PDA

View Full Version : Lễ Kitô Vua


admin
24-11-2006, 09:59 PM
MỘT GIẢI PHÁP CHO NỀN HOÀ BÌNH THẾ GIỚI

Vương quốc Fanxica là một đất nước thái bình, thịnh vượng. Nhà vua và hoàng hậu lại có diễm phúc sinh được hai hoàng tử khôi ngô tuấn tú, văn võ song toàn và có khí phách dũng cảm của bậc anh hùng. Hai vị hoàng tử nầy lại thương yêu hoà hợp với nhau, đêm ngày gắn bó với nhau như hình với bóng.

Trong khi đó, vua nước láng giềng tên là Faroux, là một người cực kỳ nham hiểm và ác độc, nuôi mối căm thù truyền kiếp với vua Fanxica. Lòng căm thù của ông lại càng dâng cao khi thấy vua Fanxica có hai hoàng tử khôi ngô tuấn tú, vũ dũng hơn người, trong khi mình thì không có lấy một mụn con. Vì thế, ông rắp tâm hạ sát hai vị hoàng tử kia cho bằng được.

Vua Faroux biết hai vị hoàng tử thường hay vào rừng săn bắn, nên vua cho người mai phục, giăng bẫy bắt được hoàng tử em là Faram.

Sau khi hay tin em mình mất tích trong rừng, hoàng tử anh một mình một ngựa xông xáo vào rừng tìm em. Không ngờ chính anh cũng bị vua Faroux giăng bẫy bắt được.

Tên vua độc ác giam hai anh em vào hai ngục tối biệt lập nên hai hoàng tử không hề hay biết gì về số phận của người kia.


***

Theo thông lệ hàng năm, vào dịp sinh nhật của vua, vua cho tổ chức những cuộc quyết đấu giữa những con ác thú, để chúng phanh thây xé xác nhau làm trò vui cho quan quân và dân chúng.

Năm nay, thay vì cho ác thú đấu nhau, nhà vua ác độc bắt hai tù nhân vạm vỡ khoẻ mạnh, mỗi người mang một bộ da sư tử trên mình, đeo thêm mặt nạ sư tử, và buộc họ phải quyết đấu cho đến khi một trong hai người phải chết. Ai sống sót sẽ được trả tự do.

Cả đấu trường hò la vang dậy khi quân lính dẫn hai đấu thủ mặc lốt sư tử bước ra. Với thanh mã tấu trên tay, hai con người lốt sư tử xông vào nhau chiến đấu vô cùng ác liệt như hai ác thú say mồi. Đám đông cổ võ hò la vang trời dậy đất.

Cuộc chiến kéo dài hơn cả tiếng đồng hồ mà vẫn bất phân thắng bại. Cả hai đấu thủ mệt nhoài, mình mẩy hai người đều đầy thương tích máu me, nhưng không ai chịu nhường ai. Mỗi người đều dốc hết toàn lực để hạ đối thủ, để dành sự sống, để được trả tự do, để khỏi làm nô lệ suốt đời. Chỉ có chiến thắng hay là chết!

Thế rồi đấu thủ cao người hơn lao tới như báo vồ mồi, vung đao chém xoạc mặt đối phương, làm rơi mặt nạ sư tử, để lộ ra một khuôn mặt... rất thân quen!

Anh kinh hoàng tột độ! Thanh mã tấu trên tay rơi xuống. Anh giật bỏ mặt nạ của mình ra. Hai người ồ lên kinh ngạc. Họ bàng hoàng nhận ra nhau. Không ai xa lạ, họ chính là hai anh em ruột thịt, hai hoàng tử con vua Fanxica bị vua Faroux bắt cóc.

Họ lao vào nhau, ôm chầm lấy nhau khóc nức nở. Họ đâu ngờ rằng đối thủ mà họ quyết tâm tiêu diệt cho bằng được lại là người anh em rất thân yêu.

Nước mắt tuôn tràn hoà chung với máu. Hai con người bầm dập, mình mẩy đầy máu me ôm nhau khóc tức tưởi. Khóc vì đã coi nhau như kẻ thù, đã đấu tranh với nhau như ác thú; khóc vì đã gây cho nhau bao vết thương đau. Họ vẫn đứng đó, ôm nhau khóc tức tưởi trước hàng ngàn cặp mắt bàng hoàng kinh ngạc của mọi người.

***


Hình ảnh hai anh em ruột thịt giao đấu với nhau một mất một còn trong câu chuyện trên đây là một minh hoạ cho tấn thảm kịch đau thương vẫn diễn ra hằng ngày giữa cộng đồng nhân loại. Ngay giờ đây, nhiều nơi trên thế giới cũng đang xảy ra những cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn y như thế.

Chính ma quỷ thù nghịch với Thiên Chúa, cũng giống như ông vua Faroux độc ác kia, đã trùm lên con người lốt sư tử, lốt chó sói. “Người là chó sói của người- homo homini lupus”. Vì thế, con người không còn nhận ra nhau là anh em cùng loài; mà xem người khác như là kẻ thù cần tiêu diệt để dành lấy sự sống cho mình.

Đứng trước thảm cảnh đó, mọi cố gắng xây dựng hoà bình của con người, của các tổ chức quốc tế đều không thể dập tắt hận thù và chiến tranh.

Khi hai bên đã say máu chiến tranh, nếu có người tước súng đạn của họ đi, thì đôi bên sẽ chiến đấu với nhau bằng dao rựa, mã tấu...Nếu tịch thu dao rựa, mã tấu, thì đôi bên sẽ dùng gậy gộc gạch đá để huỷ diệt nhau; Có tịch thu hết gậy gộc gạch đá thì đôi bên có thể tấn công nhau bằng nắm đấm, dùng răng để cắn xé nhau…

Vậy phải làm thế nào để chấm dứt chiến tranh, tái lập hoà bình cho nhân loại?

Muốn làm cho đôi bên tự động ngưng chiến và làm hòa lại với nhau thì giải pháp tốt nhất không phải là tước bỏ khí giới mà là khai hoá cho đôi bên biết rằng: đối thủ của họ không là ai khác mà chính là người anh em ruột thịt con cùng một cha.

Chính Vua Giê-su đến thế gian để thực hiện điều đó. Ngài tuyên bố trước toà Philatô: "Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng cho sự thật". Sự thật quan trọng nhất của Chúa Giê-su là soi sáng cho mọi người biết Thiên Chúa là Người Cha rất yêu thương và tất cả nhân loại là con cái của Ngài và là anh chị em ruột thịt với nhau. Với sự thật nầy, mặt nạ da thú đã bị tước bỏ đi, để lộ khuôn mặt rất thân thương của người anh em.

Mừng lễ Chúa Giê-su Vua, chúng ta hãy cầu xin cho mọi người trên khắp thế giới được đón nhận sự thật cao đẹp do Chúa Giê-su mang đến. Chỉ có sự thật tuyệt vời nầy mới có thể giải thoát nhân loại khỏi hận thù chiến tranh, khỏi cảnh huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt. Chỉ có sự thật nầy mới là động cơ xây dựng thế giới trở thành một đại gia đình huynh đệ.

(Linh mục Inhaxiô Trần Ngà)

admin
27-11-2006, 02:07 PM
Bất cứ nơi nào sự thật và tình thương bước vào, thì ở đó sẽ có hoà bình và niềm vui

Vào Trưa Chúa Nhật, ngày 26 tháng 11 năm 2006, Lễ Chúa Kitô Vua, trước khi đọc kinh Truyền Tin với các Tín Hữu tại quảng trường Thánh Phêrô, Roma, Ðức Thánh Cha Bênêđitô XVI đã nói vài lời huấn đức về ý nghĩa của Lễ Chúa Kitô Vua, như sau:

Anh chị em thân mến,

Trong Chúa Nhật cuối cùng của Năm Phụng Vụ, chúng ta cử hành long trọng Lễ Chúa Kitô Vua. Bài phúc âm của Ngày Lễ trích lại cho chúng ta một đoạn cuộc tra hỏi Chúa Giêsu do quan Philatô thực hiện, khi Chúa bị điệu đến ông với lời tố cáo là đã dám phạm thượng xưng mình là "Vua Dân Do Thái". Ðáp lại những lời tra hỏi của quan Tổng Trấn Roma, Chúa Giêsu quả quyết Chúa đúng thật là Vua, nhưng không phải là Vua của một Vương Quốc trần gian này (x. Gn 18,36). Chúa không đến để thống trị các dân tộc và các quốc gia, nhưng đến để giải thoát con người khỏi làm nô lệ cho tội lỗi và giao hoà họ lại với Thiên Chúa. Và Chúa nói thêm: "Tôi sinh ra vì điều này. Tôi đến trong thế gian để làm việc này: là làm chứng cho sự thật. Bất cứ ai sống theo sự thật, thì lắng nghe tiếng Tôi" (Gn 18,37).

Thử hỏi Chúa Kitô đã đến để làm chứng cho sự thật nào trong thế gian này? Toàn thể cuộc đời Ngài mạc khải cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa là Tình Yêu; và đó là sự thật mà Chúa đến để làm chứng một cách trọn vẹn, bằng việc hy sinh chính mạng sống mình trên đồi Calvariô. Thập giá là "ngai toà" để từ đó Chúa mạc khải vương quyền cao cả của Thiên Chúa Tình Yêu: khi dâng hiến chính mình làm lễ vật đền tội cho thế gian, Chúa đã đánh bại sự thống trị của "hoàng tử thế gian này", tức là ma quỷ (Gn 12,31), và thiết lập lại một cách vĩnh viễn Nước Thiên Chúa. Ðây là Vương Quốc sẽ được biểu lộ trọn vẹn vào lúc kết thúc thời gian, sau khi tất cả mọi kẻ thù được khuất phục, và kẻ thù cuối cùng là sự chết (x. 1 Cr 15,25-26). Lúc bấy giờ Con Thiên Chúa sẽ trao Vương Quốc cho Thiên Chúa Cha và cuối cùng Thiên Chúa sẽ là "tất cả trong trong tất cả" (1 Cr 15,28). Con đường để đạt đến mục tiêu này là con đường dài và không chấp nhận những lối đi tắt: thật vậy mỗi nguời cần phải tự do lắng nghe sự thật về Tình Yêu Thiên Chúa. Thiên Chúa là Tình yêu và là Sự Thật; và Tình Yêu và Sự Thật không bao giờ bắt buộc: cả hai đứng bên ngoài cánh cửa tâm hồn và trí khôn con người và gõ cửa chờ đợi; bất cứ nơi nào sự thật và tình thương được bước vào, thì sẽ mang hoà bình và niềm vui vào đó. Ðây là cách Thiên Chúa ngự trị; đây là dự án cứu rỗi của Thiên Chúa; đây là một "mầu nhiệm" theo nghĩa Kinh Thánh, nghĩa là một ý định của Thiên Chúa được từ từ mạc khải trong lịch sử con người.

Ðức Nữ Ðồng Trinh Maria được liên kết với vương quyền của Chúa Kitô, trong cách thức đơn sơ nhất. Mẹ là thiếu nữ khiêm tốn tại làng Nazareth, nhưng được Thiên Chúa yêu cầu trở thành Mẹ của Ðấng Thiên Sai; và Mẹ Maria đã đáp lại lời Thiên Chúa mời gọi với trọn cả con người mình, vừa kết hiệp lời thưa Vâng của Mẹ một cách vô điều kiện với lời thưa Vâng của Chúa Giêsu, Con Mẹ, vừa cùng với Con sống vâng phục Thiên Chúa Cha cho đến hy sinh trên thập giá. Vì thế Thiên Chúa Cha đã cất nhắc Mẹ lên trên mọi tạo vật, và Chúa Kitô đã tôn vinh Mẹ làm Nữ Vương trên trời dưới đất. Chúng ta hãy phó dâng Giáo Hội và nhân loại cho lời cầu bàu của Mẹ, ngõ hầu tình thương của Thiên Chúa có thể ngự trị trong tất cả mọi tâm hồn và ngõ hầu được hoàn thành ý định của Thiên Chúa, ý định của công bằng và yêu thương.


Nguồn: Radio Veritas 27/11/2006 (http://www.catholic.org.tw/vntaiwan/06news/6news362.htm)