admin
08-11-2010, 05:03 AM
DÙ MỘT SỢI TÓC TRÊN ĐẦU ANH EM CŨNG KHÔNG BỊ MẤT ĐÂU.
SUY NIỆM PHÚC ÂM (III C 54); (14.11.2010); (Lc 21, 5-19)
CHÚA NHẬT XXXIII PHỤNG VỤ THƯỜNG NIÊN, NĂM C
NGUYỄN HỌC TẬP
Với công cuộc Nhập Thể của Chúa Giêsu, sự sống đời đời cho nhân loại đã được hiện thực, mặc dầu các biến chuyển thời gian vẫn còn tiếp tục trôi qua.
Trước hai yếu tố dường như đối nghịch nhau đó, ít ra dưới nhãn quang của con người, một vài vấn đề được đề cập đến ở chương 21 Phúc Âm Thánh Luca.
Sự hiện diện của Chúa Giêsu trong Đền Thờ cho phép các người hiện diện lúc đó với Người quan sát và đánh giá động tác quảng đại, gần như đến mức tận cùng thái độ anh hùng của một bà goá phụ đã dâng hiến cho Đền Thờ “tất cả những gì bà có để nuôi sống mình” (Lc 21, 1-4).
Lợi dụng biến cố vừa kể của bà goá phụ “đại lượng anh hùng tột đỉnh”, Chúa Giêsu muốn nói lên một đôi lời làm sáng tỏ cử chỉ của bà và giáo huấn cho những ai đang ở chung quanh Người và cả chúng ta, những ai sẽ đọc những dòng Phúc Âm về sau.
Chúng ta có thể nói phần lớn của chương 21 Phúc Âm Thánh Luca chứa đựng lời giảng dạy về “thời cánh chung”. Một vài chủ đề được lập đi lập lại, như cách viết cổ điển của Thánh Kinh, theo phương thức vòng đồng tâm, thay vì trình bày thẳng hàng trước sau theo quan niệm tường thuật quen thuôc của chúng ta.
Cách trình bày vừa kể, theo phương thức đồng tâm, nhiều khi làm cho chủ đề được đề cập bị chia phần, tách đoạn, gây khó khăn cho việc chú giải hiệp nhứt của chương.
Bên trong chương 21, chúng ta có được đoạn Phúc Âm của Phụng Vụ hôm nay, trong đó chúng ta có thể thấy được đoạn Phúc Âm được chia làm hai phần.
- phần đầu là phần đặt câu hỏi “khi nào và có những dấu chứng nào ?” báo cho biết thời cánh chung sắp đến (Lc 21, 5-11);
- phần hai là phần đề cập đến thái độ dấn thân chuyên cần nhân chứng cho Chúa Kitô, dầu cho bao nhiêu thử thách có thể xảy ra (Lc 21, 12-19).
Một cách chi tiếc hơn, chúng ta có thể thấy được cấu trúc của đoạn Phúc Âm:
- dân chúng chiêm ngắm, ngưởng mộ vẻ đẹp của Đền Thờ (Lc 21, 5);
- phản ứng mạnh mẽ của Chúa Giêsu, bằng cách tuyên bố trước cơn tàn phá sắp đến đối với Đền Thờ (Lc 12, 6);
- trước viễn ảnh đen tối đó, dân chúng hỏi Người thời điểm và dấu chứng nào báo hiệu để có thể biết trước được (Lc 21, 7 9);
- Chúa Giêsu trả lời bằng hai chỉ dẫn, qua các dấu chứng sát gần và dấu chứng còn xa (Lc 21, 8-11);
- đồng thời Người cũng nói đến những cơn bách hại và lòng vững tin, cương quyết phải có để nhân chứng cho chân lý, cho những gì Người dạy bảo cho và cho đời sống hạnh phúc đời đời, mà Người đã đem đến cho (Lc 21, 12-19).
Dĩ nhiên qua những gì vừa tìm hiểu, chúng ta thấy được tầm quan trọng của phần hai, đòi buộc người tín hữu Chúa Kitô, những người được hứa hẹn cho cuộc sống đời đời làm gia nghiệp, phải can đảm và bền vững làm nhân chứng cho đức tin mình, dầu cho bất cứ hoàn cảnh nào xảy ra.
1 - Cả lời giảng dạy của Chúa Giêsu trong đoạn Phúc Âm hôm nay được khởi đầu bằng việc dân chúng đang chiêm ngắm vẻ đẹp lộng lẫy của Đền Thờ Giêrusalem, mà người Do Thái hãnh diện như là kỳ quan của dân tộc lúc đó:
- " Nhân có mấy người nói về Đền Thờ được trang hoàng bằng những viên đá đẹp và những đồ dâng cúng” (Lc 21, 5).
Lòng ngưởng mộ hăm hở đối với Đền thờ và chắc chắn cũng là niềm hiên ngang hảnh diện của dân tộc bị Chúa Giêsu làm tắt nghẽn bằng câu tiên đoán làm cho ai cũng lạnh người:
- “Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó, sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào” (Lc 21, 6).
Làm sao mà ai có thể tàn phá một kỳ quan như vậy được?
Đúng vậy ! Ai là người có dịp thăm viếng Giêrusalem ngày nay, chính mình có thể nhận ra được di tich thảm đạm thực thể những gì lời Chúa Giêsu đã tiên đoán trước đó, trong đoạn Phúc Âm hôm nay, khi đến viếng thăm “bức tường than khóc”, còn thấy được một vài tảng đá làm nền tảng cho công trình xây dựng vĩ đại của Erode, mỗi tảng đá dài đến 12 thước, cao hơn 1 thước và nặng trên 40 tấn.
Cộng trình kiến trúc vĩ đại đó trước tiên bị quân Roma tàn phá bằng hoả hoạn và kế đến bị sang bình địa. Đó là điều đã xảy ra năm 70 sau Thiên Chúa Giáng Sinh.
Cuộc tàn phá đó hiện nay chỉ còn lại chứng tích bằng một vài tảng đá, xác nhận lời tiên đoán của Chúa Giêsu.
Bàng hoàng và đồng thời cũng hiếu kỳ trước lời nói của Chúa Giêsu, một vài người hiện diện đặt câu hỏi với Người:
- “Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra và khi sắp xảy ra, thì có điềm gì báo trước ?” (Lc 21, 7).
Câu hỏi trên tạo ra những gì kế đến trong lời giảng dạy của Chúa Giêsu, chỉ trả lời một phần, bởi vì mục đích của Chúa Giêsu là khơi đậm dậy nơi họ trách nhiệm hơn là đáp ứng tính hiếu kỳ vô bổ.
Câu hỏi “khi nào” vẫn còn bị bao phủ trong bí nhiệm, chỉ có "phải chuẩn bị như thế nào" và "hành động những gì" là điều cần thiết phải hành động” cho biến cố quan trọng sẽ xảy đến.
Trong cuộc sống, nhiều hoàn cảnh tối tăm và các đại họa của lịch sử, nhiều khi làm cho con người mất định hướng. Lý tưởng bị suy yếu đi, các hướng đi và định điểm để quy chiếu cho suy tư và động tác cũng không còn được nhận thức sáng suốt, chúng ta mất đi khả năng có được tự do suy tư và quyết định. Đó cũng là lúc dễ xuất hiện các nhà chiêm tinh, bói toán, phỏng đoán" tình duyên, vận mạng, tương lai” để thuyết phục và khuyến dụ.
Và vì mất định hướng, nên chúng ta khó lòng má phán đoán được thực hư và trực chỉ theo đâu là chân lý.
Đó chính là điều Chúa Giêsu cảnh tỉnh những ai nghe Người lúc đó, và dĩ nhiên kể cả chúng ta:
- “Anh hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: “Chính Ta đây" và "Thời kỳ đã đến"; anh em chớ có theo họ” (Lc 21, 8).
Nỗi nguy hiểm đó rất khủng khiếp và có thể làm cho con người hư mất. Bởi đó Chúa Giêsu đã cảnh cáo trước đó, khi Người nói về ngày của Con Người:
- " Người ta sẽ bảo anh em: “Người ở kia kìa !" hay "Người ở đây nầy ! "Anh em đừng đi, đừng chạy theo” (Lc 17, 23).
Mất định hướng là vì chúng ta mất liên lạc với Chúa Kitô.
Để ra khỏi mối nguy hiểm vừa kể, cộng đồng Kitô giáo biết rằng chính mình phải góp phần vào việc giải quyết vấn đề, ngay cả cần phải hy sinh, đau khổ cũng đừng thối lui.
Ngôn từ Chúa Giêsu dùng để diễn tả tình thế là những ngôn từ có tính cách như là ngày tận thế (apocalyptique), nhưng trên thực tế không phải như vậy. Các câu xác quyết:
- “Dân nầy sẽ nổi lên chống dân kia, nước nầy chống nước nọ. Sẽ có những trận động đất lớn, nhiều nơi sẽ có ôn dịch và đói kém; sẽ có những hiện tượng kinh khủng và điềm lạ lớn lao từ trời xuất hiện” (Lc 21, 10-11),
không phải là để diễn tả cảnh ngày tận thế cho bằng nói lên sẽ có những cuộc cách mạng, đảo chánh, tiên đoán trước những cuộc canh tân toàn diện, cuộc cách mạng Pháp Quốc 1789, cuộc quân đồng mình đánh sập chế độ độc tài của Hitler và Mussolini trong thế chiến II chẳng hạn.
Tư tưởng phát biểu qua các biến cố ngày tận thế không có khả năng suy đoán khuyên bào chúng ta cuộc tái sinh hay canh tân ôn hoà phát xuất tự nội lực, hay trước tiên phải đạp đổ, phá vở rồi sau đó mới kiến tạo lại, điều đó thuộc lãnh vực trần thế, lãnh vực của người tín hữu giáo dân và những người thành tâm thiện chí, biết dùng trí óc của mình.
Những ngôn từ lừa đảo, lường gạt và các cuộc nổi dậy là những tiên báo cho cuộc kết thúc lịch sử, nhưng chưa phải là đoạn cuối cùng.
2 - Bên cạnh những lời cảnh báo về các dấu chỉ tiên báo nhiều loại đại hoạ sắp đến, Chúa Giêsu cũng cho biết cộng đồng các môn đệ Người phải trả đắc giá trong các biến cố đó:
- “Nhưng trước khi tất cả các sự ấy xảy ra, người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em, nộp anh em cho các hội đường và bỏ tù, điệu anh em đến trước mặt vua chúa quan quyền vì danh Thầy” (Lc 21, 12).
Thái độ dấn thân can đảm của người tín hữu Chúa Kitô để tiên liệu và nếu cần minh chứng đức tin của mình, “vì danh Thầy", Chúa Giêsu cũng không thiếu tiên báo cho chúng ta.
Chúa Giêsu giúp chúng ta sống ngày hôm nay, chúng ta hãy sống hiện tại của mình, thay vì mườn tưọng đến những tình trạng nguy hiểm, vô ích và lẫn trốn vào tương lai.
Các môn đệ của Người sẽ phải chịu đau khổ như Vị Thầy Chí Thánh của mình, nhưng họ cũng được thúc đẩy như Người, bởi một tình yêu cao cả, “vì danh Thầy”.
Trước những khó khăn thiết thực và đầy đe dọa, Chúa Giêsu không quên nói lên cho các môn đệ Người những phương thức cần thiết để đối phó và vượt thắng.
Trước tiên được nhìn dưới nhãn quang tích cực của nó, bởi vì khó khăn làm cho chúng ta có cơ hội nhân chứng đức tin của chúng ta, nhân chứng Chúa Giêsu trước mặt người khác. Thật là một hình thức bất thường, nhưng là phương thức hữu hiệu để rao giảng đức tin:
- " Đó sẽ là cơ hội để anh em làm chứng cho Thầy” (Lc 21, 13).
Thật vậy lịch sử đã minh chứng, các cuộc bắt bớ, bách hại thay vì chận đứng việc rao giảng Nước Thiên Chúa, lại là những biến cố làm cho Nước Chúa đưọc bành trướng vững mạnh mạnh và mau lẹ hơn.
117 Thánh Tử Đạo Việt Nam đã nằm xuống, đã làm cho mọc lên trên 7.000.000 người Công Giáo Việt Nam hiện nay:
- “Họ gọi hai ông vào và cấm tuyệt đối không được lên tiếng giảng dạy về danh Chúa Giêsu nữa. Hai ông Phêrô và Gioan đáp lại: “Nghe lời các ông hơn là nghe lời Thiên Chúa, xin hỏi trước mặt Thiên Chúa, điều ấy có phải lẽ không? Các ông thử xem. Phần chúng tôi, những gì tai đã nghe, mắt đã thấy, chúng tôi không thể không nói ra ". Sau khi ngăm đe nữa, họ thả hai ông về, vì không tìm được cách trừng trị hai ông. Lý do là vì họ sợ dân: ai nấy đều tôn vinh Thiên Chúa về việc đã xảy ra” (Act 4, 18-21).
- “Đầy lòng ghen tức, họ bắt các tông đồ, nhốt vào nhà tù công cộng. Nhưng ban đêm thiên sứ của Chúa mở cửa ngục, đưa các ông ra mà nói: “Các ông hãy đi, vào trong Đền Thờ mà nói cho dân những lời ban sự sống. Nghe thế, các ông vào Đền Thờ ngay từ lúc rạng đông và bắt đầu giảng dạy” (Act 5, 19-21).
- “Ông truyền xe dừng lại. Ông Philippe và viên thái giám, cả hai cùng xuống chỗ có nước, và ông Philippe làm phép rửa cho ông quan. Khi lên khỏi nước, Thánh Thần Chúa đem ông Philippe đi mất, và viên thái giám không còn thấy ông nữa. Nhưng ông tiếp tục cuộc hành trình, lòng đầy hoan hỷ. Còn ông Philippe người ta gặp được ở ở Azoto. Ông loan báo Tin Mừng cho mọi thành thị ông đi qua, cho tới khi đến Cesarès” (Act 8, 38-40).
Ngoài ra cộng đồng tín hữu Chúa Kitô còn được Người trang bị cho từ nội tâm để đối phó với các cơn khó khăn. Người bảo đảm cho các Kitô hữu, các môn đệ của Người “một miệng lưỡi ( Hy Lạp, metonimia ) " có nghĩa là lời ăn tiếng nói và “sự khôn ngoan” (sapientia), vượt trên kiến thức con người, khiến họ có thể trả lời và biện minh đối với bất cứ aivề tác động và đời sống của mình,, biện minh cho đức tin của mình:
- " Vì chính Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật không ngoan (một miệng lưỡi, metonimia), khiến tất cả các địch thủ của anh em không tài nào chống chọi hay cãi lại được” (Lc 21, 15).
- “Chúa Kitô là Đấng Thánh, hãy tôn Người làm Chúa ngự trị trong lòng anh em. Hãy luôn luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em” (1 Pt 4, 15).
Được trang bị như vậy, người tín hữu Chúa Kitô có các phương tiện và bảo chứng đầy đủ để vững vàng và bền tâm cho đến cùng trong thái độ trung thành với Phúc Âm.
3 - Nhân chứng là việc phục vụ quý giá mà cộng đồng Kitô giáo được mời gọi để thực hiện trước mọi người và mọi hoàn cảnh.
Nhưng để cho chúng ta khỏi có ảo tưởng là mọi chuyện đều dễ dàng và êm đẹp trước các khó khăn luôn luôn hiện diện và cũng không để cho người tín hữu Chúa Kitô “điềm nhiên toạ thị” trong trạng thái bất động chờ đợi, lời giảng dạy của Chúa Giêsu còn được nói lên trong phần kết thúc bằng những âm điệu xác tín chắc chắn.
Trước khi mọi chuyện đều kết thúc, tức là ngày tận thế, cần phải xác tín rằng Cùng Điểm mà người tín hữu Chúa Kitô đang nhằm đến, Chúa Giêsu không đưa ra câu trả lời nào khác hơn là “hãy tỉnh thức chờ đợi” (Lc 21, 34-36, không được Phụng Vụ trích dẫn trong đoạn Phúc Âm Thánh Lễ hôm nay):
- “Vậy anh em phải đề phòng, chớ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời, kẻo Ngày ấy như một chiếc lưới bất thần chụp xuống đầu anh em, vì Ngày ấp sẽ ụp xuống trên mọi dân cư khắp mặt đất. Vậy anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người” ( Lc 21, 34-36).
Lòng mong đợi phải được đâm rễ vào thời gian và thực hiện bằng nhân chứng Chúa Kitô qua cuộc sống của mình.
Ngay cả ngày hôm nay, người tín hữu Chúa Kitô cũng có phận sự nhân chứng về Người.
SUY NIỆM PHÚC ÂM (III C 54); (14.11.2010); (Lc 21, 5-19)
CHÚA NHẬT XXXIII PHỤNG VỤ THƯỜNG NIÊN, NĂM C
NGUYỄN HỌC TẬP
Với công cuộc Nhập Thể của Chúa Giêsu, sự sống đời đời cho nhân loại đã được hiện thực, mặc dầu các biến chuyển thời gian vẫn còn tiếp tục trôi qua.
Trước hai yếu tố dường như đối nghịch nhau đó, ít ra dưới nhãn quang của con người, một vài vấn đề được đề cập đến ở chương 21 Phúc Âm Thánh Luca.
Sự hiện diện của Chúa Giêsu trong Đền Thờ cho phép các người hiện diện lúc đó với Người quan sát và đánh giá động tác quảng đại, gần như đến mức tận cùng thái độ anh hùng của một bà goá phụ đã dâng hiến cho Đền Thờ “tất cả những gì bà có để nuôi sống mình” (Lc 21, 1-4).
Lợi dụng biến cố vừa kể của bà goá phụ “đại lượng anh hùng tột đỉnh”, Chúa Giêsu muốn nói lên một đôi lời làm sáng tỏ cử chỉ của bà và giáo huấn cho những ai đang ở chung quanh Người và cả chúng ta, những ai sẽ đọc những dòng Phúc Âm về sau.
Chúng ta có thể nói phần lớn của chương 21 Phúc Âm Thánh Luca chứa đựng lời giảng dạy về “thời cánh chung”. Một vài chủ đề được lập đi lập lại, như cách viết cổ điển của Thánh Kinh, theo phương thức vòng đồng tâm, thay vì trình bày thẳng hàng trước sau theo quan niệm tường thuật quen thuôc của chúng ta.
Cách trình bày vừa kể, theo phương thức đồng tâm, nhiều khi làm cho chủ đề được đề cập bị chia phần, tách đoạn, gây khó khăn cho việc chú giải hiệp nhứt của chương.
Bên trong chương 21, chúng ta có được đoạn Phúc Âm của Phụng Vụ hôm nay, trong đó chúng ta có thể thấy được đoạn Phúc Âm được chia làm hai phần.
- phần đầu là phần đặt câu hỏi “khi nào và có những dấu chứng nào ?” báo cho biết thời cánh chung sắp đến (Lc 21, 5-11);
- phần hai là phần đề cập đến thái độ dấn thân chuyên cần nhân chứng cho Chúa Kitô, dầu cho bao nhiêu thử thách có thể xảy ra (Lc 21, 12-19).
Một cách chi tiếc hơn, chúng ta có thể thấy được cấu trúc của đoạn Phúc Âm:
- dân chúng chiêm ngắm, ngưởng mộ vẻ đẹp của Đền Thờ (Lc 21, 5);
- phản ứng mạnh mẽ của Chúa Giêsu, bằng cách tuyên bố trước cơn tàn phá sắp đến đối với Đền Thờ (Lc 12, 6);
- trước viễn ảnh đen tối đó, dân chúng hỏi Người thời điểm và dấu chứng nào báo hiệu để có thể biết trước được (Lc 21, 7 9);
- Chúa Giêsu trả lời bằng hai chỉ dẫn, qua các dấu chứng sát gần và dấu chứng còn xa (Lc 21, 8-11);
- đồng thời Người cũng nói đến những cơn bách hại và lòng vững tin, cương quyết phải có để nhân chứng cho chân lý, cho những gì Người dạy bảo cho và cho đời sống hạnh phúc đời đời, mà Người đã đem đến cho (Lc 21, 12-19).
Dĩ nhiên qua những gì vừa tìm hiểu, chúng ta thấy được tầm quan trọng của phần hai, đòi buộc người tín hữu Chúa Kitô, những người được hứa hẹn cho cuộc sống đời đời làm gia nghiệp, phải can đảm và bền vững làm nhân chứng cho đức tin mình, dầu cho bất cứ hoàn cảnh nào xảy ra.
1 - Cả lời giảng dạy của Chúa Giêsu trong đoạn Phúc Âm hôm nay được khởi đầu bằng việc dân chúng đang chiêm ngắm vẻ đẹp lộng lẫy của Đền Thờ Giêrusalem, mà người Do Thái hãnh diện như là kỳ quan của dân tộc lúc đó:
- " Nhân có mấy người nói về Đền Thờ được trang hoàng bằng những viên đá đẹp và những đồ dâng cúng” (Lc 21, 5).
Lòng ngưởng mộ hăm hở đối với Đền thờ và chắc chắn cũng là niềm hiên ngang hảnh diện của dân tộc bị Chúa Giêsu làm tắt nghẽn bằng câu tiên đoán làm cho ai cũng lạnh người:
- “Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó, sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào” (Lc 21, 6).
Làm sao mà ai có thể tàn phá một kỳ quan như vậy được?
Đúng vậy ! Ai là người có dịp thăm viếng Giêrusalem ngày nay, chính mình có thể nhận ra được di tich thảm đạm thực thể những gì lời Chúa Giêsu đã tiên đoán trước đó, trong đoạn Phúc Âm hôm nay, khi đến viếng thăm “bức tường than khóc”, còn thấy được một vài tảng đá làm nền tảng cho công trình xây dựng vĩ đại của Erode, mỗi tảng đá dài đến 12 thước, cao hơn 1 thước và nặng trên 40 tấn.
Cộng trình kiến trúc vĩ đại đó trước tiên bị quân Roma tàn phá bằng hoả hoạn và kế đến bị sang bình địa. Đó là điều đã xảy ra năm 70 sau Thiên Chúa Giáng Sinh.
Cuộc tàn phá đó hiện nay chỉ còn lại chứng tích bằng một vài tảng đá, xác nhận lời tiên đoán của Chúa Giêsu.
Bàng hoàng và đồng thời cũng hiếu kỳ trước lời nói của Chúa Giêsu, một vài người hiện diện đặt câu hỏi với Người:
- “Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra và khi sắp xảy ra, thì có điềm gì báo trước ?” (Lc 21, 7).
Câu hỏi trên tạo ra những gì kế đến trong lời giảng dạy của Chúa Giêsu, chỉ trả lời một phần, bởi vì mục đích của Chúa Giêsu là khơi đậm dậy nơi họ trách nhiệm hơn là đáp ứng tính hiếu kỳ vô bổ.
Câu hỏi “khi nào” vẫn còn bị bao phủ trong bí nhiệm, chỉ có "phải chuẩn bị như thế nào" và "hành động những gì" là điều cần thiết phải hành động” cho biến cố quan trọng sẽ xảy đến.
Trong cuộc sống, nhiều hoàn cảnh tối tăm và các đại họa của lịch sử, nhiều khi làm cho con người mất định hướng. Lý tưởng bị suy yếu đi, các hướng đi và định điểm để quy chiếu cho suy tư và động tác cũng không còn được nhận thức sáng suốt, chúng ta mất đi khả năng có được tự do suy tư và quyết định. Đó cũng là lúc dễ xuất hiện các nhà chiêm tinh, bói toán, phỏng đoán" tình duyên, vận mạng, tương lai” để thuyết phục và khuyến dụ.
Và vì mất định hướng, nên chúng ta khó lòng má phán đoán được thực hư và trực chỉ theo đâu là chân lý.
Đó chính là điều Chúa Giêsu cảnh tỉnh những ai nghe Người lúc đó, và dĩ nhiên kể cả chúng ta:
- “Anh hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: “Chính Ta đây" và "Thời kỳ đã đến"; anh em chớ có theo họ” (Lc 21, 8).
Nỗi nguy hiểm đó rất khủng khiếp và có thể làm cho con người hư mất. Bởi đó Chúa Giêsu đã cảnh cáo trước đó, khi Người nói về ngày của Con Người:
- " Người ta sẽ bảo anh em: “Người ở kia kìa !" hay "Người ở đây nầy ! "Anh em đừng đi, đừng chạy theo” (Lc 17, 23).
Mất định hướng là vì chúng ta mất liên lạc với Chúa Kitô.
Để ra khỏi mối nguy hiểm vừa kể, cộng đồng Kitô giáo biết rằng chính mình phải góp phần vào việc giải quyết vấn đề, ngay cả cần phải hy sinh, đau khổ cũng đừng thối lui.
Ngôn từ Chúa Giêsu dùng để diễn tả tình thế là những ngôn từ có tính cách như là ngày tận thế (apocalyptique), nhưng trên thực tế không phải như vậy. Các câu xác quyết:
- “Dân nầy sẽ nổi lên chống dân kia, nước nầy chống nước nọ. Sẽ có những trận động đất lớn, nhiều nơi sẽ có ôn dịch và đói kém; sẽ có những hiện tượng kinh khủng và điềm lạ lớn lao từ trời xuất hiện” (Lc 21, 10-11),
không phải là để diễn tả cảnh ngày tận thế cho bằng nói lên sẽ có những cuộc cách mạng, đảo chánh, tiên đoán trước những cuộc canh tân toàn diện, cuộc cách mạng Pháp Quốc 1789, cuộc quân đồng mình đánh sập chế độ độc tài của Hitler và Mussolini trong thế chiến II chẳng hạn.
Tư tưởng phát biểu qua các biến cố ngày tận thế không có khả năng suy đoán khuyên bào chúng ta cuộc tái sinh hay canh tân ôn hoà phát xuất tự nội lực, hay trước tiên phải đạp đổ, phá vở rồi sau đó mới kiến tạo lại, điều đó thuộc lãnh vực trần thế, lãnh vực của người tín hữu giáo dân và những người thành tâm thiện chí, biết dùng trí óc của mình.
Những ngôn từ lừa đảo, lường gạt và các cuộc nổi dậy là những tiên báo cho cuộc kết thúc lịch sử, nhưng chưa phải là đoạn cuối cùng.
2 - Bên cạnh những lời cảnh báo về các dấu chỉ tiên báo nhiều loại đại hoạ sắp đến, Chúa Giêsu cũng cho biết cộng đồng các môn đệ Người phải trả đắc giá trong các biến cố đó:
- “Nhưng trước khi tất cả các sự ấy xảy ra, người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em, nộp anh em cho các hội đường và bỏ tù, điệu anh em đến trước mặt vua chúa quan quyền vì danh Thầy” (Lc 21, 12).
Thái độ dấn thân can đảm của người tín hữu Chúa Kitô để tiên liệu và nếu cần minh chứng đức tin của mình, “vì danh Thầy", Chúa Giêsu cũng không thiếu tiên báo cho chúng ta.
Chúa Giêsu giúp chúng ta sống ngày hôm nay, chúng ta hãy sống hiện tại của mình, thay vì mườn tưọng đến những tình trạng nguy hiểm, vô ích và lẫn trốn vào tương lai.
Các môn đệ của Người sẽ phải chịu đau khổ như Vị Thầy Chí Thánh của mình, nhưng họ cũng được thúc đẩy như Người, bởi một tình yêu cao cả, “vì danh Thầy”.
Trước những khó khăn thiết thực và đầy đe dọa, Chúa Giêsu không quên nói lên cho các môn đệ Người những phương thức cần thiết để đối phó và vượt thắng.
Trước tiên được nhìn dưới nhãn quang tích cực của nó, bởi vì khó khăn làm cho chúng ta có cơ hội nhân chứng đức tin của chúng ta, nhân chứng Chúa Giêsu trước mặt người khác. Thật là một hình thức bất thường, nhưng là phương thức hữu hiệu để rao giảng đức tin:
- " Đó sẽ là cơ hội để anh em làm chứng cho Thầy” (Lc 21, 13).
Thật vậy lịch sử đã minh chứng, các cuộc bắt bớ, bách hại thay vì chận đứng việc rao giảng Nước Thiên Chúa, lại là những biến cố làm cho Nước Chúa đưọc bành trướng vững mạnh mạnh và mau lẹ hơn.
117 Thánh Tử Đạo Việt Nam đã nằm xuống, đã làm cho mọc lên trên 7.000.000 người Công Giáo Việt Nam hiện nay:
- “Họ gọi hai ông vào và cấm tuyệt đối không được lên tiếng giảng dạy về danh Chúa Giêsu nữa. Hai ông Phêrô và Gioan đáp lại: “Nghe lời các ông hơn là nghe lời Thiên Chúa, xin hỏi trước mặt Thiên Chúa, điều ấy có phải lẽ không? Các ông thử xem. Phần chúng tôi, những gì tai đã nghe, mắt đã thấy, chúng tôi không thể không nói ra ". Sau khi ngăm đe nữa, họ thả hai ông về, vì không tìm được cách trừng trị hai ông. Lý do là vì họ sợ dân: ai nấy đều tôn vinh Thiên Chúa về việc đã xảy ra” (Act 4, 18-21).
- “Đầy lòng ghen tức, họ bắt các tông đồ, nhốt vào nhà tù công cộng. Nhưng ban đêm thiên sứ của Chúa mở cửa ngục, đưa các ông ra mà nói: “Các ông hãy đi, vào trong Đền Thờ mà nói cho dân những lời ban sự sống. Nghe thế, các ông vào Đền Thờ ngay từ lúc rạng đông và bắt đầu giảng dạy” (Act 5, 19-21).
- “Ông truyền xe dừng lại. Ông Philippe và viên thái giám, cả hai cùng xuống chỗ có nước, và ông Philippe làm phép rửa cho ông quan. Khi lên khỏi nước, Thánh Thần Chúa đem ông Philippe đi mất, và viên thái giám không còn thấy ông nữa. Nhưng ông tiếp tục cuộc hành trình, lòng đầy hoan hỷ. Còn ông Philippe người ta gặp được ở ở Azoto. Ông loan báo Tin Mừng cho mọi thành thị ông đi qua, cho tới khi đến Cesarès” (Act 8, 38-40).
Ngoài ra cộng đồng tín hữu Chúa Kitô còn được Người trang bị cho từ nội tâm để đối phó với các cơn khó khăn. Người bảo đảm cho các Kitô hữu, các môn đệ của Người “một miệng lưỡi ( Hy Lạp, metonimia ) " có nghĩa là lời ăn tiếng nói và “sự khôn ngoan” (sapientia), vượt trên kiến thức con người, khiến họ có thể trả lời và biện minh đối với bất cứ aivề tác động và đời sống của mình,, biện minh cho đức tin của mình:
- " Vì chính Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật không ngoan (một miệng lưỡi, metonimia), khiến tất cả các địch thủ của anh em không tài nào chống chọi hay cãi lại được” (Lc 21, 15).
- “Chúa Kitô là Đấng Thánh, hãy tôn Người làm Chúa ngự trị trong lòng anh em. Hãy luôn luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em” (1 Pt 4, 15).
Được trang bị như vậy, người tín hữu Chúa Kitô có các phương tiện và bảo chứng đầy đủ để vững vàng và bền tâm cho đến cùng trong thái độ trung thành với Phúc Âm.
3 - Nhân chứng là việc phục vụ quý giá mà cộng đồng Kitô giáo được mời gọi để thực hiện trước mọi người và mọi hoàn cảnh.
Nhưng để cho chúng ta khỏi có ảo tưởng là mọi chuyện đều dễ dàng và êm đẹp trước các khó khăn luôn luôn hiện diện và cũng không để cho người tín hữu Chúa Kitô “điềm nhiên toạ thị” trong trạng thái bất động chờ đợi, lời giảng dạy của Chúa Giêsu còn được nói lên trong phần kết thúc bằng những âm điệu xác tín chắc chắn.
Trước khi mọi chuyện đều kết thúc, tức là ngày tận thế, cần phải xác tín rằng Cùng Điểm mà người tín hữu Chúa Kitô đang nhằm đến, Chúa Giêsu không đưa ra câu trả lời nào khác hơn là “hãy tỉnh thức chờ đợi” (Lc 21, 34-36, không được Phụng Vụ trích dẫn trong đoạn Phúc Âm Thánh Lễ hôm nay):
- “Vậy anh em phải đề phòng, chớ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời, kẻo Ngày ấy như một chiếc lưới bất thần chụp xuống đầu anh em, vì Ngày ấp sẽ ụp xuống trên mọi dân cư khắp mặt đất. Vậy anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người” ( Lc 21, 34-36).
Lòng mong đợi phải được đâm rễ vào thời gian và thực hiện bằng nhân chứng Chúa Kitô qua cuộc sống của mình.
Ngay cả ngày hôm nay, người tín hữu Chúa Kitô cũng có phận sự nhân chứng về Người.