admin
23-11-2006, 12:34 PM
NHỮNG TRÀO LƯU TÔN GIÁO MỚI
VÀ NHỮNG VAY MƯỢN TRONG TƯ TƯỞNG Á CHÂU
Trong phần đóng góp của tôi, chúng tôi cố gắng tìm hiểu những yếu tố tôn giáo và tư tưởng Á châu bị trào lưu Thời đại mới ( Nouvel Age/ New Age) đôi khi làm lệch lạc hay giảm thiểu. Chủ đề : Những trào lưu tôn giáo mới mà chúng ta nói đến chính là những trào lưu khác nhau về tôn giáo hay tâm linh đi kèm với « linh đạo » New Age. Theo tư tưởng Á châu, đây là một chủ để quá lớn, không thể trình bày hết trong bài viết này. Chúng tôi giới hạn bài viết này trong tư tưởng tôn giáo và tâm linh trong văn hoá Trung Quốc.
Theo văn kiện « Chúa Giêsu Kitô, Đấng mang Nước hằng sống : suy tư công giáo về trào lưu Thời đại mới » nhận xét : « Trào lưu Thời đại mới xuất hiện, đôi khi đáp ứng nhu cầu tôn giáo và tâm linh cho con người. Trào lưu này nhạy cảm với những người đang tìm kiếm hay tìm lại chiều kích tâm linh của đời sống họ. (…) Nhiều người trong số họ từ bỏ tôn giáo cơ cấu, vì cho rằng : tôn giáo cơ cấu không đáp ứng những nhu cầu tâm linh của họ. Vì thế họ phải đi tìm ở chổ khác một « linh đạo » mới. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này, trước hết là thái độ bài thiêng trong xã hội tây phương và những tấn công liên tục và âm ỉ của những phương tiện truyền thông xã hội và chính quyền chống lại Kitô giáo. Do đó, đối với nhiều người, linh đạo Kitô giáo đã trở nên xa lạ và không thể tiếp cận. Trào lưu Thời đại mới cố gắng đem lại một « linh đạo mới ». Linh đạo này chứa đựng những yếu tố rút ra từ « những thực hành huyền bí của Ai cập và Do thái cổ, ngộ đạo thuyết ở những thế kỷ đầu Kitô giáo, khổ hạnh thuyết, (…) Phật giáo phái thiền tông và Yo-ga… ».
Chuyển hướng tâm linh này nằm trong cấu trúc chung và tạo nên tính đặc thù của trào lưu Thời đại mới. Trào lưu này không chỉ tìm kiếm những đường hướng mới nhằm viết lại (reformuler) những chân lý truyền thống Kitô giáo hay của những tôn giáo Á châu, mà còn tìm cách giải thích lại một cách cơ bản cách nhìn về thế giới quá khứ. Trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ thấy, mặc dù linh đạo và thực hành của nhóm Thời đại mới vay mượn rất nhiều những yếu tố nơi các tôn giáo Trung quốc, trào lưu Thời đại mới còn làm biến dạng rất nhiều. Chúng ta biết rõ ràng, các tôn giáo và hệ thống tư tưởng đặc thù của văn hoá Trung Quốc không phải « mới » như : Lão giáo, Khổng giáo hay Phật giáo, đã xuất hiện ít nhất 500 năm trước Kitô giáo. Với một thời gian dài như thế, các hệ thống tư tưởng nơi Lão giáo, Khổng giáo hay Phật giáo đã đưa đến những hiều biết và thích ứng với những sự thật ẩn dấu nơi luật luân lý tự nhiên. Khổ nỗi, các giá trị lớn về luân lý và kinh nghiệm đạo đức này, nhóm Thời đại mới dường như đã không nhận ra. Rất nhiều các yếu tố của phái Thời đại mới nằm trong linh đạo và tư tưởng Trung quốc như : khuynh hướng chấp nhận và hội nhập các yếu tố tốt đẹp nơi các truyền thống tôn giáo khác; tầm quan trọng của việc sống hài hoà với thiên nhiên như là nền tảng nhân đức (trái ngược, sự vâng phục tự do dựa trên tình yêu đối với thánh ý của Thiên chúa là nền tảng của đời sống ki tô hữu); sự tìm kiếm tích cực cho đời sống phong nhiêu và lâu dài nhờ việc hiểu biết y học cổ truyền và những vận hành tự nhiên của thân thể và tinh thần con người ; nhấn mạnh đến mối quan hệ Sư - đồ và đến kinh nghiệm cùng kỹ thuật riêng của môn phái (ngược lại, ki tô giáo nhấn mạnh đến đức tin, tín điều và các bí tích).
Nhìn bề ngoài, trào lưu Thời đại mới có vẻ hòa hợp với các truyền thống tôn giáo khác nhau bằng cách vay mượn những điều tốt đẹp nơi truyền thống và tâm linh của mỗi tôn giáo. Việc này cũng không lạ gì trong truyền thống văn hoá Trung hoa. Có một bức tranh nổi tiếng Trung quốc vẽ Đức Khổng Tử, Lão Tử và Đức Phật gặp nhau tại ngã ba đường. Trên tác phẩm này, chúng ta nhận rõ được niềm vui của ba vị sư tổ của ba hệ thống tư tưởng tôn giáo và đạo đức khi họ gặp nhau suốt chặng đường dài. Hình ành này mô tả tài tình nét văn hoá Trung hoa : sự hoà hợp tôn giáo cho phép họ hội nhập những yếu tố tốt đẹp phù hợp nhất với dân Trung hoa nơi Khồng giáo, Lão giáo và Phật giáo (người ta đang tranh luận lại quanh câu hỏi : Liệu có thể xem Khồng giáo là một tôn giáo ?). Khổng giáo dạy người Trung quốc lòng hiếu thảo trong gia đình và tình liên đới xã hội ; Lão giáo với các đức tính : khiêm tốn và chân thật ; Phật giáo chỉ cho họ biết về « kiếp sau » (điều này không rõ ràng trong Khổng và Lão giáo) và sự cần thiết phải tu thân nhờ chay tịnh, lòng vị tha, tính khiêm tốn và lòng nhân từ nhằm mục đích chiến thắng sự xấu và đạt đến sự hoàn hảo cá nhân.
Trong lịch sử trung quốc, đã từng xảy ra những tranh chấp, va chạm và tranh giành giữa các môn phái, đôi khi liên can trực tiếp đến ba hệ thống lớn : Khổng, Lão và Phật. Cách chung, cả ba đã tìm cho mình một chỗ đứng chắc chắn trong văn hoá ngàn năm của Trung hoa. Sỡ dĩ được như vậy, người ta rất coi trọng nhân đức xã hội, và cho rằng tất cả các tôn giáo đều « tốt » vì đều dạy con người làm lành, lánh dữ và có những giáo huấn tinh thần phục vụ cho đời sống tâm linh con người. Hơn nữa, ở thượng tầng trí thức, cả ba hệ thống đều bổ túc cho nhau. Ví dụ, Khổng giáo dựa trên việc thực hành khôn ngoan rất cần thiết để đạt đến một đời sống đức hạnh, đã góp phần thúc đẩy rất xa những suy tư dựa trên hệ thống siêu hình nơi Phật giáo. Tân Khổng giáo phát triển thêm và đã ngự trị lâu đời trong tư tưởng Trung hoa cho tới khi tư tưởng tây phương được truyền bá tại Trung quốc vào thế kỷ XIX và XX. Đối với các tôn giáo bình dân : đền đài là nơi qui tụ các tượng thần thánh, những biểu tượng và những thực hành của Lão giáo và Phật giáo.
VÀ NHỮNG VAY MƯỢN TRONG TƯ TƯỞNG Á CHÂU
Trong phần đóng góp của tôi, chúng tôi cố gắng tìm hiểu những yếu tố tôn giáo và tư tưởng Á châu bị trào lưu Thời đại mới ( Nouvel Age/ New Age) đôi khi làm lệch lạc hay giảm thiểu. Chủ đề : Những trào lưu tôn giáo mới mà chúng ta nói đến chính là những trào lưu khác nhau về tôn giáo hay tâm linh đi kèm với « linh đạo » New Age. Theo tư tưởng Á châu, đây là một chủ để quá lớn, không thể trình bày hết trong bài viết này. Chúng tôi giới hạn bài viết này trong tư tưởng tôn giáo và tâm linh trong văn hoá Trung Quốc.
Theo văn kiện « Chúa Giêsu Kitô, Đấng mang Nước hằng sống : suy tư công giáo về trào lưu Thời đại mới » nhận xét : « Trào lưu Thời đại mới xuất hiện, đôi khi đáp ứng nhu cầu tôn giáo và tâm linh cho con người. Trào lưu này nhạy cảm với những người đang tìm kiếm hay tìm lại chiều kích tâm linh của đời sống họ. (…) Nhiều người trong số họ từ bỏ tôn giáo cơ cấu, vì cho rằng : tôn giáo cơ cấu không đáp ứng những nhu cầu tâm linh của họ. Vì thế họ phải đi tìm ở chổ khác một « linh đạo » mới. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này, trước hết là thái độ bài thiêng trong xã hội tây phương và những tấn công liên tục và âm ỉ của những phương tiện truyền thông xã hội và chính quyền chống lại Kitô giáo. Do đó, đối với nhiều người, linh đạo Kitô giáo đã trở nên xa lạ và không thể tiếp cận. Trào lưu Thời đại mới cố gắng đem lại một « linh đạo mới ». Linh đạo này chứa đựng những yếu tố rút ra từ « những thực hành huyền bí của Ai cập và Do thái cổ, ngộ đạo thuyết ở những thế kỷ đầu Kitô giáo, khổ hạnh thuyết, (…) Phật giáo phái thiền tông và Yo-ga… ».
Chuyển hướng tâm linh này nằm trong cấu trúc chung và tạo nên tính đặc thù của trào lưu Thời đại mới. Trào lưu này không chỉ tìm kiếm những đường hướng mới nhằm viết lại (reformuler) những chân lý truyền thống Kitô giáo hay của những tôn giáo Á châu, mà còn tìm cách giải thích lại một cách cơ bản cách nhìn về thế giới quá khứ. Trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ thấy, mặc dù linh đạo và thực hành của nhóm Thời đại mới vay mượn rất nhiều những yếu tố nơi các tôn giáo Trung quốc, trào lưu Thời đại mới còn làm biến dạng rất nhiều. Chúng ta biết rõ ràng, các tôn giáo và hệ thống tư tưởng đặc thù của văn hoá Trung Quốc không phải « mới » như : Lão giáo, Khổng giáo hay Phật giáo, đã xuất hiện ít nhất 500 năm trước Kitô giáo. Với một thời gian dài như thế, các hệ thống tư tưởng nơi Lão giáo, Khổng giáo hay Phật giáo đã đưa đến những hiều biết và thích ứng với những sự thật ẩn dấu nơi luật luân lý tự nhiên. Khổ nỗi, các giá trị lớn về luân lý và kinh nghiệm đạo đức này, nhóm Thời đại mới dường như đã không nhận ra. Rất nhiều các yếu tố của phái Thời đại mới nằm trong linh đạo và tư tưởng Trung quốc như : khuynh hướng chấp nhận và hội nhập các yếu tố tốt đẹp nơi các truyền thống tôn giáo khác; tầm quan trọng của việc sống hài hoà với thiên nhiên như là nền tảng nhân đức (trái ngược, sự vâng phục tự do dựa trên tình yêu đối với thánh ý của Thiên chúa là nền tảng của đời sống ki tô hữu); sự tìm kiếm tích cực cho đời sống phong nhiêu và lâu dài nhờ việc hiểu biết y học cổ truyền và những vận hành tự nhiên của thân thể và tinh thần con người ; nhấn mạnh đến mối quan hệ Sư - đồ và đến kinh nghiệm cùng kỹ thuật riêng của môn phái (ngược lại, ki tô giáo nhấn mạnh đến đức tin, tín điều và các bí tích).
Nhìn bề ngoài, trào lưu Thời đại mới có vẻ hòa hợp với các truyền thống tôn giáo khác nhau bằng cách vay mượn những điều tốt đẹp nơi truyền thống và tâm linh của mỗi tôn giáo. Việc này cũng không lạ gì trong truyền thống văn hoá Trung hoa. Có một bức tranh nổi tiếng Trung quốc vẽ Đức Khổng Tử, Lão Tử và Đức Phật gặp nhau tại ngã ba đường. Trên tác phẩm này, chúng ta nhận rõ được niềm vui của ba vị sư tổ của ba hệ thống tư tưởng tôn giáo và đạo đức khi họ gặp nhau suốt chặng đường dài. Hình ành này mô tả tài tình nét văn hoá Trung hoa : sự hoà hợp tôn giáo cho phép họ hội nhập những yếu tố tốt đẹp phù hợp nhất với dân Trung hoa nơi Khồng giáo, Lão giáo và Phật giáo (người ta đang tranh luận lại quanh câu hỏi : Liệu có thể xem Khồng giáo là một tôn giáo ?). Khổng giáo dạy người Trung quốc lòng hiếu thảo trong gia đình và tình liên đới xã hội ; Lão giáo với các đức tính : khiêm tốn và chân thật ; Phật giáo chỉ cho họ biết về « kiếp sau » (điều này không rõ ràng trong Khổng và Lão giáo) và sự cần thiết phải tu thân nhờ chay tịnh, lòng vị tha, tính khiêm tốn và lòng nhân từ nhằm mục đích chiến thắng sự xấu và đạt đến sự hoàn hảo cá nhân.
Trong lịch sử trung quốc, đã từng xảy ra những tranh chấp, va chạm và tranh giành giữa các môn phái, đôi khi liên can trực tiếp đến ba hệ thống lớn : Khổng, Lão và Phật. Cách chung, cả ba đã tìm cho mình một chỗ đứng chắc chắn trong văn hoá ngàn năm của Trung hoa. Sỡ dĩ được như vậy, người ta rất coi trọng nhân đức xã hội, và cho rằng tất cả các tôn giáo đều « tốt » vì đều dạy con người làm lành, lánh dữ và có những giáo huấn tinh thần phục vụ cho đời sống tâm linh con người. Hơn nữa, ở thượng tầng trí thức, cả ba hệ thống đều bổ túc cho nhau. Ví dụ, Khổng giáo dựa trên việc thực hành khôn ngoan rất cần thiết để đạt đến một đời sống đức hạnh, đã góp phần thúc đẩy rất xa những suy tư dựa trên hệ thống siêu hình nơi Phật giáo. Tân Khổng giáo phát triển thêm và đã ngự trị lâu đời trong tư tưởng Trung hoa cho tới khi tư tưởng tây phương được truyền bá tại Trung quốc vào thế kỷ XIX và XX. Đối với các tôn giáo bình dân : đền đài là nơi qui tụ các tượng thần thánh, những biểu tượng và những thực hành của Lão giáo và Phật giáo.