chia rẽ trong thân xác», đó là một chiến thắng có thể và phải thành hiện thực trong tâm hồn con người. Đó chính là con đường của sự thanh sạch, hay «làm chủ bản thân mình trong sự thánh thiện và kính trọng». Phaolô kết nối với «sự kính trọng», mà 1Tx 4,3-5 nói tới, ở trong 1Cr 12,18-25 bằng cách sử dụng một vài cụm từ tương đương, khi ngài nói đến «sự kính trọng» hoặc tôn trọng các bộ phận «tầm thường», «yếu kém nhất» của thân thể, và khi ngài mặc cho «trang nhã» hơn những gì trong con người bị coi là «kém trang nhã». Những diễn ngữ này mô tả gần gũi hơn «sự kính trọng» nhất là trong lãnh vực các quan hệ và thái độ của con người đối với thân xác, nó quan trọng đối với thân xác của «mình» cũng như cả trong các mối tương quan (nhất là giữa người nam và người nữ, dẫu không chỉ giới hạn ở đấy).

Chúng ta chắc chắn rằng «diện mạo» của thân xác con người trong Thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô có một ý nghĩa nền tảng cho toàn bộ giáo lí của thánh Phaolô về sự thanh sạch.

Louis Nguyễn Anh Tuấn chuyển dịch

http://www.ubmvgiadinh.org/?open=contents&display=2&id=2505