admin
02-02-2006, 06:38 PM
Gioan Tẩy Giả
Trong hầm tối ngục đá nằm sâu dưới “pháo đài Machaerus" (Theo Josephus trong Antiq., XVIII, v, 2), nỗi niềm của Gioan Tẩy Giả chắc phải cay đắng lắm. Ông đã tiên thị được Nước Trời đang gần đến, và từng ngày ông đã rao giảng chuẩn bị lòng người. Vậy mà giờ đây, ông đang nằm trong ngục tối, chờ ngày thọ án tử.
Và một câu trong bài Phúc âm khiến chúng ta khó hiểu: Gioan sai các môn đệ tới hỏi Chúa Giêsu: ”Thầy có phải là Đấng Messiah? hay chúng tôi còn phải đợi đấng nào khác?” (Lc 7,20-23; Mat 11, 3-6).
Chẳng lẽ Gioan, đã tỏ ra nghi hoặc? Hậu quả của những ngày tháng tù tội, của những gian truân cùng khốn trong đời? “Người anh em họ Giêsu kia có thực sự phải là Đấng Messiah hay không?”
Không. Gioan không hề bối rối hay nghi ngại. Chính Chúa Giêsu đã lên tiếng ca tụng người anh họ của mình: “Ông ta chính là Eliah, người phải đến.”(Mt 11,14-15)
Vài tháng trước, bên bờ sông Giodan, lẫn lộn trong đám người chen chúc tới xin ông làm phép rửa, có Chúa Giêsu. Nhưng Goan Tẩy Giả đã nhận ra Ngài:” Tôi phải xin Ngài rửa cho mới phải, sao Ngài lại đến với tôi?” (Mt 3:14) Câu này rõ ràng cho chúng ta thấy Gioan đã biết thân phận Chúa Giêsu.
Vậy mà Phúc âm thứ Tư ghi rõ lời Gioan Tẩy Giả nói: ”Tôi không biết Ngài.” (Ga 1,33)
Thế có nghĩa là sao? Gioan có nhận ra thân phận đích thực Chúa Giêsu hay không? Nói cách khác, có một chút xíu đức tin nào trong lòng Gioan hay không?
Nhiều nhà chú giải cho rằng Gioan có chút ít nào đó tiên cảm rằng người anh em họ Giêsu của mình chính là Đấng Messiah ! Vì ngay từ lúc đầu Gioan đã từ chối thi hành nghi thức Rửa cho Giêsu:”Tôi phải xin Ngài rửa cho mới phải.” Nhưng liền sau đó, cuộc thần hiển ngay bên bờ sông đã khiến cho Gioan không còn nghi ngờ gì nữa. Ông biết rõ thân phận Chúa Giêsu. Chúa Giêsu trả lời ông: ”Hãy cứ như thế đi. Để cho công lý được thi hành trọn vẹn giữa chúng ta. Gioan đã rửa Ngài. Và Chuá Giêsu đã chịu phép Rửa. Vừa bước lên khỏi nước, thì này trời mở ra trên Ngài. Có tiếng từ trời vọng xuống:’ Đây là người Con Ta yêu dấu, Ta hoàn toàn hài lòng vì con.”(Mt 3,15-17)
Tuy chân đang bị cùm, Gioan vẫn được các đồ đệ tới cho biết về những hoạt động của Chúa Giêsu, về những tiếng tăm mà rabbi Giêsu đang gây nên nơi lòng dân. Các đồ đệ của Gioan bắt đầu xao xuyến: “Ai mới đúng là đấng Messiah? Thầy Gioan của chúng ta, hay là rabbi Giêsu ngươì làng Nagiareth ngoài kia?” Nhiều môn đệ của Gioan vẫn còn cố chấp không chịu chấp nhận thực tại, và chưa nhìn ra những dấu chỉ của thời Thiên sai đang được rabbi Giêsu thực hiện. Họ vẫn theo thầy Gioan của họ. Họ vẫn chỉ thấy thầy Gioan của mình là Đấng Phải Đến.
Gioan phải gửi các môn đệ ấy đến ấy tới với rabbi Giêsu, để chính họ tìm hiểu sự thật và nghe câu trả lời từ chính miệng thầy Giêsu. Họ đã đặt ngay câu hỏi đã khiến họ bối rối bấy nay: “Gioan sai chúng tôi tới hỏi Thầy: Thầy có phải là Đấng Messiah, Đấng Phải Đến? hay chúng tôi còn phải đợi ai khác?”.
Chúa Giêsu trả lời bằng cách trích dẫn đoạn tiên tri Isaia 61.: Người mù thấy được, kẻ què đi được, ai phung hủi được lành, người chết sống lại, và ngừơì nghèo được rao giảng Tin Mừng. Đó là những dấu chỉ của Đấng Messaiah. (Mt 11,2-11)
Chúng ta giống những đồ đệ của Gioan Tẩy giả trong ngục tối.
Tin, quả thực là điều hoàn toàn không dễ dàng.
Nhiều khi chúng ta hay ao ước: “Giá mà tôi được sống đồng thời Chúa Giêsu, được chứng kiến Ngài làm phép lạ, thì hẳn đức tin của tôi sẽ mạnh mẽ hơn nhiều.”
Ao ước như thế, và lý luận như thế, là quá coi nhẹ lực cản của thực tế.
Nếu sống đồng thời với Ngài, thì con mắt và lý trí chúng ta chỉ thấy “anh chàng Giêsu” kia chỉ là một nguời thợ mộc, con ông thợ mộc, bố là Giuse, mẹ là Maria. Anh em ông ta đang sống như mọi người giữa chúng ta. Thế thôi. Và chỉ thế thôi. Không có lý gì để cho rằng chúng ta mẫn tuệ hơn những người đương thời với Ngài.
Giá mà có học cao, đọc nhiều và kỹ Kinh Thánh, chúng ta rồi cũng sẽ kết luận như nhiều thầy rabbi, như nhiều nhà thông luật đương thời khác, nhất là như Nathanael:”Từ Nagiareth có gì tốt đâu!- et dixit ei Nathanahel a Nazareth potest aliquid boni esse “ (Ga 1,46) Nghĩa là “không thể có tiên tri nào xuất phát từ làng Nagiareth.”
http://gpnt.net/images/arrow_dyn.gif
Trong hầm tối ngục đá nằm sâu dưới “pháo đài Machaerus" (Theo Josephus trong Antiq., XVIII, v, 2), nỗi niềm của Gioan Tẩy Giả chắc phải cay đắng lắm. Ông đã tiên thị được Nước Trời đang gần đến, và từng ngày ông đã rao giảng chuẩn bị lòng người. Vậy mà giờ đây, ông đang nằm trong ngục tối, chờ ngày thọ án tử.
Và một câu trong bài Phúc âm khiến chúng ta khó hiểu: Gioan sai các môn đệ tới hỏi Chúa Giêsu: ”Thầy có phải là Đấng Messiah? hay chúng tôi còn phải đợi đấng nào khác?” (Lc 7,20-23; Mat 11, 3-6).
Chẳng lẽ Gioan, đã tỏ ra nghi hoặc? Hậu quả của những ngày tháng tù tội, của những gian truân cùng khốn trong đời? “Người anh em họ Giêsu kia có thực sự phải là Đấng Messiah hay không?”
Không. Gioan không hề bối rối hay nghi ngại. Chính Chúa Giêsu đã lên tiếng ca tụng người anh họ của mình: “Ông ta chính là Eliah, người phải đến.”(Mt 11,14-15)
Vài tháng trước, bên bờ sông Giodan, lẫn lộn trong đám người chen chúc tới xin ông làm phép rửa, có Chúa Giêsu. Nhưng Goan Tẩy Giả đã nhận ra Ngài:” Tôi phải xin Ngài rửa cho mới phải, sao Ngài lại đến với tôi?” (Mt 3:14) Câu này rõ ràng cho chúng ta thấy Gioan đã biết thân phận Chúa Giêsu.
Vậy mà Phúc âm thứ Tư ghi rõ lời Gioan Tẩy Giả nói: ”Tôi không biết Ngài.” (Ga 1,33)
Thế có nghĩa là sao? Gioan có nhận ra thân phận đích thực Chúa Giêsu hay không? Nói cách khác, có một chút xíu đức tin nào trong lòng Gioan hay không?
Nhiều nhà chú giải cho rằng Gioan có chút ít nào đó tiên cảm rằng người anh em họ Giêsu của mình chính là Đấng Messiah ! Vì ngay từ lúc đầu Gioan đã từ chối thi hành nghi thức Rửa cho Giêsu:”Tôi phải xin Ngài rửa cho mới phải.” Nhưng liền sau đó, cuộc thần hiển ngay bên bờ sông đã khiến cho Gioan không còn nghi ngờ gì nữa. Ông biết rõ thân phận Chúa Giêsu. Chúa Giêsu trả lời ông: ”Hãy cứ như thế đi. Để cho công lý được thi hành trọn vẹn giữa chúng ta. Gioan đã rửa Ngài. Và Chuá Giêsu đã chịu phép Rửa. Vừa bước lên khỏi nước, thì này trời mở ra trên Ngài. Có tiếng từ trời vọng xuống:’ Đây là người Con Ta yêu dấu, Ta hoàn toàn hài lòng vì con.”(Mt 3,15-17)
Tuy chân đang bị cùm, Gioan vẫn được các đồ đệ tới cho biết về những hoạt động của Chúa Giêsu, về những tiếng tăm mà rabbi Giêsu đang gây nên nơi lòng dân. Các đồ đệ của Gioan bắt đầu xao xuyến: “Ai mới đúng là đấng Messiah? Thầy Gioan của chúng ta, hay là rabbi Giêsu ngươì làng Nagiareth ngoài kia?” Nhiều môn đệ của Gioan vẫn còn cố chấp không chịu chấp nhận thực tại, và chưa nhìn ra những dấu chỉ của thời Thiên sai đang được rabbi Giêsu thực hiện. Họ vẫn theo thầy Gioan của họ. Họ vẫn chỉ thấy thầy Gioan của mình là Đấng Phải Đến.
Gioan phải gửi các môn đệ ấy đến ấy tới với rabbi Giêsu, để chính họ tìm hiểu sự thật và nghe câu trả lời từ chính miệng thầy Giêsu. Họ đã đặt ngay câu hỏi đã khiến họ bối rối bấy nay: “Gioan sai chúng tôi tới hỏi Thầy: Thầy có phải là Đấng Messiah, Đấng Phải Đến? hay chúng tôi còn phải đợi ai khác?”.
Chúa Giêsu trả lời bằng cách trích dẫn đoạn tiên tri Isaia 61.: Người mù thấy được, kẻ què đi được, ai phung hủi được lành, người chết sống lại, và ngừơì nghèo được rao giảng Tin Mừng. Đó là những dấu chỉ của Đấng Messaiah. (Mt 11,2-11)
Chúng ta giống những đồ đệ của Gioan Tẩy giả trong ngục tối.
Tin, quả thực là điều hoàn toàn không dễ dàng.
Nhiều khi chúng ta hay ao ước: “Giá mà tôi được sống đồng thời Chúa Giêsu, được chứng kiến Ngài làm phép lạ, thì hẳn đức tin của tôi sẽ mạnh mẽ hơn nhiều.”
Ao ước như thế, và lý luận như thế, là quá coi nhẹ lực cản của thực tế.
Nếu sống đồng thời với Ngài, thì con mắt và lý trí chúng ta chỉ thấy “anh chàng Giêsu” kia chỉ là một nguời thợ mộc, con ông thợ mộc, bố là Giuse, mẹ là Maria. Anh em ông ta đang sống như mọi người giữa chúng ta. Thế thôi. Và chỉ thế thôi. Không có lý gì để cho rằng chúng ta mẫn tuệ hơn những người đương thời với Ngài.
Giá mà có học cao, đọc nhiều và kỹ Kinh Thánh, chúng ta rồi cũng sẽ kết luận như nhiều thầy rabbi, như nhiều nhà thông luật đương thời khác, nhất là như Nathanael:”Từ Nagiareth có gì tốt đâu!- et dixit ei Nathanahel a Nazareth potest aliquid boni esse “ (Ga 1,46) Nghĩa là “không thể có tiên tri nào xuất phát từ làng Nagiareth.”
http://gpnt.net/images/arrow_dyn.gif