PDA

View Full Version : Sững sờ


admin
03-02-2006, 05:29 AM
Sững sờ



“Có người bị phong hủi đến gặp Người, anh ta quỳ xuống van xin rằng: "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch."41 Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: "Tôi muốn, anh sạch đi! "42 Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh, và anh được sạch.43 Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay,44 và bảo anh: "Coi chừng, đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết."45 Nhưng vừa ra khỏi đó, anh đã bắt đầu rao truyền và tung tin ấy khắp nơi, đến nỗi Người không thể công khai vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành. Và dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Người.”
(Mc 1,40-45)


1-

“Người bị phong hủi đến gặp Người”


Dựa vào Bài đọc thứ Nhất, và những khoản luật trong sách Lêvi chương 13-14, ấn định chặt chẽ những quy cách mà người bị bệnh hủi phải tuân thủ như: “Người mắc bệnh phong hủi phải mặc áo rách, xoã tóc, che râu và kêu lên: "Ô uế! Ô uế! " Bao lâu còn mắc bệnh, thì nó ô uế; nó ô uế: nó phải ở riêng ra, chỗ ở của nó là một nơi bên ngoài trại.” (Lv 13:45-46)

thì khi “người bị phong hủi đến gặp Người” anh ta đã không tuân thủ lề luật.

Mà khi Chúa Giêsu “giơ tay đụng vào anh ta”, Ngài đã tự mình làm cho mình ra ô uế, theo luật đương thời. Ngài cũng đã không tuân thủ lề luật.

Thế là có hai người vi phạm lề luật được kể lại trong đoạn Tin mừng này.


Khi đến với Chúa Giêsu, người bệnh hủi không la to lên: “Ô uế ! Ô uế” cho mọi người biết mà tránh né, anh ta chỉ “van xin Người- parakaleo- le supplie”

Động từ parakaleo có nghĩa là “van xin, yêu cầu, đề nghị, hỏi có chủ ý, thúc, khuyến khích.”

Nếu để ý chúng ta thấy người bị hủi không xin Chúa Giêsu chữa bệnh hủi, Nhưng ông đến với Chúa Giêsu như đến với một Tư tế, vì ông yêu cầu Ngài phán định rằng ông đã được sạch. Thời ấy chỉ có các tư tế mới có thẩm quyền phán định một người có bị bệnh hủi hay không, hoặc đã hết bệnh hủi hay chưa.

Lời yêu cầu của người bệnh tỏ cho chúng ta biết ông rất tế nhị.

Người bệnh hủi không được phép tiếp xúc với ai, mà chỉ có thể tới với thầy tư tế để xin xác nhận mình đã khỏi bệnh. Anh ta biết Chúa Giêsu không phải là Tư tế, nhưng anh vẫn coi Ngài như một Vị Tư Tế mà đến với Ngài.

Nên khi anh đến với Chúa Giêsu là anh biết anh đã vi phạm Lề Luật. Vì thế, tuy tha thiết yêu cầu, nhưng anh vẫn để cho Chúa cơ hội từ chối: “Nếu Ngài muốn...” Anh không muốn ép Ngài vi phạm lề luật.

Gần như là anh muốn nói: “Ngài có thể tuyên bố rằng tôi sạch bệnh, nếu như Ngài “dám”.” Một thánh thức đối với định chế xã hội và lề luật đương thời .


2-

Chỉ mãi đến vài ngày sau, khi Chúa chữa người bại liệt được thòng dây thả từ mái nhà xuống thì đức tin của người bệnh mới đóng vai trò đáng kể cho việc chữa bệnh: “Thấy họ có lòng tin như vậy,” ( Mc 2:5)

Ở đây tuy lòng tin không được nhắc đến, nhưng thái độ bất chấp lề luật mà đến với Chúa, niềm hy vọng vào quyền năng của Chúa có thể “chữa lành” hay “tuyên bố được lành sạch”, chúng ta có thể gọi đó là đức tin của người bị phung hủi chăng ?



3-

“Ngài chạnh lòng thương - Ému de compassion - Moved with pity - misertus”

Hai đoạn song song của Luca và Mátthêu không ghi lại “cảm tính” của Chúa Giêus mà chỉ đơn thuần ghi lại “hành vi”: “Người giơ tay đụng vào anh và bảo: "Tôi muốn, anh sạch đi." (Mt 8:3; Lc 5:13)

Có bản văn cổ, thay vì dùng từ "splagchnistheis" = having pity = chạnh lòng thương” , lại dùng từ "orgistheis" = being angry = bực mình.”

Một giải thích khả dĩ cho sự sai biệt này là: trong tiếng Aram, “lòng thương xót” là “ethraram”, còn “giận dữ” là “ethraem”. Người sao chép bản Aram của Tin mừng Marcô đã lẫn lộn hai từ này. Rồi từ hai bản Aram khác nhau này dịch thành hai bản Hylạp khác nhau, một với từ "splagchnistheis" và bản khác với từ : "orgistheis"

Chi tiết trên cho chúng ta nêu lên một thắc mắc chính đáng: Nếu Chúa “chạnh lòng thương”, thì tại sao sau đó Ngài “nghiêm giọng đuổi anh đi ngay” ?. Câu văn Hy lạp là “Kai embrimesamenos aútoũ eúdùs exebalen aútón – Jesus le renvoya sur-le –champ, avec de sevères recommandations,”

Bản dịch CGKPV không diễn tả đủ mạnh động từ “embrimaomai (Hylạp)–infremuit (Latinh)” có nghĩa là “gầm lên, to tiếng, rống – rudoyer – Nghiêm khắc la mắng, gắt gỏng .”

Marcô dùng cùng một từ này để diễn tả sự tức bực của các tông đồ khi các ngài thấy người phụ nữ phung phí đập bể “bình bạch ngọc đựng dầu thơm cam tùng nguyên chất thứ đắt tiền” mà “đổ lên đầu Chúa” tại nhà ông Simon từng bị bệnh hủi. Họ nói: “Dầu đó có thể đem bán lấy trên ba trăm quan tiền mà bố thí cho người nghèo." Rồi họ gắt gỏng- enebrimonto với cô” (Mc 14:5)

Rồi nữa, động từ “exebalen - lập tức đuổi anh ta đi ngay – ejecit illum- le chassa aussitôt”: Sao lại đuổi đi như đuổi tà ma đi, và có vẻ đuổi vội vàng hấp tấp, không tương hợp với tình cảm “chạnh lòng thương” trước đó.

Và cuối cùng, ở đầu câu Chúa Giêsu nói “Hãy đi trình diện tư tế”, trình diện một thầy tư tế, đến cuối câu Ngài lại nói: “để làm chứng cho họ biết – ce leur sera une attestation (BJ) – that will be proof for them (NAB) – in testimonium illis (Vulgata) - eis marturion autois (Hylạp) ”.

“Họ- leur- them- illis” chứ không phải “người ta” như bản dịch CGKPV đã dịch.

“Họ” là ai, “các thầy tư tế” chăng ?

Mà “làm chứng” thì “làm chứng” về “chuyện gì” ?


http://gpnt.net/images/arrow_dyn.gif

KaTy

admin
03-02-2006, 05:30 AM
4-

Như thế cho bản văn được nhất thống trước sau, chỉ dùng từ “bực mình” thay cho “chạnh lòng thương”, chúng ta thử chuyển ngữ đoạn văn này thành:
“Người bực mình giơ tay đụng vào anh và bảo: "Tôi muốn, anh sạch đi! "42 Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh, và anh được sạch.43 Nhưng Người gắt gỏng đuổi anh đi ngay,44 và bảo anh: "Coi chừng, đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho họ biết."

Hiểu như thế, chúng ta sẽ có một ngữ cảnh mới cho thuật trình:

Cách nào đó, người bị hủi tới với một thầy tư tế mà xin xác nhận mình đã khỏi. Nhưng thầy vẫn không cho là anh đã khỏi. Anh ta tới với rabbi Iesouah và xin : "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch."

Chúa Giêsu “bực mình” với chuyện “làm khó làm dễ này” của các thầy Tư tế. Ngài chữa cho anh ta lành bệnh, và bảo anh ta đi trình diện tư tế ngay lập tức, dâng của lễ, để họ chứng thực rằng anh đã khỏi. Như thế là làm chứng cho họ biết rằng Chúa Giêsu đã chữa anh.

Các tư tế sẽ nhận ra rằng “việc khỏi bệnh” đã xảy ra ngoài thẩm quyền pháp lý của họ. Nghĩa là có ai đó - Đức Giêsu – đã chữa lành và “làm chứng rằng anh đã lành bệnh”, mà không cần qua thẩm quyền Thiên Chúa Yahweh đã dành cho họ lâu nay trong cộng đoàn Do thái.

Giới tư tế đã bị Đức Giêsu vượt qua.

Và như thế luật thiết định bởi Môsê cũng đã bị Đức Giêsu vượt qua !


Dù sao đây cũng chỉ là một lối giải thích. Phép lạ chữa bệnh cho người hủi vẫn còn nguyên vẻ trong sáng. Nhưng cách hiểu này cho phép ta thoáng thấy những sai lệch trong lối hành sự và nếp sống của giới tư tế mà thánh Gioan gọi là “người Do thái”. Họ sẽ là nhóm đứng ra lên án chết cho Chúa Giêsu sau này.




Kết

“Vừa ra khỏi đó, anh đã bắt đầu rao truyền và tung tin ấy khắp nơi,”

Anh ta hoàn toàn quên khuấy mệnh lệnh Chúa Giêsu. Sau này hẳn anh ta phải đi trình diện. Vì có trình diện và dâng của lễ mới mong hội nhập lại sống trong cộng đoàn. Nhưng bây giờ, anh ta chỉ biết vui chân sáo “rao truyền và tung tin ấy đi khắp nơi .”Anh ta không kể gì đến mệnh lệnh của Rabbi Iesouah.

Phải ở trong tình trạng như anh, bị hủi, mà bị hủi vào thể kỷ đầu tiên tại vùng Palestine, mới hiểu được rằng, chuyện bắt anh im lặng sau khi được “sống lại từ cõi chết” là điều quá khó, và xem chừng không hợp với tâm tình tự nhiên của anh lúc ấy.

Có xem lại phim Ben Hur chúng ta mới hiểu được hoàn cảnh người bị phong hủi thời Chúa Giêsu. Thời đó, người bị bệnh hủi chỉ là cái “xác chết biết đi”.

Đối với mọi người, anh ta là kẻ bị trời nguyền rủa, và là một tai ương cho xã hội chung quanh. Đối với gia đình anh ta là một sỉ nhục. Nếu cả gan đi tới bất cứ nơi nào mà không la to báo trước: “Ô uế ! Tránh ra ! Ô uế ! ”, anh ta sẽ bị ném đá để xua đuổi đi!

Đối với anh, tất cả chỉ là đêm đen, là vô vọng, là cô đơn, là cõi chết âm u.

Anh không còn gì để mất, nên anh đánh ván bài liều cuối cùng. Dù gì đi nữa, có bị ném đá đến chết, có lẽ còn hơn. Anh “đến gặp Người, anh ta quỳ xuống van xin rằng: "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch."

Nói xong, anh ta nhắm mắt, gồng mình, chờ hứng chịu những viên đá ném tới trên người.

Phép lạ đã xảy ra. Không chỉ một mà ba.

Phép lạ đầu tiên, ngay trước khi anh quỳ xuống, trước khi mở miệng van xin, khi anh tới với rabbi Iesouah mà không thấy viên đá nào ném vào người. Dân chúng chỉ sững sờ. Có người đang định ném đá xua anh ta đi, thì phép lạ thứ hai đã xảy ra.

Phép lạ thứ hai tuyệt vời hơn: Bàn tay rabbi Iesouah chạm vào anh. Người sững sờ bây giờ là anh. Anh sững sờ không biết đã từ bao lâu rồi mới có một bàn tay kẻ khác chạm vào người anh, một người bị hủi ?

Phép lạ thứ ba “trên cả tuyệt vời”, rabbi Iesouah quả thực “muốn” điều anh xin. Ngài đã muốn anh được khỏi. Và anh được khỏi thật sự.

Các tư tế sẽ không còn cớ để từ chối xác nhận rằng anh ta chưa khỏi bệnh. Bây giờ, ở đâu đó tại Giêrusalem, đến phiên các tư tế sững sờ .


Được như thế mà không hân hoan đi “rao truyền và tung tin” thì mới là lạ !


KaTy