admin
31-05-2011, 06:06 AM
THẦY Ở CÙNG ANH EM MỌI NGÀY CHO ĐẾN TẬN THẾ
SUY NIỆM PHÚC ÂM (IV A 32); (05.06.2011), (Mt 28,16-20) CHÚA NHẬT LỄ CHÚA THĂNG THIÊN, NĂM A
NGUYỄN HỌC TẬP
Lễ Thăng Thiên khởi đầu một thế hệ mới cho Giáo Hội, tức là thế hệ trong đó Chúa Giêsu không còn chỉ là một ký ức lu mờ nào đó trong quá khứ, mà là một thế hệ trong đó Chúa Giêsu hiện diện sống động và mầu nhiệm giữa các môn đệ.
Người hiện diện không còn phải dưới hình thức với thân xác nhận thấy được, mà là hiện diện bằng nhân chứng và bằng sứ mạng của các vị môn đệ cho đến tận cùng mặt đất.
Đó là những gì đoạn cuối cùng của Phúc Âm Thánh Matthêu trong Thánh Lễ hôm nay xác nhận mãnh liệt. Nhưng đoạn cuối cùng chúng ta vừa đề cập, không phải chỉ là phần kết thúc Phúc Âm của ngài, cho bằng là phần tổng kết thần học của tác phẩm và phát hoạ đồng thời cũng là chương trình hành động của cộng đồng Kitô giáo trong khoản thời gian giữa Phục Sinh và Cuộc Trở Lại trong vinh quang (parusía) của Chúa Kitô.
1 - Được Lời Chúa kêu gọi.
Khởi đầu sứ mạng công cộng của Chúa Giêsu, các môn đệ được Người mời gọi hãy theo Người trong miền đất Galilea; giờ đây các vị phải trở lại đó, như những gì được lời thiên sứ và Chúa Phục Sinh kêu gọi:
- “Các bà đến xem chỗ Người đã nằm, rồi mau về nói với các môn đệ như sau: “Ngưởi đã trỗi dậy từ cõi chết, và Người đi Galilea trước các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người, tôi xin nói cho các bà hay” (Mt 28, 7).
Đi Galilea không phải là kết quả của một cuộc tìm kiếm tôn giáo tự lập của các môn đệ, mà là quy tụ về đó một lần nữa do sáng kiến của Chúa Giêsu, trong thành tín của tình yêu thương, thực hiện lời Người đã hứa, mặc cho các vị đã trở mặt và phản bội Người trong thời gian khổ nạn và tử nạn.
Thật vậy, các môn đệ được kêu gọi hãy trở về Galilea, vì được lời của Chúa Giêsu triệu tập, như thánh Matthêu đã phát biểu rõ trong văn bản:
- “Bấy giờ Chúa Giêsu nói với các bà: “Chị em đừng sợ ! Về báo cho anh em của Thầy, để họ đến Galilea. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó” (Mt 28, 10),
xác nhận lại một lần nữa lời Chúa Giêsu đã nói trước cuộc khổ nạn:
- “Bấy giờ Chúa Giêsu nói với các ông: “Đêm nay tất cả anh em sẽ vấp ngã vì Thầy. Vì có lời đã chép: “Ta sẽ đánh mục tử, và đàn chiên sẽ tan tác”. Nhưng sau khi trỗi dậy, thầy sẽ đến Galilea trước anh em” (Mt 26,31-32).
Điều vừa kể cho chúng ta thấy đây là một sự chắc chắn hoàn toàn: Giáo Hội không phải là một tập thể tự động quy tụ của những người có cảm tình với Chúa Giêsu, mà là một cộng đồng hợp nhứt của những ai được Lời Ân Sủng Chúa kêu gọi, vượt cả lên trên tội lỗi và trở mặt của mình.
Bởi đó, Thánh Matthêu nói đến Nhóm Mười Một, con số cho thấy việc bỏ đội ngũ của một người trong Nhóm Mười Hai và cũng để nhắc lại vết thương của tội lỗi và yếu hèn của Nhóm.
Mặc dầu vậy, trong Phúc Âm Thánh Matthêu, con số Mười Một có giá trị tin vui của Nhóm, không có nghĩa là Chúa đành khước từ triệu tập cả dân chúng, mười hai hệ tộc Israel, nhưng với ý nghĩa là cộng đồng của Chúa Phục Sinh không phải là nhóm đặc ân (élite) hoàn hảo được tuyển chọn, mà là nhóm người còn có nhiều ngờ vực, mỏng dòn và bất định.
Mặc dầu với trạng thái bất xứng đó, các môn đệ có thể tin tưởng vào sự hiện diện không thể nào thiếu được của Chúa giữa Nhóm mình.
Điều đó cho thấy cộng đồng Kitô giáo cần luôn luôn nhớ rằng cộng đồng mình là một cộng đồng tổ hợp, trong đó bên cạnh đức tin và bác ái, cũng có thể đồng hiện diện cả những kẻ cứng tin, tôi lỗi và bất nhất.
Về nơi chốn của cuộc gặp gỡ, Phúc Âm chỉ nói một cách tổng quát ở trên một ngọn núi:
- “Mười một môn đệ đi đến miền Galilea, đến ngọn núi chúa Giêsu đã truyền cho các ông đến” (Mt 28, 16).
Nhưng danh từ “ngọn núi” có liên tưởng đến ý nghĩa Thánh Kinh, bởi vì “ngọn núi” trong Thánh Kinh làm cho chúng ta liên tưởng đến núi Sinai, qua cuộc hội ngô với Thiên Chúa, đã xác định vĩnh viễn căn tính của dân Do Thái, như là dân của Giao Ước và là chủ thể mà Lề Luật Chúa muốn đề cập đến.
Cũng trong Phúc Âm Thánh Matthêu, chủ đề về “ngọn núi” được đề cập đến với ý nghĩa thần học, bởi vì có liên hệ đến các giai đoạn quyết định cuộc đời Chúa Giêsu và được dùng để nhấn mạnh đến mầu nhiệm của mối liện hệ với Thiên Chúa, cũng như đến đặc tính của Nước Trời mà Chúa Giêsu đang rao giảng.
"Ngọn núi” nói cho chúng ta biết sự hiện diện của Chúa đang mặc khải mình cho con người, đang thông báo ý chí cứu rỗi của Người, nhiều khi liên hệ và đảo lộn cả dự tính và ước vọng của con người.
Ở đây cũng vậy, “ngọn núi” ở Galilea được nói lên như là để báo trước cho chúng ta một cuộc mặc khải mầu nhiệm của Chúa sắp đến, nói đến vương quyền của Thiên Chúa trong lịch sử được thể hiện nơi Chúa chịu đóng đinh đã phục sinh và sứ mạng của cộng đồng các môn đệ.
2 - Khoảng cách và sự gần gủi.
- “Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. Chúa Giêsu đến gần, nói với các ông: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời, dưới đất” (Mt 28,17-18).
Cuộc gặp gỡ với Chúa Phục Sinh làm nổi bật lên những mối mâu thuẫn trong tâm hồn con người. Thánh Matthêu cho thấy sự trái ngược giữa thái độ thờ lạy Người và sự nghi ngờ của một vài người khác.
Điều vừa kể cho thấy Chúa Phục Sinh mặc khải mình cho một nhóm tín hữu, mà trong đức tin của họ vẫn còn đang tồn trữ một vài bóng tối nghi nan. Điều vừa kể càng trở nên hiển nhiên hơn nữa, nếu chúng ta nghĩ rằng sự “hoài nghi” đó của một vài môn đệ cũng có nghĩa là “còn giữ khoảng cách” của đức tin mình, như là các vị đó sợ kẻo phải lại liên hệ một lần nữa, bị lôi cuốn vào một cuộc mạo hiểm khác vượt quá khả năng mình.
Điều đó cũng có ý nghĩa là Giáo Hội của Chúa Giêsu gồm có
- những tín hữu “bái lạy Người”,
- nhưng trong Giáo Hội đôi khi cũng không thiếu những tín hữu khác “lại hoài nghi", là điều chỉ có thể xoá đi được, khoảng cách có thể giảm thiểu đi được bằng cách thông hiệp sâu đậm hơn với Người.
Hiểu được tâm trạng đó, chính Chúa Giêsu vượt thắng khoảng cách chia tách các vị và Người:
- “Chúa Giêsu đến gần...".
Chính ơn sủng của Người phá đổ đi các bức tường chia cách đó.
Khác với các đoạn tường thuật của Thánh Marco và Luca, Chúa Giêsu trong Phúc Âm Thánh Matthêu, ở đoạn hôm nay, không xoá tan đi các mối nghi ngờ và sợ sệt của Nhóm Mười Một. Người vẫn để cho tồn tại ở một mức độ nào đó, để tồn giữ đặc tính mầu nhiệm của thực thể mới, thực thể Phục Sinh.
Đàng khác Chúa Giêsu đến gần các vị, nói với các vị lời hứa của Người và giao cho các vị phận vụ trong tương lai.
Cử chỉ đến gần và nói với các môn đệ để trấn an các vị khi cần, giúp cho các vị hiểu được những gì phát xuất từ trái tim Người, chúng ta cũng đã gặp được trong Phúc Âm Thánh Matthêu.
Trong các lời giảng dạy về Tám Mối Phước Thật, Người huấn dạy các vị, sau khi các vị đến bên cạnh Người:
- Thấy đám đông, Chúa Giêsu lên núi, Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. Người mở miệng dạy các ông..." (Mt 5,1).
Cũng vậy, Người muốn thu ngắn khoảng cách giữa các vị và Người, khi Người muốn mạc khải đời sống thân tình giữa Chúa Con và Chúa Cha:
- “Tất cả những ai vất vả và mang gánh nặng, hãy đến với Ta, Ta sẽ cho nghỉ ngơi, bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của Ta, và hãy học hỏi với Ta, vì Ta có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt 11,28-29).
Trong thái độ trở lại gần gũi của Chúa với Nhóm Mười Một, Phúc Âm Thánh Matthêu cho thấy một thực trạng thần học, đó là chỉ có Người, mới là Đấng có thể nối lại các mối liên hệ đã bị đứt khúc đi trước đó, bằng cách tự sáng kiến của Người.
Nói cách khác, Người đã bảo bọc và che chở lại các vị bằng sự tha thứ của Người, qua hình ảnh “Chúa Giêsu đến gần, và nói với các ông...".
3 - Quyền năng của Chúa Phục Sinh.
- “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời, dưới đất” (Mt 28,18).
Lời nói vừa kể cho biết căn tính thần học của Chúa Phục Sinh, như là Con Người, đã được Thiên Chúa trao cho mọi quyền trên trời, dưới đất.
Ngôn từ vừa kể nhắc lại cuộc diện kiến của tiên tri Daniel về vương tước tổng thể và vĩnh viễn được trao cho Con Người.
Như vậy Chúa Giêsu tuyên xưng mình là Đấng thể hiện, diện kiến khải huyền của tiên tri Daniel, cho thấy từ nay trở đi dòng lịch sử không phải chỉ là nơi hoành hành của thế lực của sự dữ, chống lại Thiên Chúa, mà còn và nhứt là nơi Thiên Chúa thực hiện đồ án cuộc sống tốt đẹp và đích thực cho con người.
Nói cách khác, Chúa Phục Sinh tiếp tục thực hiện đồ án sáng tạo của Thiên Chúa nơi con người.
Nơi Người, một thế hệ nhân loại mới được khởi đầu thực hiện, không phải là nhân loại hống hách và tham lam quyền thế, như những gì tổ phụ Adong đã vấp phạm, mà là nhân loại đón nhận vương vị của mình từ Thiên Chúa.
Bởi đó quyền năng của dòng giống nhân loại mới của Chúa Phục Sinh là quyền năng được hành xử làm cho con người có được một cuộc sống xứng đáng với phẩm giá con người của mình hơn,
- được dựng nên giống hình ảnh của Thiên Chúa, giống như Thiên Chúa (Gen 1,26-27)
- và là con Thiên Chúa (Mt 6, 9),
Bởi đó những lời của Chúa Phục Sinh nói với Nhóm Mười Một, là Người đã nhận được mọi quyền “exusía” Hy Lạp, tức là mọi quyền từ Thiên Chúa, có nghĩa là Người nói với các môn đệ quyền thực hiện một Vương Quốc của Chúa Con, tức là một nhân loai mới, đúng theo đồ án cứu độ của Thiên Chúa.
Và hiểu như vậy, chúng ta hiểu được quyền năng thực hiện đồ án kiến tạo một nhân loại mới đó, là đồ án phổ quát cho mọi người, vượt ra khỏi lằn ranh biên giới của Israel.
Và như vậy, trong nhãn quan vương quyền vừa kể của Chúa Phục Sinh mà chúng ta phải hiểu được trương độ và phẩm chất của sứ mạng mà Chúa Phục Sinh uỷ thác cho các môn đệ, ra khắp thế giới, qua mọi thời đại, cho đến ngày Người trở lại trong vinh quang “parusía”.
SUY NIỆM PHÚC ÂM (IV A 32); (05.06.2011), (Mt 28,16-20) CHÚA NHẬT LỄ CHÚA THĂNG THIÊN, NĂM A
NGUYỄN HỌC TẬP
Lễ Thăng Thiên khởi đầu một thế hệ mới cho Giáo Hội, tức là thế hệ trong đó Chúa Giêsu không còn chỉ là một ký ức lu mờ nào đó trong quá khứ, mà là một thế hệ trong đó Chúa Giêsu hiện diện sống động và mầu nhiệm giữa các môn đệ.
Người hiện diện không còn phải dưới hình thức với thân xác nhận thấy được, mà là hiện diện bằng nhân chứng và bằng sứ mạng của các vị môn đệ cho đến tận cùng mặt đất.
Đó là những gì đoạn cuối cùng của Phúc Âm Thánh Matthêu trong Thánh Lễ hôm nay xác nhận mãnh liệt. Nhưng đoạn cuối cùng chúng ta vừa đề cập, không phải chỉ là phần kết thúc Phúc Âm của ngài, cho bằng là phần tổng kết thần học của tác phẩm và phát hoạ đồng thời cũng là chương trình hành động của cộng đồng Kitô giáo trong khoản thời gian giữa Phục Sinh và Cuộc Trở Lại trong vinh quang (parusía) của Chúa Kitô.
1 - Được Lời Chúa kêu gọi.
Khởi đầu sứ mạng công cộng của Chúa Giêsu, các môn đệ được Người mời gọi hãy theo Người trong miền đất Galilea; giờ đây các vị phải trở lại đó, như những gì được lời thiên sứ và Chúa Phục Sinh kêu gọi:
- “Các bà đến xem chỗ Người đã nằm, rồi mau về nói với các môn đệ như sau: “Ngưởi đã trỗi dậy từ cõi chết, và Người đi Galilea trước các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người, tôi xin nói cho các bà hay” (Mt 28, 7).
Đi Galilea không phải là kết quả của một cuộc tìm kiếm tôn giáo tự lập của các môn đệ, mà là quy tụ về đó một lần nữa do sáng kiến của Chúa Giêsu, trong thành tín của tình yêu thương, thực hiện lời Người đã hứa, mặc cho các vị đã trở mặt và phản bội Người trong thời gian khổ nạn và tử nạn.
Thật vậy, các môn đệ được kêu gọi hãy trở về Galilea, vì được lời của Chúa Giêsu triệu tập, như thánh Matthêu đã phát biểu rõ trong văn bản:
- “Bấy giờ Chúa Giêsu nói với các bà: “Chị em đừng sợ ! Về báo cho anh em của Thầy, để họ đến Galilea. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó” (Mt 28, 10),
xác nhận lại một lần nữa lời Chúa Giêsu đã nói trước cuộc khổ nạn:
- “Bấy giờ Chúa Giêsu nói với các ông: “Đêm nay tất cả anh em sẽ vấp ngã vì Thầy. Vì có lời đã chép: “Ta sẽ đánh mục tử, và đàn chiên sẽ tan tác”. Nhưng sau khi trỗi dậy, thầy sẽ đến Galilea trước anh em” (Mt 26,31-32).
Điều vừa kể cho chúng ta thấy đây là một sự chắc chắn hoàn toàn: Giáo Hội không phải là một tập thể tự động quy tụ của những người có cảm tình với Chúa Giêsu, mà là một cộng đồng hợp nhứt của những ai được Lời Ân Sủng Chúa kêu gọi, vượt cả lên trên tội lỗi và trở mặt của mình.
Bởi đó, Thánh Matthêu nói đến Nhóm Mười Một, con số cho thấy việc bỏ đội ngũ của một người trong Nhóm Mười Hai và cũng để nhắc lại vết thương của tội lỗi và yếu hèn của Nhóm.
Mặc dầu vậy, trong Phúc Âm Thánh Matthêu, con số Mười Một có giá trị tin vui của Nhóm, không có nghĩa là Chúa đành khước từ triệu tập cả dân chúng, mười hai hệ tộc Israel, nhưng với ý nghĩa là cộng đồng của Chúa Phục Sinh không phải là nhóm đặc ân (élite) hoàn hảo được tuyển chọn, mà là nhóm người còn có nhiều ngờ vực, mỏng dòn và bất định.
Mặc dầu với trạng thái bất xứng đó, các môn đệ có thể tin tưởng vào sự hiện diện không thể nào thiếu được của Chúa giữa Nhóm mình.
Điều đó cho thấy cộng đồng Kitô giáo cần luôn luôn nhớ rằng cộng đồng mình là một cộng đồng tổ hợp, trong đó bên cạnh đức tin và bác ái, cũng có thể đồng hiện diện cả những kẻ cứng tin, tôi lỗi và bất nhất.
Về nơi chốn của cuộc gặp gỡ, Phúc Âm chỉ nói một cách tổng quát ở trên một ngọn núi:
- “Mười một môn đệ đi đến miền Galilea, đến ngọn núi chúa Giêsu đã truyền cho các ông đến” (Mt 28, 16).
Nhưng danh từ “ngọn núi” có liên tưởng đến ý nghĩa Thánh Kinh, bởi vì “ngọn núi” trong Thánh Kinh làm cho chúng ta liên tưởng đến núi Sinai, qua cuộc hội ngô với Thiên Chúa, đã xác định vĩnh viễn căn tính của dân Do Thái, như là dân của Giao Ước và là chủ thể mà Lề Luật Chúa muốn đề cập đến.
Cũng trong Phúc Âm Thánh Matthêu, chủ đề về “ngọn núi” được đề cập đến với ý nghĩa thần học, bởi vì có liên hệ đến các giai đoạn quyết định cuộc đời Chúa Giêsu và được dùng để nhấn mạnh đến mầu nhiệm của mối liện hệ với Thiên Chúa, cũng như đến đặc tính của Nước Trời mà Chúa Giêsu đang rao giảng.
"Ngọn núi” nói cho chúng ta biết sự hiện diện của Chúa đang mặc khải mình cho con người, đang thông báo ý chí cứu rỗi của Người, nhiều khi liên hệ và đảo lộn cả dự tính và ước vọng của con người.
Ở đây cũng vậy, “ngọn núi” ở Galilea được nói lên như là để báo trước cho chúng ta một cuộc mặc khải mầu nhiệm của Chúa sắp đến, nói đến vương quyền của Thiên Chúa trong lịch sử được thể hiện nơi Chúa chịu đóng đinh đã phục sinh và sứ mạng của cộng đồng các môn đệ.
2 - Khoảng cách và sự gần gủi.
- “Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. Chúa Giêsu đến gần, nói với các ông: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời, dưới đất” (Mt 28,17-18).
Cuộc gặp gỡ với Chúa Phục Sinh làm nổi bật lên những mối mâu thuẫn trong tâm hồn con người. Thánh Matthêu cho thấy sự trái ngược giữa thái độ thờ lạy Người và sự nghi ngờ của một vài người khác.
Điều vừa kể cho thấy Chúa Phục Sinh mặc khải mình cho một nhóm tín hữu, mà trong đức tin của họ vẫn còn đang tồn trữ một vài bóng tối nghi nan. Điều vừa kể càng trở nên hiển nhiên hơn nữa, nếu chúng ta nghĩ rằng sự “hoài nghi” đó của một vài môn đệ cũng có nghĩa là “còn giữ khoảng cách” của đức tin mình, như là các vị đó sợ kẻo phải lại liên hệ một lần nữa, bị lôi cuốn vào một cuộc mạo hiểm khác vượt quá khả năng mình.
Điều đó cũng có ý nghĩa là Giáo Hội của Chúa Giêsu gồm có
- những tín hữu “bái lạy Người”,
- nhưng trong Giáo Hội đôi khi cũng không thiếu những tín hữu khác “lại hoài nghi", là điều chỉ có thể xoá đi được, khoảng cách có thể giảm thiểu đi được bằng cách thông hiệp sâu đậm hơn với Người.
Hiểu được tâm trạng đó, chính Chúa Giêsu vượt thắng khoảng cách chia tách các vị và Người:
- “Chúa Giêsu đến gần...".
Chính ơn sủng của Người phá đổ đi các bức tường chia cách đó.
Khác với các đoạn tường thuật của Thánh Marco và Luca, Chúa Giêsu trong Phúc Âm Thánh Matthêu, ở đoạn hôm nay, không xoá tan đi các mối nghi ngờ và sợ sệt của Nhóm Mười Một. Người vẫn để cho tồn tại ở một mức độ nào đó, để tồn giữ đặc tính mầu nhiệm của thực thể mới, thực thể Phục Sinh.
Đàng khác Chúa Giêsu đến gần các vị, nói với các vị lời hứa của Người và giao cho các vị phận vụ trong tương lai.
Cử chỉ đến gần và nói với các môn đệ để trấn an các vị khi cần, giúp cho các vị hiểu được những gì phát xuất từ trái tim Người, chúng ta cũng đã gặp được trong Phúc Âm Thánh Matthêu.
Trong các lời giảng dạy về Tám Mối Phước Thật, Người huấn dạy các vị, sau khi các vị đến bên cạnh Người:
- Thấy đám đông, Chúa Giêsu lên núi, Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. Người mở miệng dạy các ông..." (Mt 5,1).
Cũng vậy, Người muốn thu ngắn khoảng cách giữa các vị và Người, khi Người muốn mạc khải đời sống thân tình giữa Chúa Con và Chúa Cha:
- “Tất cả những ai vất vả và mang gánh nặng, hãy đến với Ta, Ta sẽ cho nghỉ ngơi, bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của Ta, và hãy học hỏi với Ta, vì Ta có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt 11,28-29).
Trong thái độ trở lại gần gũi của Chúa với Nhóm Mười Một, Phúc Âm Thánh Matthêu cho thấy một thực trạng thần học, đó là chỉ có Người, mới là Đấng có thể nối lại các mối liên hệ đã bị đứt khúc đi trước đó, bằng cách tự sáng kiến của Người.
Nói cách khác, Người đã bảo bọc và che chở lại các vị bằng sự tha thứ của Người, qua hình ảnh “Chúa Giêsu đến gần, và nói với các ông...".
3 - Quyền năng của Chúa Phục Sinh.
- “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời, dưới đất” (Mt 28,18).
Lời nói vừa kể cho biết căn tính thần học của Chúa Phục Sinh, như là Con Người, đã được Thiên Chúa trao cho mọi quyền trên trời, dưới đất.
Ngôn từ vừa kể nhắc lại cuộc diện kiến của tiên tri Daniel về vương tước tổng thể và vĩnh viễn được trao cho Con Người.
Như vậy Chúa Giêsu tuyên xưng mình là Đấng thể hiện, diện kiến khải huyền của tiên tri Daniel, cho thấy từ nay trở đi dòng lịch sử không phải chỉ là nơi hoành hành của thế lực của sự dữ, chống lại Thiên Chúa, mà còn và nhứt là nơi Thiên Chúa thực hiện đồ án cuộc sống tốt đẹp và đích thực cho con người.
Nói cách khác, Chúa Phục Sinh tiếp tục thực hiện đồ án sáng tạo của Thiên Chúa nơi con người.
Nơi Người, một thế hệ nhân loại mới được khởi đầu thực hiện, không phải là nhân loại hống hách và tham lam quyền thế, như những gì tổ phụ Adong đã vấp phạm, mà là nhân loại đón nhận vương vị của mình từ Thiên Chúa.
Bởi đó quyền năng của dòng giống nhân loại mới của Chúa Phục Sinh là quyền năng được hành xử làm cho con người có được một cuộc sống xứng đáng với phẩm giá con người của mình hơn,
- được dựng nên giống hình ảnh của Thiên Chúa, giống như Thiên Chúa (Gen 1,26-27)
- và là con Thiên Chúa (Mt 6, 9),
Bởi đó những lời của Chúa Phục Sinh nói với Nhóm Mười Một, là Người đã nhận được mọi quyền “exusía” Hy Lạp, tức là mọi quyền từ Thiên Chúa, có nghĩa là Người nói với các môn đệ quyền thực hiện một Vương Quốc của Chúa Con, tức là một nhân loai mới, đúng theo đồ án cứu độ của Thiên Chúa.
Và hiểu như vậy, chúng ta hiểu được quyền năng thực hiện đồ án kiến tạo một nhân loại mới đó, là đồ án phổ quát cho mọi người, vượt ra khỏi lằn ranh biên giới của Israel.
Và như vậy, trong nhãn quan vương quyền vừa kể của Chúa Phục Sinh mà chúng ta phải hiểu được trương độ và phẩm chất của sứ mạng mà Chúa Phục Sinh uỷ thác cho các môn đệ, ra khắp thế giới, qua mọi thời đại, cho đến ngày Người trở lại trong vinh quang “parusía”.