PDA

View Full Version : Chúa Nhật III Mùa Vọng C


admin
15-12-2006, 11:06 PM
Chúa Nhật III Mùa Vọng C

1.
“Ai có hai áo, hãy cho người không có; ai có của ăn, cũng hãy làm như vậy” (Lc 3,17)

Lời giảng của Thánh Gioan cùng với gương khổ hạnh của ngài đã đánh động tâm hồn dân chúng. Những người có thiện chí ở mọi giai cấp xã hội, cả những người thu thuế và các quân nhân cũng đến với Gioan và hỏi: “chúng tôi phải làm gì?” Gioan khuyên mọi người hãy làm theo khả năng của họ.

Gioan không bảo họ bỏ nghề nghiệp họ đang làm, nhưng khuyên họ phải cải thiện đời sống của mình. Với mọi người khác, Gioan khuyên phải giữ đức bác ái mà tiên tri Isaia đã kêu gọi như là một cách sám hối đẹp lòng Chúa. (Is 58,7). “Ai có hai áo (một thứ áo dài đến chân mà những người nghèo miền Cận đông thường mặc), hãy cho người không có, ai có của ăn cũng hãy san sẻ cho người nghèo đói”.

Hành động bác ái là của lễ đền tội chứng tỏ lòng thống hối tích cực. Vậy để chuẩn bị mừng ngày Chúa đến đem ơn cứu rỗi cho mọi người, chúng ta hãy tiếp nhận nhau, chia sẻ cơm áo cho người đói khát, túng thiếu.


2.
“Người cầm nia trong tay mà sẩy sân lúa của Người” (Lc 3,17a).

Suy niệm: Chúa Giêsu, Đấng Thiên Sai là quan án thời tận thế “Người cầm nia trong tay mà sẩy sân lúa của Người” (Lc 3,17). Nông dân Palestine có thói quen quăng lúa lẫn lộn với rơm và chất đống trên sân đập lúa. Sau khi đập trước gió, thì lúa nặng hơn sẽ rơi xuống sân, còn rơm rạ nhẹ hơn sẽ bị gió cuốn đi. Sau đó họ thu lúa vào kho lẫm, còn rơm rạ sẽ đốt cháy. Đấng Thiên Sai đến để xét xử. Tách biệt người lành khỏi kẻ dữ. Ngài đem kẻ lành vào Nước Chúa và phó mặc kẻ dữ cho hỏa hình thiêu cháy mà không ai dập tắt nổi. Gioan Tẩy giả không phải là Đấng Thiên Sai, nhưng làm chứng cho Đấng Thiên Sai: là Đấng mà ông chiêm ngưỡng và loan báo như là Quan án. Hình ảnh Quan án vẫn là hình ảnh cốt yếu cho Tân Ước và Giáo Hội. Tất cả mọi Kitô hữu được chọn lựa, được thanh tẩy trong lửa hoặc trong Thánh Thần, được xét xử vào giờ chết và ngày tận thế để đi vào vinh quang Thiên Chúa.

Thực hành:

1.Mỗi người phải tự cải thiện đời sống, đặc biệt là sống bác ái.
2.Luôn có tâm hồn thống hối để được thanh tẩy và được bảo vệ trong ân sủng: “Xin che chở cây nho mà Chúa đã trồng. Xin che chở ngành nho mà Chúa đã chọn” (Tv 79,16)

ndt
16-12-2006, 07:24 AM
Tuần III: Lời hứa hân hoan

Xp 3:14-18 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&scope=all&query=Zep+3:14-18) ; Phil 4: 4-7 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Pl%204:4-7&FontSize=Txt10) ; Lc 3,10-18 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Lc%203:10-18&FontSize=Txt10)

Các bài Kinh Thánh Chúa nhật III Mùa Vọng đưa ra cho chúng ta một sự pha trộn gây tò mò giữa hân hoan và yêu thương cùng với thách đố sâu xa. Tiên tri Xôphônia sống vào khoảng năm 625 trước Chúa giáng sinh, thời đại của những xáo trộn lớn về chính trị giữa các siêu thế lực: Assyria, Ai Cập và Babylon. Nước Israel phải chiụ đựng đau khổ dưới những thế lực này, và dân chúng bỏ bê không trung thành với các tuân giữ tôn giáo. Sau lời kêu gọi mạnh mẽ về hoán cải, tiên tri Xôphônia nói lên lời hứa hy vọng.

Thật là lời an ủi kỳ diệu! “Chúa là Thiên Chúa ngươi, là Đấng mạnh mẽ ở giữa ngươi… Người hân hoan vui mừng vì ngươi. Người cảm động yêu thương ngươi, và vì ngươi, Người sung sướng reo mừng.”

Như thế, chúng ta chắc chắn có thể hân hoan, bắt nguồn không phải từ sự lạc quan trống rỗng nào đó nhưng từ niềm hy vọng sâu xa và từ một lời hứa. Thiên Chúa đang ở giữa chúng ta để đổi mới chúng ta trong yêu thương. Như thế, chắc chắn chúng ta có thể biết đến bình an như thánh Phaolô viết trong thư đầy tình cảm gởi cho tín hữu Philipphê, một sự bình an vượt tất cả mọi hiểu biết. Chúng ta có thể luôn luôn vui trong Chúa.

Tâm trạng này thay đổi khi chúng ta quay về với Tin mừng Luca. Chúng ta gặp lại Gioan Tẩy Giả nhưng lần này nhận ra một sứ điệp mạnh mẽ của ngài. Chúng ta được nhắc nhở rằng phải trả giá hy sinh khi làm môn đệ. Khuôn mặt trở đi trở lại của Gioan Tẩy Giả lần này hiện diện ở giữa chúng ta, dẫn chúng ta đến câu hỏi: “Vậy chúng tôi phải làm gì?” Câu trả lời của Gioan vẫn còn vang lên cách đúng đắn (sứ điệp của Gioan được Đức Giêsu xác nhận): chăm sóc cách quảng đại đối với những ai có nhu cầu, công bằng trong làm ăn, buôn bán, không bạo động. Những chủ đề của Mùa Vọng trình bày cho chúng ta cách bất ngờ những thách đố về xã hội, kinh tế và chính trị. Những vấn đề nghèo đói trên thế giới, tham nhũng tập thể, và những chính sách quốc gia về chiến tranh và vũ khí nguyên tử trở thành mối quan tâm của Tin mừng.

Không còn đói khát, lừa lọc và bạo động. Thật là một thách đố cho chúng ta cũng như xã hội. Một cách nghịch lý, chấp nhận thách đố trở thành môn đệ này dẫn đưa chúng ta đến niềm hân hoan đích thực.

Tuần thứ III Mùa Vọng này, chen giữa những lo toan căng thẳng và lối sống chủ nghĩa tiêu thụ, chúng ta làm thế nào để trả lời cho Gioan Tẩy Giả và Chúa Giêsu “Vậy chúng tôi phải làm gì?”

admin
18-12-2006, 07:54 AM
Thời xưa, lúc kỷ luật thống hối còn nghiêm khắc, phụng vụ đã cho các tín hữu xả hơi khi đã đi được một nửa hành trình mùa Chay: sau 3 tuần khổ chế, chúa nhựt thứ bốn được đặt tên là “Laetare” (hãy vui mừng). Đến khi mùa Vọng được thiết lập trong lịch phụng vụ, thì người ta cũng bắt chước tục lệ đó, nghĩa là chúa nhựt thứ ba cũng mang màu sắc hoan hỉ, sau 2 tuần lễ khổ hạnh. Thực ra, sự đối chiếu này không hoàn toàn chính xác, một đàng bởi vì mùa Vọng không bao gồm trọn 4 tuần lễ mà chỉ có 4 chúa nhựt và đôi khi với 3 tuần lễ như năm nay; đàng khác, không khí của mùa Vọng vẫn đượm mùi trông đợi hân hoan, với những tiếng ca Alleluia trong thánh lễ, và với lời mời gọi “hãy vui lên” được đọc trong giờ Kinh chiều các chúa nhựt. Dù sao, đề tài niềm vui đuợc nói nhiều trong hai bài đọc Sách thánh của chúa nhựt hôm qua, và được Đức Thánh Cha dùng làm chủ đề suy niệm và cầu nguyện trước khi đọc kinh Truyền tin: tìm đâu ra được niềm vui đích thực, cách riêng đối với những người đang gặp cảnh chiến tranh, bệnh tật, cô đơn, và cách riêng bao nhiêu bạn trẻ đang khao khát niềm vui?

Sau khi ban phép lành Toà thánh, ngoài những lời chào thăm các phái đoàn hành hương bằng tiếng Pháp, Anh, Đức, Tây ban nha, Ba lan, đức Bênêđictô XVI đã chúc lành cách riêng cho các thiếu nhi Rôma, đến tham dự buổi đọc kinh với phụ huynh và mang trên tay tượng Chúa Hài đồng sẽ được đặt trong máng cỏ của gia đình.

Sau đây là nguyên văn bài huấn dụ.

Anh chị em thân mến
Trong ngày chúa nhựt thứ ba Mùa Vọng hôm nay, phụng vụ mời gọi chúng ta vào niềm vui tinh thần, với những lời mở đầu bài ca nhập lễ trích dẫn từ lời khuyên của thánh Phaolô: “Gaudete in Domino”: anh em hãy vui trong Chúa luôn luôn ... Chúa gần kề (xc. Pl 4,4.5). Bài đọc Một của thánh lễ cũng là lời mời gọi hãy vui mừng. Ở vào khoảng thế kỷ VII trước CN, Ngôn sứ Sôphônia ngỏ lời với thành phố Giêrusalem và với nhân dân bằng những lời như sau: “Hỡi thiếu nữ Sion, hãy vui lên, hỡi Israel, hãy nhảy mừng, ... và này thiếu nữ Giêrusalem, hãy hoan hỉ ... Giavê Chúa của ngươi đang ở giữa ngươi là một Đấng Cứu tinh quyền năng” (Xp 3,14.17). Ngôn sứ cũng diễn tả Thiên Chúa với những tâm tình tương tự: “Ngài sẽ hân hoan vui sưóng vì ngươi, Ngài sẽ đổi mới ngươi bằng tình thương của ngài, sẽ hoan hỉ vì ngươi với những tiếng hò la tựa như ngày lễ hội” (Xp 3,17-18°). Lời hứa này đã được thực hiện hoàn toàn trong mầu nhiệm Giáng sinh mà chúng ta sẽ mừng trong vòng một tuần lễ. Mầu nhiệm này đòi chúng ta hãy diễn tả lại ở trong “ngày hôm nay” của cuộc đời chúng ta và của lịch sử.

Niềm vui mà phụng vụ gợi lên trong tâm hồn các Kitô hữu không chỉ dành riêng cho họ mà thôi. Đây là một lời loan báo ngôn sứ dành cho toàn thể nhân loại, cách riêng là dành cho những người nghèo, và cụ thể là những người thiếu thốn niềm vui! Chúng ta hãy nghĩ đến những anh chị em chúng ta, đặc biệt ở miền Trung đông, tại vài miền bên Phi châu và những miền khác trên thế giới đang lâm cảnh chiến tranh: họ vui sống như thế nào đây? Lễ Giáng sinh sẽ ra sao đối với họ? Chúng ta hãy nghĩ đến những người bệnh tật, những người đơn độc: ngoài những thử thách về thể chất, họ còn bị khổ cực về tinh thần, bởi vì thường là họ cảm thấy bị bỏ rơi. Làm thế nào chia sẻ niềm vui với họ mà vẫn không thiếu sự tôn trọng nỗi đau khổ của họ? Chúng ta cũng nghĩ đến những người – cách riêng là các bạn trẻ - đã đánh mất ý nghĩa của niềm vui chân thực, và họ chạy đi tìm ở nơi mà không tài nào gặp thấy được: nơi sự rượt đuổi việc khẳng định bản thân và thành đạt, nơi truy hoan giả tạo, nơi sự tiêu xài, nơi những khoảng khắc say sưa, nơi thiên đường của ma tuý và mọi hình thức vong thân. Chúng ta không thể nào không đối chiếu phụng vụ hôm nay “hãy vui lên” với những thực trạng bi đát vừa kể. Cũng như vào thời ngôn sứ Sôphônia, Lời Chúa được hướng cách riêng đến với những người đang gặp cảnh thử thách, với những kẻ đang “mang vết thương tích của cuộc sống và mồ côi niềm vui”. Lời mời gọi hoan hỉ không phải là một sứ điệp vong thân, cũng không phải là một liều thuốc ru ngủ, nhưng trái lại, là một lời ngôn sứ loan báo ơn cứu độ, một lời kêu gọi cảnh tỉnh, khởi đầu bằng việc canh tân nội tâm.

Để thay đổi thế giới, Thiên Chúa đã chọn một thiếu nữ khiêm tốn trong một ngôi làng ở Galilê, đó là Maria Nazaraeth. Ngài đã kêu gọi cô với những lời này “Vui lên đi, hỡi người đầy ân sủng, Thiên Chúa ở với chị”. Những lời đó gói ghém tất cả mầu nhiệm của lễ Giáng sinh chân thực. Thiên Chúa lặp lại những lời ấy cho Giáo hội, cho mỗi người chúng ta: “Vui lên đi, Thiên Chúa gần kề”. Nhờ đức Maria giúp đỡ, chúng ta hãy dâng hiến bản thân, với lòng khiêm tốn và can đảm, để cho thế giới đón nhận Chúa Kitô, nguồn mạch hân hoan đích thực.

ĐTC Bênêđictô 16

Bình Hoà