PDA

View Full Version : Bế mạc Năm Thánh 2010 tại La Vang, 5-1-2011, Thánh lễ kính Đức Mẹ dâng Chúa Giêsu


admin
05-01-2011, 11:08 AM
Bế mạc Năm Thánh 2010 tại La Vang: Ngày 5-1-2011, Thánh lễ kính Đức Mẹ dâng Chúa Giêsu trong Đền Thánh

http://tonggiaophanhue.net/home/images/stories/hinhanh/thang012011/thanhle_sang_05012011/iwebalbumfiles/5805a51f2dc8456ca0efcd5c5b8e2733.jpg6 giờ sáng ngày 5-1-2011 Thánh lễ đồng tế kính Đức Maria Dâng Chúa Giêsu trong Đền thờ do Đức cha Giuse Võ Đức Minh chủ tế và giảng lễ, được cử hành tại Nhà Nguyện Đức Mẹ La Vang.

Bầu trời hôm nay sáng sủa hơn, nhưng vẫn còn đổ mưa nhẹ, như báo hiệu một ngày đẹp trời Mẹ thương ban cho con cái. Thánh lễ đồng tế gồm 10 giám mục: Đức cha Giuse Hoàng Văn Tiệm giáo phận Bùi Chu, Đức cha Phụ tá Gioan Maria Vũ Tất giáo phận Hưng Hoá, Đức cha Antôn Vũ Huy Chương giáo phận Hưng Hoá, Đức cha Giuse Vũ Văn Thiên giáo phận Hải Phòng, Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp giáo phận Vinh, Đức cha Phụ tá Phanxicô Xavie Lê Văn Hồng Tồng giáo phận Huế, Đức cha Matthêu Nguyễn Văn Khôi giáo phận Qui Nhơn, Đức cha Louis Marie Ling Mangkhanekhoun, Đức cha Phaolô Nguyễn Thanh Hoan và Đức Đan Viện Phụ Stêphanô Huỳnh Quang Sanh cùng đông đảo quý linh mục trong và ngoài nước.

Lúc này mọi người tề tựu cũng khá đông, khoảng hơn 50 ngàn người, kể cả quý tu sĩ nam nữ và quý ông bà anh chị em, hướng lên Mẹ, cùng Mẹ cử hành hiến tế khổ nạn và phục sinh của Chúa Giêsu ngày xưa.

Trong Thánh lễ, bài đọc I (Ml 3,1-4) do một giáo dân nữ, giáo phận Kon Tum đọc. Bài đọc II (Dt 2,14-18) do một chủng sinh giáo pậhn Kon Tum đọc và bài Tin Mừng (Lc 2,22-40) do một linh mục giáo phận Kon Tum công bố.

Đặc biệt trong bài giảng lễ, Đức cha Giuse cho thấy: Khi còn là một thiếu nữ Do Thái, Mẹ Maria cũng mang trong mình tinh thần yêu mến quê hương dân tộc, lòng hiếu nghĩa với tổ tiên, niềm tin tưởng và tự hào về truyền thống của đoàn Dân ưu tuyển. Như vậy Mẹ cũng giống chúng ta, có tinh thần, lòng yêu mến, niềm tự hào dân tộc. Từ cách cảm, cách nhìn, cách ứng xử gần gũi với chúng ta bao nhiêu, Mẹ sẽ dễ dàng cảm thông và nâng đỡ yêu thương chúng ta bấy nhiêu. Đức cha nhấn mạnh hơn về “Tiếng Xin Vâng là nền tảng và là động lực hướng dẫn tất cả mọi dấn thân của Mẹ trong ơn gọi và sứ vụ, vừa là “tôi tớ của Thiên Chúa”, vừa là “Mẹ của Đấng Cứu chuộc nhân loại”. Khi thưa tiếng Xin Vâng, Mẹ sẵn sàng làm mọi việc theo Thánh Ý Chúa. Nhìn lại cuộc đời Mẹ, ai trong chúng ta cũng biết rằng tiếng Xin Vâng không chỉ mang lại cho Mẹ niềm vinh dự Làm Mẹ Thiên Chúa, song tiếng Xin Vâng còn kéo theo bao nhiêu nỗi đau đến như lưỡi gươm đâm thấu lòng Mẹ. Mẹ vinh hiển hôm nay, là Mẹ đã trải qua đau khổ kiếp phàm nhân ngày xưa ấy. Đó là tấm gương cho mỗi người chúng ta học theo Mẹ. Mẹ không vĩ đại bằng những phép lạ hiển vang, nhưng Mẹ vĩ đại khởi đi từ những công việc rất nhỏ bé, tầm thường. Mẹ suy đi gẫm lại trong lòng những gì Mẹ không hiểu và nhường quyết định cho Thánh Ý Chúa muốn thế nào trên cuộc đời Mẹ. Mỗi người chúng ta, những Kitô hữu, chúng ta có Mẹ Chí Thánh nêu gương sáng để học theo và sống thánh trong đời sống của mình. Ai trong chúng ta cũng có thể nên thánh bằng việc chu toàn bổn phận bậc sống của mình trong chính môi trường, hoàn cảnh Chúa đặt để cho chúng ta. Điều quan trọng là xin Mẹ giúp chúng ta đọc được Thánh Ý Chúa trên cuộc đời mình và sẵn sàng mau mắn thi hành. Mẹ không hề tính toán thiệt hơn cho chính mình, nhưng luôn nghĩ đến đại cuộc cứu rỗi nhân loại. Xin Mẹ giúp chúng ta thoát khỏi cái tôi ích kỷ trong con người mình, biết nhìn đến tha nhân, mưu cầu lợi ích cho anh chị em mình nhiều hơn.

Đức cha còn nói rằng: Chính biến cố Dâng Chúa Giêsu vào Đền Thánh làm cho Mẹ chứng kiến điều kỳ diệu là sự sống mới mà Thiên Chúa ân ban cho nhân loại qua của lễ hiến tế là Chúa Giêsu. Sự sống mới đó là hồng ân Thánh Thần, bảo chứng thực sự của ơn cứu độ, của sự sống đời đời. Ngài cầu xin tha thiết cho mỗi người, từ giáo sĩ đến giáo dân luôn gắn bó và trung thành với Chúa Giêsu, để cuộc đời chúng ta được xây dựng vững chắc nhờ noi theo tiếng “Xin vâng” tuyệt vời của Mẹ; trên bước đường sống và loan báo Tin Mừng, chúng ta sẽ làm lan tỏa “lời tôn vinh” trong sáng; để đạt được hạnh phúc thật khi “đứng bên” thập giá cứu độ của Chúa Giêsu, Con yêu dấu của Mẹ.

Ước mong sao mỗi người chúng ta luôn giữ trong lòng, suy đi gẫm lại muôn hồng ân Chúa ban tặng từ hôm nay, qua ban tay từ mẫu của Mẹ Maria, ngày càng sống thánh thiện như lòng Chúa mong muốn.

Cộng đồng dân Chúa cùng hiệp dâng lời khấn nguyện cầu xin cho Giáo Hội và cho mọi thành phần dân Chúa được ơn sống theo gương Mẹ ngày càng nên thánh thiện hơn.

Cùng với hương hoa, bánh rượu mà giáo dân giáo xứ Hà Úc thay mặt muôn người tiến dâng lên Chúa, cộng đoàn phụng vụ tha thiết khấn xin Chúa dủ tình thương ban muôn hồng ân gìn giữ mỗi người trong ơn thánh.

Quý cha mang Mình Thánh Chúa toả ra khắp các ngả đường mà ban trật tự đã chuẩn bị chu đáo để trao ban đến tận nơi cho mọi người. Vì quá đông nên mọi người không thể di chuyển được mà đứng yên tại chỗ để quý cha đến phục vụ.

Thánh lễ kết thúc với phép lành của Đức cha Giuse, mọi người ra về lòng hớn hở, bình an với muôn ngàn ơn thánh Chúa.

Xin Chúa, nhờ lời cầu bầu của Mẹ La Vang ban cho mọi người hành hương một ngày mới tươi vui trong tình yêu và ân sủng Chúa.

(Nguồn: tonggiaophanhue.net)

http://tonggiaophanhue.net/home/images/stories/hinhanh/thang012011/thanhle_sang_05012011/

admin
05-01-2011, 11:28 AM
Bài giảng lễ của Đức Cha Giuse Võ Đức Minh
Lễ Đức Mẹ dâng Chúa Giêsu trong đền thờ.
(La Vang, 5.1.2011)

Ml. 3, 1-4
Dt. 2, 14-18
Lc. 2, 22-32

http://tonggiaophanhue.net/home/images/stories/hinhanh/thang012011/thanhle_sang_05012011/iwebalbumfiles/18f17e06a4e1434d955884b62eeb027b.jpgTiếng “ Xin vâng “ là nền tảng mọi dấn thân của Mẹ Maria

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Thật hạnh phúc cho chúng ta, được hiện diện tại linh địa La Vang trong dịp đại lễ bế mạc Năm thánh 2010 của Giáo Hội Công giáo Việt Nam và dịp Đại hội Đức Mẹ La Vang lần thứ 29 nầy. Quây quần bên Đức Mẹ, nhờ ánh sáng của Lời Chúa, chúng ta cùng nhau chiêm ngắm sự kiện và ý nghĩa việc Đức Mẹ dâng Chúa Giêsu trong đền thờ.
Thánh Luca thuật lại câu chuyện Mẹ Maria cùng với Thánh Giuse bồng ẵm Hài nhi Giêsu lúc mới được 40 ngày tuổi, tiến vào Đền thờ dâng lên cho Thiên Chúa. Cách thức Mẹ tuân giữ luật Chúa cho thấy Mẹ đã được thừa hưởng một nền giáo dục về đạo rất chu đáo; trong đó, việc thuộc Kinh thánh và lòng kính sợ Thiên Chúa là những yếu tố căn bản. Chắc chắn Mẹ đã nhiều lần ngồi trên đầu gối của thân mẫu là bà Anna để được dạy kinh, dạy cầu nguyện, dạy hát các bản thánh vịnh, các bài thánh ca; ngồi bên cạnh thân phụ là Gioakim để được nghe kể chuyện về các Tổ phụ, về các Tiên tri, về các chặng đường lịch sử của Dân Chúa. Cuộc đời của tổ phụ Abraham, của vị lãnh đạo Môsê, của đức vua Đavít chắc chắn Mẹ đã thuộc nằm lòng. Tinh thần yêu mến quê hương dân tộc, lòng hiếu nghĩa với tổ tiên, niềm tin tưởng và tự hào về truyền thống của đoàn Dân ưu tuyển là những nền tảng làm cho cuộc đời của Mẹ được luôn kiên vững. Chính sứ thần Gabriel đã công nhận điều đó khi chúc mừng Mẹ trong buổi truyền tin tại Nadarét: “Chúa ở cùng Bà”. Và Mẹ đã thưa lại tiếng “Xin vâng”.
Tiếng “Xin vâng” nói lên tất cả con người của Mẹ trước những gì liên quan đến công việc của Thiên Chúa; khác hẳn thái độ “ngoảnh mặt làm ngơ” năm xưa của bà Eva đối với Lời Chúa trong vườn địa đàng. Đó chính là nền tảng và là động lực hướng dẫn tất cả mọi dấn thân của Mẹ trong ơn gọi và sứ vụ, vừa là “tôi tớ của Thiên Chúa”, vừa là “Mẹ của Đấng Cứu chuộc nhân loại”. Trong buổi truyền tin, Mẹ hiểu rõ mình đã được Thiên Chúa tuyển chọn, được yêu thương, được đầy hồng ân của Thánh Thần để cưu mang “Con Thiên Chúa”. Rồi Mẹ cũng thấm thía về tình thương của Thiên Chúa nơi mầu nhiệm nhập thể, khi Mẹ hạ sinh Con Thiên Chúa nơi hang lừa máng cỏ !
Như vậy, hôm nay, ngay khi Mẹ tiến vào đền thờ để chu toàn những điều theo luật Môsê về việc thanh tẩy sau khi sinh con, Mẹ muốn bày tỏ niềm tin của mình vào Thiên Chúa, nơi chính người Con mà Mẹ đã sinh ra và đang ẵm trong vòng tay: Ngài là Con Thiên Chúa, là Đấng Thánh, Đấng cứu chuộc nhân loại ! Từ đó, lời “xin vâng” ngày nào lại một lần nữa như vang lên trong tâm hồn của Mẹ: Mẹ luôn sẵn sàng làm mọi việc theo như thánh ý của Thiên Chúa.
Vậy Mẹ đã thấy điều gì trong ngày dâng Đức Giêsu trong đền thờ ? Bài Phúc âm của ngày lễ hôm nay ghi lại ba sự kiện quan trọng liên quan đến Chúa Giêsu, đồng thời soi sáng về ơn gọi cuộc đời của Mẹ:
Ngài là của lễ hiến dâng; Ngài đến gặp gỡ Dân ngài; Ngài là ánh sáng muôn dân.
* Chúa Giêsu, Con yêu dấu của Mẹ, được hiến dâng trong đền thờ, để lo việc của Thiên Chúa.
Ngay từ lúc còn là bào thai, khởi đầu sự sống con người ở trần gian, Chúa Giêsu đã nhờ Mẹ mà di chuyển, đến viếng thăm gia đình bà Isave, đem hồng ân Thánh Thần đến cho từng người trong gia đình bà, đến nỗi niềm vui và hạnh phúc ngập tràn gia đình và lan tỏa khắp nơi đến bà con láng giềng; trong dịp giáng sinh, Ngài đã trở nên điểm gặp gỡ và nối kết giữa trời và đất: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm” (Lc. 2, 14). Mẹ đã bế Ngài giới thiệu với các mục đồng, với các nhà đạo sĩ; rồi lúc gặp lại Chúa trong đền thờ, nghe được câu nói lạ lùng của Ngài: “Lại còn không biết là con phải ở nơi nhà cha con sao ?”, Mẹ dần dần khám phá ra kinh nghiệm quý báu nầy: Chúa Giêsu được giao phó cho Mẹ, chứ không phải được ban cho Mẹ. Ngài chính là hồng ân mà Thiên Chúa ban cho thế gian, để lo việc của Thiên Chúa là cứu rỗi loài người: “Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi ban Con Một, để phàm ai tin vào Con của Người thì khỏi phải diệt vong, nhưng có sự sống đời đời” (Ga 3, 16). Ngài đến thế gian, “để phục vụ và hiến ban mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mt 20, 28).
* Cuộc gặp gỡ tại đền thờ.
Vừa lúc Mẹ và Thánh Giuse ẵm Chúa Giêsu tiến vào đền thờ, thì bỗng xuất hiện một cụ già tên là Simêon, nhân vật được Thánh Luca mô tả là “người công chính, kính sợ Thiên Chúa, và đang đợi chờ niềm an ủi của Israel” (Lc. 2, 25); người nói năng và hoạt động dưới sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần; người đã được Thánh Thần cho biết “sẽ không chết, trước khi ông thấy được Đấng Kitô của Thiên Chúa” (Lc. 2, 26). Simêon đã xin phép được tiếp đón và bồng ẵm Hài Nhi Giêsu trong vòng tay của mình. Bấy giờ, ngất ngây trong niềm hạnh phúc của con người được mãn nguyện, ông đã lên tiếng: “bởi chưng mắt tôi đã thấy ơn Người cứu độ, Người đã dọn sẵn trước mặt chư dân” (Lc. 2, 30). Niềm hạnh phúc của sự gặp gỡ nầy cũng sẽ được Thánh Gioan Tông đồ cảm nhận khi công bố: “Điều từ thuở ban đầu đã có, điều chúng tôi đã từng nghe, điều chúng tôi đã từng thấy tận mắt, điều chúng tôi đã cung chiêm, và tay chúng tôi đã rờ đến về Lời Sự Sống; và sự sống đã tỏ hiện, chúng tôi đã từng thấy và chúng tôi làm chứng cùng loan báo cho anh em sự sống đời đời” (1 Ga. 1, 1-2). Lúc bấy giờ, lại có mặt cụ bà Anna , một người gắn bó hầu như suốt đời mình với đền thờ Giêrusalem: “Bà không rời khỏi đền thờ, đêm ngày ăn chay, cầu nguyện phụng sự Chúa…”; bà nhận ra Ngài và “nói về Ngài cho tất cả những người đang trông chờ ơn cứu chuộc” (Lc.2, 38).
* Sứ mạng của Ngài là “ánh sáng muôn dân”.
Thánh Luca viết tiếp: “Cha mẹ Ngài kinh ngạc về các điều nói về Ngài. Và Simêon chúc lành cho ông bà “. (Lc. 2, 33). Thánh Giuse vẫn hiện diện bên cạnh Mẹ, đã nghe và chứng kiến tất cả những điều đó. Nhưng rồi, cụ già Simêon dường như quên đi sự có mặt của Thánh Giuse, ông chỉ hướng về Mẹ mà lên tiếng: “Đây trẻ nầy được đặt lên khiến cho nhiều người trong Israel phải sụp đổ hay được đứng dậy; và cũng để làm mục tiêu cho người ta chống đối. Về phần bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà.” (Lc. 2, 2,, 34-35).
Vậy, sứ mạng của Chúa Giêsu là trở nên “ánh sáng muôn dân”, còn cuộc đời của Mẹ, vì luôn đồng hành với Chúa, nên như có “một lưỡi gươm đâm thấu tâm hồn”. Trong âm thầm, Mẹ “giữ kỹ hết các điều đó trong lòng” (Lc. 2, 51).
Rồi, với thời gian, nhờ lời Kinh thánh soi sáng, Mẹ nhận ra đây chính là ơn gọi và là sứ vụ của “Người Tôi tớ Thiên Chúa” mà Tiên Tri Isaia đã loan báo từ trước. (Is. 42, 1-9; 49, 1-6; 50, 4-9; 52, 13 - 53, 12). Để có thể trở nên “ánh sáng muôn dân ” (Is.49, 6), Con của Mẹ thi hành sứ mạng của người được Thiên Chúa tuyển chọn ngay từ khi còn trong lòng mẹ (Is. 49, 1), được Thiên Chúa tin tưởng, sủng mộ, ban đầy tràn Thần Khí của Ngài (Is.42, 1), chu toàn mọi việc của Thiên Chúa như một môn sinh hiền lành và khiêm nhu (Is. 50, 4), để cuối cùng trở nên con người bị kết án, bị khinh khi, bị sỉ nhục và bị giết chết (Is. 53, 3): “chính các bệnh tật của chúng tôi, ngài đã mang, chính các đau khổ của chúng tôi, ngài đã vác. …. Chúng tôi lại kể ngài như kẻ bị trời đánh, bị Thiên Chúa trừng phạt và đày đọa. Nhưng ngài đã bị đâm, vì những sự ngỗ nghịch của chúng tôi, và vì tội vạ của chúng tôi, ngài đã bị nghiền tán. Đã giáng xuống ngài hình phạt đổi lấy an bình cho chúng tôi, và nhờ những vết hằn ngài chịu, chúng tôi có phương được lành …… Bị tra tấn, ngài đã chịu đựng và không mở miệng, như cừu bị dẫn đến lò sát sinh, như chiên mẹ ngậm câm, không hề mở miệng. Bị bắt giam và lên án, ngài đã bị đem đi. Nào ai màng nghĩ đến vận mạng của ngài ? Ngài đã bị chặt phăng khỏi đất người sống, chính vì sự ngỗ nghịch của dân ngài, ngài đã bị sát phạt” (Is. 53, 53, 4-8).

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Tại Nadarét, Mẹ đã thưa với Thiên Chúa tiếng “Xin vâng” (Fiat). Tại nhà của bà Isave, Mẹ đã cất cao “lời tôn vinh” (Magnificat). Giờ đây, trong đền thờ Giêrusalem, Mẹ khám phá ra thánh ý của Thiên Chúa trong việc cứu độ nhân loại bằng con đường sẽ dẫn Chúa Giêsu, Con yêu dấu của Mẹ đến cây thập giá nơi đỉnh đồi Can-vê; Mẹ cũng hiểu được ý Thiên Chúa muốn Mẹ đồng hành cho đến cùng với sứ mạng cứu thế của Chúa Giêsu; Mẹ lập lại tiếng “Xin vâng” trong mọi biến cố của đời mình, để sau cùng được đứng bên (stabat) thập giá của Chúa. Tại đó, Mẹ chứng kiến điều kỳ diệu là sự sống mới mà Thiên Chúa ân ban cho nhân loại qua của lễ hiến tế của Chúa Giêsu. Sự sống mới đó là hồng ân Thánh Thần, bảo chứng thực sự của ơn cứu độ, của sự sống đời đời.
Lạy Mẹ La Vang, Mẹ đã hiện ra để an ủi, nâng đỡ tổ tiên chúng con. Mẹ biết Hội thánh của Chúa luôn gặp cảnh phong ba bảo tố ở trần gian nầy; xin Mẹ dạy chúng con, mục tử cũng như đoàn chiên, luôn gắn bó và trung thành với Chúa Giêsu, để cuộc đời chúng con được xây dựng vững chắc nhờ noi theo tiếng “Xin vâng” tuyệt vời của Mẹ; trên bước đường sống và loan báo Tin mừng, chúng con làm lan tỏa “lời tôn vinh” trong sáng; để đạt được hạnh phúc thật khi “đứng bên” thập giá cứu độ của Chúa Giêsu, Con yêu dấu của Mẹ. Amen.