admin
27-01-2006, 07:00 PM
Như ánh chớp
Đức Giê-su và các môn đệ đi vào thành Ca-phác-na-um. Ngay ngày sa-bát, Người vào hội đường giảng dạy.22 Thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư.
23 Lập tức, trong hội đường của họ, có một người bị thần ô uế nhập, la lên24 rằng: "Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi? Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa! "25 Nhưng Đức Giê-su quát mắng nó: "Câm đi, hãy xuất khỏi người này! "26 Thần ô uế lay mạnh người ấy, thét lên một tiếng, và xuất khỏi anh ta.27 Mọi người đều kinh ngạc đến nỗi họ bàn tán với nhau: "Thế nghĩa là gì? Giáo lý thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền. Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh! "28 Lập tức danh tiếng Người đồn ra mọi nơi, khắp cả vùng lân cận miền Ga-li-lê.
(Mc 1:21-28 )
1-
Nếu chúng ta đọc kỹ chương đầu tiên Tin Mừng theo thánh Marcô, sau khi Chúa gọi các môn đệ đầu tiên, mọi biến cố từ câu 21 đến 45 tuần tự xảy ra trong vòng một ngày tại Capernaum như sau:
Câu 21 đến 28: Dạy dỗ và chữa lành bệnh tại Capernaum
Câu 29 đến 31: Chữa bệnh cho mẹ vợ ông Phêrô
Câu 32 đến 34: Chữa bệnh nhiều người vào lúc chiều xuống
Câu 35 đến 39: Chúa Giêsu rút lui vào nơi hoang vắng
Câu 40 đến 45: Chữa người bệnh cùi.
Ngay lần giảng dạy tại hội đường Capernaumn, Chúa Giêsu đã làm cộng đồng Do thái tại đó ngạc nhiên rất mực: Ngài giảng dạy như kẻ có uy quyền và chữa lành người bị quỷ ám.
Vào thế kỷ đầu tiên, hội đường Do thái chưa hẳn là một ngôi nhà riêng biệt. Đó chỉ là chổ người Do thái tụ họp lại để học hỏi nhau về truyền thống và Kinh thánh, dĩ nhiên là Cựu Ước. Bất cứ ai cũng có thể đứng lên để đọc Kinh Thánh và cắt nghĩa Luật.
Ngay lần đầu tiên rao giảng, Chúa Giêsu được dân chúng nhận định: “Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền.” (Mc 1:22).
Chúng ta nên lưu ý đến từ “thẩm quyền” trong trình thuật này, vì nó là một từ chìa khóa, làm nổi bật ý nghĩa của đoạn văn. Tiếng Hy lạp là “exousia”.
Trong Tin Mừng Marcô, có mười lần dùng chữ “exousia” này, mà đã sáu lần được dùng trong thuật trình về việc “chữa sạch” người bị thần ô uế ám. Hai lần trong đoạn này: “Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền” (câu 22) “Giáo lý thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền.” (câu 27)
Và bốn lần trong đoạn sau đây, đoạn mà các “thượng tế, kinh sư và kỳ mục” tới để “kiếm chuyện” với Chúa Giêsu : “Đức Giê-su và các môn đệ lại vào Giê-ru-sa-lem. Người đang đi trong Đền Thờ, thì các thượng tế, kinh sư và kỳ mục đến cùng Người và hỏi:28 "Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy, hay ai đã cho ông quyền làm các điều ấy? "29 Đức Giê-su đáp: "Tôi chỉ xin hỏi các ông một điều thôi. Các ông trả lời đi, rồi tôi sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy.30 Vậy, phép rửa của ông Gio-an là do Trời hay do người ta? Các ông trả lời cho tôi đi!"31 Họ bàn với nhau: "Nếu mình nói: "Do Trời", thì ông ấy sẽ vặn lại: "Thế sao các ông lại không tin ông ấy?32 Nhưng chẳng lẽ mình nói: "Do người ta? " Họ sợ dân chúng, vì ai nấy đều cho ông Gio-an thật là một ngôn sứ.33 Họ mới trả lời Đức Giê-su: "Chúng tôi không biết." Đức Giê-su liền bảo họ: "Tôi cũng vậy, tôi cũng không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy." (Mc 11:28-33)
Nghĩa là chính vì có uy quyền mà Ngài rao giảng. Các người khác có giảng trong hội đường, có cắt nghĩa Luật cho kẻ khác, thi thường họ phải thên rằng: “Thiên Chúa Yaweh, Chúa chúng ta, đã nói thế.” Họ dựa vào uy quyền của Thiên Chúa, của Sách Luật.
Họ chỉ là người chuyển đạt.
Còn Chúa Giêsu, Ngài thường sử dụng công thức: “Còn Tôi, Tôi nói cho quý ông bà hay rằng ...” Lời Ngài nói ra đã có thẩm quyền rồi. Ngang hàng và mới mẻ hơn Kinh Thánh.
Bản NJBC còn đề nghị ngắt câu 27 như sau: “Quidnam est hoc? Quae doctrina haec nova ! Quia in potestate et spiritibus inmundis imperat et oboediunt ei !”
nghĩa là:
"Thế nghĩa là gì? Giáo lý mới mẻ làm sao! Vì với uy quyền, ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh!"
thay vì:
“[I]Thế nghĩa là gì? Giáo lý thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền. Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh!"
như bản CGKPV đã dịch.
2-
Chúng ta nhận thấy có chi tiết thú vị này: mỗi lần Ngài vào hội đường Capernaum giảng dạy, là có chuyện trừ quỷ trừ, thần ô uế (câu 39)
Mà không phải chỉ một người bị nhập như câu Tin Mừng mô tả: “Có một người bị thần ô uế ám” Chúng nhiều lắm, vô số kể . Khi bực dọc lên tiếng với Chúa Giêsu, người bị nhập nói : “Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ?"
Có lạ không cơ chứ, cộng đoàn dân ở Capernaum có nhiều người bị “ám” đến thế sao?
Nhìn một cách “cơ cấu luận”, chúng ta có thể nói các tà ma, các thần dữ, thần ô uế, nghĩa là toàn thế các tà lực chống đối Chúa Giêsu không hoạt động nơi trống vắng. Chúng ẩn đâu đó, lẫn lộn, trà trộn trong cộng đoàn.
Trước giờ, những thầy thông luật đứng ra giảng dạy hàng tuần tại hội đường Capernaum đâu có gặp lắm thần ô uế đến thế. Chúng có đó nhưng không thèm xuất đầu lộ diện.
Chúng như những mầm bệnh, nằm “ngủ đông”, chờ thời.
Cho đến khi gặp “người có uy quyền”, gặp một giáo lý mới có thẩm quyền quấy động, gặp “Đấng Thánh của Thiên Chúa - ho hagios tou theou”, chúng mới la lên: “Chuyện chúng tôi can gì đến ông?”
Đang giữa lúc Chúa Giêsu dạy trong hội đường Capernaum, giữa lúc mọi người đang chăm chú, kinh ngạc lắng nghe Ngài, thần ô uế lập tức phá đám.
Chúng không để cho Chúa Giêsu có cơ hội là trung tâm của cộng đoàn. Chúng không muốn Chúa dành ảnh hưởng mà lâu nay vốn là sở hữu của họ. Chúng không thể để cho lãnh thổ của họ bị tước đoạt. Kẻ có uy quyền, đến từ Nagiareth kia, là một uy quyền nguy hiểm cần phải chận đứng ngay.
Chúng biết rabbi Iesouah người làng Nagiareth kia là ai. Nhưng chúng lượng sức mình, biết không thể trực tiếp đương cự, nên mới nói: “Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi? Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!”
(còn tiếp)
KaTy
Đức Giê-su và các môn đệ đi vào thành Ca-phác-na-um. Ngay ngày sa-bát, Người vào hội đường giảng dạy.22 Thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư.
23 Lập tức, trong hội đường của họ, có một người bị thần ô uế nhập, la lên24 rằng: "Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi? Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa! "25 Nhưng Đức Giê-su quát mắng nó: "Câm đi, hãy xuất khỏi người này! "26 Thần ô uế lay mạnh người ấy, thét lên một tiếng, và xuất khỏi anh ta.27 Mọi người đều kinh ngạc đến nỗi họ bàn tán với nhau: "Thế nghĩa là gì? Giáo lý thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền. Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh! "28 Lập tức danh tiếng Người đồn ra mọi nơi, khắp cả vùng lân cận miền Ga-li-lê.
(Mc 1:21-28 )
1-
Nếu chúng ta đọc kỹ chương đầu tiên Tin Mừng theo thánh Marcô, sau khi Chúa gọi các môn đệ đầu tiên, mọi biến cố từ câu 21 đến 45 tuần tự xảy ra trong vòng một ngày tại Capernaum như sau:
Câu 21 đến 28: Dạy dỗ và chữa lành bệnh tại Capernaum
Câu 29 đến 31: Chữa bệnh cho mẹ vợ ông Phêrô
Câu 32 đến 34: Chữa bệnh nhiều người vào lúc chiều xuống
Câu 35 đến 39: Chúa Giêsu rút lui vào nơi hoang vắng
Câu 40 đến 45: Chữa người bệnh cùi.
Ngay lần giảng dạy tại hội đường Capernaumn, Chúa Giêsu đã làm cộng đồng Do thái tại đó ngạc nhiên rất mực: Ngài giảng dạy như kẻ có uy quyền và chữa lành người bị quỷ ám.
Vào thế kỷ đầu tiên, hội đường Do thái chưa hẳn là một ngôi nhà riêng biệt. Đó chỉ là chổ người Do thái tụ họp lại để học hỏi nhau về truyền thống và Kinh thánh, dĩ nhiên là Cựu Ước. Bất cứ ai cũng có thể đứng lên để đọc Kinh Thánh và cắt nghĩa Luật.
Ngay lần đầu tiên rao giảng, Chúa Giêsu được dân chúng nhận định: “Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền.” (Mc 1:22).
Chúng ta nên lưu ý đến từ “thẩm quyền” trong trình thuật này, vì nó là một từ chìa khóa, làm nổi bật ý nghĩa của đoạn văn. Tiếng Hy lạp là “exousia”.
Trong Tin Mừng Marcô, có mười lần dùng chữ “exousia” này, mà đã sáu lần được dùng trong thuật trình về việc “chữa sạch” người bị thần ô uế ám. Hai lần trong đoạn này: “Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền” (câu 22) “Giáo lý thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền.” (câu 27)
Và bốn lần trong đoạn sau đây, đoạn mà các “thượng tế, kinh sư và kỳ mục” tới để “kiếm chuyện” với Chúa Giêsu : “Đức Giê-su và các môn đệ lại vào Giê-ru-sa-lem. Người đang đi trong Đền Thờ, thì các thượng tế, kinh sư và kỳ mục đến cùng Người và hỏi:28 "Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy, hay ai đã cho ông quyền làm các điều ấy? "29 Đức Giê-su đáp: "Tôi chỉ xin hỏi các ông một điều thôi. Các ông trả lời đi, rồi tôi sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy.30 Vậy, phép rửa của ông Gio-an là do Trời hay do người ta? Các ông trả lời cho tôi đi!"31 Họ bàn với nhau: "Nếu mình nói: "Do Trời", thì ông ấy sẽ vặn lại: "Thế sao các ông lại không tin ông ấy?32 Nhưng chẳng lẽ mình nói: "Do người ta? " Họ sợ dân chúng, vì ai nấy đều cho ông Gio-an thật là một ngôn sứ.33 Họ mới trả lời Đức Giê-su: "Chúng tôi không biết." Đức Giê-su liền bảo họ: "Tôi cũng vậy, tôi cũng không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy." (Mc 11:28-33)
Nghĩa là chính vì có uy quyền mà Ngài rao giảng. Các người khác có giảng trong hội đường, có cắt nghĩa Luật cho kẻ khác, thi thường họ phải thên rằng: “Thiên Chúa Yaweh, Chúa chúng ta, đã nói thế.” Họ dựa vào uy quyền của Thiên Chúa, của Sách Luật.
Họ chỉ là người chuyển đạt.
Còn Chúa Giêsu, Ngài thường sử dụng công thức: “Còn Tôi, Tôi nói cho quý ông bà hay rằng ...” Lời Ngài nói ra đã có thẩm quyền rồi. Ngang hàng và mới mẻ hơn Kinh Thánh.
Bản NJBC còn đề nghị ngắt câu 27 như sau: “Quidnam est hoc? Quae doctrina haec nova ! Quia in potestate et spiritibus inmundis imperat et oboediunt ei !”
nghĩa là:
"Thế nghĩa là gì? Giáo lý mới mẻ làm sao! Vì với uy quyền, ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh!"
thay vì:
“[I]Thế nghĩa là gì? Giáo lý thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền. Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh!"
như bản CGKPV đã dịch.
2-
Chúng ta nhận thấy có chi tiết thú vị này: mỗi lần Ngài vào hội đường Capernaum giảng dạy, là có chuyện trừ quỷ trừ, thần ô uế (câu 39)
Mà không phải chỉ một người bị nhập như câu Tin Mừng mô tả: “Có một người bị thần ô uế ám” Chúng nhiều lắm, vô số kể . Khi bực dọc lên tiếng với Chúa Giêsu, người bị nhập nói : “Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ?"
Có lạ không cơ chứ, cộng đoàn dân ở Capernaum có nhiều người bị “ám” đến thế sao?
Nhìn một cách “cơ cấu luận”, chúng ta có thể nói các tà ma, các thần dữ, thần ô uế, nghĩa là toàn thế các tà lực chống đối Chúa Giêsu không hoạt động nơi trống vắng. Chúng ẩn đâu đó, lẫn lộn, trà trộn trong cộng đoàn.
Trước giờ, những thầy thông luật đứng ra giảng dạy hàng tuần tại hội đường Capernaum đâu có gặp lắm thần ô uế đến thế. Chúng có đó nhưng không thèm xuất đầu lộ diện.
Chúng như những mầm bệnh, nằm “ngủ đông”, chờ thời.
Cho đến khi gặp “người có uy quyền”, gặp một giáo lý mới có thẩm quyền quấy động, gặp “Đấng Thánh của Thiên Chúa - ho hagios tou theou”, chúng mới la lên: “Chuyện chúng tôi can gì đến ông?”
Đang giữa lúc Chúa Giêsu dạy trong hội đường Capernaum, giữa lúc mọi người đang chăm chú, kinh ngạc lắng nghe Ngài, thần ô uế lập tức phá đám.
Chúng không để cho Chúa Giêsu có cơ hội là trung tâm của cộng đoàn. Chúng không muốn Chúa dành ảnh hưởng mà lâu nay vốn là sở hữu của họ. Chúng không thể để cho lãnh thổ của họ bị tước đoạt. Kẻ có uy quyền, đến từ Nagiareth kia, là một uy quyền nguy hiểm cần phải chận đứng ngay.
Chúng biết rabbi Iesouah người làng Nagiareth kia là ai. Nhưng chúng lượng sức mình, biết không thể trực tiếp đương cự, nên mới nói: “Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi? Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!”
(còn tiếp)
KaTy