PDA

View Full Version : Lập trường của GH Công Giáo về Hôn nhân-Gia đình và Tính dục


admin
07-12-2006, 01:27 PM
LẬP TRƯỜNG CỦA GIÁO-HỘI CÔNG-GIÁO
VỀ HÔN NHÂN – GIA ĐÌNH - TÌNH DỤC
--- I ---
CÁC GIÁM MỤC CANADA TÁI KHẲNG ĐỊNH LẬP TRƯỜNG VỀ HÔN NHÂN.

Ngày 23/10/2004, Hội Đồng Giám Mục Canada đã kết thúc ngày thứ sáu và cũng là ngày cuối cùng của phiên họp khoáng đại thường niên bằng việc thông qua một bản kiến nghị công bố và cổ động sự NHÌN NHẬN HÔN NHÂN như là một sự kết hợp chính đáng bền vững, sinh hoa trái và duy nhất giữa một người nam và một người nữ.

Sau đây là thông tư của Hội Đồng Giám Mục Canada: Tuyên-ngôn được bốn thành viên của Văn Phòng Điều Hành của HĐGM Canada, do Đức Cha Brendan M.O’Brien, Tổng giám mục giáo phận St. John’s, đã được toàn thể những người tham dự tán thành. Bản văn kiến nghị cho thấy rằng “các Giám Mục Canada tiếp tục khích lệ tất cả mọi thành phần Giáo Hội hãy đào sâu ý nghĩa của hôn-nhân như là sự dấn thân cho đời sống của một người nam và một người nữ, làm nền tảng vững bền cho xã hội và cho đời sống gia đình, cũng như bảo đảm tính lâu dài của xã hội và văn hóa”.

“Ước gì những người Công-giáo và những người dân Canada khác được mời gọi để chất vấn các chính phủ của họ và xã hội phải bảo vệ thể chế hôn nhân như là một sự kết hợp chính đáng bền vững, sinh hoa trái và duy nhất giữa một người nam và một người nữ, phải đáng được sự công nhận của hiến pháp rành mạch và có bảo đảm của Nhà Nước”.

admin
07-12-2006, 01:30 PM
---II ---
KITÔ-HỮU & ĐỒNG TÍNH LUYẾN ÁI

Cuộc trao đổi với Claire Lesegretain, phóng viên của tờ La Croix, tác giả của một điều tra đáng chú ý về các Kitô-hữu đồng tính và cách thức họ sống tính-dục và đức tin của mình. Cuốn sách nầy cũng là lời nhắc nhở tuyệt vời về Giáo Huấn Giáo Hội và một cái nhìn tổng quan say mê về suy tư hiện tại của các nhà thần học luân lý.

H. Bà nói trong phần nhập đề, rằng cuốn sách nầy thoát thai từ cuốn Bà viết về tình trạng độc thân. Vậy có tương quan nào giữa ĐỘC THÂN và ĐỒNG TÍNH DỤC?
T. Sau cuốn sách viết về đời sống độc thân, tôi đã cổ võ về đề tài nầy khỏang 15 buổi họp ở Pháp. Và chung chung, mỗi lần khóa họp kết thúc, đều có người đến gặp tôi để nói với tôi rằng” tôi hiểu tại sao tôi sống độc thân. Là bởi vì tôi có huynh hướng đồng tính. Và bây giờ tôi tìm cách để đem ý nghĩa cho tình trạng độc thân nầy”. Những người sống độc thân đó rất hay cả thẹn, không hề có vẻ khu biệt vào khía cạnh quan trọng nầy của đời sống họ. Họ chưa sống những quan hệ đồng tính, đã tự nguyện di tản chủ đề nầy, chọn lựa sự kềm chế. Nhưng đồng thời họ cảm nhận rõ rằng sự độc thân của họ không có cùng ý nghĩa như với người khác. Và họ biết là tình trạng của họ lâu dài. Vì vậy tôi đã muốn được biết nhiều hơn về nó.

H. Bà đã gặp rất nhiều người đồng tính, nam và nữ , một số sống thành đôi cặp, giữ những chức vụ quan trọng trong Giáo Hội, những linh mục hoặc mục sư tin lành.Bà đã khám phá được gì khi viết cuốn sách nầy?
T. Một chiều sâu, một sự tế nhị, một sự nhạy bén mà tọi đã thấy được bên cạnh một người bạn đồng tính, đã mất cách nay ít năm. Nhưng cũng có cả một chiều kích tinh thần, một cuộc tìm kiếm Thiên Chúa manh mẽhơn là tôi nghĩ rất nhiều.Tôi cũng đã khám phá ra rằng nếu một số có thể giữ sự dấn thân trong hôn nhân.cho dù những lôi cuốn đồng tính mạnh mẽ, những kẻ khác trái lại tung hê mọi chuẩn mực luân lý, nhất là hai mục sư tin lành đã gặp. Trong những trường hợp đó, cái gì khiến cho những rào chắn truyền thống không đủ ngăn giữ họ? Vì sự cám dỗ bất trung với chồng hoặc vợ mình, thì mỗi người có thể có.Nhưng ở đây cám dỗ mạnh hơn nhiều.Nó không chỉ về thể lý.Nó còn thuộc lọai đi tìm hạnh phúc.Một người vợ mà tôi đặt câu hỏi tình yêu đồng giới là gì, đã trả lời “đó là đi tìm thiên đàng.Đó là một vết thương lòng”.

H. Giáo Huấn của Giáo Hội có thay đổi về đồng tính không?
T. Không, nội dung không thay đổi, nhưng hình thức thì có. Rất nhiều nhà thần học mà tôi đã gặp lúc định viết cuốn sách nầy, tôi nghĩ đến Véronique Margron, Xavier Lacroix, Etienne Garin, họ có một sự tôn trọng, một sự tế nhị để nói về tình trạng đồng giới hòan tòan đáng để ý.

H. Giáo Lý của Giáo Hội Công-giáo luôn dùng những từ ngữ “rối lọan từ bản chất” để nói về đồng tính. Những từ ngữ nầy không gây khó chịu cho bà sao?
T. Vâng, chúng đã làm tôi khó chịu.Nhưng ngày nay, chúng không còn làm tôi khó chịu nữa.Theo ý tôi, ”rối lọan” là một từ hay. Sự rối lọan không phải là một lỗi, không phải là một tội, cũng không phải là một sai lầm. Đồng tính đúng là một sự rối lọan, không phải là điều tiên liệu lúc xuất phát, trpng trật tự ban đầu. Nhưng điều đó không có nghĩa là người nào rơi vào rối lọan là người đáng ghê nhất!

H. Nhãn quan của Bà có thay đổi sau khi viết cuốn sách nầy chăng?
T. Về căn bản thì không. Điều đó đối với tôi vẫn là một bí ẩn. Người ta không hiểu được lý do dẫn tới đồng tính. Tại sao trong cùng một gia đình, mà một số có khuynh hướng đồng tính, trong khi những người khác lại không, vẫn còn là một bí mật. Nhưng chính nhãn quan của tôi về những con người đã thay đổi.Tôi đã gặp những người để lại dấu ấn trong tôi, nói với tôi về họ, về sự thân mật của họ, với rất nhiều uyền chuyển, mà không đi vào tranh luận mãnh liệt hoặc tự thanh minh.

H. Có thể cấm chức vụ linh mục hoặc đời sống tu trì đối với những người có khuynh hướng đồng tính chăng?
T. Người ta thất vọng, đúng thế, nhưng ngày nay vẫn vậy, tôi có cảm tưởng rằng Giáo Hội Pháp không rõ ràng về cái mà nó có thể đặt thành câu hỏi về đời sống riêng tư, thân mật của những ứng viên chức linh mục. Và cũng không công khai về giáo dục tâm lý tình cảm cho các ứng viên nầy.Về hai khía cạnh ấy, còn nhiều việc phải làm. Nhưng cũng không nên cứng nhắc hóa mọi sự. Có những linh mục, tu sĩ, có thể ngay cả giám mục, biết mình có khuynh hướng đồng tính, nhưng họ không bao giờ đi vào hành động.

admin
07-12-2006, 01:31 PM
---III---
GIÁO HỘI KHÔNG TRẤN ÁP, NHƯNG CHO THẤY SỐNG TÍNH DỤC TRỌN VẸN THÌ PHẢI RA SAO.

Sự không hiểu biết tường tận nhãn quan của Giáo Hội về tính-dục dẫn rất nhiều giới trẻ tới chỗ tin rằng Giáo Hội chỉ có những tiêu chuẩn trấn áp, chứ không phải là một con đường dẫn tới hạnh phúc.

Ngài José Luis Mendoza, cha của 14 người con, đã can thiệp vào Cuộc Họp Khóang Đại của Uy Ban Giáo Hòang về Gia Đình (từ 18 đến 20/11), mà Ong vừa được bổ nhiệm làm cố vấn, về chủ đề :” Giáo dục giới tính và những thách đố của các gia đình trẻ”. Theo Ngài chủ-tịch UCAM, “rất nhiều cặp hôn nhân trẻ nghĩ sai lầm, do không hiểu biết tường tận về tư duy Kitô-giáo, rằng Giáo Hội Công-giáo, với các chuẩn mực của Giáo Hội, ngăn cản họ vui hưởng trọn vẹn quan hệ tính dục”. Ngược lại, Giáo Hội dạy rằng “người ta có thể vui hưởng trọn vẹn quan hệ tình dục mà không phải phạm những hành vi trái với bản chất tự nhiên con người và ý muốn của Thiên Chúa”.
Ông đã giải thích:” Thiên Chúa đã muốn nâng sự hiệp thông giữa người nam và người nữ lên phạm trù bí tích, hầu cho sự ban tặng chính mình của mỗi người trong họ được bao trùm bởi sự thánh thiện của Thiên Chúa”. Khóa Họp của Uy Ban Giáo Hòang vì Gia Đình có chủ đề:”Sứ mệnh của những cặp trưởng thành và kinh nghiệm bên cạnh những người đang hứa hôn và các cặp hôn nhân trẻ tuổi”.Ngài José Luis Mendoza góp ý mạnh mẽ cho những cặp hôn nhân trẻ nên cầu nguyện để”đối diện với những cuộc chiến cho sự sống và có thể sống trọn vẹn sứ mệnh rao giảng Tin Mừng mà gia đình có trong thế gian”.
Về những gì liên quan tới giáo dục, Ong chủ-tịch của UCAM nghĩ rằng các bậc cha mẹ phải “lựa chọn một cách chú ý trường học cho con cái họ”, kiểm tra “những gì chúng xem trên truyền hình” và nhất là “để tâm tới giáo dục giới tính và luân lý cho con cái”.
Đề cập đến sứ mệnh của gia đình Kitô-hữu, Ngài José Luis Mendoza đã giải thích rằng gia đình biết : chính khi chấp nhận sự bất công và chấp nhận nên nhân chứng trong thế giới về những gì ở trung tâm đức tin của mình, bằng việc sống vui tươi và biểu lộ tình yêu và sự hiệp nhất trong chiều kích thập giá, mà gia đình công hiến cho sự cứu rỗi của xã hội”

admin
07-12-2006, 01:33 PM
--- IV---
HÔN NHÂN ĂN RỄ SÂU TRONG BẢN TÍNH CỦA NGƯỜI NAM VÀ NGƯỜI NỮ

Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI khẳng định rằng hôn nhân và gia đình không phải là một sáng chế mới của con người, nhưng hơn thế nữa hôn nhân thuộc về bản tính căn bản nhất của người đàn ông và người đàn bà.
Trong bài diễn văn khai mạc Hội Nghị của Giáo Phận Roma về đề tài “Gia Đình và Cộng Đồng Kitô hữu: huấn luyện con người và thông truyền Đức Tin”, Đức Giáo Hoàng đã xác định quan điểm của Kitô giáo về gia đình và hôn nhân như sau:

“Hôn nhân và gia đình không phải là một cấu trúc ngẫu nhiên của xã hội, cũng không phải là kết quả của hoàn cảnh chuyên biệt của lịch sử và kinh tế. Trái lại, sự cấu tạo của mối liên hệ chân chính giữa người nam và người nữ bắt nguồn từ chính trong bản chất sâu xa nhất của con người, và như vậy chỉ có thể tìm được câu trả lời ở trong diềng mối này”.

Đức Giáo Hoàng quả quyết thêm rằng: Kinh thánh trình bày con người “đã được tạo dựng theo hình ảnh của Thiên Chúa, và Thiên Chúa chính là tình yêu. Bởi lẽ ấy, ơn gọi tình yêu là điểm chính yếu khiến con người trở nên hình ảnh đích thực của Thiên Chúa: Họ trở nên giống như Chúa trong chiều kích mà họ trở thành con người biết yêu thương”.

Bài diễn văn được khai triển theo hai phần chính sau đây: khía cạnh thần học của hôn nhân và hôn nhân là quà tặng vĩnh viễn:
Đức Thánh Cha giải thích: việc diễn tả tình yêu qua tính dục được bày tỏ trong mối ràng buộc bất khả phân ly giữa hồn và xác. Quả thực, con người là tinh thần khi thần hồn thể hiện trong thể xác và thể xác được đầy sinh khí nhờ thần hồn bất tử. Chính vì lẽ ấy, theo kiểu diễn đạt của thần học thì thân xác của người nam và người nữ không nguyên chỉ là xác thịt, và cái gì là vật lý trong con người không nguyên chỉ là vật lý, nhưng là một diễn đạt và hoàn thành viên mãn của nhân tính chúng ta”.

”Tính dục của con người không phải là cái gì phụ thuộc vào nhân vị con người, nhưng nằm trong bản tính của con người. Chỉ khi nào tính dục bắt nguồn nguyên vẹn từ nhân vị mới đạt được kết quả và lúc ấy tính dục mới có ý nghĩa. Lời “thưa có” của đôi vợ chồng trong hôn phối có nghĩa là “mãi mãi”, lời này tạo thành bầu trời chung thủy với nhau. Và chỉ trong sự chung thủy này “đức tin mới có thể phát triển, đức tin mới mở ra một tương lai và cho phép con cái là chính hoa trái của tình yêu tin vào con người và tin vào chính tương lai của chúng ngay trong những lúc khó khăn nhất”.

Sau đó, Đức Thánh Cha giải thích thêm về hôn nhân là món quà tặng vĩnh viễn. Ngài nói:

“Diễn đạt cao cả nhất của tự do không phải là theo đuổi thú vui vì sẽ không bao giờ đạt tới được một quyết định chân chính đích thực. Hình như sự cởi mở thường xuyên này xem ra như là một thể hiện của tự do. Nhưng quả thực không phải vậy: diễn đạt đích thực của tự do, ngược lại, chính là khả năng quyết định để ban tặng vĩnh viễn, trong chính quà tặng mà con người khi tự từ bỏ chính mình, lại tìm lại được bản thân mình cách trọn vẹn”.

“Lời thưa có tính cách cá nhân và hỗ tương "có đi có lại" của người nam và người nữ mở ra một bầu trời cho tương lai, cho bản tính đích thực của mỗi người và cùng một trật quyết định cho việc hiến dâng cho một sự sống mới”.

Chính vì lẽ ấy mà “lời thưa có" cá nhân này cần phải trở thành "lời thưa có" đi đôi với trách nhiệm chung với nhau, nhờ đó mà đôi vợ chồng có thể đảm nhận trách nhiệm chung của sự chung thủy, chính sự chung thủy này đảm bảo cho tương lai cuộc sống chung”.

“Không ai trong chúng ta thuộc về mình một cách tuyệt đối. Bởi thế, tự bản chất thâm sâu nhất, mỗi người được kêu gọi để hoàn thành nhiệm vụ chung với nhau. Vì lẽ ấy, hôn nhân như là một thể chế, không thuộc quyền can thiệp của xã hội và sự can thiệp của chính quyền, một sự áp đặt tự bên ngoài vào trong thực tế riêng tư nhất của cuộc sống. Ngược lại, hôn nhân là một đòi hỏi (nội tại) tự bản chất của khế ước tình yêu hôn nhân và của sự thảm sâu của nhân vị con người".

Sau cùng, Đức Thánh Cha đề cập đến chủ nghĩa tự do:

”Các hình thức hủy bỏ hôn nhân hiện nay, cũng như những luyến ái tự do và “hôn phối nháp”, kể cả sự kết hôn giả tạo giữa hai người đồng phái, đều là những biểu lộ ngược lại của một sự tự do vô trật tự đang được coi một cách lệch lạc như là sự giải phóng đích thực của con người.

Đức Thánh Cha quả quyết rằng sự tự do giả tạo này được đặt trên sự phàm tục hóa thân xác, trước sau cũng dẫn đến việc phàm tục hóa con người không thể nào tránh được. Thực là một giả thiết sai lầm cho rằng con người có thể làm cho mình bất cứ điều gì mình muốn. Khi nào mà thân xác trở thành cái gì phụ thuộc, có thể bị những quan điểm của con người đầu cơ lèo lái, thì lúc đó thân xác có thể bị lạm dụng theo sở thích của con người”.

Đức Thánh Cha kết luận: “Chủ nghĩa tự do, chỉ khi nào tỏ hiện như là một khám phá của thân xác và giá trị của thân xác, chỉ khi đó, chủ nghĩa tự do mới thực sự là một chủ thuyết nhị nguyên khiến cho thân xác trở thành thân xác đáng chiêm ngắm, nên có thể nói, một khi xa rời điều ấy, tức là đi ra ngoài hữu thể chân chính và phẩm giá của con người”.

--- V ---
KHÔNG GÌ CÓ THỂ THAY THẾ CHO HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH

Trong một văn thư gửi cho Đức Hồng Y Alfonso López Trujillo, chủ tịch Hội Đồng Giáo Hoàng về Gia Đình, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI khẳng định rằng « Giáo hội không ngừng tuyên bố, đúng theo chương trình hoạch định của Thiên Chúa, rằng hôn nhân và gia đình không gì có thể thay thế được và cũng không chấp nhận bất cứ một giải pháp thay thế nào khác ».

Vào tháng hai 2005 vừa qua, Đức Cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II đã muốn triệu tập cuộc họp mặt thế giới lần thứ 5 về gia đình tại Valancia. Văn thư của Đức Benêđictô XVI gửi Đức Hồng Y Alfonso López Trujillo đã xác nhận tiến hành tổ chức cuộc họp mặt gia đình trên đây.

Đức Benêđictô XVI quả quyết trong văn thư của Ngài rằng cuộc họp mặt gia đình này là « một cuộc canh tân mạnh mẽ » nhằm mục đích loan truyền « Tin Mừng của Gia Đình » vẫn mãi mãi có một giá trị cốt yếu cho Giáo hội và xã hội.

Đức Giáo Hoàng tuyên bố rằng : nếu các dân tộc muốn « cho xã hội một khuôn mặt nhân bản đích thực, thì không thể nào có thể làm ngơ trước giá trị cao quý của gia đình, được đặt nền tảng trên hôn nhân. Chính nhờ hôn ước hôn phối mà người nam và người nữ thiết lập mối hiệp nhất nên một cho đến trọn đời. Vì tự bản chất, hôn ước luôn nhắm ích chung của đôi vợ chồng và cho thế hệ tương lai đi đôi với việc giáo dục con cái. Đó là nền tảng của gia đình, là sản nghiệp và lợi ích chung của nhân loại ».
Nội dung bức thư của Đức Giáo Hoàng đã được Đức tổng giám mục Agustín García Gasco, chủ chăn giáo phận Valencia, công bố vào chiều chủ nhật 29/05/2005 trong buổi cử hành trọng thể Lễ Mình Máu Thánh Chúa.

Đức Giáo Hoàng quả quyết thêm trong thư : « Ngày nay, gia đình Kitô giáo hơn bao giờ hết có một sứ mệnh rất cao đẹp và khẩn thiết, đó là việc phải thông truyền đức tin, hàm chứa việc dâng hiến bản thân cho Đức Giêsu Kitô, Đấng chịu nạn chịu chết và sống lại và việc tháp nhập vào cộng đoàn của giáo hội »

« Cha mẹ là những nhà loan báo Tin Mừng cứu độ đầu tiên cho con cái bằng việc khởi sự dạy những kinh nguyện đầu tiên. Đây là hồng ân quý giá của Đấng Tạo Thành. Làm như vậy họ xây dựng một thế giới đạo đức ăn rễ sâu vào thánh ý Thiên Chúa, trong thế giới đạo đức đó trẻ em lớn lên, trung tín với những giá trị nhân bản và kitô giáo, là những giá trị làm cho cuộc sống có ý nghĩa trọn vẹn ».

Chương trình tổng quát của Ngày Gia Đình Thế Giới thường gồm có 5 phần chính yếu : Trước tiên là hội nghị quốc tế thần học và mục vụ về gia đình. Tiếp đến là một họp mặt của các trẻ em. Những thánh lễ cho gia đình tham dự hành hương. Ngoài ra, còn có một cuộc gặp gỡ với nhiều chứng tá của các gia đình. Sau cùng là thánh lễ bế mạc Đại Hội sẽ do chính Đức Thánh Cha hoặc do vị Đặc Sứ của Ngài chủ tế, cùng đồng tế với tất cả các hồng y, giám mục và linh mục từ khắp nơi trên thế giới đến tham dự.
Các cuộc họp mặt gia đình thường được tổ chức 3 năm một lần. Ngày Gia Đình Thế Giới năm 1994 đã được tổ chức tại giáo đô Roma. Sau đó được tổ chức tại thủ đô Rio de Janeiro (Nước Ba Tây, Nam Mỹ Châu) vào năm 1997. Lần thứ ba được tổ chức tại Roma vào năm Thánh 2000. Vào năm 2003, Ngày Gia Đình Thế Giới lần thứ 4 được tổ chức ở thủ đô Manila, Phi Luật Tân. Đức Cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II đã chủ tọa 3 cuộc họp mặt năm 1994, 1997 và 2000, trừ Manila. Các Ngày Gia Đình Thế Giới cho tới nay đã có hàng triệu người đến tham dự.

(BTGH chuyển ngữ và tổng hợp)