View Full Version : 35 Năm Sứ Vụ Jarai
admin
05-11-2006, 02:42 PM
35 Năm Sứ Vụ Jarai (http://llcvk.250free.com/xmas2005/jarai.htm)
Kontum, ngày 14/03/1953
Cha kính mến,
Sau nhiều suy nghĩ và cầu xin Đức Kitô trợ giúp, tôi không thể chậm trễ hơn trong việc xin Cha lưu tâm về một số yếu tố trong vấn đề người Thượng, như tôi đã được khám phá ra họ kể từ khi tôi nhận nhiệm vụ Giám Quãn Tông Tòa nầy, với ước mong được Cha nhận lời thành lập một tu viện Dòng Chúa Cứu Thế ở Kontum.
Những sắc dân ở Cao Nguyên lúc nầy đang đi đến một khúc quanh lịch sử của họ, mà theo như tôi nghĩ, sẽ quyết định tương lai của họ: hoặc là chết do bị dồn đẩy và bị tiêu diệt, hoặc được cứu thóat do tiến triển đi lên và được Kitô-giáo-hóa.
Những điều kiện ngọai lệ, nhất là xét về mặt địa lý và lịch sử, đã cho phép sự bảo tồn đặc biệt nầy và sự sống sót của những dân tộc nguyên thủy, bị ngưng lại ở thời kỳ đồ sắt cho tới giữa thế kỷ XX. Những tình huống nầy, có lẽ kéo dài cả nhiều ngàn năm, đã nên như một bức Vạn Lý Trường Thành không thể nào thẩm thấu. Nhưng trong nửa thế kỷ vừa qua và nhất là kể từ một ít năm gần đây, bức tường thành nầy đã sụp đổ.
Từ nay các sắc tộc nầy, mà người ta ước lượng con số khỏang một triệu người, dù muốn hay không, cũng bị vồ lấy một cách phủ phàng vào trong rãnh hằn của các quốc gia đã văn minh.
Sự thâm nhập của các linh-mục thừa sai năm 1850, sau đó là Nhà cầm quyền Pháp phụ trách, cuối cùng hành vi chính trị sau cùng nầy của việc ghép Cao Nguyên vào Hoàng Triều Cương Thổ, với kết quả là viễn cảnh chắc chắn của cuộc di cư người Việt ồ ạt, khiến cho từ nay các bộ tộc nầy bị lôi kéo vào trong một dòng chảy lớn sẽ dẫn họ tới sự sống hoặc sự chết, tùy theo các lực đang vào cuộc, là dịp để chính phủ và Giáo Hội ý thức bổn phận của mình.
Vậy mà những dấu hiệu hiển nhiên, dù rằng chưa nhiều, đã tỏ lộ chứng minh tính chất thực sự vè tiến triển của các sắc dân nầy. Hơn nữa,trên bình diện thuần túy tôn giáo, ta có thể nói rằng nơi các sắc tộc ấy một hiện tượng tương tự như hiện tượng đã từ ít năm nay đang lay chuyển Lục Địa Đen Phi Châu đã bám vào: việc xin trở lại đạo một lúc cả làng, không phải là chuyện hiếm hoi. Và sự đảo lộn thóat khỏi tình trạng ngọai giáo nầy, than ôi, không chỉ có Công-giáo được hưởng lợi. Những người Tin Lành, có thế lực ảnh hưởng,được trang bị và tổ chức tốt,đã có được số đông tín đồ ở Daklak va vùng Đồng Nai thượng.
Một kế họach, mới đây thôi,n hằm làm cho các vùng đất nầy có giá trị, sẽ tổ chức cuộc di dân người Việt. Cuộc di dân nầy là một con dao hai lưỡi.Nó thuộc lọai những hiện tượng tự nhiên và lịch sử: dân tộc năng động và phát triển hơn, kéo theo cái chết của dân tộc yếu ớt hơn. Đó là một sức mạnh mù quáng, mà chúng ta phải sợ tất cả về nó nếu chúng ta để cho nó biểu lộ ra mà không để lý trí can thiệp vào, một lý trí được soi sáng bởi đức tin và Con Tim.
Tôi cho rằng (và tất cả các linh mục thừa sai cũng đồng ý với tôi), anh em Thượng có quyền được sống; rằng có đủ chỗ trên những miền đất mênh mông nầy cho tất cả mọi người cùng chung sống; hơn nữa, rằng còn có khả năng và ngay cả lợi ích trong việc dần dần người Thượng hòa nhập vào quốc gia Việt-Nam. Công trình dài hơi,mà sức mạnh của Kitô-giáo có thể và phải đứng sào chịu mũi, như khi xưa ở thế kỷ thứ VI dưới ảnh hưởng của men Kitô-giáo, những đòan bộ tộc man di tràn xuống trên thế giới Pháp cổ và Rôma đã bị hòa tan, bị pha trộn,để cấu thành những quốc gia mới và sản sinh ra nền văn minh Trung Cổ. Tôi không chịu được ý tưởng rằng những người “Mọi” có thể bị rút gọn, trong một ít thập niên nữa, vào tình trạng những khu bảo tồn….
Nhưng Nhóm Thừa Sai Kontum duy nhất của chúng tôi trải rộng trên 70.000 vây số vuông với 700.000 dân, trong đó chỉ có 26.000 Kitô-hữu, lại chỉ có khoảng 40 linh mục thừa sai.
Do vậy còn chỗ cho rất nhiều những người thợ tông đồ. Đặc biệt, tôi nghĩ rằng Quý Cha sẽ có ở trên Cao Nguyên nầy một cánh đồng tông đồ hết sức thích hợp cho các mục đích đặc biệt của Quý Dòng.
Ngoài việc sự hiện diện của một tu viện đạo đức nhiệt thành luôn là một nguồn ân phúc riêng biệt cho nơi đón nhận tu viện với tổ chức của các khu vực của chúng tôi, ở những nơi đó thích hợp cho việc hòan thiện và đào sâu giáo dục Kitô-giáo cho anh em Thượng của chúng ta. Ngay ở tu viện, một trung tâm tĩnh tâm thường xuyên chắc chắn sẽ mang lại nhiều hiệu quả cho những thành phần ưu tú người Thượng.
Nhưng còn hơn thế nữa. Ảnh hưởng của Quý Cha cũng sẽ cần thiết cho các cộng-đòan người Việt đang hoặc sẽ hiện hữu, nhằm huấn luyện chủng tộc năng động và chinh phục nầy giữ vai trò người giáo dục và tông đồ cho anh em Thượng. Cuộc di dân nầy là một vũ khí hai lưỡi, như tôi đã nói… Bổn phận của chúng ta, các nhà truyền giáo, dòng hay triều, là phải làm cho nó trở thành một khí cụ phục vụ vinh quang cao cả nhất của Chúa và phần rỗi của đồng bào Thượng. Chính tình yêu thương mà chúng ta đã dành trọn cho Việt-Nam không ra lệnh cho chúng ta phải cố gắng lôi kéo nó vào con đường cao thượng nầy sao?
Chính để thực hiện công trình bao la và khó khăn nầy mà hôm nay tôi mời gọi Quý Cha. Tôi khẩn cầu Ánh Sáng Thần Khí Chúa, để Người soi sáng Quý Cha và, nếu đó là thánh ý Chúa, thì xin Người ban cho Quý Cha những phượng thế đáp lại lời mời của tôi,bởi vì,quả thật, nhìn từ những viễn cảnh nầy,phải chăng Kontum là một giáo phận to lớn đáng được ưu tiên đón nhận sự hiện diện của Quý Cha?
Hơn nữa Quý Cha cũng biết sự quý trọng và tình bạn sâu xa gắn kết tôi với các Cha Dòng Chúa Cứu Thế, vì vậy tôi nói thêm rằng đó sẽ là niềm vui cho riêng cá nhân tôi được thấy ácc ru sĩ của Quý Dòng chia sẻ những hy vọng và âu lo của chúng tôi trên những vùng núi nầy.
Hiệp nhất trong lời cầu nguyện,thưa Cha đáng kính, cùng với hết lòng yêu mến và đạo đức chân thành trong Chúa Kitô.
P. Seitz
Giám Quản Tông Tòa Kontum
(đã ký)
TÒA GIÁM QUẢN TÔNG TÒA KONTUM
PAUL SEITZ
GIÁM-QUẢN TÔNG-TÒA
Thế Bài chuyễn ngữ
admin
05-11-2006, 02:44 PM
Kontum, ngày 29/02/1956
Thưa Cha đáng kính,
Đã gần ba năm,ngày 14/03/1953,t ôi mời Quý Cha đền thành lập một Trụ sở ở Tông Tòa Kontum. Năm nay, tôi lập lại lời kêu gọi cấp bách của tôi và cầu xin Cha, thưa Cha đáng kính, hãy xem xét lại các khả năng của một việc thành lập như thế. Các lý do chung mà tôi đã trình bày với Cha chẳng những vẫn giữ nguyên giá trị, mà trái lại các biến cố xãy ra kể từ đó, còn đem đến cho chúng thêm tính chất mạnh mẽ và tính thời sự.
Đặc biệt, nhịp độ di dân người Việt đã tăng lên cách rõ ràng, làm cho việc giáo dục và đào tạo Kitô-giáo cho những kẻ mới đến nầy ngày càng trở nên cấp bách hơn; trong khi đó các dân tộc người Thượng lo âu cho tương lai của họ, chẳng những không bị một cơn khủng hoảng của chủ nghĩa dân tộc và bài ngọai, mà còn kêu cứu hết lòng các linh mục và tu sĩ ngọai quốc. Ngoài ra, có vẻ chắc chắn rằng trong môi trường người Thượng-Kitô-hữu từ khoảng một thế kỷ nay, ơn gọi linh mục và tu sĩ có thể dễ dàng tuyển mộ. Chính chúng tôi, chúng tôi nghĩ là sẽ tiếp nhận một ngày gần đây một nhóm những trẻ em nầy vào tiểu chủng viện của chúng tôi.
Với niềm hy vọng rằng năm 1956 nầy sẽ thuận lợi để thực hiện việc thành lập nầy, xin Cha nhận cho những tâm tình tốt đẹp và tận tâm nhất của tôi trong Chúa Kitô.
(viết tay) Và hiệp thông lời cầu để Cha mau chóng bình phục.
P. Seitz
Giám-Quản Tông-Tòa Kontum.
(đã ký)
Thế Bài chuyễn ngữ
admin
05-11-2006, 02:47 PM
CHỨNG TỪ CỦA AMA NIÊM
[Rm 8,35-39:] " Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đừc Kitô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo?
Nhưng trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta".
Đây là một cặp vợ chồng đã nếm trãi và cảm nghiệm sâu sắc đoạn Kinh Thánh trên bằng cuộc sống chứng tá của mình tại Krongpa. "
Tôi là NAY-PLIH, còn gọi là ama Niêm, học hết lớp 7. Vợ chồng tôi ở Bon Ngôl, năm nay tôi 47 tuổi, vợ tôi 45 tuổi. Chúng tôi lấy nhau từ năm 1976. Cho đến bây giờ chúng tôi có 10 người con, 6 con gái, 4 con trai. Con đầu lòng sinh năm 1978. Con út 3 tuổi rưỡi. Tôi chỉ làm nông.
Hồi đó, ở phía Krong-Pa này chưa có ai theo Đạo vì sợ chính quyền làm khó dễ. Vợ chồng tôi theo Đạo không do ai lôi kéo hay hướng dẫn. Ban đầu chúng tôi nghe được rađiô, đài Tin Lành Philippin năm 1987. Chiều nào cũng nghe. Vợ chồng tôi muốn theo Đạo, nhưng tìm không ra người chỉ bảo. Ai cũng sợ. Tôi bảo vợ tôi đi Bon Hlang, còn tôi đi Bon Bông, dò hỏi mọi nhà mà tìm Chúa. Vợ tôi ở một ngày một đêm tại Bon Hlang. Tại Bon Bông, tôi cũng ở qua đêm luôn. Tôi gặp được Ama Hlem, một người Jarai lấy vợ Bahnar có Đạo. Anh ta là cháu của cha tôi. Chúng tôi là anh em họ. Tôi nói với Ama Hlem: "Em có thấy anh tới nhà ba em khi ba em còn sống. Và em cũng biết anh có Đạo. Vậy Đạo là gì? Đạo là làm sao?..." Anh nói về Chúa Yêsu, về Chúa Thánh Thần... Tôi thấy cũng giống giống như Tin Lành. Thế rồi anh ta dẫn tôi tới với Cha Phán. Rất vui mừng.
Như vậy là ban đầu chỉ có hai vợ chồng tôi theo Đạo. Nhưng dần dần, dân làng thấy gia đình tôi vốn cúng rất nhiều thần mà nay bỏ tất cả mà theo Đạo lành, sinh hoạt vui vẻ. Họ lại thấy chúng tôi cởi mở giúp đỡ mọi người, nên họ theo Đạo. Hầu như cả làng tôi, rồi tới Bon Diang. Cả Bon Ơi Nu cũng đến. Tôi không biết làm sao nữa. Tôi tưởng có mình tôi theo Đạo, bây giờ ai cũng tới với tôi. Trong một năm tôi đi thăm tất cả các làng có người theo Đạo, cả làng của Ama Thuôt đây nữa.
Sau đó chính quyền bắt đầu kêu tôi tra hỏi đủ thứ về Đạo. Họ bắt tôi tới 9 lần cải tạo lao động tại xã. Nhưng Chúa ban ơn. Người ta càng làm khó dễ, lòng tôi lại càng vui. Còn dân làng vẫn hăng say sốt sắng. Họ cầu nguyện ca hát ở khắp nơi, trong nhà, ngoài rừng... Thấy cải tạo ở Xã không xong, họ bắt tôi đi cải tạo ơ Tỉnh, trại T15. Tôi đang cầy ngoài đồng, thì du kích đến gọi tôi, nói xã muốn gặp. Tôi hỏi có chuyện gì thế. Du kích nói không biết. Khi tôi tới trụ sở xã thấy có 2 xe díp của Công An Tỉnh, của Huyện ở đó rồi. Tôi sợ lắm. Nhưng công an không có đó, họ đi uống rượu ở làng Bon Chuanh. Chỉ có chủ tịch xã, cũng say rồi. Họ tính bắt ban đêm. Nhưng rồi họ cũng để ban ngày mới bắt. Chủ Tịch cũng là anh em họ hàng với tôi.
Anh ta nói: "Thôi chết rồi anh ơi! Người ta đến bắt anh đó. Nếu anh chịu bỏ đạo thì người ta tha. Nếu anh cứ nói mình theo Đạo thì tôi không thể làm gì được cho anh nữa."
Tôi nói : "Tôi theo Đạo thật, nhưng tôi không thấy việc tôi theo Đạo có tội gì. Đạo không có làm điều gì xấu, không làm điều gì trái với đường lối chính sách Nhà Nước. Vậy tôi có tội gì mà bắt tôi cải tạo như thế này?"
- "Anh bị bắt đi cải tạo vì tội truyền đạo bất hợp pháp. Cả Huyện Krong-Pa này theo Đạo là do anh. Anh nghĩ sao?"
Tôi trả lời: -"Bắt thì cứ bắt chứ tôi chẳng biết nghĩ sao cả. Tôi không thể bỏ Đạo."
Thế là họ khóa tôi bằng còng số 8. Tôi tháo đồng hồ đeo tay nhét vào túi áo kẻo sợ bể. Khi tới Pleiku họ mua cho tôi một ổ mì rồi đưa thẳng tới trại cải tạo. 4 tháng đầu tôi phải làm việc rất cực nhọc. Đến tháng thứ 5, như thể là Chúa thương vì tôi vốn đau yếu, nên tôi được làm trật tự trong trại, coi 600 người. Họ nói tôi phải trông coi cẩn thận, mất ai là tôi phải chịu tội. Cho nên cũng mệt. Tôi làm trật tự viên như thế 2 năm. Tôi làm cai tù: Ai say rượu tôi phải bắt; ai đánh nhau, tôi cũng phải bắt; ai vắng mặt lâu, tôi cũng phải đi tìm; coi Tivi, mà có ai đi tiêu, đi tiểu, tôi phải canh, sợ trốn trại.
Mãi cho tới khi tôi được thả về, tôi thấy gia-đình vẫn vững vàng, tôi cám ơn Chúa. Khi tôi ở trong tù, tôi nghĩ Chúa muốn thử thách tôi. Tôi cũng thấy được giống như Chúa Yêsu vì khi Chúa đến trần gian, Chúa cũng gặp nhiều đau khổ. Ngài đến cho ta biết Cha, được có Cha như Ngài. Thế mà Ngài phải chịu khổ nạn.
Tôi nhớ lại lời Ngài đã nói: "Ai muốn theo Ta, hãy vác thập giá. . ." Và tôi thấy Chúa ở gần tôi. Vợ tôi khóc thương tôi nhiều, từ ở nhà cho đến khi đi thăm tôi.
Tôi nói: "Em đừng buồn khóc, vì tôi ở tù đây là việc Chúa kêu gọi cũng là để cho tôi được vững vàng. Giống như Chúa Yêsu, Ngài cũng chỉ ra rao giảng không được 3 năm là đã bị bắt, bị đánh đập, bị giết. Cho nên mình sống thì sống mà chết thì chết. Cứ giữ Đạo cho vững. Ta cứ đi theo Chúa Yêsu, con đường Chúa Yêsu như thế nào là ta cứ theo như thế. Đừng buồn." Sau khi gặp tại trại cải tạo, nhà tôi vững tâm hơn, không còn lo buồn khóc lóc ,nữa.
Còn dân làng, tôi nghĩ họ sẽ tháo lui. Nhưng khi trở về làng lại thấy dân đã theo Đạo đông hơn nữa. Bây giờ phía Krong-Pa này có 4 giáo điểm, gồm 28 làng. Riêng làng chúng tôi là 76 nhà, 430 người. Sinh hoạt trong tuần như sau: thứ tư chúng tôi cầu nguyện chung, thứ năm cầu nguyện với những người đau yếu hay gặp khó khăn, các bà goá...; thứ sáu lại cầu nguyện chung; ngày thứ bảy chúng tôi đón Mình Thánh về cho mọi người thờ kính; và ngày Chúa Nhật chúng tôi phụng vụ Lời Chúa và rước Mình Thánh Chúa. Đối với dự tòng, chúng tôi cũng chỉ nghe Lời Chúa, cầu nguyện theo Lời Chúa và đón nhận Thần Khí Chúa, để Ngài dạy dỗ. Trong việc phục vụ Chúa, cám ơn Chúa là tôi được vợ tôi nâng đỡ động viên luôn. Có khi thấy tôi không muốn đi Cheoreo hay đi các cộng đoàn chính vợ tôi thúc dục tôi đi: "Việc Chúa tại sao bỏ, tại sao chán?" Nghe nhà tôi nói thế, tôi cảm thấy hối hận và lên đường. Việc giao cho ai đó mà người đó không đi, nhà tôi cũng thúc tôi đi luôn.
Nhà tôi bây giờ cũng đã trở thành nhà qui tụ cộng đoàn. Tôi cố gắng tự làm căn nhà rộng lớn để có thể qui tụ được nhiều người đến nghe Lời Chúa. Tôi không xin ai giúp vì trước đây tôi có xin bà con cùng làm mấy gian nhà trường và tôi có xin Cha Phán giúp ngói. Nhưng chính quyền tịch thu nói đó là dân muốn làm nhà thờ.
admin
05-11-2006, 02:48 PM
AMI' NIÊM: Trước khi chồng tôi bị bắt đi cải tạo, tôi bị đau nhiều lắm. Không còn biết ra sao nữa. Sống chết không biết thế nào. Cho đến khi tôi đi thăm anh ấy ở trại cải tạo. Thấy anh ấy đang vác gạch đỏ cả vai, tôi khóc gào lên. Tôi cũng cám ơn Chúa cho anh được chịu khó. Anh ấy đi cải tạo được một tháng thì tôi lành bệnh. Tôi tin rằng Chúa chữa lành tôi. Tôi đi cầy, đi bừa, chặt cây một mình tôi thôi. Tôi biết cầm cái rìu sáng đi đốn cây, chiều chở bằng xe bò về nhà làm hàng rào.
Dân làng thấy thì nói: "Đúng là có Chúa ở cùng chị. Trước đây đau yếu, chết đi sống lại như thế mà bây giờ chồng chi đi cải tạo thì chị lại mạnh khỏe như thế!" Thật là tôi được mạnh khoẻ làm ra lúa gạo. Cho đến khi chồng tôi được về. Khi anh ấy về đã thấy nhà có hàng rào đầy đủ cao ráo cả hai mảnh vườn. Còn bây giờ mỗi khi phải đi lấy Mình Thánh Chúa hay phục vụ ngày Chúa Nhật mà thấy anh ấy than: Mệt quá! Hôm nay nghỉ không đi làm việc Chúa nữa - là tôi nói: "Việc Chúa làm sao mà nghỉ được? Anh mệt thì cứ đứng lên, ra đến đường là anh sẽ khỏe. "
admin
05-11-2006, 02:49 PM
CHỨNG TỪ CỦA AMÍ QUANG
[Lc 10, 21] : Ngay giờ ấy, được Thánh Thần tác động, Đức Yêsu hớn hở vui mừng và nói: "Lạy Cha là Chúa tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho những bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha."
Người ta thường gọi tôi là amí Quang ở làng Bon Kting, Krong Pa. Trước kia tôi là một phù thủy và là bà đỡ của Jrai mặc dù tôi không biết chữ. Tôi được nhận vào dự tòng năm 1992. Con tôi Quang đi tìm đạo trước, nó đi học xa rồi nghe Ama Hiếu nói về đạo. Nó họp cầu nguyện với Ama Hiếu 2 tuần rồi về kể với tôi rằng: "Mẹ ơi, đi họp cầu nguyện với đạo Công Giáo vui lắm, nghe lời Chúa hay lắm mẹ à!"
Nhưng tôi không muốn vì thấy họ sinh hoạt nhiều quá, một tuần đến mấy ngày. Nhưng sau 2 tuần thì tự nhiên tôi lại thấy thích, thấy xúc động muốn đi. Lúc này tôi lại bị bệnh táo bón. Tôi vào đạo mà vẫn chưa hiểu gì cho đến năm 1992 khi sinh con bé út rất khó khăn, tôi vẫn chưa biết cầu nguyện nhưng cũng không dám cúng Yang. Sau đó, tự nhiên tôi học thuộc được ngay kinh Tin Kinh, Lạy Cha và Kính Mừng mà anh nhóm trưởng dạy và thích cầu nguyện. Tôi được chọn chính thức vào dự tòng. Rồi được nhận phép Dìm năm 1995, rước Mình Thánh Chúa nhưng về thì uống rượu ngay, thật là không phải.
Gia đình tôi không có biến đổi gì, cứ sống như thói cũ cho đến năm 1997, lúc Amí H'Hning đến cầu nguyện cho người khác nhưng tôi lại được ơn gặp gỡ Chúa Yêsu. Đêm đó tôi mơ thấy hình Chúa Yêsu và Chúa bảo đừng uống rượu và hút thuốc thì sẽ có thai và sinh con trai. Nhưng tôi nói là tôi không sinh được vì tôi đã triệt sản rồi. Nhưng Chúa bảo hãy nhìn vào bụng bà. Tôi nhìn và thấy bụng mình đúng là đang mang thai. Tôi mừng rỡ và cảm tạ Chúa rối rít.
Sau đó amí H'Hning đến và cầu nguyện với nhóm của bà, chưa cầu nguyện cho tôi nhưng tôi lại được ơn; tôi bị rối mù rối tung lên; hai người mặc áo đỏ thì bảo tôi ngửa tay lên, 2 người mặc áo trắng thì bảo tôi úp tay lại. Họ làm tôi rối loạn, 20 ngày tôi cứ qùy không ăn uống. Có tiếng bảo tôi đọc kinh Tin Kính, 50 kinh Kính Mừng tính bằng ngón tay, nói tiếng lạ, cầu nguyện ơ Yêsu, Maria, Yuse. Mỗi khi nghe có tiếng bảo là tôi lại chạy đi cầu nguyện cho người ta. Gia đình và mọi người bỏ rơi tôi, cho rằng tôi bị điên.
Tôi nghe nghe tiếng mắng tôi đồ khốn nạn đứng lên, đốt lửa. Tôi đứng lên tìm mọi người nhưng chả có ai vì đã 20 ngày rồi nên không ai còn sức để canh tôi nữa. Mọi người đến cầu nguyện cho tôi đều thấy rõ những gì đã xảy ra cho tôi. Tôi qùy 20 ngày như thế là để đền tội lỗi của tôi. Tiếng đó bảo tôi phải xưng thú tội lỗi của mình ra trước cộng đoàn, thứ nhất là hỗn xược với chồng, thứ 2 là không biết thương xót, tha thứ cho người có lỗi và thứ 3 là giết trẻ con trong bụng mẹ. Sau đó tiếng nói dạy tôi phải làm 7 điều, thứ nhất là từ nay về sau phải yêu thương giúp đỡ người nghèo, người đau yếu. Sau đó tôi hết hẳn không còn như bị điên nữa. Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra cho tôi, tôi không muốn bị coi là điên. Tôi chạy đến gặp Cha Phán để xin Ngài giúp đỡ. Từ đó về sau tôi siêng năng đi cầu nguyện và giúp đỡ mọi người. Và cả gia đình tôi đều biến đổi.
Nhưng ngay sau khi gia đình chúng tôi trở lại và tôi được ơn lạ đó thì Chúa thử thách ngay, chồng tôi bị bại chân phải lên nhà BS. Vinh ở để chữa trị. BS Vinh nghĩ là phải cưa chân nhưng rồi Chúa lại chữa khỏi cho chồng tôi. Nhưng tiếp đến con gái tôi 12 tuổi bị đau trong lúc tôi đi cầu nguyện xa làng, lúc về thấy cháu đau nặng,tôi đưa cháu lên Chereo đến nhà Y tá Thanh tiêm thuốc thì bị chết luôn. Tôi rất buồn nhưng tôi lại mơ và nghe thấy tiếng nói rằng đừng buồn phiền vì con tôi đi học. Tôi nói rằng con tôi đau không đi học được nhưng tiếng nói bảo rằng đến trường người ta sẽ chữa cho, đừng có lo. Nên sau đó gia đình tôi không còn buồn phiền nữa và cố gắng đi cầu nguyện sinh hoạt. Làng chúng tôi hiện nay có khoảng 300 người theo Chúa và ngày Chúa Nhật thì mọi người đến phụng vụ Lời đông đủ, các ngày khác trong tuần thì khoảng 60 người tham gia thôi vì chúng tôi cầu nguyện lúc 3 giờ sáng. Tôi giúp hướng dẫn các nhóm cầu nguyện, phần đọc Lời Chuá thì nhờ người khác vì tôi không biết chữ.
admin
05-11-2006, 03:02 PM
CHỨNG TỪ CỦA AMÍ YARNAR
[Rm 16, 1-2] : Tôi xin giới thiệu với anh em chị Phêbê, người chị em của chúng tôi, là nữ trợ tá hội Thánh Ken-Khơ-rê. Mong anh em tiếp đón chị trong Chúa cách "xứng đáng". Vì chính chị cũng đã bảo trợ cho nhiều người, kể cả tôi nữa.
Tôi là amí Yarnar và đây là chồng tôi ama Yarnar. Chúng tôi có 3 con gái và hiện ở tại làng Mron, Ialy cách trung tâm Plei Chuêt khoảng 33 km. Trước kia chồng tôi là tài xế cho Nhà nước, còn tôi là giáo viên mẫu giáo.
Xưa kia cha mẹ tôi làm việc cho Pháp nên quen biết Đức Cha Kim và Cố Đê nên tôi tin đạo từ bé nhưng chưa được thanh tẩy vì chúng tôi ở vùng sâu vùng xa không có ai dạy. Cha tôi lên Kontum mua sách Lời Chúa về rồi tự đọc thôi và cha tôi được rửa tội năm 1981. Khi đó người trong làng đuổi cha mẹ tôi ra khỏi làng vì họ sợ. Nhưng Cha tôi không đi, cố chịu đựng và gắng sống sao để dân làng hiểu. Các dịp lễ lớn như Noel, cha tôi mua bánh kẹo, nước ngọt và làm heo để mời cả làng cùng ăn lễ. Ai đau yếu, hoạn nạn cần giúp đỡ thì ông luôn sẵn sàng. Từ từ, dân làng hiểu, quí mến và cậy dựa vào cha mẹ tôi. Còn cha mẹ tôi thì cậy dựa vào Chúa. Từ năm 1972, cha Tài đã biết và lên thăm cha mẹ tôi.
Tôi về học ở dòng Phaolô rồi gặp ama Yarnar, chúng tôi lấy nhau năm 1990 cũng do Cha tôi cầu nguyện theo lòng mình, xin Chúa chúc phúc cho chứ không làm phép ở nhà thờ vì chúng tôi chưa thanh tẩy.
Khi tôi chưa được Thanh Tẩy thì nhiều người đã hỏi tôi về Chúa và tôi cũng đã bắt đầu giúp họ. Khi đó cả 2 vợ chồng tôi đều nghỉ làm cho Nhà Nước, ở nhà buôn bán. Nhưng hoàn cảnh gia đình thật khó khăn, buôn bán thua lỗ, nợ nần chồng chất. Tôi cầu nguyện và chờ đợi Chúa Thánh Thần mở lòng chồng tôi. Cuối cùng chồng tôi cũng đồng ý theo đạo nên chúng tôi được thanh tẩy và cha Tài nhờ cha Công hợp thức hoá cho chúng tôi ở nhà thờ Đức An.
Từ đó không phải Chúa chỉ giải thoát phần hồn, tha thứ mọi tội lỗi chúng tôi nhưng Chúa cũng giải thoát cả phần xác. Chúng tôi làm ăn lên, trả được nợ nần và còn dành dụm tiền để xây nhà như bây giờ.
Khi mới theo đạo chúng tôi không dám dạy người khác vì chúng tôi không qua trường lớp gì, chưa hiểu biết gì nhiều về Lời Chúa. Chúng tôi chỉ cố gắng sống tốt, hoà thuận giữa vợ chồng và yêu thương, giúp đỡ mọi người. Nhưng trong làng người ta tìm đến tôi để xin theo đạo ngày một đông, đúng là Chúa Thánh Thần thúc đẩy họ nên tôi không biết làm sao, đành phải xuống Plei Chuêt hỏi Cha Tài. Tôi đưa danh sách của họ cho Ngài. Rồi mỗi ngày thứ 6 tôi đón xe đò xuống PleiKu, rồi từ PleiKu đi xe thồ xuống Plei Chuêt học, sau đó lại đi xe thồ ra bến xe, đón xe khách về lại Plei Kanh, chỗ tôi ở trước kia. Ròng rã 10 năm trời như thế, không có ai giúp đỡ thêm tiền xe nhưng dù có tiền hay không, nắng hay mưa tôi đều cố gắng không bỏ buổi học, buổi họp nào với Cha Tài. Những anh chị em mới xin theo, họ thường muốn tôi đến tận nhà cầu nguyện cho họ, như thế họ mới vui, mới tin nên tôi cố gắng đi khắp các làng bằng xe đạp hay đi bộ. Càng ngày càng đông và xa nên tôi cầu nguyện Đức Mẹ. Maria cho tôi 1 chiếc xe Honđa; sau đó chồng tôi mua cho tôi 1 chiếc xe cũ 67. Phụ nữ mà đi xe 67 thì ai thấy cũng cười nhưng tôi không quan tâm, miễn là có xe để đi cầu nguyện cho bà con là được.
Khi có người bắt đầu xin theo đạo tôi thường hỏi họ tại sao muốn theo đạo? Theo đạo thì sung sướng nhưng sống đạo thì khó, ai theo đạo thì phải "lui ngă Yang" (cúng Thần), để được cứu rỗi linh hồn thì phải cố gắng học đạo, siêng năng cầu nguyện. Tôi cầu nguyện giao họ cho Chúa, để Chúa làm việc trực tiếp với họ. Họ có một tuần để suy nghĩ và quyết định dứt khoát. Sau 1 tuần nưã thì tôi hỏi họ lại. Sau 2 tuần như thế thì mời cộng đoàn cầu nguyện cho họ.
Từ Plei Kraí có người đến xin cầu nguyện vì có người theo đạo, rồi Plei Mơ-Ngó, Plei Vân. Ở làng Plei Kanh Ngó, có 1 người thanh niên khoảng 17 tuổi đau nặng gần chết, lúc 9 giờ tối thì người nhà đến xin vợ chồng tôi đi cầu nguyện. Từ làng tôi ở lúc đó là Plei Kanh Chop đến Plei Canh Ngó khoảng 4 cây số. Vợ chồng tôi đến thì thấy anh ta cứng tay chân nên cầu nguyện xong thì tôi rửa tội luôn vì nghĩ anh ta sắp chết. Ông bà anh ta xin chữa lành nhưng tôi nói là việc đó giao cho Chúa còn tôi chỉ rửa tội để cứu phần hồn của anh ta. Sau đó thì anh ta bớt, hôm sau tôi đưa anh ta đi khám ở BS. Sơn. Anh ta bị suyễn và Bác Sĩ nói bệnh này khó chữa nên phải chịu khó đi nhiều lần, nhưng sau 2 lần thì anh ta không đi nữa. Bây giờ thì đã lành và gia đình bà con anh ta đến cám ơn chúng tôi. Anh xin chồng tôi làm cha đỡ đầu rửa tội luôn.
Tôi không biết hát nhưng vì bà con ở Plei Kanh muốn hát nhạc đạo nên tôi cũng ráng tập. Tôi đang tập hát thì cháu của chồng tôi ở làng Plei Pô đến khóc lóc nói rằng chồng nó sắp chết. Chồng nó không biết sao về đập phá nôi niêu lung tung từ chiều nay khoảng 4 giờ, anh em bà con bắt trói lại cũng không nổi. Tôi nói sao cháu không cầu nguyện? "Cháu không biết cầu nguyện nên cháu mới đi bộ đến đây để xin dì cầu nguyện!" Tôi nghĩ là quỉ ám. Họ đang học đạo mà không học cầu nguyện! Tôi nói là về nói cha mẹ cháu cầu nguyện cho nhưng nó không chịu bảo là tôi phải đi. Tôi hơi ngại vì làng tôi cách làng nó đến 12 km mà trời lại tối nữa. Tôi rủ thêm 30-40 anh chị em trong cộng đoàn rồi chúng tôi đi bộ đến. Chúng tôi vừa đi vừa cầu nguyện rồi hát những bài tôi mới tập. Chúng tôi đến nơi thì khoảng 3 giờ sáng và anh ta đã ngủ. Tôi hỏi anh ta ngủ từ lúc nào thì biết rằng anh ta bắt đầu ngủ lúc 10 giờ là lúc chúng tôi bắt đầu cầu nguyện từ xa ở làng tôi.
admin
05-11-2006, 03:02 PM
Anh nầy là một người chưa rửa tội nhưng xin cha Tài đến chúc lành, cha Tài cũng đến nhà cầu nguyện cho. Khi lấy vợ thì giận vợ rồi uống thuốc tự tử, mấy người Kinh cứu được rồi rửa tội cho anh ta luôn. Sau đó, Cha Tài đến nhận dự tòng cho làng Plei Mang Ngo này và 3 ngày sau thì Cha làm phép bù cho anh ta. Anh ta đi tìm gà để ăn mừng với cha đở đầu là anh Lâm. Anh ta đến tìm gà ở làng Plei Kanh Ngó về khoảng 4 giờ chiều thì anh ta kể rằng có 2 người dơ dáy, đen thui cứ bám theo anh ta, anh đi đâu thì nó cứ đi theo, lội qua suối nó cũng lội theo. Anh ra rẫy ngủ để khỏi thấy nó nhưng nó cứ theo anh. Nó theo anh về đến nhà. Nó bắt ăn thịt người, ăn trẻ con. Gia đình bắt trói anh lại cũng không được nên phải đi kêu chúng tôi. Khi tỉnh dậy anh ta kể rằng anh ta thấy Ơi Tài mặc áo Jrai và anh ta đi theo Ơi Tài thì quỉ nó không làm gì được anh nữa. Dân làng Plei Kanh thấy vậy thì càng tin vào Chúa và cố gắng cầu nguyện hơn nữa.
Từ khi tôi bắt đầu làm việc Chúa thì Chúa bắt đầu thử thách tôi. Tôi vừa phải lo việc gia đình, lo con cái ăn học, việc trồng cà phê và việc của cộng đoàn. Tiền bạc khó khăn, tôi phải đi vay cà phê non với tiền lãi cao. Nhưng tôi không dám xin cha Tài giúp vì tin rằng cứ hy sinh rồi Chúa sẽ ban cho cách khác. Lúc đó chồng tôi mắng tôi rằng: cầu nguyện đi để Chúa cho lúa gạo, cứ tin đi thì sẽ được!
Năm 1993, ở làng Plăk-Ploa đi học cầu nguyện ở Plei Chuêt về bị Nhà Nước phạt 50000đ mỗi gia đình và bắt đi lao động ở xã nữa, nên anh chị emï báo cho tôi hẹn tôi sáng mai 7 giờ lên xã cùng với họ để bảo vệ họ.
Khi thấy tôi đến, ông Bí Thư xã hỏi tôi:
- "Tôi không kêu bà tại sao bà lại lên đây làm gì?
- "Ông không kêu tôi nhưng ông làm khó dễ cho dân đi cầu nguyện ở Plei Chuêt nên tôi đến gặp ông!"
Họ tách dân và tôi ra 2 phòng khác nhau, tôi một mình gặp ông Bí Thư xã từ 7 giờ cho đến 12 giờ trưa. Tôi không biết tôi nói gì chỉ cầu nguyện và giao hết cho Chúa Thánh Thần nói, lúc đó Chúa giúp nên tôi không biết sợ là gì.
-"Tại sao bà lại cố gắng đi khắp các buôn làng để giảng dạy?"
-"Tôi đi để xây dựng Nước Trời từ trần gian cho tới Thiên Quốc. Tại ông nghĩ xấu chứ chúng tôi không dính dáng gì đến chính trị cả."
Họ cũng phạt tôi 50000đ nhưng tôi không đưa vì không có tiền. Tôi lấy giấy phạt của họ đưa cho Cha Tài và Cha gởi ra Hà-Nội để kiện. Sau đó Bà Phơt, Chủ Tịch Huyện kêu 1 xe bộ đội lên trên làng đóng 1 tháng không cho dân đi làm, gây khó khăn để bắt dân bỏ đạo. Bà nói rằng tôi kiện bà ra tận Hà Nội nên họ ghét nhất là gia đình tôi. Họ họp dân cả mấy ngày và bảo dân theo đạo là do tôi đến nhà dạy có phải không. Nhưng tôi đã lường trước điều đó nên ai muốn theo thì cứ đến nhà tôi học.
Năm Giáo Phận mừng lễ 150 năm, năm 1998 thì công an đem xe U-oat đến bao vây nhà tôi. Họ phạt 2.000.000đ chiếc xe mà tôi thuê chở đội chiêng; chúng tôi chuyển xe khác họ cũng biết nên không xe nào dám chở. Bà con chưa vào đạo giúp dấu áo quần Jrai của chúng tôi ra ngoài rừng trước. Họ kêu tôi lên xã gặp lúc 12 giờ trưa nhưng tôi biết là họ muốn ngăn không cho tôi đi Kontum nên tôi trốn đường sau và kêu đội chiêng đi bộ đường rừng ra Hoà Phú khoảng 16 km rồi đón xe lên Kontum. Sau này dân làng đi theo lên sau cũng đông. Dân họ bảo lúc đó thấy tôi đi nên họ cũng đi chứ nếu tôi không đi thì họ cũng không dám.
Lúc về thì họ cứ kêu lên xã làm việc nhiều lần, bảo tại sao đi không xin phép. Tôi nói rằng trước kia làm gì chúng tôi cũng xin phép nhưng lễ mừng 150 năm này thì cả nước, cả thế giới đều biết và về dự, tại sao chúng tôi phải xin phép. Họ cứ kêu mãi nên tôi nói rằng tại sao lại gây khó khăn, la mắng chúng tôi, khi vào đạo là chúng tôi giúp ích cho Ủy Ban xã, cho Huyện, cho Nhà nước, cho xã hội vì chúng tôi sống tốt. Như vậy phải vui mừng vì chúng tôi theo đạo chứ. Chúng tôi phải đi xa hay cầu nguyện tại nhà người này người kia vì không có nhà thờ, vậy các ông cho phép chúng tôi làm nhà thờ đi. Tôi cứ đôi co mãi nên từ đó họ ít làm khó dễ hơn.
admin
05-11-2006, 03:02 PM
Còn gia đình chúng tôi dời lại về làng Mrong này cũng là tại dân làng theo đạo đông mà phải đi bộ từ sáng sớm để đến nhà tôi ở Plei Kanh, cách khoảng 14 km, để học ròng rã 2 năm như thế. Buổi sáng sớm họ đâu có ăn gì, chúng tôi cử hành ngôn lễ xong rồi học cho đến 11, 12 giờ họ lại nhịn đói đi bộ về. Chồng tôi thấy tội nghiệp họ quá nên anh mới bảo dời nhà về làng này cho gần dân; anh nói nếu tôi chịu thì anh hứa sẽ sửa đổi không uống rượu quậy phá gia đình nữa và theo anh về đây cũng dễ buôn bán làm ăn hơn. Vậy là chúng tôi dời nhà về lại làng cũ của Cha mẹ tôi ở trước kia.
Chồng tôi quyết định xây nhà khá to để làm nơi sinh hoạt, dâng lễ, đón khách cho cộng đoàn và 1 phòng để giữ trẻ vì tôi có bằng cấp nên xin phép xã mở lớp được. Trước kia chồng tôi cứ càm ràm, ngăn cản không muốn tôi phục vụ cộng đoàn nhưng bây giờ chính Chúa Thánh Thần biến đổi để anh đề nghị, ủng hộ công việc phục vụ nên tôi rất vui mừng. Tôi nghe theo anh và làm nhà khá to vì anh bảo cứ làm, Chúa sẽ trả cho".
Chúng tôi giữ trẻ miễn phí, các bé chỉ đóng 1 lon gạo mỗi ngày, còn lại thì Đức Cha Chung giúp. Nhưng chỉ được 3 tháng, Cha Tài gọi điện thoại lên bảo tôi đi Plei Yăng, B 2 để giải quyết giúp giáo dân vì họ lấy còng số 8 còng dân, đánh dân. Tôi nói tôi không thể bỏ các trẻ để đi được và tôi nhờ Ama Siar đi gặp Cha Tài và Cha Oanh. Cha Oanh giải quyết cách nào đó nên sau đó họ thả cho dân về. Nhưng từ đó Cha Tài không cho tôi giữ trẻ nữa, Ngài nói là để tôi để toàn thời gian lo việc Chúa. Nhưng cũng từ đó tôi gặp khó khăn hơn về kinh tế vì trước kia tôi có thể lấy lương giữ trẻ để phụ thêm gia đình. Bây giờ tôi không có tiền để đầu tư càphê, phải vay càphê non vì tôi đã xây nhà hết vốn liếng rồi. Nhiều lúc cũng buồn và lo nghĩ nhưng tôi giao phó cho Chúa.
Hiện tại có 25 làng theo đạo ở huyện Chư-Pah này, riêng Ialy thì có 19 làng, năm 2000 thì số giáo dân ở Ialy là 1700 người. Hiện nay thì khoảng 2000 người. Mỗi làng đều có trưởng cộng đoàn riêng của họ. Tôi cứ giao họ cho Chúa hướng dẫn. Ban đầu mỗi lúc học hỏi ở Plei Chuêt họ cũng gắng đi nhưng về sau xa qúa, lại không có tiền xe hay bằng lái xe nên cũng ít dần. Tôi cũng cố gắng tổ chức học hỏi tại nhà tôi nhưng chi phí đi lại, ăn uống phải tự túc không ai hỗ trợ nên nhiều lúc cũng khó khăn. Vì thế từ tháng 9 tôi xin dòng Phú Xuân giúp thêm mỗi ngày họp họ cho chúng tôi 20 000đ để mua thêm thức ăn. Hiện tại chúng tôi họp mỗi tháng 2 lần vào ngày thứ 2 tại nhà tôi. Mỗi dịp lễ lớn thì tôi xin phép Chính Quyền để Cha Thịnh lên dâng lễ vì dân làng không có tiền đi xe để về Plei Chuêt.
"Lúa chín đầy đồng"... xin các cha, các thầy tiếp tục giúp đỡ và cầu nguyện cho các cộng đoàn vùng sâu vùng xa chúng con.
1Cr 9,16 "Đối với tôi, rao giảng Tin Mừng không phải là lý do để tự hào, mà đó là một sự cần thiết bắt buộc tôi phải làm. Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng!"
Anh Siu Bloach là một trong những người bị bắt buộc như thế.
Các cộng đoàn cần được nuôi dưỡng thường xuyên để trở thành những người phục vụ cánh đồng của Chúa, vườn nho của Chúa. Chúng tôi cần được bồi dưỡng. Nhưng vì người Jarai Chúa đã tạo dựng có một ngôn ngữ riêng, một tâm hồn riêng nên những người đến giúp chúng tôi cần phải biết ngôn ngữ ấy, biết tâm hồn ấy mới có thể giúp chúng tôi, nuôi dưỡng chúng tôi một cách có hiệu quả. Mong thay
admin
05-11-2006, 03:07 PM
CHỨNG TỪ CỦA WA H' BEM
[1Cr 9,16] "Đối với tôi, rao giảng Tin Mừng không phải là lý do để tự hào, mà đó là một sự cần thiết bắt buộc tôi phải làm. Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng!"
Anh Siu Bloach là một trong những người bị bắt buộc như thế.
Tôi tên là Siu Bloach, còn gọi là Wa H'Bem. Sinh năm 1948 tại Plei Hrai'-Dơng, Nhơn Hòa, Chưsê, Gialai.
Trước 1975, tôi là phó ty Phát Triển Sắc Tộc tỉnh Gailai. Tôi đi cải tạo 12 năm (1975-1987) và nhận Bí Tích Thanh Tẩy trong trại cải tạo năm 1978.
Từ nhỏ tôi đã theo bạn bè đi nhà thờ Công Giáo và Tin lành chơi. Tháng 3/1975 cha Deschamp làm phép chuẩn cho tôi và vợ tôi vì tôi hứa sẽ theo đạo ngay khi gia đình vợ tôi là người Bahnar yêu cầu. Tôi vẫn đi lễ nhưng trong lòng trống rỗng, chả hề cảm nghiệm gì cả.
Khi ở trong trại cải tạo, tôi cùng đường, tuyệt vọng, sự nghiệp và ước mơ tiêu tan! Tôi ao ước được Thanh Tẩy vì nghĩ rằng nếu trở thành con cái của Chúa thì Ngài sẽ cứu thoát tôi khỏi cảnh tù đày. Tôi hỏi 1 người bạn và cũng là anh em kết nghĩa của tôi là người đạo gốc Bahnar rằng: "Muốn được thanh tẩy tôi phải học kinh nào? Giáo lý căn bản nào?" Anh ta trả lời: "Trước hết phải thuộc các kinh Tin Kính, Lạy Cha, Kính Mừng, Sáng Danh và kinh Cáo Mình" Anh ta viết cho tôi tất cả bằng tiếng Bahnar và tôi học thuộc lòng nhưng chả hiểu, chả nghiệm gì. Thế rồi tôi cũng được cha Nguyễn Bình Tĩnh thanh tẩy nhưng chưa kịp nhận phép Thêm Sức thì cán bộ ập vào nên phải giải tán. Sau đó, tôi lại học kinh bằng tiếng Jrai. Trong trại, ngoài Kinh Thánh chúng tôi chả có sách gì khác nên chúng tôi phải học giáo lý bằng cách là đọc Lời Chúa phù hợp cho mỗi hoàn cảnh, trường hợp của từng người gặp để xin Chúa cứu thoát.
Chúng tôi tổ chức trong trại như thế này: quyển Kinh Thánh chúng tôi xé rời ra theo từng loại như Tin Mừng Matthêo, Marcô, Luca, Yoan, các thư, rồi phân phối cho các phòng. Mỗi phòng có 1 anh nhóm trưởng. Mỗi đêm tùy theo trường hợp có thể cầu nguyện chung hay riêng nhưng 1 tuần có 1 lần nhóm cầu nguyện chung để rước Mình Thánh. Nhóm trưởng vừa là người điều hành nhóm vừa là người hướng dẫn cho những ai muốn học hỏi, tìm hiểu đạo.
Bây giờ nghĩ lại tôi mới nghiệm ra rằng ChúaThánh Thần đã dùng 12 năm trong tù để huấn luyện chúng tôi. Không có trường lớp, giáo án gì ngoài quyển Kinh Thánh. Nhờ thế mà chúng tôi không ngỡ ngàng khi phục vụ Lời cho các cộng đoàn nghèo khổ và mù chữ sau này.
Năm 1987, khi tôi được thả về thì cả vợ con tôi đều đã bị bệnh mà chết hết. Mẹ tôi tìm cho tôi một người vợ khác ngoại đạo. Tôi không gặp bạn bè và cố gắng bỏ đạo, tôi không đi nhà thờ hay làm quen cha Tín. Tôi không hề có ý phục vụ cộng đoàn vì cũng như nhiều người thường nghĩ: việc cộng đoàn, việc loan báo Tin Mừng là việc của mấy ông cha bà xơ, còn giáo dân thì chỉ ngồi nghe và làm theo thôi.
Nhưng Chúa lại có cách nghĩ khác và Ngài đã kéo tôi lại, cuối cùng tôi và vợ tôi cũng phải học để hợp thức hoá và chịu phép Thêm Sức. Trong làng Plei Hrai Dơng chúng tôi có 1 nhóm nhỏ 10 người (năm 1988), có đêm chúng tôi lần hạt, có đêm thì đọc Lời Chúa và cầu nguyện cho nhau do tôi chủ trì. Bà con khác nghe rồi đến xem và xin theo đạo. Tôi không biết sao đành phải gặp cha Tín để hỏi cho họ học những gì.
Cha bảo : "Cứ đọc Kinh Thánh và cầu nguyện theo Kinh Thánh. Trước mắt cứ như vậy sau này sẽ có bài theo trình tự dành riêng cho những người dự tòng" Chúng tôi làm theo vậy. Vì tôi là người biết chữ, theo đạo hơi lâu nên bà con nhờ gặp cha để hỏi việc này việc nọ nên dù không muốn gặp cha thì cũng phải gặp, không muốn quen cha cũng phải quen. Ròng rã như thế đã 17 năm, nghĩ lại tôi thấy thật tức cười, tôi đã thành người phục vụ cộng đoàn lúc nào mà tôi cũng không biết"Nhưng cũng nhờ đi phục vụ Chúa mà tôi được gặp gỡ, quen biết nhiều người và đi được nhiều nơi, được nhiều người quí mến.
admin
05-11-2006, 03:07 PM
Tôi thấy Chúa đã làm như thế này trong cộng đoàn Jrai:
Ban đầu khi số người theo đạo còn ít thì đích thân Cha Tín đi bộ hay đi xe đạp vào làng hướng dẫn Lời Chúa. Nhưng khi đã đông người theo thì chính Akó Khul (trưởng cộng đoàn của từng làng) hướng dẫn. Cũng chả ai bầu hay đặt để họ lên, họ chỉ có việc mà không có chức. Bà con và Cha tin cậy giao việc thì làm. Họ là người điều hành và giảng hoà trong cộng đoàn, là người liên lạc giữa cha và cộng đoàn.
Người dân tộc Jrai chúng tôi đa số ít học, nghèo khổ thiếu thốn đủ điều, nhưng tôi xác tín rằng nhờ Kinh Thánh qua Chúa Thánh Thần hướng dẫn mà chúng tôi biến đổi, có được sự thông suốt, hiểu biết, khôn ngoan và lòng can đảm yêu thương như hiện nay. Chúng tôi chỉ nghe Lời Chúa và cầu nguyện theo Lời Chúa. Và chỉ có Chúa mới cứu vớt, đòan kết được dân tộc chúng tôi với nhau và với các dân tộc khác.
Khi trở lại đạo chúng tôi biết tìm lại những cái hay cái đẹp trong cội nguồn Văn Hoá của tổ tiên chúng tôi. Nếu có những tranh chấp, bất hoà thì biết kêu gọi tha thứ, giải hoà theo Lời Chúa. Gắng dạy dỗ con cái lo học hành. Cùng nhau lo ma chay hay cưới hỏi trong cộng đoàn.
Người ta muốn dân tộc Jrai này phải bị đồng hoá hay diệt vong bằng nhiều cách nhưng chúng tôi được Hội Thánh quan tâm và thương yêu. Chúng tôi được hiện diện tại La Vang, tại Phát Diệm, Ninh Bình, trong ngày Dòng Chúa Cứu Thế mừng 70 năm lập dòng tại VN ở Saigon. Chúng tôi được mời trình bày trong những hội thảo toàn quốc tại Huế...Đó không phải là Chúa Cha đang hướng dẫn và giới thiệu chúng tôi với người khác sao? Khi trở lại trong cộng đoàn Hội Thánh, chúng tôi đã được sống lại, sinh lại, đã tìm lại được sự tự tin và thấy mình cũng thật sự là người như bao dân tôïc khác. Chúng tôi cũng có được vị trí trong cộng đồng quốc gia Việt Nam.
Chúng tôi tự hào được gia nhập vào thân thể mầu nhiệm của Hội Thánh, là con cái của Hội Thánh. Chúng tôi không còn cảm thấy bị lẻ loi, cô độc. Chúng tôi tự hào vào Hội Thánh mà chúng tôi đã chọn lựa và đặt tất cả tin tưởng, phó thác của dân tộc mình cho Hội Thánh. Chúng tôi không chỉ mong được cứu thoát linh hồn mà còn mong cứu thoát sự sống còn của dân tộc Jrai này.
Các cộng đoàn cần được nuôi dưỡng thường xuyên để trở thành những người phục vụ cánh đồng của Chúa, vườn nho của Chúa. Chúng tôi cần được bồi dưỡng. Nhưng vì người Jarai Chúa đã tạo dựng có một ngôn ngữ riêng, một tâm hồn riêng nên những người đến giúp chúng tôi cần phải biết ngôn ngữ ấy, biết tâm hồn ấy mới có thể giúp chúng tôi, nuôi dưỡng chúng tôi một cách có hiệu quả. Mong thay các cha, các thầy là những người sẽ tiếp nối nhóm PleiKly, cũng sẽ tôn trọng Văn Hoá của dân tộc chúng tôi; cũng sẽ yêu thương, hoà đồng, nói được tiếng nói của chúng tôi, cùng ăn chung lá mì, cùng uống chung trái bầu với chúng tôi như các cha, các thầy trước đây. Chúng tôi đang cần những người đồng hành để xây dựng một Hội Thánh Jrai, chứ không phải một Hội Thánh của người Kinh hay người Tây, người Mỹ nào. Có như thế, chúng tôi mới hy vọng làm rực rỡ thêm vườn hoa muôn sắc của Hội Thánh trần thế và Hội Thánh Thiên Quốc.
Nguồn: Kontum (http://llcvk.250free.com/xmas2005/XMAS2005.htm)
vBulletin v3.5.2, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.