View Full Version : Bài đọc Kinh Sách Thường Niên Tuần XXIV
admin
04-07-2011, 12:03 PM
TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN
Dẫn vào sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en
Sống cùng thời với ngôn sứ Giê-rê-mi-a, một phần cuộc đời tại Ba-ben, giữa những người lưu đày, ngôn sứ Ê-dê-ki-en làm công việc rao giảng. Cả hai đề cập đến những chủ đề giống nhau, nhưng Ê-dê-ki-en có một tinh thần khác. Trước hết, theo bản tính tự nhiên, ông không dấn thân như Giê-rê-mi-a, ông cũng ít mềm dẻo hơn, có khuynh hướng ngăn ngừa hay kết án tội lỗi hơn là chuyển cầu cho tội nhân. Ông có một nhận thức bén nhạy về tính siêu việt của Thiên Chúa, về tầm mức nặng nề vô song của tội phạm đến Chúa. Do nền giáo dục, ông gắn bó với các thể chế–Do-thái hơn, ông cũng không có được tinh thần phổ quát như Giê-rê-mi-a. Nếu ông cho rằng Giao Ước đã lỗi thời vì tội lỗi của dân Chúa, thì ông không chỉ loan báo một Giao Ước mới trong Thần Khí, nhưng để tâm tiên liệu và loan báo những điều luật của Giao Ước này trong một não trạng thiên về luật pháp. Đây là một nhân tố quan trọng của thời hậu lưu đày. Được Thiên Chúa quan phòng dành riêng nhằm trực tiếp chuẩn bị cho thời gian sắp tới, bằng cách kêu mời người lưu đày ăn năn trở lại, Ê-dê-ki–en đánh dấu những bước tiến quyết định của nền thần học và của đời sống tôn giáo nói chung : đoạn tuyệt với mọi thứ niềm tin đã lỗi thời (không thể gặp Thiên Chúa ngoài Đền Thờ, trách nhiệm tập thể) và với những thể chế lạc hậu (nền quân chủ, chức tư tế của các thầy Lê-vi ...), giảm đến mức thấp nhất mọi khâu trung gian giữa Thiên Chúa với dân Người mà không phải là hàng tư tế (thuộc dòng tộc A-ha-ron), ông bắc được nhịp cầu giữa tinh thần trọng luật độc đáo của ông với cách nhìn gần như theo kiểu thánh Phao-lô sau này về kế hoạch của Thiên Chúa, và cách thực hiện kế hoạch đó trong lịch sử.
Nếu trong sách của ông những gì liên quan đến cơ cấu hàng tư tế đã lỗi thời, thì có nhiều chương còn giữ được tính thời sự hôm nay, chẳng hạn trước hết, cách ông nhận thức về tội lỗi mà ông có khuynh hướng nhìn như một vết nhơ đáng kinh đáng tởm trước mặt Thiên Chúa, hơn là dưới góc độ một hành vi phạm pháp ; hơn thế nữa, cách ông nhận thức về tính nhưng không của ơn cứu độ : con người không đáng hưởng ơn tha thứ. chi một mình Thiên Chúa mới ban cho, bất chấp lẽ công bình hiểu theo nghĩa hẹp, khiến tội nhân phải xấu hổ thẹn thùng. Như thế, một phần quan trọng của sứ điệp Ki-tô giáo đã có khởi điểm ở nơi đây.
CHÚA NHẬT
Bài đọc 1 Ed 1,3-14.22-28a
Thị kiến về xa giá của Đức Chúa
Bị lưu đày ở Ba-ben, ngôn sứ chiêm ngưỡng vinh quang Thiên Chúa trong một thị kiến. Đây là lần đầu tiên Thiên Chúa tỏ mình không phải tại Đền Thờ hay núi Xi-nai, Ít-ra-en nhận ra rằng : Thiên Chúa ở khắp nơi, và Người ở đâu thì nơi đó cũng là nhà của Người. Chẳng bao lâu nữa, tất cả các dân tộc sẽ được mời gọi nhận biết Người.
Lời Chúa trong sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en.
3 Có lời Đức Chúa phán với tư tế Ê-dê-ki-en, con ông Bu-di, trong xứ Can-đê, bên bờ sông Cơ-va. Ở đó, tay Đức Chúa đặt trên ông.
4 Tôi nhìn, thì kìa một cơn gió bão từ phương Bắc thổi đến ; có đám mây lớn, có lửa loé ra và ánh sáng chiếu toả chung quanh ; ở chính giữa như có một kim loại lấp lánh, ở chính giữa lửa.5 Ở chính giữa, có cái gì tựa như bốn sinh vật. Đây là dáng vẻ của chúng : chúng trông giống như người ta.6 Mỗi sinh vật có bốn mặt và bốn cánh.7 Còn chân của chúng thì thẳng ; bàn chân tựa bàn chân con bê, lấp lánh như đồng sáng loáng.8 Bên dưới cánh, có những bàn tay giống tay người quay về bốn phía ; mặt và cánh của bốn sinh vật cũng đều như thế.9 Cánh của chúng giáp vào nhau. Lúc đi, chúng không quay mặt vào nhau, nhưng cứ thẳng phía trước mặt mà tiến.10 Còn bộ mặt của chúng, thì chúng đều có mặt người, cả bốn đều có mặt sư tử bên phải, cả bốn đều có mặt bò rừng bên trái, cả bốn đều có mặt phượng hoàng.11 Đó là mặt của chúng. Còn cánh của chúng thì giương lên cao. Mỗi sinh vật có hai cánh giáp vào nhau và hai cánh khác phủ thân mình.12 Chúng cứ thẳng phía trước mặt mà đi, thần khí đẩy phía nào, chúng đi phía đó ; lúc đi chúng không quay mặt vào nhau.
13 Ở giữa các sinh vật ấy, có cái gì giống như than hồng rực lửa, giống như ngọn đuốc, đang di chuyển giữa các sinh vật. Lửa phát ra ánh sáng và từ lửa phóng ra những tia chớp.14 Các sinh vật đi đi lại lại nhanh như chớp.
22 Trên đầu mỗi sinh vật, có một cái vòm trông lấp lánh như pha lê che trên đầu ngay trên chúng.23 Dưới cái vòm ấy, cánh chúng giương thẳng ra, cánh nọ chạm cánh kia ; mỗi sinh vật có hai cánh che phủ thân mình.
24 Khi chúng đi, tôi nghe tiếng cánh vẫy giống như tiếng nước chảy mạnh ; như tiếng của Đấng Toàn Năng, tiếng ấy ồn ào như tiếng trong một doanh trại. Khi chúng dừng lại, thì cánh rủ xuống.25 Có tiếng vọng xuống từ trên cái vòm, ngay trên đầu chúng.
26 Từ trên cái vòm, ngay trên đầu chúng, có cái gì giống như đá lam ngọc, tựa như cái ngai, và trên cái gì tựa như cái ngai đó, có cái trông như hình dáng một người ở trên ngai đó, ở trên cao.27 Và tôi thấy có cái gì giống như kim loại lấp lánh, giống như một đám lửa bao quanh, từ khoảng coi như ngang lưng trở lên, còn từ khoảng coi như ngang lưng trở xuống, tôi thấy có cái gì giống như một đám lửa và ánh sáng chiếu toả chung quanh.28 Như hình cầu vồng xuất hiện trên mây một ngày mưa thế nào, thì ánh sáng chiếu toả chung quanh cũng như vậy. Đó là một cái gì trông tựa vinh quang của Đức Chúa.
Xướng đáp x. Ed 1,26 ; 3,12 ; Kh 5,13
X Tôi thấy trên cái gì tựa như cái ngai có cái gì trông như hình dáng một con người ; và tôi nghe có tiếng hò la vang dội từ trên cao :
* Chúc tụng Đức Chúa vinh hiển trong nơi thánh của Người.
Đ Xin kính dâng Đấng ngự trên ngai và Con Chiên lời chúc tụng cùng danh dự, vinh quang và quyền năng đến muôn đời muôn thuở. *
Bài đọc 2
Chúng tôi vừa là Ki-tô hữu vừa là người đứng đầu
Mở đầu bài giảng của thánh Âu-tinh, giám mục, về các mục tử.
Anh em thân mến,
Đây không phải là lần đầu tiên anh em được nghe dạy rằng tất cả niềm hy vọng của chúng ta là ở nơi Chúa Ki-tô, chính Người là tất cả vinh quang đích thực và lành thánh của chúng ta. Anh em ở trong đoàn chiên của Đấng chăm sóc và nuôi dưỡng Ít-ra-en. Nhưng bởi vì có những mục tử chỉ muốn người ta gọi mình là mục tử, mà không muốn chu toàn nhiệm vụ mục tử, nên chúng ta hãy duyệt xem Chúa nói gì với họ qua ngôn sứ Ê-dê-ki-en. Anh em hãy chú ý nghe, chúng ta hãy nghe với tất cả lòng kính sợ.
Có lời Đức chúa phán với tôi rằng : Hỡi con người, hãy tuyên sấm hạch tội các mục tử Ít-ra-en và nói với họ . Chúng ta vừa nghe đọc bài này, nên chúng tôi quyết định nói đôi điều với anh em. Chính Chúa sẽ giúp chúng tôi nói những điều chân thật, nếu chúng tôi không nói theo ý mình. Vì nếu chúng tôi nói theo ý mình, thì chúng tôi chỉ là những mục tử chỉ nuôi mình chứ không phải nuôi chiên. Còn nếu chúng tôi nói những lời của Chúa, thì đó là chính Người nuôi anh em qua bất cứ ai. Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này : Khốn cho các mục tử Ít-ra-en, những kẻ chỉ biết lo cho mình ! Nào mục tử không phải lo chăn dắt đàn chiên sao ? Nói cách khác, mục tử không nuôi mình mà nuôi chiên. Lý do khiến các mục tử đó bị khiển trách là nuôi chính mình chứ không phải nuôi chiên. Những kẻ nuôi chính mình là ai ? Thánh Phao-lô Tông Đồ nói về họ như sau : Ai nấy đều tìm lợi ích cho mình, chứ không tìm lợi ích cho Đức Ki-tô Giê-su.
Do lòng Chúa đoái thương, chứ không vì công trạng của chúng tôi, Chúa đã đặt chúng tôi ở cương vị này, một cương vị đòi phải trả lẽ nghiêm nhặt. Chúng tôi thấy có hai điều cần phân biệt rõ ràng : Một đàng chúng tôi là Ki-tô hữu, một đàng chúng tôi là những người đứng đầu. Chúng tôi là Ki-tô hữu là vì mình, còn chúng tôi là người đứng đầu là vì anh em. Là Ki-tô hữu, chúng tôi lo cho lợi ích của mình ; là người đứng dầu, chúng tôi chỉ lo cho lợi ích của anh em.
Có nhiều người là Ki-tô hữu mà không phải là người đứng đầu : họ đến với Thiên Chúa qua một con đường có khi dễ dàng hơn và có lẽ thuận lợi hơn, vì mang ít hành lý hơn. Còn chúng tôi, nguyên một chuyện là Ki-tô hữu, chúng tôi đã phải trả lẽ với Thiên Chúa về đời sống của mình rồi, huống chi chúng tôi lại là người đứng đầu, nên còn phải trả lẽ với Thiên Chúa về công việc quản lý của mình nữa.
Xướng đáp Tv 22,1-2.3
X Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì,
* trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ.
Đ Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người, *
Thánh Thi “Lạy Thiên Chúa”
Lời nguyện
Lạy Chúa là Đấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, xin nhìn đến chúng con, và cho chúng con biết tận tình thờ phượng Chúa, hầu luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương. Chúng con cầu xin…
admin
04-07-2011, 12:05 PM
THỨ HAI
Bài đọc 1 Ed 2,8 - 3,11.16-21
Ơn gọi của ngôn sứ Edê-ki-en
Sứ mạng người của Thiên Chúa phải chu toàn chẳng có gì là vui : gặp lúc thuận lợi hay không thì vẫn cứ phải tìm đến với một dân mình biết trước là bất tín bất trung, để loan báo cho họ biết kế hoạch phá huỷ và đổi mới của Thiên Chúa tình yêu. Muốn chu toàn sứ mạng nầy mà không nao núng, thì chỉ có một cách mà thôi là phải tự nuôi mình bằng chính Lời Chúa, đến nỗi chỉ làm một với Lời Chúa.
Lời Chúa trong sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en.
2 8 Còn ngươi, hỡi con người, hãy nghe điều Ta sắp nói với ngươi, đừng phản loạn như nòi phản loạn ấy ! Mở miệng ra mà ăn cái Ta sắp ban cho ngươi."9 Tôi nhìn, thì kìa có bàn tay đưa về phía tôi, bàn tay đó cầm một cuộn sách10 rồi mở ra trước mặt tôi ; sách được viết cả mặt trong lẫn mặt ngoài, trong đó có viết những khúc ai ca, những lời than vãn và những câu nguyền rủa."
3 1ĐỨC CHÚA phán với tôi :” Hỡi con người, thấy gì, cứ việc ăn ! Hãy ăn cuốn sách này, rồi đi nói với nhà Ít-ra-en. “ 2Tôi mở miệng ra, và Người cho tôi ăn cuộn sách ấy. 3 Người lại phán với tôi :” Hỡi con người, hãy ăn cho no bụng và nuốt cho đày dạ cuốn sách Ta ban cho ngươi đây. “ Tôi đã ăn cuộn sách, và nó ngọt như mật trong miệng tôi.
4 Bấy giờ Người phán với tôi :” Hỡi con người, hãy đi đến với nhà Ist-ra-en và nói với chúng những lời của Ta. 5 Bởi vì ngươi không được sai đến với một dân có ngôn ngữ tối tăm và miệng lưỡi khó nói, mà là đến với nhiều dân có ngôn ngữ tối tăm, miệng lưỡi khó nói, mà là đến với nhà Ít-ra-en. 6 Không phải đến với nhiều dân có ngôn ngữ tối tăm, miệng lưỡi khó nói khiến ngươi không hiểu được lời chúng, - giả như Ta sai ngươi đến với chúng, thì chúng đã nghe lời ngươi ! 7 Nhưng nhà Ít-ra-en không muốn nghe lời ngươi, bởi vì chúng không muốn nghe lời Ta : quả thật cả nhà Ít-ra-en đều mặt dày mày dạn, lòng chai dạ đá. 8 Này Ta sẽ làm cho mặt ngươi chai cứng giống như mặt chúng, làm cho trán ngươi chai cứng như trán chúng. Ta sẽ làm chi trán ngươi cứng như kim cương, cứng hơn đá. Nguoi đừng sợ chúng, có phải giáp mặt chúng cũng đừng khiếp, bởi vì chung là nòi phản loạn. “
10 Người lại phán với tôi :” Hỡi con người, tất cả những lời Ta phán với ngươi, hãy ghi lòng tạc dạ avf nghe cho tỏ. 11 Rồi ngươi hãy đi đến với những kẻ lưu đày, đến với con cái dân ngươi và nói với chúng. Ngươi sẽ nói với chúng : " Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này", dù chúng nghe hay không.
16 Vậy hết bảy ngày, có lời Đức Chúa phán với tôi rằng :17 "Hỡi con người, Ta đã đặt ngươi làm người canh gác cho nhà Ít-ra-en. Ngươi sẽ nghe lời từ miệng Ta phán ra, rồi thay Ta báo cho chúng biết.18 Nếu Ta phán với kẻ gian ác rằng : "Chắc chắn ngươi sẽ phải chết", và nếu ngươi không báo cho kẻ gian ác đó biết, không nói để cảnh cáo nó từ bỏ lối sống xấu xa, cho nó được sống, thì chính kẻ gian ác ấy sẽ phải chết vì tội lỗi của nó, nhưng Ta sẽ đòi ngươi đền nợ máu nó.19 Ngược lại, nếu ngươi đã báo cho kẻ gian ác, mà nó không từ bỏ hành vi gian ác và lối sống xấu xa của nó, thì nó sẽ phải chết vì tội của nó ; còn ngươi, ngươi sẽ cứu được mạng sống mình.20 Nếu như kẻ công chính từ bỏ lẽ công chính của mình mà làm điều bất chính, thì Ta sẽ đặt chướng ngại trước mắt nó ; nó sẽ phải chết, bởi vì ngươi đã không báo cho nó. Nó sẽ phải chết vì tội lỗi của nó và người ta sẽ không còn nhớ đến việc công chính nó đã làm ; nhưng Ta sẽ đòi ngươi đền nợ máu nó.21 Ngược lại, nếu ngươi đã báo cho kẻ công chính để nó không phạm tội và chính nó không phạm tội, thì chắc chắn nó sẽ được sống, vì nó đã được báo cho biết ; còn ngươi, ngươi sẽ cứu được mạng sống mình."
Xướng đáp Ed 3,17 ; 2,6.8 ; 3,8
X Ta đã đặt ngươi làm người canh gác cho nhà Ít-ra-en, ngươí sẽ nghe lời từ miệng Ta phán ra, rồi thay Ta báo lại cho chúng biết.
* Phần ngươi, đừng sợ chúng, cũng đừng phản loạn.
Đ Ta sẽ làm cho mặt ngươi ra chai cứng giống như mặt chúng, làm cho trán ngươi ra chai cứng như trán chúng. *
Bài đọc 2
Các mục tử chỉ lo nuôi mình
Trích bài giảng của thánh Âu-tinh, giám mục, về các mục tử.
Chúng ta hãy xem lời Thiên Chúa là lời không ve vãn ai, nói gì với các mục tử chỉ nuôi mình chứ không nuôi con chiên. Các ngươi uống sữa, mặc đồ len, giết chiên béo tốt, còn đàn chiên lại không lo chăn dắt. Chiên đau yếu, các ngươi không bồi dưỡng ; chiên bệnh tật, các ngươi không chữa lành ; chiên bị thương, các ngươi không băng bó ; chiên bị lạc, các ngươi không đưa về ; chiên bị mất, các ngươi không chịu đi tìm. Các ngươi thống trị chúng một cách tàn bào và hà khắc. Chiên của Ta tán loạn vì thiếu mục tử.
Đoạn văn trên nói về các mục tử chỉ nuôi mình chứ không nuôi con chiên, cho thấy cái gì họ ưa thích và cái gì họ lơ là. Họ ưa thích cái gì ? Các ngươi uống sữa, mặc đồ len. Bởi thế, thánh Phao-lô Tông Đồ nói : Có ai trồng nho mà lại không được ăn trái ? Hay có ai chăn súc vật mà lại không được uống sữa của súc vật ? Vậy chúng tôi hiểu rằng sữa của súc vật là những gì dân Thiên Chúa cung cấp cho các người đứng đầu làm lương thực hằng ngày. Đó là điều thánh Phao-lô Tông Đồ muốn nói trong đoạn văn vừa nhắc đến.
Dù thánh Phao-lô thích sống bằng đôi tay hơn là kiếm sữa chiên, nhưng người đã nói mình có quyền nhận sữa, và Chúa đã xếp đặt cho ai loan báo Tin Mừng thì được sống nhờ Tin Mừng. Người còn nói rằng các vị cũng làm tông đồ với người đã sử dụng quyền này, không phải do tiếm đoạt mà do Thiên Chúa ban cho. Người đã đi xa hơn nữa, là không nhận cái người có quyền nhận. Vậy chính người đã cho luôn cái người ta mắc nợ người. Những vị khác đã đòi, thì cũng là điều thoả đáng. Thánh Phao-lô đã đi xa hơn nữa. Quả thật, trong câu nguyện người Sa-ma-ri đưa người bị nạn vào quán mà nói : Có tốn kém bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn báo lại bác, có lẽ lời này Chúa đã có ý nói về thánh Phao-lô.
Vậy về những người không cần sữa chiên, chúng tôi không cần phải nói nhiều ! Họ có lòng thương xót hơn, hay đúng ra họ chỉ thi hành nhiệm vụ của chính lòng thương xót một cách quảng đại hơn. Làm được việc gì thì họ làm. Hãy khen họ mà đừng kết án những người khác. Vì chính thánh Phao-lô đã không ham quà cáp ; người chỉ mong cho chiên sinh sản nhiều, chứ không hiếm hoi thiếu sữa.
Xướng đáp Ed 34,15-16
X Chính Ta sẽ chăn dắt chiẽn của Ta, Chính Ta sẽ cho chúng nằm nghỉ. Sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng.
* Con nào bị mất, Ta sẽ đi tìm ; Con nào đi lạc, Ta sẽ đưa về.
Đ Con nào bị thương, Ta sẽ băng bó ; con nào béo mập, con nào khoẻ mạnh, Ta sẽ bồi dưỡng. *
Lời nguyện
Lạy Chúa là Đấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, xin nhìn đến chúng con, và cho chúng con biết tận tình thờ phượng Chúa, hầu luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương. Chúng con cầu xin…
THỨ BA
Bài đọc 1 Ed 8,1-6.16 - 9,11
Kết án Giê-ru-sa-lem tội lỗi
Lòng tin tưởng người dân Giu-đa đặt vào Đền Thờ là một thứ mê tín. Ê-dê-ki-en khám phá ra rằng vào thời gian trước lưu đày, Đền Thờ chỉ còn là hang ổ thờ ngẫu tượng. Danh dự của Thiên Chúa không cho phép ông dửng dưng. Ông ghê tởm và giận dữ, nhưng khoan dung với các tín hữu.
Lời Chúa trong sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en.
8 1 Ngày mồng năm tháng sáu năm thứ sáu, khi tôi đang ngồi trong nhà và có những kỳ mục Giu-đa ngồi trước mặt tôi, thì tay Đức Chúa là Chúa Thượng đặt trên tôi.
2 Tôi nhìn, thì kìa : có cái gì trông như hình dáng một người. Từ khoảng coi như ngang lưng trở xuống, đó là lửa ; còn từ khoảng coi như ngang lưng trở lên, đó là cái trông như hào quang, tựa kim loại lấp lánh.3 Dáng vẻ con người ấy đưa ra một hình thù như bàn tay và nắm lấy chòm tóc trên đầu tôi. Một thần khí nâng tôi lên lơ lửng giữa đất và trời. Trong thị kiến thần linh, thần khí đưa tôi về Giê-ru-sa-lem, tới lối vào cổng bên trong, cổng quay về hướng bắc ; tại đây có dựng ngẫu tượng ghen tương gây ra sự ghen tương.4 Và kìa, ở đó vinh quang Thiên Chúa Ít-ra-en xuất hiện như thị kiến tôi đã nhìn thấy ở thung lũng :5 Người phán với tôi : "Hỡi con người, hãy ngước mắt nhìn về phương bắc." Và tôi đã ngước mắt nhìn về phương bắc : Kìa, tại phía bắc cổng, có một bàn thờ, ngẫu tượng ghen tương ấy ở ngay lối vào.6 Người phán với tôi : "Hỡi con người, ngươi có thấy chúng làm gì không ? Ngươi có thấy chăng các đồ rất ghê tởm nhà Ít-ra-en làm ở đây, khiến Ta rời bỏ Thánh Điện của Ta ? Nhưng ngươi sẽ còn nhìn thấy những đồ ghê tởm khủng khiếp khác nữa ! "
16 Người lại dẫn tôi đến tiền đình phía bên trong Nhà Đức Chúa. Và này, nơi lối vào Đền Thờ Đức Chúa, giữa tiền đường và bàn thờ, có khoảng hai mươi lăm người, lưng quay về Đền Thờ Đức Chúa, mặt hướng về phía đông. Chúng nhằm hướng đông mà sụp lạy mặt trời.17 Người phán với tôi : "Hỡi con người, ngươi có thấy không ? Đối với nhà Giu-đa, làm những điều ghê tởm như chúng làm ở đây là chưa đủ hay sao mà còn gieo rắc bạo lực khắp nơi trong xứ sở nhằm chọc giận Ta ? Này chúng đưa cành cây lên mũi !18 Phần Ta, Ta sẽ ra tay trong cơn phẫn nộ, sẽ không để mắt đoái hoài, cũng chẳng xót thương. Chúng có kêu lớn tiếng vào tai Ta, Ta cũng chẳng nghe chúng ! "
9 1 Bấy giờ, Đức Chúa kêu lớn tiếng vào tai tôi : "Hỡi các ngươi là những kẻ có nhiệm vụ trừng phạt thành, hãy đến gần, mỗi người cầm trong tay dụng cụ tiêu diệt ! "2 Và kìa từ phía Cửa Trên hướng về phương bắc, có sáu người đến, mỗi người cầm trong tay dụng cụ huỷ diệt. Ở giữa họ, có một người mặc áo vải gai, đeo tráp ký lục ở ngang lưng. Họ đến đứng bên cạnh bàn thờ bằng đồng.
3 Vinh quang của Thiên Chúa Ít-ra-en bay lên khỏi thần hộ giá, nơi vinh quang Thiên Chúa ngự, mà tiến về phía thềm Đền Thờ. Đức Chúa gọi người mặc áo vải gai, đeo tráp ký lục ở ngang lưng4 và phán với người ấy : "Hãy rảo khắp thành, khắp Giê-ru-sa-lem. Hãy ghi dấu chữ thập trên trán những người đang rên siết khóc than về mọi điều ghê tởm đang xảy ra trong khắp thành."5 Tôi lại nghe Đức Chúa phán với năm người kia : "Hãy đi theo người ấy vào thành mà chém giết. Đừng nhìn mà thương hại, đừng xót thương.6 Người già, thanh niên, thiếu nữ, cũng như đàn bà con trẻ, các ngươi hãy giết cho sạch ; nhưng tất cả những ai mang dấu trên mình, các ngươi chớ đụng đến. Các ngươi sẽ bắt đầu từ Nơi Thánh của Ta." Và họ đã bắt đầu từ đàn ông, từ người già ở trước Đền Thờ.7 Người phán với họ : "Hãy làm cho Đền Thờ ra ô uế ; tại các tiền đình, hãy chất đầy xác chết, mau đi ! " Họ ra đi và chém giết trong thành.
8 Vậy, đang khi họ chém giết, tôi ở lại một mình ; tôi sấp mặt xuống và kêu xin rằng : "Ôi, lạy Đức Chúa là Chúa Thượng, khi Ngài trút cơn lôi đình xuống Giê-ru-sa-lem, Ngài tính tiêu diệt tất cả những người còn sót lại của Ít-ra-en sao ? "9 Người phán với tôi : "Tội lỗi của nhà Ít-ra-en và nhà Giu-đa đã chồng chất nặng nề ; xứ sở đầy những máu, thành tràn ngập chuyện đồi bại, vì chúng nói : " Đức Chúa đã bỏ đất này rồi, Đức Chúa chẳng nhìn thấy đâu !10 Như thế, Ta sẽ không để mắt đoái hoài và cũng chẳng xót thương. Ta sẽ căn cứ vào lối sống của chúng mà hạch tội."11 Và kìa, người mặc áo vải gai, đeo tráp ở ngang lưng, thuật lại rằng : "Con đã thi hành như lệnh Ngài truyền cho con."
Xướng đáp Mt 24,15.21.22 ; Kh 7,3
X Khi anh em thấy Đồ ghê tởm khốc hại được đặt trong nơi thánh, khi ấy sẽ có cơn khốn khổ lớn lao. Nếu những ngày ấy không được rút ngắn lại, thì không ai được cứu thoát.
* Nhưng vì những kẻ đã được tuyển chọn, các ngày ấy sẽ được rút ngắn lại.
Đ Xin đừng phá hại đất liền và biển cả trước khi chúng tôi đóng ấn trên trán các tôi tớ của Thiên Chúa chúng ta. *
Bài đọc 2
Gương thánh Phao-lô
Trích bài giảng của thánh Âu-tinh, giám mục, về các mục tử.
Có thời thánh Phao-lô bị xiềng xích vì tuyên xưng chân lý, nên lâm cảnh túng quẫn. Bấy giờ các anh em gửi đồ cần dùng để giúp người trong cơn thiếu thốn. Người trả lời cảm ơn họ và nói : Anh em đã chia sẻ với tôi khi tôi gặp cơn quẫn bách ; như thế là phải. Tôi đã học sống tự lập trong bất cứ hoàn cảnh nào. Tôi sống thiếu thốn cũng được mà sống dư dật cũng được. Trong mọi hoàn cảnh, no hay đói, dư dật hay túng bấn, tôi đã tập quen cả. Với Đấng ban sức mạnh cho tôi, tôi chịu được hết. Tuy nhiên, anh em đã gởi cho tôi những thứ cần dùng, như thế là phải.
Nhưng để tỏ cho thấy trong việc họ xử tốt với người, người nhắm cái gì : người không muốn bị liệt vào số những kẻ nuôi chính mình chứ không nuôi chiên. Người không vui vì được họ giúp trong cơn túng thiếu, cho bằng vui vì họ được phong phú trước mặt Chúa. Vậy người tìm gì ở đó ? Người trả lời : Điều tôi tìm kiếm không phải là quà tặng, nhưng là những gì sinh hoa kết quả cho anh em. Người muốn nói : không phải để tôi được dư đầy, nhưng để anh em khỏi cằn cỗi mãi.
Có những người không thể làm như thánh Phao-lô, là sống bằng đôi tay của mình, thì họ cứ lãnh sữa chiên để giúp mình sống, miễn là đửng bỏ bê những con chiên đau yếu. Nhưng trong vấn đề này, họ không được tìm sữa chiên như một tư lợi, kẻo xem ra họ loan báo Tin Mừng chỉ vì nhu cầu vật chất ; trái lại, họ phải đem ánh sáng của lời chân lý soi sáng cho người đời. Quả thật, họ khác nào những ngọn đèn, như có lời chép : Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sáng. Lại có lời khác : Chẳng có ai thắp đèn rồi lại để ở dưới đáy thùng, nhưng đặt trên đế, để nó soi sáng cho mọi người trong nhà. Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, là Đấng ngự trên trời.
Vậy nếu người ta thắp đèn cho bạn ở trong nhà, bạn lại không thêm dầu cho nó khỏi tắt sao ? Thế nhưng đèn đã chăm dầu mà không chiếu sáng, thì nó chẳng đáng được đặt trên đế, mà phải đập vỡ ngay. Do đó, sống là nhận lãnh vì nhu cầu và cho đi vào bác ái. Đừng coi Tin Mừng như món hàng kinh doanh ; đừng để cho những gì các ngươi rao giảng nhận được để sống trở thành giá mua bán Tin Mừng. Quả vậy, bán Tin Mừng như thế, là bán của quý báu với một giá rẻ mạt. Những gì cần để sống thì họ hãy nhận của dân, còn phần thưởng công quản lý thì để Chúa ban. Trả công cho những người phục vụ vì lòng yêu mến Tin Mừng thì đâu phải là việc của dân ! Những vị này chờ đợi Chúa thưởng công cũng như dân chờ đợi Chúa ban ơn cứu độ.
Nhưng tại sao người ta trách cứ các mục tử ? Tại sao người ta hạch tội họ ? Bởi vì họ uống sữa chiên và mặc áo len mà lại bỏ bê đàn chiên. Họ chỉ tìm lợi ích cho mình, chứ không tìm lợi ích cho Đức Ki-tô Giê-su.
Xướng đáp 2 Cr 12,14-15 ; Pl 2,17
X Điều tôi tìm kiếm, không phải là của cải của anh em, mà là chính anh em. Thật vậy, không phải con cái có nhiệm vụ thu tích của cải cho cha mẹ, mà là cha mẹ phải thu tích của cải cho con cái. Phần tôi, tiêu phí tiền của,
* tiêu phí cả sức lực lẫn con người của tôi vì linh hồn anh em, là điều làm tôi vui lòng lắm.
Đ Nếu tôi phải đổ máu ra hợp làm một với hy lễ mà anh em lấy đức tin dâng lên Chúa thì tôi vui mừng. *
Lời nguyện
Lạy Chúa là Đấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, xin nhìn đến chúng con, và cho chúng con biết tận tình thờ phượng Chúa, hầu luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương. Chúng con cầu xin…
admin
04-07-2011, 12:06 PM
THỨ TƯ
Bài đọc 1 Ed 10,18-22 ; 11,14-25
Vinh quang của Đức Chúa rời bỏ Đền Thờ
Một cách nào đó, Thiên Chúa bị dân bất trung xua đuổi, và Người rời bỏ Đền Thờ. Điều này cho thấy : chỉ ít lâu nữa Đền Thờ sẽ bị tàn phá. Nhưng Thiên Chúa đâu lệ thuộc vào nơi chốn. Chính Người đã thành Đền Thờ cho người Do Thái lưu đày. Người sẽ ban Thần Khí mà đổi mới họ. Và Người sẽ trở lại trong Thành Đô Hội Thánh được thanh luyện nhờ ân sủng.
Lời Chúa trong sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en.
10 18 Vinh quang Đức Chúa bay lên khỏi thềm Đền Thờ và dừng lại trên các thần hộ giá.19 Các thần hộ giá dang cánh và cất mình lên khỏi mặt đất trước mắt tôi khi đi ra ; các bánh xe cũng chuyển theo cùng một lúc. Các thần hộ giá dừng lại ở lối vào cửa đông Nhà Đức Chúa, và vinh quang của Thiên Chúa Ít-ra-en ngự bên trên các vị ấy.
20 Đó là sinh vật tôi đã thấy ở bên dưới Thiên Chúa Ít-ra-en, tại sông Cơ-va, và tôi nhận ra đó là các thần hộ giá.21 Mỗi thần hộ giá có bốn mặt và bốn cánh : có cái gì giống như bàn tay con người ở dưới cánh các vị ấy.22 Còn bộ mặt của các vị ấy thì đó là những bộ mặt tôi đã thấy bên sông Cơ-va. Mỗi thần hộ giá cứ thẳng trước mặt mình mà đi.
11 14 Có lời Đức Chúa phán với tôi rằng :15 "Hỡi con người, dân cư Giê-ru-sa-lem nói với các anh em ngươi, những người bà con họ hàng của ngươi và tất cả nhà Ít-ra-en như sau : "Các ngươi phải ở xa Đức Chúa, còn chúng tôi mới là những người được sở hữu đất này."16 Vì thế, ngươi hãy nói : " Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này : Quả thật, Ta đã đưa chúng đi xa, đến ở giữa chư dân ; Ta đã phân tán chúng đi các nước. Ta đã nên một thứ Thánh Điện cho chúng trong một thời gian, tại các nước chúng đến.17 Vì thế, ngươi hãy nói : Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này : Từ muôn dân, Ta sẽ tập hợp các ngươi lại ; từ muôn nước, nơi các ngươi bị phân tán, Ta sẽ quy tụ các ngươi về và Ta sẽ ban cho các ngươi đất Ít-ra-en.18 Chúng sẽ trở về đó và loại đi mọi thứ gớm ghiếc và ghê tởm.19 Ta sẽ ban cho chúng một trái tim và đặt thần khí mới vào lòng chúng. Ta sẽ lấy khỏi mình chúng trái tim chai đá và ban cho chúng một trái tim bằng thịt,20 để chúng đi theo các thánh chỉ của Ta và tuân giữ cùng thi hành các quyết định của Ta. Lúc ấy, chúng sẽ là dân của Ta và Ta sẽ là Thiên Chúa của chúng.21 Còn những ai để lòng dạ đi theo các đồ gớm ghiếc và ghê tởm của chúng, Ta sẽ căn cứ vào lối sống của chúng mà hạch tội - sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng.
22 Bấy giờ các thần hộ giá cất cánh lên và các bánh xe cũng cất lên theo ; vinh quang của Thiên Chúa Ít-ra-en ngự bên trên các thần hộ giá.23 Vinh quang Đức Chúa đi lên khỏi thành và dừng lại trên núi ở phía đông của thành.
24 Thần khí nâng tôi lên và đưa tôi đến xứ Can-đê, đến với những người đang bị lưu đày. Điều ấy xảy ra trong một thị kiến, do tác động của thần khí Thiên Chúa. Thị kiến mà tôi thấy đã biến mất.25 Tôi đã thuật lại cho những người lưu đày tất cả những điều Đức Chúa đã cho tôi nhìn thấy.
Xướng đáp Ed 10,4.18 ; Mt 23,37.38
X Vinh quang Đức Chúa bay bổng lên đến thềm Đền Thờ. Đền Thờ đầy mây phủ, và tiền đình tràn ngập ánh vinh quang Đức Chúa.
* Và từ phía trên thềm Đền Thờ, vinh quang Đức Chúa bay ra.
Đ Hỡi Giê-ru-sa-lem, đã bao lần Ta muốn tập họp con cái ngươi lại mà các ngươi không muốn ? Thì này, nhà các ngươi sẽ bị bỏ hoang. *
Bài đọc 2
Ai nấy hãy tìm lợi ích cho Đức Ki-tô Giê-su, chứ đừng tìm lợi ích cho mình
Trích bài giảng của thánh Âu-tinh, giám mục, về các mục tử.
Vì chúng tôi đã nói uống sữa chiên là gì, nên bây giờ phải tìm hiểu xem mặc áo lông chiên là gì nữa. Ai cung cấp sữa là cung cấp thức ăn, ai cung cấp len là cung cấp danh dự. Đó là hai thứ mà những kẻ nuôi mình chứ không nuôi chiên tìm kiếm ở nơi dân chúng, nghĩa là tìm thoả mãn các nhu cầu của mình, và tìm được danh dự cũng như tiếng khen.
Quả thật, áo mặc có thể hiểu được về danh dự, vì áo che phủ sự trần truồng. Con người ta, ai cũng yếu đuối cả. Bảo rằng : người đứng đầu anh em cũng chỉ như anh em thôi, nói như thế nghĩa là gì ? Người ấy cũng mang thân xác, cũng phải chết, cũng ăn, cũng ngủ, cũng thúc dậy, cũng sinh ra rồi cũng chết. Vậy, xét theo bản thân họ, thì họ cũng chỉ là con người thôi. Nhưng khi trọng kính họ hơn người khác, thì chẳng qua cũng như bạn che phủ cái yếu đuối của họ.
Anh em hãy xem thánh Phao-lô đã nhận được loại áo nào do dân tốt lành của Chúa gửi tặng, khi người nói : Anh em đã tiếp đãi tôi như một sứ giả của Thiên Chúa, như Đức Giê-su Ki-tô. Thật thế, tôi xin làm chứng cho anh em rằng : nếu có thể, anh em đã móc mắt hiến cho tôi. Nhưng khi được người ta hết lòng tôn trọng, thì có phải chính sự tôn trọng đó mà thánh Phao-lô khoan dung với những kẻ sai lầm để may ra khỏi bị từ chối, và cũng ít hạch tội để được tiếng khen chăng ? Vì nếu làm như thế, thì người cũng thuộc số những kẻ nuôi mình chứ không nuôi chiên. Vậy trong trường hợp này, người đã có thể tự nhủ : “Ai muốn làm gì thì làm, điều ấy hệ gì đến tôi ? Tôi có lương thực bảo đảm, danh dự cũng bảo đảm ; tôi có sữa có len, thế là đủ rồi : ai muốn đi đâu thì đi”. Vậy khi bạn được đầy đủ mọi sự rồi, thì ai muốn đi đâu cứ việc đi hay sao ? Chúa nói : Ta không muốn con là người ăn trên ngồi trốc ; con chỉ là một người Ta đã đặt lên từ trong dân : Nếu một chi thể đau thì mọi chi thể cùng đau.
Bởi vậy, khi thánh Tông Đồ nhắc cho các tín hữu nhớ họ đã đối xử với người thế nào, để không bị coi như đã quên lòng trọng kính của họ, thì người làm chứng rằng họ đã đón tiếp người như sứ giả của Thiên Chúa, đến nỗi nếu có thể được, thì họ đã sẵn lòng móc mắt hiến cho người. Thế nhưng người đã đến với con chiên yếu nhược, con chiên hôi thối, để mổ xẻ vết thương chứ không bỏ mặc cho nó hư thối. Người nói : Vậy tôi đã trở nên kẻ thù của anh em vì nói sự thật cho anh em sao ? Thế đó, người vừa uống sữa chiên như chúng tôi mới nhắc ở trên, vừa mặc áo len, nhưng đã không bỏ bê đàn chiên. Quả thật, người đã không tìm lợi ích cho mình, nhưng lợi ích cho Chúa Giê-su Ki-tô.
Xướng đáp Hc 32,1-2 ; Mc 9,35
X Được mời chủ toạ, bạn đừng làm cao.
* Hãy xử sự như những người khác, và quan tâm đến họ.
Đ Ai muốn làm đầu thì phải làm người rốt hết, và làm tôi tớ mọi người. *
Lời nguyện
Lạy Chúa là Đấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, xin nhìn đến chúng con, và cho chúng con biết tận tình thờ phượng Chúa, hầu luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương. Chúng con cầu xin…
THỨ NĂM
Bài đọc 1 Ed 12,1-16
Ngôn sứ đóng vai người di cư
Như nhiều ngôn sứ thuở xưa, và còn hơn họ nữa, Ê-dê-ki-en thích những kiểu làm có tính biểu tượng, tiên báo việc sắp xảy ra. Số phận của Giu-đa đã được quyết định, vua cuối cùng sắp đi lưu đày. Người Giu-đa không tưởng tượng nổi. Nhưng, như Hô-sê đã báo trước : trở về hoang địa là cơ may cho dân Chúa tìm lại mối tình đầu.
Lời Chúa trong sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en.
1 Có lời Đức Chúa phán với tôi rằng :2 Hỡi con người, ngươi đang sống giữa một nòi phản loạn, giữa những kẻ có mắt để nhìn mà không thấy, những kẻ có tai để nghe mà không nghe, vì chúng là một nòi phản loạn.3 Về phần ngươi, hỡi con người, hãy chuẩn bị hành lý đi đày và hãy đi đày giữa ban ngày trước mắt chúng ; ngươi sẽ đi đày, rời chỗ ngươi đang ở mà tới một chỗ khác, trước mắt chúng. May ra chúng sẽ nhận thấy mình là một nòi phản loạn.4 Ngươi hãy đem hành lý của ngươi ra ngoài như hành lý của kẻ đi đày, giữa ban ngày, trước mắt chúng. Và chiều đến, ngươi sẽ ra đi trước mắt chúng như một kẻ phải đi đày.5 Trước mắt chúng, ngươi hãy khoét tường mà đưa hành lý ra.6 Trước mắt chúng, ngươi sẽ vác hành lý lên vai và ra đi lúc trời tối ; ngươi sẽ che mặt để khỏi nhìn thấy xứ sở, vì Ta đã biến ngươi nên điềm báo cho nhà Ít-ra-en.
7 Tôi đã làm y như lệnh Đức Chúa truyền cho tôi. Giữa ban ngày, tôi đã đem hành lý của tôi ra ngoài, hành lý của kẻ đi đày ; và chiều đến, tôi lấy tay khoét tường. Tôi ra đi lúc trời tối và vác hành lý lên vai trước mặt họ.
8 Sáng hôm sau, có lời Đức Chúa phán với tôi rằng :9 "Hỡi con người, chẳng phải nhà Ít-ra-en, nòi phản loạn, đã nói với ngươi : "Ông làm gì thế" sao ?10 Ngươi hãy nói với chúng : " Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này : Sấm ngôn ấy nhằm nói về ông hoàng ở Giê-ru-sa-lem và toàn thể nhà Ít-ra-en ở trong thành.11 Ngươi hãy nói : "Tôi là điềm báo cho các ông. Tôi đã làm thế nào, thì sẽ xảy ra cho họ như vậy. Họ sẽ phải đi tù, đi đày.12 Ông hoàng đang ở giữa họ sẽ vác hành lý lên vai lúc trời tối và sẽ ra đi ; họ sẽ khoét một lỗ trên tường cho ông chui qua. Ông sẽ che mặt để chính mắt khỏi nhìn thấy xứ sở."13 Ta sẽ bủa lưới chụp trên nó và nó sẽ mắc vào lưới săn của Ta, Ta sẽ dẫn đưa nó đến Ba-by-lon, trên đất Can-đê, nhưng nó sẽ không nhìn thấy đất ấy và phải chết ở đó.14 Tất cả cận thần, cận vệ và binh lính của nó, Ta sẽ tung cho gió cuốn đi khắp tứ phương và Ta sẽ tuốt gươm đuổi theo chúng.15 Chúng sẽ nhận biết chính Ta là Đức Chúa, khi Ta phân tán chúng đi các dân và tung chúng đến các nước.16 Nhưng Ta sẽ cho một số ít người trong bọn chúng thoát khỏi gươm đao, đói kém và ôn dịch để chúng thuật lại tất cả những điều ghê tởm của chúng cho các dân mà chúng sẽ đến. Bấy giờ chúng sẽ nhận biết chính Ta là Đức Chúa.
Xướng đáp Ed 12,15 ; Tv 88 (89),31.33
X Khi Ta phân tán chúng đi các dân và tung chúng đến các nước,
* chúng sẽ nhận biết chính Ta là Đức Chúa.
Đ Nếu con cái nó bỏ không giữ luật Ta, chẳng sống theo điều Ta quyết định, Ta sẽ dùng roi sửa phạt lỗi lầm. *
Bài đọc 2
Hãy nêu gương sáng cho đoàn chiên
Trích bài giảng của thánh Âu-tinh, giám mục, về các mục tử.
Khi nói về những điều các mục tử xấu ưa thích, Chúa cũng nói về những điều họ lơ là. Quả thật nết xấu của chiên nhan nhản. Chiên lành mạnh và béo tốt thì rất ít, nghĩa là những con chiên vững mạnh nhờ được nuôi dưỡng bằng chân lý và biết dùng ơn Chúa như ăn trong đồng cỏ xanh tươi. Nhưng những mục tử xấu thì không để cho chúng được yên. Không săn sóc những con chiên yếu nhược, ốm đau, lạc đàn, hư mất, đối với ho là điều không đáng kể. Ngay cả những con mạnh khoẻ béo tốt kia, nếu họ có thể, họ cũng giết luôn. Thế mà những con gầy yếu này vẫn sống, được là nhờ lòng xót thương của Thiên Chúa. Nhưng xét như là những mục tử xấu, thì họ giết chúng. Bạn hỏi : họ giết cách nào ? Thưa, bằng cách ăn ở xấu, làm gương xấu. Chẳng lẽ bỗng dưng lại có những lời nói sau đây với người tôi tớ của Thiên Chúa là ông Ti-tô, một người trổi vượt trong các chi thể của vị Mục Tử tối cao : Trước mặt mọi người, anh hãy làm gương về các việc lành phúc đức và anh hãy nêu gương cho các tín hữu.
Quả vậy, vì hay nhìn thấy người lãnh đạo mình ăn ở chẳng ra gì, nên dù con chiên mạnh khoẻ, nếu không nhìn đến lề luật Chúa, mà chỉ để ý đến con người, thì sẽ tự nhủ : “Người lãnh đạo tôi mà ăn ở như thế, thì một người như tôi không thể làm theo ông ấy sao ?” Người lãnh đạo ấy giết con chiên mạnh khoẻ. Vậy chiên khoẻ mà ông còn giết, thì khỏi nói ông làm gì với những con chiên khác ; vì con chiên mà ông không làm cho khoẻ ; nhưng có lẽ thấy nó khoẻ, ông lại giết đi bằng cách ăn ở chẳng ra gì.
Anh em thân mến, tôi xin nói, tôi xin nhắc lại một lần nữa là các con chiên sống và sống khoẻ mạnh như lời Chúa, thì đó là vì chúng tuân giữ lời đã nghe Chúa nói : Những gì họ nói thì anh em hãy làm hãy giữ, nhưng đừng theo hành động của họ mà làm. Tuy nhiên, ai ăn ở xấu xa trước mặt dân, thì về phần mình, người ấy giết kẻ để ý đến cách ăn ở của họ. Vậy người ấy đừng ảo tưởng vì con người kia không chết. Dù con người kia vẫn sống, thì họ cũng là kẻ giết người. Chẳng khác nào một người đàn ông phóng túng nhìn một người đàn bà mà thèm muốn, thì dù bà ta vẫn thanh sạch, ông ta cũng đã ngoại tình rồi. Quả vậy, phán quyết của Chúa thật là đúng và rõ : Ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi. Ông ta không tới phòng của bà ấy, nhưng ngay trong phòng nội tâm của ông thì đã có chuyện mây mưa rồi.
Như vậy, bất cứ những ai ăn ở xấu xa trước mặt những người họ lãnh đạo, thì về phần họ, họ đã giết cả những những người mạnh khoẻ. Ai bắt chước họ thì chết, ai không bắt chước họ thì sống. Nhưng về phần họ, họ đã giết cả hai như Chúa nói : Chiên béo tốt, các ngươi làm thịt, còn chiên của Ta các ngươi lại không chăn dắt.
Xướng đáp Lc 12,48 ; Kn 6,5
X Ai đã được cho nhiều thì sẽ bị đòi nhiều.
* Ai được giao phó nhiều thì sẽ bị đòi hỏi nhiều hơn.
Đ Những kẻ có chức quyền sẽ bị hạch hỏi gắt gao hơn người khác. *
Lời nguyện
Lạy Chúa là Đấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, xin nhìn đến chúng con, và cho chúng con biết tận tình thờ phượng Chúa, hầu luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương. Chúng con cầu xin…
admin
04-07-2011, 12:06 PM
THỨ SÁU
Bài đọc 1 Ed 16,3.5b-7a.8-15.35.37a.40-43.59-63
Giê-ru-sa-lem, người vợ bất trung
Dùng lối văn phúng dụ của Hô-sê, Ê-dê-ki-en kể lại câu chuyện tình giữa Thiên Chúa và dân Người. Là người vợ bất trung, dân Chúa đã bị trừng phạt, rồi được thứ tha, nhưng chứng nào tật nấy. Thiên Chúa là người chồng bị xúc phạm, vẫn quảng đại thứ tha. Ơn thứ tha là một cái gì khủng khiếp, vượt xa mọi khái niệm công trạng, sẽ là hình phạt thiết thực nhất khiến người vợ bất trung phải hổ thẹn.
Lời Chúa trong sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en.
Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này với Giê-ru-sa-lem : Gốc gác ngươi, dòng họ ngươi phát xuất từ đất Ca-na-an ; cha ngươi là người E-mô-ri, mẹ ngươi là người Khết. Ngày mới sinh ra, ngươi bị quẳng ra giữa đồng vì ai cũng ghê tởm ngươi.
6 Ta đi ngang qua chỗ ngươi và thấy ngươi giẫy giụa trong máu. Thấy ngươi mình đầy máu me, Ta đã phán với ngươi : "Cứ việc sống ! "7 Ta làm cho ngươi nẩy nở như hoa ngoài đồng. Ngươi đã nẩy nở, lớn lên và thành cô thiếu nữ với bộ ngực nở nang, mái tóc mượt mà. 8 Ta đi ngang qua chỗ ngươi và thấy ngươi. Này ngươi đã đến tuổi, tuổi yêu đương. Ta đã lấy vạt áo của Ta phủ lên để che thân thể loã lồ của ngươi. Ta đã thề nguyền và lập giao ước với ngươi - sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng - và ngươi thuộc về Ta.9 Ta đã lấy nước tắm rửa, gột sạch máu me, rồi xức dầu thơm cho ngươi.10 Ta đã cho ngươi mặc đồ gấm vóc, đi giày da mềm, thắt khăn vải gai mịn và khoác toàn tơ lụa.11 Ta đã lấy đồ trang sức tô điểm cho ngươi : đeo xuyến vào tay, đeo kiềng vào cổ.12 Ta đã lấy khuyên xỏ vào mũi ngươi, đeo hoa tai cho ngươi và lấy triều thiên rực rỡ đội lên đầu ngươi.13 Đồ trang sức của ngươi đều là vàng bạc, y phục của ngươi là vải gai mịn, tơ lụa và gấm vóc. Ngươi được nuôi bằng tinh bột lúa miến, mật ong và dầu. Ngươi đã nên xinh đẹp tuyệt trần và xứng ngôi hoàng hậu.14 Giữa muôn dân nước, ngươi được nổi tiếng vì nhan sắc của ngươi ; nhan sắc đó tuyệt vời nhờ ánh huy hoàng của Ta chiếu toả trên ngươi, - sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng.
15 Thế mà ngươi đã cậy có nhan sắc, ỷ vào danh tiếng của ngươi để đàng điếm và hoang dâm với mọi khách qua đường : ngươi thuộc về chúng.
35 Vì thế, hỡi con điếm, hãy nghe lời Đức Chúa.36 Đức Chúa là Chúa Thượng phán như sau : Bởi vì ngươi đã hoàn toàn trần truồng và phô bày hết mọi phần thân thể ngươi ra trước đám tình nhân, trước tất cả các ngẫu tượng ghê tởm của ngươi, vì ngươi đã đổ máu con cái ngươi mà dâng cho chúng,37 nên Ta sắp tập hợp tất cả tình nhân của ngươi lại, những kẻ ngươi lấy làm vừa lòng, tất cả những kẻ ngươi quý yêu cũng như tất cả những kẻ ngươi ghen ghét. Ta sẽ tập hợp chúng lại từ khắp mọi miền chung quanh để trừng phạt ngươi. 40 Chúng sẽ triệu tập đại hội để trừng phạt ngươi ; chúng ném đá ngươi và lấy gươm tàn sát ngươi.41 Chúng sẽ phóng hoả đốt nhà ngươi và thi hành án phạt ngươi trước mắt đám đông phụ nữ. Ta sẽ khiến cho ngươi từ bỏ thói hoang dâm và ngươi sẽ không còn tặng quà cho tình nhân.42 Rồi Ta sẽ nguôi cơn thịnh nộ và thôi không còn ghen tương với ngươi nữa. Ta sẽ nguôi ngoai và không còn giận dữ.43 Bởi vì ngươi không nhớ những ngày thơ ấu và đã gây bực bội cho Ta bằng tất cả những điều đó, nên Ta sẽ tuỳ theo lối ngươi sống mà đối xử với ngươi - sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng. Nào ngươi đã chẳng làm điều ô trọc cùng với tất cả những việc ghê tởm đó sao ?
59 Quả thật, Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này : Ta sẽ đối xử với ngươi theo như ngươi đã đối xử : ngươi đã khinh dể lời thề mà huỷ bỏ giao ước.60 Còn Ta, Ta sẽ nhớ lại giao ước đã lập với ngươi thời ngươi còn thanh xuân. Ta sẽ thiết lập với ngươi một giao ước vĩnh cửu.61 Ngươi sẽ nhớ lại các lối sống của ngươi mà xấu hổ khi ngươi đón các chị và các em ngươi ; Ta sẽ cho chúng làm con gái ngươi, nhưng chúng không được dự phần vào giao ước giữa Ta với ngươi.62 Còn chính Ta, Ta sẽ thiết lập giao ước giữa Ta với ngươi. Bấy giờ ngươi sẽ nhận biết chính Ta là Đức Chúa,63 để ngươi nhớ lại mà lấy làm xấu hổ và, trong lúc phải tủi nhục, ngươi sẽ không còn mở miệng nói gì được nữa, khi Ta tha thứ cho ngươi tất cả những việc ngươi đã làm - sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng.
Xướng đáp x. Is 54,6.8 ; Ed 16,60
X Ta đã gọi ngươi về như gọi người phụ nữ bị bỏ rơi. Lúc bừng bừng lửa giận, Ta đã ngoảnh mặt chẳng nhìn ngươi, nhưng
* vì tình nghĩa keo sơn, Ta chạnh lòng thương xót. Đức Chúa, Đấng cứu chuộc ngươi phán như vậy.
Đ Ta sẽ nhớ lại giao ước Ta đã lập với ngươi thời ngươi còn thanh xuân, Ta sẽ thiết lập với ngươi một giao ước vĩnh cửu. *
Bài đọc 2
Con hãy chuẩn bị tâm hồn để đón chịu thử thách
Trích bài giảng của thánh Âu-tinh, giám mục, về các mục tử.
Anh em đã nghe các mục tử xấu ưa thích gì. Giờ đây hãy xem họ lơ là gì. Chiên đau yếu, các ngươi không bồi dưỡng ; chiên bệnh tật, các ngươi không chữa lành ; chiên bị thương, nghĩa là bị gãy xương, các ngươi không băng bó ; chiên đi lạc, các ngươi không đưa về ; chiên bị mất, các ngươi không chịu đi tìm ; chiên béo khoẻ, các ngươi làm thịt, các ngươi hạ sát, các người giết chết. Chiên ốm đau là người có tâm hồn yếu đuối, vì bất cẩn và không chuẩn bị, mà gặp cơn cám dỗ, thì có thể chiều theo. Mục tử lơ là sẽ không nói với tín hữu nào yếu đuối như thế rằng : Con ơi, hãy giữ lòng ngay thẳng và hãy kiên trì. Nếu con muốn dấn thân phục vụ Thiên Chúa, thì hãy chuẩn bị tâm hồn để đón nhận thử thách. Quả vậy, kẻ nào nói như thế, thì làm cho người yếu nên mạnh, từ ốm thành khoẻ ; nhờ đó người ấy không còn mơ ước lợi lộc trần gian này nữa. Thực thế, nếu người ta dạy cho tín hữu mơ ước lợi lộc trần gian, thì chính những lợi lộc ấy làm cho họ ra hư hỏng. Khi gặp nghịch cảnh, họ sẽ bị thương hay có khi phải chết.
Vậy ai xây dựng người tín hữu như thế, thì không phải họ xây dựng họ trên đá, mà là đặt họ trên cát : Tảng đá đây chính là Đức Ki-tô. Ki-tô hữu phải noi gương bát chước các nỗi thống khổ của Đức Ki-tô mà không được tìm vui thú. Người yếu nên mạnh khi được nghe nói : Bạn hãy sẵn sàng chịu các sự thử thách ở đời này ; nhưng Chúa sẽ giải thoát bạn khỏi tất cả những thứ đó, nếu bạn một dạ gắn bó với Người. Vì chưng, để củng cố tâm hồn bạn, Người đã đến chịu khổ, đã đến để chịu chết, đến cho người ta khạc nhổ, đến chịu đội mão gai, đến nghe những lời thoá mạ, đến chịu treo trên thập tự. Người đã chịu tất cả vì bạn ; còn bạn, bạn chẳng chịu gì cả. Người phải chịu hết, không phải vì mình, nhưng vì bạn.
Những kẻ vì sợ làm phiền lòng người nghe mình nói, mà chẳng những không chuẩn bị cho người ta đối phó với các cơn thử thách sắp xảy đến, lại còn hứa hạnh phúc đời này, hạnh phúc mà Thiên Chúa không hứa cho thế gian, những kẻ đó là hạng người nào ? Chúa đã báo trước những nỗi khổ cực sẽ dồn dập xảy đến cho thế gian ; còn bạn, bạn lại muốn cho Ki-tô hữu được miễn trừ những nỗi khổ cực đó hay sao ? Vì là Ki-tô hữu, thì sẽ phải chịu khổ cực hơn đôi chút ở đời này.
Quả vậy, thánh Phao-lô Tông Đồ nói : Những ai muốn sống đạo đức trong Đức Ki-tô Giê-su thì đều phải chịu bắt bớ. Bạn là mục tử mà cứ tìm lợi ích cho mình hơn là lợi ích của Chúa Giê-su Ki-tô, thì hãy nghe tiếng thánh Tông Đồ nói đây : Những ai muốn sống đạo đức trong Đức Ki-tô Giê-su thì đều phải chịu bắt bớ. Thế mà bạn lại bảo người ta : Nếu anh sống đạo đức trong Đức Giê-su Ki-tô, anh sẽ được đầy dẫy mọi sự tốt lành. Mà nếu anh không có con cái, anh sẽ nhận được tất cả làm con, mà không đứa nào phải chết. Bạn xây dựng như thế nào ? Bạn hãy xem bạn làm gì vậy, và đặt nền ở đâu thế ? Bạn đã đặt trên cát ! Mưa sẽ đổ xuống, sông sẽ tràn lên, gió sẽ thổi mạnh, tất cả ập vào căn nhà đó ; nó sẽ sụp đổ thành một đống hoang tàn. Bạn hãy đưa lên khỏi cát, và dặt lên tảng đá. Bạn muốn ai là Ki-tô hữu, thì hãy làm cho họ được sống trong Chúa Ki-tô. Hãy giúp họ ngắm nhìn những sự đau khổ của Chúa Ki-tô mà Người không đáng chịu, ngắm nhìn Đấng vô tội phải trả cái Người không lấy, suy gẫm lời Kinh Thánh nói với họ : Chúa có nhận ai làm con thì Người mới cho roi cho vọt. Vậy, hoặc là phải sẵn sàng chịu đòn, hoặc là không muốn làm con.
Xướng đáp 1Tx 2,4.3
X Vì Thiên Chúa đã thử luyện chúng tôi và giao phó Tin Mừng cho chúng tôi, thì chúng tôi cứ vậy mà rao giảng,
* không phải để làm vừa lòng người phàm, mà để làm đẹp lòng Thiên Chúa.
Đ Lời giảng của chúng tôi không sai lầm, không có dụng ý xấu, không nhằm lừa dối ai. *
Lời nguyện
Lạy Chúa là Đấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, xin nhìn đến chúng con, và cho chúng con biết tận tình thờ phượng Chúa, hầu luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương. Chúng con cầu xin…
THỨ BẢY
Bài đọc 1 Ed 18,1-13, 20-32
Trách nhiệm cá nhân
Ngược với những gì truyền thống đã dạy, tình liên đới của Thiên Chúa không đến độ giam hãm con người trong tội lỗi kẻ khác, hay biến sự thánh thiện kẻ khác thành khiên thuẫn bảo vệ cho mình. Cuộc sống chẳng bao giờ là một trò may rủi. Trong lãnh vực luân lý, phải cố gắng tới cùng, và lúc nào cũng có thể trở lại với Chúa. Trách nhiệm của con người nặng thật, nhưng trong ý định của Thiên Chúa, trách nhiệm đó đưa con người đến cứu độ chứ không phải diệt vong.
Lời Chúa trong sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en.
1 Có lời Đức Chúa phán với tôi rằng :2 Sao các ngươi cứ truyền cho nhau câu ngạn ngữ này trong khắp đất Ít-ra-en : Đời cha ăn nho xanh, đời con phải ê răng.
3 Ta lấy mạng sống Ta mà thề - sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng -, các ngươi sẽ không còn truyền cho nhau câu ngạn ngữ đó trong Ít-ra-en nữa.4 Này, mạng sống nào cũng thuộc về Ta ; mạng sống của cha cũng như mạng sống của con đều thuộc về Ta. Ai phạm tội, kẻ ấy phải chết.
5 Người nào ăn ở công chính, thi hành điều công minh chính trực,6 không dự tiệc trên núi, không ngước mắt nhìn các ngẫu tượng của nhà Ít-ra-en, không làm cho vợ người đồng loại ra ô uế, không gần gũi phụ nữ đang thời kỳ ô uế,7 không bóc lột ai, trả của cầm cho người cầm của, không cướp của ai, cho kẻ đói bánh ăn, lấy áo che thân kẻ mình trần,8 không cho vay ăn lời, không lấy lãi quá nặng, không nhúng tay vào chuyện bất công, xét xử công minh giữa người với người,9 sống theo những quy tắc của Ta và tuân giữ các quyết định của Ta mà thể hiện lòng trung tín của mình, người ấy mới là người công chính. Chắc chắn nó sẽ được sống - sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng.
10 Nhưng nếu nó sinh ra một đứa con hung dữ, khát máu, phạm một trong những tội trên,11 mà chính nó không phạm bất cứ tội nào trong những tội đó như : dự tiệc trên núi, làm cho vợ người đồng loại ra ô uế,12 ngược đãi kẻ bần cùng nghèo khó, cướp của kẻ khác, không trả của cầm, ngước mắt nhìn các ngẫu tượng, làm điều ghê tởm,13 cho vay ăn lời và lấy lãi nặng, thì hỏi đứa con ấy có được sống không. Không ! Kẻ nào làm tất cả những điều ấy chắc chắn sẽ phải chết, máu nó sẽ đổ trên mình nó.
20 Ai phạm tội, kẻ ấy phải chết ; con không mang lấy tội của cha ; cha cũng không mang lấy tội của con. Sự công chính của người công chính ở với người công chính. Còn điều dữ của kẻ gian ác ở với kẻ gian ác.
21 Nhưng nếu kẻ gian ác từ bỏ mọi tội lỗi mình đã phạm mà tuân giữ mọi quy tắc của Ta, cùng thi hành điều chính trực công minh, thì chắc chắn nó sẽ sống, nó không phải chết.22 Mọi tội phản nghịch nó phạm, người ta sẽ không còn nhớ đến ; nó sẽ được sống vì đã thi hành lẽ công minh.23 Chẳng lẽ Ta lại vui thích vì kẻ gian ác phải chết - sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng - Ta lại không muốn cho nó từ bỏ đường lối của nó mà được sống sao ?
24 Nhưng nếu người công chính từ bỏ lẽ công chính của mình mà theo đòi kẻ gian ác làm mọi điều ghê tởm : nó làm thế mà được sống sao ? Tất cả những việc công chính nó đã làm sẽ không còn được nhắc đến ; vì tội bất trung và tội lỗi nó đã phạm, nó sẽ phải chết.25 Các ngươi lại nói : "Đường lối của Chúa Thượng không ngay thẳng." Vậy hỡi nhà Ít-ra-en, hãy nghe đây : Phải chăng đường lối của Ta không ngay thẳng hay đường lối của các ngươi mới không ngay thẳng ?26 Khi người công chính từ bỏ lẽ công chính của mình và làm điều bất chính mà chết, thì chính vì điều bất chính nó đã làm mà nó phải chết.27 Còn nếu kẻ gian ác từ bỏ điều dữ nó đã làm, mà thi hành điều chính trực công minh, thì nó sẽ cứu được mạng sống mình.28 Nó đã thấy và từ bỏ mọi tội phản nghịch nó phạm, thì chắc chắn nó sẽ sống, nó không phải chết.29 Vậy mà nhà Ít-ra-en lại dám nói : "Đường lối của Chúa Thượng không ngay thẳng." Hỡi nhà Ít-ra-en, có phải đường lối của Ta không ngay thẳng hay đường lối của các ngươi lại không ngay thẳng ?30 Vì thế, hỡi nhà Ít-ra-en, Ta sẽ xét xử các ngươi : ai nấy theo đường lối của mình - sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng. Hãy trở lại, hãy từ bỏ mọi tội phản nghịch của các ngươi, chẳng còn chướng ngại nào làm các ngươi phạm tội nữa.31 Hãy quẳng khỏi các ngươi mọi tội phản nghịch các ngươi đã phạm. Hãy tạo cho mình một trái tim mới và một thần khí mới. Hỡi nhà Ít-ra-en, tại sao các ngươi lại muốn chết ?32 Quả thật, Ta không vui thích gì về cái chết của kẻ phải chết - sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng. Vậy hãy trở lại và hãy sống.
Xướng đáp Gr 31,29 ; Ed 18,20a.30.20b
X Cha ông ăn nho xanh, con cháu bị ê răng : người ta sẽ không còn nói như vậy nữa,
* nhưng ai phạm tội, kẻ ấy phải chết.
Đ Ta sẽ xét xử các ngươi : ai nấy theo đường lối của mình : con không mang lấy tội của cha, cha cũng không mang lấy tội của con. *
Bài đọc 2
Hãy dùng lời an ủi như dầu để băng bó vết thương
Trích bài giảng của thánh Âu-tinh, giám mục, về các mục tử.
Kinh Thánh nói : Chúa có nhận ai làm con thì Người mới cho roi cho vọt. Hay bạn nói có lẽ bạn sẽ được miễn ? Nếu bạn được miễn không phải chịu đòn, thì bạn cũng sẽ được miễn khỏi ở trong số làm con. Bạn nói : Vậy con nào Chúa cũng đánh đòn sao ? Phải, con nào Người cũng đánh đòn như đã đánh đòn Người Con duy nhất. Người Con duy nhất ấy sinh bởi bản thể của Cha, cũng là Thiên Chúa như Cha, là Lời làm phát sinh vạn vật. Trước kia, Người không có thân xác để bị đánh đòn. Vì thế, Người đã mặc thân xác để có thể chịu đòn. Vậy Người Con duy nhất vô tội mà Cha còn đánh đòn, thì người con nuôi có tội, Cha lại tha chẳng đánh đòn sao ? Thánh Tông Đồ nói chúng ta được gọi làm nghĩa tử, để một khi đồng thừa tự với Người Con duy nhất, thì cũng được làm sản nghiệp của Người : Con cứ xin, rồi Cha ban tặng muôn dân nước làm sản nghiệp riêng. Người đã nêu gương cho chúng ta trong cuộc thương khó của Người.
Nhưng để người yếu đuối không nản lòng vì những thử thách sẽ xảy ra, thì đừng lừa dối họ bằng những mối hy vọng hão huyền, cũng đừng làm cho họ bị bẻ gãy vì khiếp sợ. Hãy bảo họ chuẩn bị tâm hồn để chịu thử thách. Có khi người ấy bắt đầu quỵ ngã, rên rỉ, không muốn đến gặp bạn, bạn đã có câu khác : Thiên Chúa là Đấng trung tín, Người sẽ không để anh em bị thử thách quá mức. Quả vậy, hứa như thế và nói về những đau khổ sẽ xảy ra, là làm cho kẻ yếu đuối nên vững mạnh. Đối với người quá sợ mà đâm ra khiếp đảm, nếu bạn hứa là Thiên Chúa thương xót họ, không phải vì sẽ không có những thử thách, nhưng vì Chúa không để cho họ bị thử thách quá sức, thì đó là băng bó vết thương cho người bị đánh gãy.
Quả thật, có những người khi nghe nói đến các sự khốn khó sắp xảy ra, thì càng trang bị kỹ hơn, và như khát uống thứ nước mình thích, họ cho rằng liều thuốc các tín hữu dùng còn ít đối với họ, nên họ khao khát cả phúc tử đạo. Ngược lại, có những kẻ khác, khi nghe nói đến các thử thách chắc chắn phải xảy ra cho Ki-tô hữu, những thử thách mà chỉ ai thật sự muốn là Ki-tô hữu mới cảm thấy, thì lúc những thử thách ấy gần kề, họ bị đổ gãy mà thành què quặt.
Bạn hãy dùng lời an ủi như dầu để băng bó, hãy băng bó vết thương cho người bị dập gãy. Hãy nói : Đừng sợ ! Đấng mà anh tin tưởng, không bỏ mặc anh trong cơn thử thách đâu. Thiên Chúa là Đấng trung tín, Người không để anh bị thử thách quá sức chịu đựng. Điều này không phải tôi nói với bạn, mà là thánh Tông Đồ nói ; người nói như sau : Anh em muốn có bằng chứng cho thấy Đức Ki-tô nói trong tôi ư ? Vậy khi nghe những lời này, là bạn nghe chính Đức Ki-tô, bạn nghe chính vị Mục Tử dẫn dắt Ít-ra-en. Quả vậy, có lời nói với Người rằng : Ngài cho chúng con uống nước mắt theo chừng mực. Điều thánh Tông Đồ nói : Người không để bạn bị thử thách quá sức chịu đựng, thì vị Ngôn sứ nói : theo chừng mực. Chỉ cần bạn đừng rời bỏ Đấng vừa sửa trị vừa khuyên lơn, vừa đe doạ vừa an ủi, vừa đánh phạt vừa chữa lành.
Xướng đáp Tv 43 (44),23 ; Rm 8,37 ; Tv 43 (44),12
X Lạy Chúa, âu cũng vì Ngài mà mỗi ngày chúng con bị giết, bị coi như bầy cừu để sát sinh.
* Nhưng trong mọi thử thách, chúng con toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng con.
Đ Ngài thí chúng con tựa bầy chiên thịt, bắt tản lạc đi giữa ngoại bang. *
Lời nguyện
Lạy Chúa là Đấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, xin nhìn đến chúng con, và cho chúng con biết tận tình thờ phượng Chúa, hầu luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương. Chúng con cầu xin…
vBulletin v3.5.2, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.