PDA

View Full Version : Sám hối


josluukien
15-12-2006, 04:26 PM
Chúa Nhật thứ 3 Mùa Vọng 2006 (Lc 3,10-18 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Lc%203:10-18&FontSize=Txt10))

Sám hối

Mùa Vọng được bao trùm bởi màu tím. Các Kitô hữu lo sám hối để lãnh nhận bí tích hòa giải. Nhiều người ngại xưng tội, ngại đào bới lại quá khứ. Xưng tội mang dáng dấp của một cái gì buồn thảm! Thật ra bí tích Hòa giải là một điều tươi tắn hơn nhiều. Sám hối không phải chỉ là quay về quá khứ mà còn là hướng đến tương lai với rất nhiều hy vọng. Sám hối nhiều khi còn có màu hồng như màu áo lễ hôm nay.

Khi dân chúng đến với Gioan, nhận phép rửa sám hối, họ đã hỏi ông: "Chúng tôi phải làm gì đây?" Cả những người thu thuế và binh lính cũng hỏi câu tương tự.

Chúng tôi: sám hối mang tính tập thể, tính liên đới.
Phải: một thúc bách của trái tim hoán cải thật sự.
Làm gì đây: sám hối không là một hành động mông lung, xa rời thực tế và không phải chỉ là một cảm xúc thánh thiện.

Sám hối đích thực đưa đến một hành động cụ thể. Gioan đã cho ta những câu trả lời còn nguyên giá trị. Sám hối là sống bác ái, có hai chia một (Lc 3,11 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Lc%203:11&FontSize=Txt10)). Nhường cơm sẻ áo là ra khỏi nỗi bận tâm về mình. Sám hối là sống công bằng, không tham lam vơ vét, không dùng quyền lực để cưỡng đoạt, áp bức ai. Sám hối là chấm dứt nô lệ của cải, tiền bạc, quyền lực. Như thế dọn đường cho Chúa đến bằng sám hối đòi ta chỉnh đốn lại con đường đến với tha nhân. Trở về với Chúa diễn tả qua việc trở về với anh em. Gioan không bắt những người thu thuế bỏ cái nghề ô nhục, cũng không đòi những người lính Do Thái bỏ phục vụ Hêrôđê. Ông cũng không bảo họ lên Đền Thờ dâng lễ đền tội hay vào hoang địa sống nhặt nhiệm như mình. Họ cứ làm nghề của họ, nhưng với một tinh thần mới. Sám hối thực sự thì đụng đến bàn tay, một bàn tay chứa đựng cả con tim và khối óc. Trong mùa Vọng này, chúng ta hỏi nhau: mình phải làm gì?

Giới trẻ hôm nay muốn cảm thấy mình có ích, và muốn dùng thì giờ của mình sao có có ý nghĩa. Hãy gặp nhau, chấp nhận nhau và làm việc với nhau. Hãy cùng nhau làm một điều tốt nào đó cho đồng bào. Hãy cho thấy mình là người có đức tin. Đức tin được diễn tả qua hành động yêu thương cụ thể và yêu thương lại làm cho đức tin lớn lên. Xưng tội cần dốc lòng chừa. Dốc lòng chừa đòi thay đổi lối nghĩ và lối sống.

Chúng ta đã được chịu phép rửa trong Thánh Thần, nhưng chúng ta vẫn cần được Thánh Thần thanh tẩy mỗi ngày. Chúng ta không thể tự sức mình canh tân cuộc sống. Trở lại với tình yêu là hồng ân của Thánh Thần. Ước gì chúng ta mềm mại để cho Ngài uốn nắn và dạy ta biết làm gì để bày tỏ lòng hoán cải.


Lạy Chúa Giêsu, chúng con thường xây nhà trên cát, vì chỉ biết thích thú nghe Lời Chúa dạy, nhưng lại không dám đem ra thực hành. Chính vì thế, Lời Chúa chẳng kết trái nơi chúng con. Xin cho chúng con đừng hời hợt khi nghe Lời Chúa, đừng để nỗi đam mê làm Lời Chúa làm Lời Chúa trở nên xa lạ. Ước gì ngôi nhà đời chúng con xây trên nền tảng vững chắc, đó là Lời Chúa, Lời chi phối toàn bộ cuộc sống chúng con. Amen.

josluukien
15-12-2006, 04:39 PM
Chúa Nhật thứ 3 Mùa Vọng 2006 (Lc 3,10-18 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Lc%203:10-18&FontSize=Txt10))

Chúng tôi phải làm gì đây ?

Lắm khi lối sống đạo hình thức và cằn cỗi của chúng ta làm nhiều người coi Kitô giáo là một thứ duy tâm, tự ru ngủ với những ý tưởng cao đẹp, nhưng chẳng bao giờ trở thành hiện thực trong cuộc sống. Thực ra Kitô giáo là tôn giáo của hành động, niềm tin đích thực đòi nhập cuộc và dấn thân, tình yêu đích thực đòi thực hiện cuộc cách mạng nơi lòng cá nhân cũng như ngoài xã hội.


Trong Tin Mừng theo thánh Luca, động từ làm được nhắc lại nhiều lần. "Tại sao anh em gọi Thầy : Lạy Chúa! Lạy Chúa! mà anh em không làm theo điều Thầy dạy?" (Lc 6,46 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Lc%206:46&FontSize=Txt10)). Người nghe mà không làm, thì giống như người xây nhà không nền móng (Lc 6,49 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Lc%206:49&FontSize=Txt10)). Trong cuộc đối thoại với một luật sĩ, Đức Giêsu đã bảo ông: "Hãy làm như vậy và ông sẽ được sống" (Lc 10, 28 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Lc%2010:28&FontSize=Txt10)). Sau dụ ngôn người Samaria nhân hậu, Ngài còn dặn ông: "Hãy đi và làm như vậy" (Lc 10,37 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Lc%2010:37&FontSize=Txt10)).


Con đường dài nhất là con đường từ tay đến tay, Chúa Giêsu muốn chúng ta đi hết con đường đó. Chúng tôi phải làm gì đây? Câu hỏi này được nhắc lại ba lần trong đoạn Tin Mừng. Những người đến với Gioan để chịu phép rửa đã không chỉ sám hối về quá khứ tội lỗi, mà còn muốn tìm một hướng sống trong tương lai. Hoán cải đích thực đòi thay đổi cách sống. Ông Giakêu đã chia phân nửa tài sản cho người nghèo. Gioan mời gọi người có hai áo chia cho người không có (Lc 3,11 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Lc%203:11-15&FontSize=Txt10)). Hoán cải thật sự đòi phải trả giá, vì nó đụng đến an toàn của tôi, tiện nghi của tôi. Hoán cải đụng đến bản thân tôi ở chỗ sâu sắc nhất, chính vì thế hoán cải là một ơn mà ta phải xin và can đảm đón nhận.

Mùa Vọng là thời gian hoán cải để chờ Chúa đến, nhiều bạn trẻ lo xét mình xưng tội, xưng tội để rồi bắt đầu một đời sống mới, vui tươi và quên mình, công bình và bác ái. Như Phaolô khi bị quật ngã trên đường về Đamat, chúng ta cũng muốn đặt câu hỏi: "Lạy Chúa, con phải làm gì?" (Cv 22,11 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Cv%2022:11&FontSize=Txt10))


Lạy Chúa, con được no nê mà vẫn thiếu ăn vì bên con còn có người đói lả. Con uống nước mát mà họng vẫn khô ran,vì bên con còn có người đang khát. Con vui cười mà nước mắt tuôn rơi, vì bên con còn có người phiền muộn .Con sáng mắt mà vẫn ở trong bóng đêm, vì bên con còn có người mù tối. Con mặc áo đẹp mà vẫn rách tả tơi, vì bên con còn có người trần trụi.Con nằm trong nệm êm mà vẫn thao thức, vì bên con còn có bao người thiếu thốn. Amen