PDA

View Full Version : Linh Mục sống gắn bó với Thánh Thể


Ngoc Hoi
09-12-2006, 09:55 AM
LINH MỤC SỐNG GẮN BÓ VỚI THÁNH THỂ

Hẳn rằng tất cả chúng ta đều đã được nghe nói về cha “Piô Năm Dấu”, người đã được Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II nâng lên hàng chân phước vào ngày 02 tháng 5 năm 1999. Một trong những điểm nổi bật trên con đường trọn lành của cha, đó là cha đã thực sự sống mầu nhiệm Thánh Thể.

Mỗi ngày cha đều cử hành thánh lễ một cách thật sống động và sốt sắng, nên đã lôi kéo được nhiều người đến với Thánh Thể Chúa. Thánh lễ của Cha thường kéo dài khoảng 1 giờ 45 phút và đôi khi lên tới 3 tiếng đồng hồ. Đối với cha, đó là những giờ phút quí báu, cha như đứng trên đỉnh đồi Canvê và hoàn toàn kết hiệp với Đức Kitô. Ai đã tham dự thánh lễ của cha, sẽ không bao giờ quên được những dáng điệu, những cử chỉ và những lời kinh. Nét mặt của cha như được chìm đắm trong ơn thánh…
Khi được hỏi Thánh lễ là gì, cha đã trả lời :

- Thánh lễ là sự kết hợp mật thiết giữa Đức Kitô và tôi. Tôi như bị treo trên thập giá bằng những đinh đóng. Bạn sẽ tìm thấy sự thương khó của tôi trong sự thương khó của Đức Kitô.

Cha còn cắt nghĩa thêm :

- Thánh Thể là phương thế tuyệt hảo nhất dẫn chúng ta tiến bước trên con đường thánh thiện. Nhưng phải lãnh nhận Thánh Thể với quyết tâm thanh tẩy hết những gì không làm đẹp lòng Chúa, Đấng chúng ta đón tiếp và kết hợp trong lòng. Phải tham dự thánh lễ như Mẹ Maria, thánh Gioan và Mađalêna đứng dưới chân cây thập giá trên đỉnh Golgotha, nghĩa là cùng tham dự hy lễ đổ máu của Đức Kitô.

Quả thật không sai khi sánh ví tham dự thánh lễ của cha thì “sốt sắng” như được chứng kiến từng giọt máu chảy xuống. Người ta hỏi tại sao cha lại hay khóc trong thánh lễ, thì cha đã trả lời:

- Tôi không muốn để rơi những giọt nước mắt nhỏ nhoi, nhưng muốn đổ xuống cả một giòng suối lệ. Anh em không thấy thánh lễ thật huyền nhiệm lắm sao ?

Từ tháng 11 năm 1966, vì sức khỏe yếu kém, cha dâng thánh lễ ngắn hơn bằng tiếng Latinh và phải ngồi trên xe lăn.

Qua mẫu gương của cha Piô, chúng ta đi cùng suy tư : linh mục phải sống mầu nhiệm Thánh Thể như thế nào ?

I- THÁNH THỂ, CHÓP ĐỈNH CỦA ĐỜI SỐNG LINH MỤC.

Trong thông điệp “Ecclesia de Eucharistia”, Giáo hội từ Thánh Thể, Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II đã xác quyết : Thánh Thể không phải chỉ là trung tâm và chóp đỉnh của đời sống Giáo hội, mà còn là trung tâm và chóp đỉnh của tác vụ linh mục. Sở dĩ như vậy là vì bí tích truyền chức được khai sinh ngay từ lúc Chúa Giêsu thiết lập bí tích Thánh Thể, hay nói cách khác chức vụ linh mục được khai sinh cùng với Thánh Thể. (GHTTT 31).

Chính Ngài đã liên kết hai bí tích này lại với nhau một cách chặt chẽ. Thực vậy, trong phòng tiệc ly Ngài đã liên kết bổn phận dành riêng cho các tông đồ và những đấng kế vị với món quà hiện diện của Ngài, món quà biến Ngài trở thành của ăn thiêng liêng nuôi sống linh hồn chúng ta trong một hiến tế duy nhất và cao cả.

Kể từ giây phút ấy và cho tới ngày hôm nay, là tông đồ của Chúa, các giám mục và linh mục đã thực sự chia sẻ sứ mạng tham dự vào khả năng hành động của Đức Kitô.

Khả năng này tỏ hiện rõ ràng nhất khi chúng ta cử hành Thánh Thể. Thực vậy, có thể nói được rằng lúc bấy giờ linh mục cho Chúa Giêsu mượn dung mạo, tiếng nói và đôi bàn tay của mình : Các con hãy cầm lấy mà ăn…Các con hãy cầm lấy mà uống…Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy. (Lc 22,19).

Ngoài ra, nhìn vào cuộc sống, chúng ta nhận thấy họat động mục vụ của các linh mục thật đa dạng và thuộc nhiều lãnh vực khác nhau, nên rất dễ bị phân tán. Vậy đâu là sợi chỉ đỏ xuyên suốt, đâu là mối dây liên kết những họat động ấy lại với nhau ?

Công đồng Vaticanô II đã trả lời cho chúng ta hay : sợi chỉ đỏ xuyên suốt ấy, mối dây liên kết ấy chính là bác ái mục vụ. Và bác ái mục vụ này phát xuất trước hết từ nơi Hy tế Thánh Thể. (LM 14). Do đó, hy tế Thánh thể cũng là trung tâm và gốc rễ của toàn thể đời sống linh mục. Nói cách khác mọi họat động của linh mục phải được xuất phát từ Thánh Thể và phải được qui hướng về Thánh Thể.

II- LINH MỤC SỐNG GẮN BÓ VỚI THÁNH THỂ.

Ý thức được tầm mức quan trọng của Thánh Thể đối với linh mục, chúng ta tìm hiểu xem : đâu là những việc cần làm ngay, để nhờ đó, chúng ta được sống gắn bó mật thiết với Chúa Giêsu Thánh Thể.

Dựa vào Công đồng, cũng như dựa vào thông điệp “Eccesia de Eucharistia”, Giáo hội từ Thánh Thể, tôi xin đưa ra một vài việc làm chính yếu :

* VIỆC THỨ NHẤT, ĐÓ LÀ HÃY CỬ HÀNH THÁNH LỄ MỖI NGÀY.

Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã lấy lại tư tưởng của Công đồng mà khuyên các Linh mục như sau :

“Vì thế, người ta hiểu được tầm quan trọng cho đời sống thiêng liêng của Linh mục, cũng như cho lợi ích của Giáo Hội và thế giới, của việc thực thi lời khuyên của Công Đồng là cử hành Bí Tích Thánh Thể hằng ngày, “dù việc cử hành không thể có giáo dân hiện diện , vẫn là hành động của Chúa Kitô và Giáo Hội.” (GHTTT 31).

Như vậy, chúng ta thấy các linh mục được khuyến khích cử hành thánh lễ mỗi ngày, dù có hay không có giáo dân tham dự. Và đặc biệt là ngày Chúa nhật, các Linh mục phải tạo những điều kiện thuận lợi để giáo dân có thể tham dự một cách dễ dàng, bởi vì việc tham dự thánh lễ Chúa nhật là một đòi buộc mà người giáo dân phải chu toàn, trừ khi có một ngăn trở nghiêm trọng nào khác. Sở dĩ như vậy vì thánh lễ Chúa nhật là một biểu tượng của sự hiệp thông :

“Sự cổ võ đặc biệt hữu hiệu cho hiệp thông, đặc điểm của Bí Tích Thánh Thể, là một trong những lý do của tầm quan trọng Thánh Lễ Chúa Nhật…..Bí Tích Thánh Thể là nơi đặc biệt để sự hiệp thông luôn được loan báo và được gìn giữ. Đúng thế, nhờ tham dự vào Bí Tích Thánh Thể, ngày của Chúa cũng trở thành ngày của Giáo Hội, như thế Giáo Hội có thể thực hiện một cách có hiệu quả vai trò của bí tích hiệp nhất.”(GHTTT 41).

Vậy đâu là những mục đích, đâu là những lợi ích của việc cử hành thánh lễ ?

Trước hết, khi cử hành thánh lễ, linh mục phục vụ Thiên Chúa.

Thực vậy, khi cử hành thánh lễ là chúng ta dâng lên Thiên Chúa lễ vật tinh tuyền và tuyệt hảo nhất, đó chính là Mình và Máu thánh Đức Kitô.
Như chúng ta cũng đã biết giữa Thánh Thể và hy tế thập giá có một sự liên hệ mật thiết với nhau. Đúng thế, khi thiết lập bí tích Thánh Thể vào buổi chiều ngày thứ năm tuần thánh, Chúa Giêsu cũng đã thực hiện trước phần nào hy tế Thập giá mà Ngài sẽ hoàn tất vào chiều hôm sau, ngày thứ sáu tuần thánh trên đỉnh đồi Canvê.

Vì vậy, Thánh Thể cũng là một hy tế, bởi vì qua đó Đức Kitô trao ban chính mình Ngài tự hiến tế trên thập giá vì chúng ta, cũng như trao ban chính máu Ngài đổ ra để tẩy xóa tội lỗi cho nhiều người.

Từ đó cho đến nay và đối với Giáo hội, Thánh Thể chính là lễ “tưởng niệm” hy tế của Đức Kitô. Khi cử hành Thánh Thể, Giáo hội tưởng nhớ cuộc vượt qua của Ngài, như lời chúng ta vốn thường đọc:

- Lạy Chúa, chúng con loan truyền việc Chúa chịu chết và tuyên xưng việc Chúa sống lại, cho tới khi Chúa lại đến.

Tưởng niệm mà thôi chưa đủ, chúng ta còn có thể xác quyết một cách mạnh mẽ hơn : Hy tế Thập giá và Hy Tế Thánh Thể chỉ là một. Thực vậy, lễ vật duy nhất là Đức Kitô, chỉ khác biệt ở cách dâng mà thôi. Xưa chính Ngài dâng trên thập giá, còn nay được dâng trên bàn thờ nhờ tay linh mục. Xưa có đổ máu, còn nay không đổ máu nữa.

“Vì trong hy lễ thần linh được cử hành trong thánh lễ, chính Đức Kitô, Đấng đã một lần dâng mình bằng cách đổ máu trên bàn thờ thập giá, cũng hiện diện và được sát tế mà không đổ máu, nên hy tế này thực sự có giá trị đền tội.” (GLHTCG 1367).

Dựa vào những điều vừa trình bày chúng ta có thể kết luận như sau :

1- Nhờ Thánh Thể, hy tế Thập giá được hiện tại hóa :

“Giáo Hội liên tục sống nhờ hy tế cứu độ, và đạt đến hy tế đó không phải bằng một kỷ niệm đơn thuần đầy niềm tin mà thôi, nhưng còn bằng một tiếp xúc hiện tại, vì hy tế nầy trở nên hiện diện, hiện diện luôn mãi cách bí tích, trong mọi cộng đoàn hiến dâng nó, qua tay của thừa tác viên được thánh hiến.”(GHTTT 12).

Còn tiếp

Ngoc Hoi
09-12-2006, 10:01 AM
2- Nhờ Thánh Thể, hy tế Thập giá được tiếp tục và kéo dài trong dòng thời gian :

“Bí Tích Thánh Thể không chỉ là việc khơi gợi biến cố đó, nhưng còn là tái hiện mang tính bí tích của biến cố ấy. Đó là hy tế Thập Giá được tiếp tục trong thời gian. Người ta thấy trong nghi lễ latinh một cách diễn tả rất thích hợp về chân lý nầy trong những lời tung hô mà dân chúng đáp lại lời công bố “mầu nhiệm đức tin” của linh mục : “Lạy Chúa, chúng con loan truyền Chúa đã chịu chết”. (GHTTT 11).

Tiếp đến, khi cử hành thánh lễ, linh mục còn phục vụ dân Thiên Chúa.

Trong thánh lễ, linh mục không phải chỉ tụ tập dân Chúa để dẫn đưa họ đến với Ngài, mà còn thay mặt họ mà dâng lên Thiên Chúa lễ vật tuyệt hảo nhất là Mình và Máu thánh Đức Kitô. Vì thế, sau khi rửa tay, linh mục đã kêu mời :

“Anh chị em hãy cầu nguyện để lễ vật của tôi cũng là của anh chị em được Thiên Chúa là Cha Toàn năng chấp nhận”.

Trong thánh lễ, linh mục không phải chỉ dâng lên Thiên Chúa lễ vật tuyệt hảo nhất là Mình và Máu thánh Đức Kitô, mà còn dâng lên Ngài lễ vật của mỗi người tín hữu. Lễ vật của họ chính là những khổ đau buồn phiền, những lao công vất vả họ gặp phải trong cuộc sống thường ngày, bằng cách kết hiệp với hy tế Thập giá của Đức Kitô.

“Nhờ thừa tác vụ của các linh mục, hy tế thiêng liêng của các tín hữu được hoàn tất vì kết hợp với hy tế của Đức Kitô, Đấng Trung Gian Duy Nhất”. (LM 2).

Sau cùng, khi cử hành thánh lễ, linh mục kín múc nguồn sinh lực cho bản thân.

Các linh mục và nhất là các linh mục Việt Trong những trường hợp như thế, linh mục sẽ đi tìm cho ra nguồn sinh lực và niềm ủi an ở đâu, nếu không phải là ở nơi Thánh Thể, như lời Đức Thánh Cha đã khẳng định:

“Bằng cách thế nầy, (nghĩa là bằng cách cử hành thánh lễ mỗi ngay), linh mục mới đủ sức thắng vượt tất cả những căng thẳng làm cho ngài bị phân tán trong cuộc sống; mới tìm thấy trong Hy Tế Thánh Thể, trung tâm đích thực của đời sống và tác vụ, sinh lực thiêng liêng cần thiết để đương đầu với những công việc mục vụ đa dạng. Như thế, những ngày sống của ngài sẽ thực sự trở nên Thánh Thể. “ (GHTTT 31).

Thế nhưng, phải cử hành thánh lễ như thế nào ? Có lẽ chúng ta phải chấp nhận một thực tế đáng buồn, đó là có những linh mục cử hành thánh lễ chỉ vì tiền bạc, có những linh mục cử hành thánh lễ một cách máy móc, cốt làm cho xong bổn phận của mình, có những linh mục vừa cử hành thánh lễ lại vừa lo ra chia trí, hay quát mắng và la lối om xòm… Vì thế, Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II trong tông thư Dominicae Cenae, đã khuyên các linh mục như sau:

“Khi cử hành thánh lễ, linh mục phải phục vụ Thiên Chúa và giáo dân cách trang nghiêm và khiêm tốn : trong cách cử hành và đọc lời Chúa, ngài còn phải cho giáo dân cảm thấy sự hiện diện sống động của Đức Kitô”. (DC 93).

Đức Thánh Cha mong muốn chúng ta cử hành thánh lễ mỗi ngày cũng trang nghiêm và sốt sắng như cử hành thánh lễ đầu tiên trong cuộc đời linh mục của mình :

“Hằng ngày các con lặp lại lời thánh hiến, làm chứng nhân và người loan báo phép lạ tình yêu vĩ đại xảy ra ngay trên bàn tay các con, hãy luôn tự vấn, nhờ hồng ân Năm đặc biệt này, để cử hành Thánh lễ mỗi ngày với niềm hân hoan và sốt sắng như cử hành Thánh lễ đầu tiên…” (LCXOLVCC 30).

* VIỆC THỨ HAI, ĐÓ LÀ HÃY CẦU NGUYỆN TRƯỚC THÁNH THỂ.

Tuy nhiên, muốn cử hành thánh lễ một cách trang nghiêm và sốt sắng, chúng ta cần phải chuẩn bị : Bàn thờ và các đồ thờ phượng phải sạch sẽ và gọn ghẽ, âm thanh và ánh sáng phải hài hòa và ấm cúng…

Riêng bản thân linh mục cũng cần phải coi xem mình sẽ cử hành ngày lễ nào ? Ý lễ ra làm sao ? Và nhất là cần phải đọc trước lời Chúa, rồi suy nghĩ để gợi ý hay giảng giải cho giáo dân.

Tuy nhiên, điều quan trọng mà Đức Thánh Cha mong muốn, đó là hãy cầu nguyện trước Thánh Thể. Chẳng hạn như :

- Chầu Thánh Thể :

“Các mục tử có nhiệm vụ khuyến khích, bằng cả chứng tá cá nhân, việc tôn sùng Thánh Thể, đặc biệt là việc chầu Thánh Thể, cũng như việc tôn thờ Chúa Kitô hiện diện trong hình bánh rượu”.(GHTTT 25).

- Viếng Thánh Thể :

“Trong ngày, người tín hữu không nên bỏ việc viếng Thánh Thể được lưu giữ trong các nhà thờ với lòng tôn kính đặc biệt, ở một nơi cao trọng, phù hợp với luật phụng vụ, Những lần viếng Thánh Thể như vậy là dấu hiệu tỏ lòng biết ơn, là cách diễn tả tình yêu và nhận ra sự hiện diện của Chúa” (GHTTT 25).

Chính Đức Thánh Cha đã ý thức được giá trị cao quí của những giây phút cầu nguyện trước Thánh Thể và ngài đã làm gương cho chúng ta :

“Trò chuyện thân mật với Ngài và nghiêng mình vào lòng Ngài như môn đệ yêu dấu (Ga 13,25), xúc động trước tình yêu vô viên của trái tìm Ngài là một điều thiện hảo. Quả thật vào thời đại chúng ta, Kitô giáo phải trổi vượt nhất là trong “nghệ thuật cầu nguyện”, làm sao ta không cảm thấy lại có nhu cầu được ở lại lâu giờ, trò chuyện thiêng liêng, tôn thờ im lặng, trong thái độ yên lặng, trước mặt Chúa Kitô hiện diện trong bí tích thánh ? Anh chị em thân mến, nhiều lần tôi đã có kinh nghiệm này và tôi đã múc lấy từ đó sức mạnh, an ủi và sự nâng đỡ”. (GHTTT 25).

* VIỆC THỨ BA, ĐÓ LÀ LÀM CHỨNG VÀ LOAN BÁO TÌNH YÊU THÁNH THỂ.

Thánh lễ kết thúc, mọi người ra về và bước xuống lòng cuộc đời. Riêng linh mục thì cặm cụi với những công việc của mình.

Mặc dù trong một ngày, chúng ta có những giờ giấc và những công việc nhất định, giờ nào việc nấy. Thế nhưng, chúng ta không sống đạo theo kiểu chia ngăn…Trái lại, chúng ta phải sống đạo trong nhà thờ cũng như giữa lòng cuộc đời. Như thế có nghĩa là đức tin và lòng mến của chúng ta phải thấm nhiễm vào từng tư tưởng, từng lời nói, từng việc làm của chúng ta.

Hay nói một cách khác, chúng ta phải biến cuộc đời chúng ta trở thành một thánh lễ nối dài, như một bài hát đã diễn tả :

“Ta về thôi khi thánh lễ đã hết, nhưng đời ta là Thánh lễ nối dài, đem tình thương Thiên Chúa đến mọi nơi, ta sống sao để thành chứng nhân…”

Chấp nhận những hy sinh gian khổ và thực thi những hành động bác ái yêu thương chính là cách thức giúp chúng ta sống mầu nhiệm hy tế, biến cuộc đời chúng ta thành một của lễ sống động dâng lên Chúa, đồng thời nhờ đó chúng ta làm chứng và loan báo tình yêu của Chúa Thánh Thể cho mọi người.

KẾT LUẬN

“Các con hãy cầm lấy mà ăn”. Trong thánh lễ, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đến tham dự bàn tiệc với Ngài, hiệp thông vào cuộc tử nạn và chia sẻ sức sống phục sinh của Ngài.

Nếu thánh lễ là trung tâm của đời sống Kitô giáo, là nguồn mạch của đời sống Kitô hữu, thì đương nhiên thánh lễ cũng phải là trung tâm và nguồn mạch của đời sống linh mục, bởi vì linh mục xuất phát từ Thánh Thể, linh mục sống nhờ Thánh Thể và sống cho Thánh Thể.

Đời sống của linh mục sẽ èo uột nếu rời xa nguồn sống thần linh này.

Trích từ: GSVN , số 29, Chúa Nhật 3.12.2006.