PDA

View Full Version : Học hỏi về Mùa Vọng


admin
03-12-2006, 08:22 PM
MÙA VỌNG

1. Nguồn gốc Mùa Vọng.

Danh từ “Mùa Vọng” phát xuất từ tiếng Latinh “Adventus”, có nghĩa là việc ngự đến, đăng quang, lên ngôi. Ngôn ngữ nầy có nguồn gốc trong cách dùng của người ngoại giáo: vào các dịp đại lễ hằng năm, các vị thần có thói quen đến các đền miếu của mình để viếng thăm các tín đồ và ở lại mừng lễ với họ.

Tại Rôma, chữ Adventus được khắc trên các huy hiệu để chỉ việc đăng quang hay lên ngôi của một triều đại hoàng đế.

Trong văn chương Kitô giáo cổ thời, “Adventus” được dùng để chỉ việc giáng lâm của Đức Kitô: Ngài là Ngôi Lời của Thiên Chúa đã ngự đến giữa trần gian, khai mạc thời đại cứu chuộc và Ngài sẽ trở lại trong vinh quang để hoàn tất viên mãn công trình cứu độ.

Trong cách nhìn đó, người tín hữu phải chuẩn bị tâm hồn cho xứng đáng, vừa để mừng đại lễ Giáng Sinh, vừa để chuẩn bị đón nhận cuộc trở lại trong vinh quang của Chúa vào ngày sau hết. Việc chuẩn bị nầy được gọi là mùa vọng đi trước lễ Giáng Sinh.

Theo dòng lịch sử:

+ Cuối thế kỷ IV và suốt thế kỷ V, tại xứ Gaule và Tây Ban Nha, các Kitô hữu chuẩn bị lễ Giáng Sinh bằng: hãm mình, cầu nguyện, uỷ lạo lẫn nhau, sống đức tin, chay tịnh để thanh tẩy tâm hồn….

+ Giữa thế kỷ VI, Mùa Vọng mới xuất hiện ở Rôma, ban đầu là sáu tuần lễ, sau rút xuống còn bốn tuần lễ trước lễ Giáng Sinh.

2. Cử hành Mùa Vọng.

Cử hành Mùa Vọng diễn tả hai đặc tính khác nhau được lồng vào trong hai giai đoạn như sau:

+ Giai đoạn một: Từ đầu Mùa Vọng cho đến hết ngày 16/12, nhằm chuẩn hị tâm hồn các tín hữu hướng đến ngày Chúa Kitô sẽ trở lại lần thứ hai trong vinh quang, tức ngày Quang Lâm, Cánh Chung.

+ Giai đoạn hai: Từ ngày 17- 24/12, nhằm chuẩn bị trực tiếp mừng đại lễ Giáng Sinh, để kính nhớ việc Con Chúa đã đến trần gian lần thứ nhất nơi máng cỏ Bêlem.

Giáo Hội nhấn mạnh tầm quan trọng của Mùa Vọng là: gây ý thức nơi các tín hữu sống sứ điệp Giáng Sinh trong viễn tượng đón chờ ngày Chúa trở lại trong vinh quang, hơn là chỉ kỷ niệm một biến cố đơn thuần của quá khứ, nhất là đừng bao giờ biến lễ Giáng Sinh thành như một lễ hội trần thế.


GB. Nguyễn Tấn Sang


Trích Tờ Bướm Giới Trẻ (http://www.tgmmt.org/GIOITRE%202007/Tobuomthang12-2006-%20UOC%20MO.htm) Tháng 12/2006, Gp. Mỹ Tho

admin
03-12-2006, 08:53 PM
1. Ý nghĩa của Mùa Vọng :

Mùa Vọng là Mùa chuẩn bị mừng Lễ trọng Giáng Sinh, đồng thời cũng là Mùa giúp các tín hữu hướng lòng trông đợi Chúa Kitô đến lần thứ hai trong ngày Cánh Chung. Như vậy Mùa Vọng được coi như Mùa sốt sắng và hân hoan mong đợi.

Phụng vụ của Mùa Vọng mời gọi chúng ta tham dự vào niềm hy vọng của Israel, niềm trông đợi Đấng Cứu Thế mà Thiên Chúa đã đoan hứa với tổ phụ Abraham. Dân Do thái đã hy vọng và sống vì niềm hy vọng ấy dù cho phải trải qua biết bao thăng trầm của lịch sử. Niềm hy vọng ấy càng được nung nấu bởi lời khích lệ của các Ngôn sứ mà Isaia là một gương mặt nổi bật.

Ngày nay chúng ta không còn trông đợi Đấng Messia theo kiểu người Do thái nữa, nhưng khi nhớ lại lòng trông chờ của họ, lòng chúng ta ngập tràn hân hoan vì những ân huệ phi thường mà Chúa đã đang và sẽ ban xuống trên chúng ta. Đồng thời chúng ta nỗ lực cộng tác với ơn Chúa để Nước Chúa mau trị đến.

2. Diễn tiến của Mùa Vọng :

Mùa Vọng gồm 4 tuần, được chia thành hai giai đoạn rõ rệt :

Từ Chúa nhật thứ nhất đến ngày 16 tháng 12 : Hướng đến cuộc giáng lâm lần thứ hai của Chúa Kitô.

Từ ngày 17 tháng 12 đến ngày 24 tháng 12 : Trực tiếp hướng về việc chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh.

Tất cả Phụng Vụ Mùa Vọng được tổng hợp trong hai Kinh Tiền tụng. Kinh Tiền tụng thứ nhất tạ ơn vì Đức Giêsu “đến lần thứ nhất, mang lấy bản tính nhân loại yếu hèn” và loan báo “Người ngự đến lần thứ hai đầy uy nghi vinh hiển”. Kinh Tiền tụng thứ hai, đọc từ ngày 17 đến ngày 24 tháng 12 nhắc nhớ đến các ngôn sứ, Đức Maria và Thánh Gioan Tiền Hô, để chuẩn bị cho chúng ta mừng Mầu nhiệm Giáng Sinh.

3. Những nhân vật chuẩn bị cho Chúa đến :

Ngôn sứ Isaia : sống khoảng thế kỷ 8 trước Công nguyên. Isaia là người có lối tiên báo mạnh mẽ và gần gũi nhất về ngày Thiên Chúa viếng thăm dân Người, ngày của Đấng Messia mà muôn dân hằng trông chờ.

Thánh Gioan Baotixita : vị Tiền Hô của Đấng Messia không chỉ bằng lời nói mà còn bằng cả lối sống và cả cái chết nữa. Ngài là người dọn đường, kêu gọi mọi người sám hối và là người chỉ cho nhân loại biết “Chiên Thiên Chúa” đã đến.

Đức Maria : Một nữ tì của Thiên Chúa, là “người nghèo” của Giavê còn sót lại. Mẹ hoàn toàn tận hiến cuộc đời để cho Chúa sử dụng, triệt để tuân theo Thánh ý Thiên Chúa. Mẹ là người cưu mang Đấng Messia và trao ban Người cho thế giới.

Nguồn: Gx. Sóc Trăng (http://www.soctrang.conggiao.net/songloichua/song%20mua%20vong.htm)

ndt
08-12-2006, 08:58 AM
Mùa Vọng ngắn nhất trong Năm Phụng vụ

Mùa Vọng gồm bốn Chúa nhật chứ không phải bốn tuần lễ như chúng ta thường nghĩ. Năm nay, Chúa nhật I Mùa vọng vào ngày 3/12/2006, và Chúa nhật IV vào ngày 24/12/2006. Tối Chúa nhật này là lễ Vọng và lễ Đêm Giáng Sinh. Hai ngày lễ buộc liên tiếp nhau. Như thế, đây là một Mùa Vọng ngắn nhất, chỉ có 22 ngày. Sự bất thường này có thể gây vài khó khăn trong việc tổ chức chuẩn bị lễ Chúa nhật IV Mùa Vọng và Lễ Giáng sinh trong cùng một ngày tại giáo xứ.

Lời nguyện trước khi hiệp lễ chúng ta nghe trong các thánh lễ “...đang khi chúng con mong đợi niềm hy vọng hồng phúc và ngày trở lại của Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ chúng con” tóm tắt đầy đủ ý nghĩa của Mùa Vọng. Chúng ta sống giữa thời gian ngày Chúa Giêsu sinh ra tại Bêlem và ngày Người trở lại trong vinh quang.

Trong Mùa Vọng cũng như trong khi cử hành Phụng vụ chúng ta tạ ơn và chúc tụng ơn cứu độ của Thiên Chúa trong quá khứ, chúng ta cử hành sự hiện diện của Chúa Giêsu phục sinh nơi chúng ta và trông đợi ngày Chúa lại đến. Điều này được diễn tả rất xúc tích nơi Kinh Tiền tụng Mùa Vọng I: “Khi ngự đến lần thứ nhất, mặc lấy thân xác yếu hèn, Người đã thực hiện hồng ân mà Chúa dự định từ xưa và mở đường cứu độ đời đời cho chúng con; để khi Người đến lần thứ hai trong uy linh, nhờ hồng ân bấy giờ được tỏ hiện, chúng con sẽ lãnh nhận điều Chúa đã hứa mà ngày nay chúng con đang tỉnh thức vững dạ đợi chờ”.

Các bài đọc Kinh Thánh, lời nguyện và Kinh Tiền tụng trong Mùa Vọng là một số những kho tàng phong phú nhất của Phụng vụ và có thể lôi kéo chúng ta vào tinh thần đích thực và ý nghĩa của Mùa Vọng.

Chu kỳ các bài đọc Chúa nhật ba năm của Mùa Vọng theo cùng một khuôn mẫu. Chúa nhật I nói về ngày trở lại của Chúa, Chúa nhật II về lời kêu gọi sám hối của Gioan Tẩy Giả, Chúa nhật III trình bày mối liên hệ giữa Gioan Tẩy Giả và Chúa Giêsu, Chúa nhật IV giới thiệu Đức Maria và những biến cố liền ngay việc giáng sinh của Chúa Cứu Thế. Như thế, các bài đọc của ba tuần lễ đầu Mùa Vọng tập trung vào viêc Chúa Kitô trở lại vào ngày tận thế. Chỉ từ ngày 17/12 thì các bài đọc và lời nguyện mới bắt đầu liên hệ trực tiếp đến ngày Chúa giáng sinh.

Trong quá khứ, Mùa Vọng có đặc tính ăn năn sám hối, nhưng Qui tắc tổng quát của Năm Phụng vụ và Niên lịch do Đức Phaolo VI ban hành, trình bày Mùa Vọng như là “thời gian của sốt sắng và hân hoan mong đợi” (số 39).

Có lẽ để cụ thể hoá điều này nhiều giáo xứ dùng lễ phục màu tím nhạt hơn để nhấn mạnh sự khác biệt của Mùa Vọng với Mùa Chay.

Kinh Vinh Danh không được đọc/hát trong Mùa Vọng không phải vì đây là mùa đền tội và ăn chay, nhưng nhằm cho thấy chúng ta sẽ hát kinh Vinh Danh trong đêm Giáng Sinh với niềm vui hân hoan và với sức sống mới. Kinh Vinh Danh vang vọng lời ca hát của các thiên thần báo tin Chúa giáng sinh.

(Theo www. litcom.net.au)