PDA

View Full Version : Và mắt cả hai người đã mở ra...


admin
03-04-2011, 09:16 AM
Và mắt cả hai người đã mở ra...

(...) Mắt giữ vai trò quan trọng trong lịch sử cứu rỗi của loài người. Ngay những chương đầu của sách Khải Nguyên đã nói về mắt:
Rắn đã nói với người đàn bà: Chẳng chết chóc gì đâu! Quả Thiên Chúa biết, ngày nào các người ăn nó, mắt các ngươi sẽ mở ra, và các ngươi sẽ nên như Thiên Chúa, biết cả tốt xấu. Và người đàn bà đã nhìn: quả là cây ăn phải ngon.
Sau khi nhìn rồi, Kinh Thánh kể tiếp cái nhìn của Eva: "Mà nhìn thì đã sướng mắt. Nó đáng quý thực, cái cây ấy để được tinh khôn. Và bà đã ăn”. Sau khi ăn rồi, Kinh Thánh kết luận về đôi mắt của cả hai người như sau: “Và mắt cả hai người đã mở ra. Và chúng biết là chúng trần truồng (Kn 3:4-7)”
Đoạn Kinh Thánh nói về lịch sử sa ngã của loài người đã đề cập đến mắt qua ba tiến trình:
Rắn hứa là mắt của Adong và Eva sẽ mở ra.
Eva đã nhìn vào trái táo và thấy sướng mắt.
Mắt hai người đã mở ra và thấy mình trần truồng.
Rắn hứa là mắt hai người sẽ mở ra để nhìn thấy mọi sự như Thiên Chúa. Nhưng mắt đức tin của cả hai đã nhắm lại nên không nhìn thấy điều mình muốn nhìn sẽ đem lại đổ vỡ cho cuộc đời. Họ đang thấy chung quanh họ là mùa hoa nở rộ, là những đồi cỏ bình yên, là những giải nắng hiền, dòng suối êm. Nhưng chỉ nhìn như Thiên Chúa, nên cỏ bình yên thành cỏ dại, suối hiền cạn khô, nắng thành vất vả, hoa thôi lên màu.
Chỉ vì muốn nhìn những điều không thể nhìn được nên mắt họ chẳng còn nhìn thấy những điều họ đã thấy nữa. “Mà nhìn thì đã sướng mắt”. Đó là tâm trạng của Eva. Cái nhìn ấy phải là đắm đuối. Bằng cái nhìn “sướng mắt” ấy mà tội lỗi đã vào thế gian. Qua một cái nhìn mà hạnh phúc thành rách nát. Lịch sử vũ trụ thay đổi. Tang thương.
Lời hứa của rắn đã hiệu nghiệm. Mắt của hai người đã mở ra. Nhưng không phải mở ra để nhìn thấy vẻ đẹp mà để nhìn thấy mình trần truồng. Trần truồng là biểu tượng của hèn hạ, của nghèo đói, của nhục nhằn. “Mắt hai người đã mở ra”. Câu Kinh Thánh thật ngắn ngủi, nhưng sự tinh tế và đau thương nằm ở đó. “Mắt hai người đã mở ra” nhưng đồng thời cũng là giây phút đóng lại. Mở mắt để thấy trước mặt là tan tác, chia phôi. Mở mắt để thấy trước mặt là hệ luỵ. Mở mắt để thầy mình trơ trụi. Mở mắt để biết rằng mình không còn thấy những gì mình muốn thấy.
Adong-Eva đã mở mắt nhưng họ lẩn trốn không dám nhìn Chúa. Cả hai đã mở mắt nhưng để tìm lá che thân, không dám nhìn nhau. Như thế, mở mắt có ích gì? Có những mở mắt nguy hiểm. Có những mở mắt gieo khổ ải. Không nhìn những điều phải nhìn là thiệt thòi. Nhìn những điều không nên nhìn cũng là mất mát như thế. Khởi đầu của lịch sử nhân loại đã không phải là lịch sử có đôi mắt thơ mộng, mà là đôi mắt mù lòa.
Rồi sự mù lòa ấy chảy dọc theo thời gian. Chúa Kitô đã đến trong Tân Ước để hàn gắn sự mù lòa xảy ra những trang đầu của Cựu Ước đó. Chúa không bao giờ từ chối chữa người mù. Trong cuộc đời rao giảng Tin Mừng, nếu có người mù kêu xin là Chúa động lòng xót thương và chữa họ ngay. Sự mù lòa nói đến trong Tân Ước đã có nguyên do từ sự mù lòa khởi nguyên ngay ở vườn địa đàng. Chúa đến để chữa vết thương kéo dài từ biến cố đó. Đặt những phép lạ Chúa chữa người mù trong Tân Ước với bối cảnh mù lòa khởi nguyên của Adam-Eva ta mới thấy ý nghĩa sâu xa vì sao Chúa đã đến trong thế gian. Và nếu ý thức được rằng, từ bắt đầu, dòng suối đã mù lòa thì nước suối làm sao trong, ta sẽ nhận ra một ý nghĩa khác, đó là phải chấp nhận rằng mình mù lòa, và cần Chúa chữa sự mù lòa ấy.
Phúc Âm thánh Gio-an có thuật lại phép lạ của Chúa chữa một người mù. Đặc biệt Gio-an kể rõ chi tiết là “mù từ lúc mới sinh”. Các Phúc Âm khác chỉ nói chữa người mù, không nói chi tiết mù như thế nào. Vì sao Thánh Gio-an lại nhấn mạnh điểm đó? Phải chăng “mù từ lúc mới sinh” là mù từ thuở xa xưa lắm rồi. Là mù từ thuở địa đàng. Là mù gốc rễ trong tâm hồn tôi. “Từ trong tà ác tôi đã sinh ra” (Tv 51:7)
Một chi tiết quan trọng khác mà Thánh Gio-an đã nói đến là Chúa chữa người mù “từ thuở mới sinh” trong ngày “Sabath”. Ngày Sabath là ngày không được phép làm gì cả. Đây là luật rất ngặt của người Do Thái. Chính vì thế Chúa đã bị kết án. Có phải Chúa đã chữa người mù, cho dù là ngày Sabath, vì mù lòa là một bất hạnh ghê gớm, một thiệt thòi nguy hiểm. Chúa không thể chấp nhận mù! Như vậy, chẳng có lý do nào Chúa lại chậm trễ chữa sự mù lòa của tâm hôn tôi. Sứ mạng của Chúa là: “Người đã sai Lời Người đến chữa họ, và giật sinh mạng họ ra khỏi mồ chôn” (Tv. 107:20)
(...)


LM. Nguyễn Tầm Thường, S.J. (Đôi mắt, Nước mắt và hạnh phúc tr. 69 -71)