admin
23-12-2006, 04:03 PM
Thiên Thần của hoà bình!
Ðại lễ Giáng Sinh, một đại lễ Kitô giáo của ơn phúc Thiên Chúa tuôn đổ trên nhân loại Ơn Hòa Bình! Ðể hiểu và sống trọn ơn đó, chúng ta hãy theo dõi câu chuyện sau đây:
“Trong khi đại ca đoàn Thiên thần vui mừng múa nhảy và ca hát nhịp nhàng trên cánh đồng Bê-lem ‘Vinh Thiên Chúa trên các tầng trời và bình an dưới thế cho mọi người dương gian!’ bỗng nhiên một vị Thiên thần nhỏ đã ngừng hát. Thấy thế, những vị Thiên thần bạn đứng bên cạnh cảm thấy mất hứng và cũng không chịu tiếp tục hát nữa. Sự im lặng cứ thế lan ra cách nhanh chóng, gần như làm lung lay cả ca đoàn Thiên quốc, nếu như các vị Thiên thần lớn tuổi và có tiếng hát mạnh mẽ không tìm cách hát thay vào để ngăn cản sự cắt quãng đột ngột của bài hát. Sau đó một trong các vị lớn tuổi đi tìm hiểu lý do của sự cố. Ngài đến bên vị Thiên thần nhỏ và nghiêm nghị hỏi « Tại sao em không muốn tiếp tục hát nữa?” Vị Thiên thần nhỏ bèn lễ phép trả lời « Dạ, em rất muốn hát chứ! Và em đã hát hết câu ‘Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời’. Nhưng khi đến câu ‘Bình an dưới thế cho mọi người dương gian’ em không sao tiếp tục hát được nữa. Bởi vì có lần em đã trông thấy có quá nhiều quân lính Roma đang trú đóng miền Bê-lem này cũng như ở nhiều nước khác nữa, họ đã luôn luôn gây ra chiến tranh và bao nhiêu điều khủng khiếp khác, họ sát hại các trẻ sơ sinh, các bà mẹ và cả những ông bà già, để mọi người sợ mà tuân theo mệnh lệnh bất công của họ, chứ không dám kêu ca phản đối, và họ gọi đó là nền hòa bình thịnh vượng của đế quốc Roma. Ngoài ra, còn ngự trị trên khắp thế giới nào là cãi cọ, tranh chấp, bạo động, thù hằn giữa con người với nhau. Cả giữa những người được gọi là trí thức, những học giã, những người được học nhiều biết rộng, cũng vì bất đồng quan điểm về chính trị, văn hóa, xã hội hay tôn giáo, v.v.. mà đâm ra hận thù, ghen ghét và bài trừ, thủ tiêu lẫn nhau. Phải chăng người ta có thể gọi đó là hòa bình, là bình an, cho mọi người đang sống trên dương gian? Phần em, thú thật, em không sao tiếp tục chỉ hát trên đầu môi chóp lưỡi những điều không đúng sự thật như thế được. Em không thể đi ngược lại sự xác tín của lòng em”. Nghe thế, một số Thiên thần trẻ đứng gần đó liền vổ tay hoan hô! « Im lặng! hãy hát tiếp đi!” vị Thiên thần lớn tuổi la lớn, và đưa vị thiên thần nhỏ ra một bên và nói nhỏ « Em chưa biết hết những gì đã xảy ra trong đêm nay tại Bê-lem cả. Em đã nắm vững hết mọi nỗi đau khổ của toàn thế nhân loại trong tay chưa?” Vị Thiên thân nhỏ bào chữa «Em không khẳng định là em hiểu hết tất cả mọi sự. Tuy nhiên em ghi nhận là có sự khác biệt giữa những điều chúng ta hát với những điều thực tế trên trái đất. Và sự khác biệt đó đối với em là quá lớn, em không sao chịu đựng lâu được sự căng thẳng đó”.
Vị Thiên thần lớn im lặng nhìn vị Thiên thần nhỏ một hồi lâu, rồi nói « Ðồng ý, em không chịu đựng được sự chia rẽ giữa trời và đất. Nhưng em hãy biết rằng trong đêm hôm nay tình trạng chia rẽ đó vừa được xóa bỏ. Hài Nhi vừa được sinh ra và đang nằm trong máng cỏ kia sẽ mang sự an hòa Thiên quốc của chúng ta xuống cho mọi người trên trái đất. Vì thế, chúng ta mới hát ca vui mừng, mặc dù đa số nhân loại chưa nghe nói tới và chưa hiểu được mầu nhiệm đó!” Nghe thế, vị Thiên thần nhỏ liền hí hửng nói « Nếu vậy, em xin vui mừng tiếp tục hát!”
Nhưng vị Thiên thần lớn liền lắc đầu « Không, em sẽ không còn tiếp tục hát nữa. Từ hôm nay trở đi, em sẽ mang Hài Nhi trong mang cỏ và sự bình an của Thiên Chúa đến cho nhân loại. Ngày đêm em sẽ không được mỏi mệt đến với họ, gõ vào cửa nhà họ và đặt để vào con tim họ sự khao khát tìm đến với Hài Nhi. Em phải luôn luôn có mặt trong các buổi tọa đàm, các cuộc bàn hỏi khó khăn vất vã của họ và trong những lúc họ cãi cọ la lối với nhau thì đừng vội đưa ra ý kiến này ý kiến nọ! Họ sẽ đuổi em ra khỏi nhà, nhưng em cứ kiên nhẫn ngồi chờ trước cửa nhà họ. Em phải che chở những kẻ vô tội dưới đôi cánh của em và mang những tiếng khóc than của bao người bất hạnh về Thiên Quốc cho chúng ta. Em sẽ không còn hát ca gì nữa hết. Trái lại, em sẽ phải khóc than nhiều!”
Giữa những lời nói nghiêm trọng như thế, vị Thiên thần nhỏ trước hết hãy còn bé tí, nhưng rồi từ từ lớn và càng lớn lên, đến nỗi chính vị Thiên thần cũng không để ý. Thoạt đầu, vị Thiên thần không muốn nhận lãnh trách nhiệm khó khăn đó, nhưng các vị Thiên thần bạn khác nói « Anh cứ nhận sứ mệnh và lên đường xuống với nhân loại đi. Những lời ca của chúng tôi sẽ đồng hành với anh, để anh không bao giờ quên được nữa là trong đêm nay bình an chân thật đã được ban cho thế gian!”
Thế là vị Thiên thần hòa bình của chúng ta từ giã Thiên cung, đi khắp nơi trên thế giới và bắt đầu ra tay hoạt động. Từ đó vị Thiên thần đã thi hành sứ mệnh của mình một cách thật tuyệt vời Ngài đã lo lắng cho niềm khát vọng hòa bình không còn bao giờ phai nhạt nữa, trái lại càng ngày càng phát triển mạnh mẽ, đến nỗi tất cả mọi người đều nỗ lực tìm kiếm vả kiến tạo hòa bình. Những ai mở cửa lòng cho vị Thiên thần hòa bình và thành tâm cộng tác với ngài, liền bổng nhiên nghe tự đáy lòng mình một bản hòa ca du dương huyền diệu của các Thiên thần, động viên họ và làm cho họ thêm can đảm trong việc hiện thực công cuộc kiến tạo một nền hòa hòa bình chân chính giữa tất cả mọi người!”
(Trích trong D. Steinwede, Vom Engel, der nicht singen sollte. Die schönsten Weihnachtsgeschichten, Gütersloher Verlagshaus Gerd Mohn 1990.)
Ðại lễ Giáng Sinh, một đại lễ Kitô giáo của ơn phúc Thiên Chúa tuôn đổ trên nhân loại Ơn Hòa Bình! Ðể hiểu và sống trọn ơn đó, chúng ta hãy theo dõi câu chuyện sau đây:
“Trong khi đại ca đoàn Thiên thần vui mừng múa nhảy và ca hát nhịp nhàng trên cánh đồng Bê-lem ‘Vinh Thiên Chúa trên các tầng trời và bình an dưới thế cho mọi người dương gian!’ bỗng nhiên một vị Thiên thần nhỏ đã ngừng hát. Thấy thế, những vị Thiên thần bạn đứng bên cạnh cảm thấy mất hứng và cũng không chịu tiếp tục hát nữa. Sự im lặng cứ thế lan ra cách nhanh chóng, gần như làm lung lay cả ca đoàn Thiên quốc, nếu như các vị Thiên thần lớn tuổi và có tiếng hát mạnh mẽ không tìm cách hát thay vào để ngăn cản sự cắt quãng đột ngột của bài hát. Sau đó một trong các vị lớn tuổi đi tìm hiểu lý do của sự cố. Ngài đến bên vị Thiên thần nhỏ và nghiêm nghị hỏi « Tại sao em không muốn tiếp tục hát nữa?” Vị Thiên thần nhỏ bèn lễ phép trả lời « Dạ, em rất muốn hát chứ! Và em đã hát hết câu ‘Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời’. Nhưng khi đến câu ‘Bình an dưới thế cho mọi người dương gian’ em không sao tiếp tục hát được nữa. Bởi vì có lần em đã trông thấy có quá nhiều quân lính Roma đang trú đóng miền Bê-lem này cũng như ở nhiều nước khác nữa, họ đã luôn luôn gây ra chiến tranh và bao nhiêu điều khủng khiếp khác, họ sát hại các trẻ sơ sinh, các bà mẹ và cả những ông bà già, để mọi người sợ mà tuân theo mệnh lệnh bất công của họ, chứ không dám kêu ca phản đối, và họ gọi đó là nền hòa bình thịnh vượng của đế quốc Roma. Ngoài ra, còn ngự trị trên khắp thế giới nào là cãi cọ, tranh chấp, bạo động, thù hằn giữa con người với nhau. Cả giữa những người được gọi là trí thức, những học giã, những người được học nhiều biết rộng, cũng vì bất đồng quan điểm về chính trị, văn hóa, xã hội hay tôn giáo, v.v.. mà đâm ra hận thù, ghen ghét và bài trừ, thủ tiêu lẫn nhau. Phải chăng người ta có thể gọi đó là hòa bình, là bình an, cho mọi người đang sống trên dương gian? Phần em, thú thật, em không sao tiếp tục chỉ hát trên đầu môi chóp lưỡi những điều không đúng sự thật như thế được. Em không thể đi ngược lại sự xác tín của lòng em”. Nghe thế, một số Thiên thần trẻ đứng gần đó liền vổ tay hoan hô! « Im lặng! hãy hát tiếp đi!” vị Thiên thần lớn tuổi la lớn, và đưa vị thiên thần nhỏ ra một bên và nói nhỏ « Em chưa biết hết những gì đã xảy ra trong đêm nay tại Bê-lem cả. Em đã nắm vững hết mọi nỗi đau khổ của toàn thế nhân loại trong tay chưa?” Vị Thiên thân nhỏ bào chữa «Em không khẳng định là em hiểu hết tất cả mọi sự. Tuy nhiên em ghi nhận là có sự khác biệt giữa những điều chúng ta hát với những điều thực tế trên trái đất. Và sự khác biệt đó đối với em là quá lớn, em không sao chịu đựng lâu được sự căng thẳng đó”.
Vị Thiên thần lớn im lặng nhìn vị Thiên thần nhỏ một hồi lâu, rồi nói « Ðồng ý, em không chịu đựng được sự chia rẽ giữa trời và đất. Nhưng em hãy biết rằng trong đêm hôm nay tình trạng chia rẽ đó vừa được xóa bỏ. Hài Nhi vừa được sinh ra và đang nằm trong máng cỏ kia sẽ mang sự an hòa Thiên quốc của chúng ta xuống cho mọi người trên trái đất. Vì thế, chúng ta mới hát ca vui mừng, mặc dù đa số nhân loại chưa nghe nói tới và chưa hiểu được mầu nhiệm đó!” Nghe thế, vị Thiên thần nhỏ liền hí hửng nói « Nếu vậy, em xin vui mừng tiếp tục hát!”
Nhưng vị Thiên thần lớn liền lắc đầu « Không, em sẽ không còn tiếp tục hát nữa. Từ hôm nay trở đi, em sẽ mang Hài Nhi trong mang cỏ và sự bình an của Thiên Chúa đến cho nhân loại. Ngày đêm em sẽ không được mỏi mệt đến với họ, gõ vào cửa nhà họ và đặt để vào con tim họ sự khao khát tìm đến với Hài Nhi. Em phải luôn luôn có mặt trong các buổi tọa đàm, các cuộc bàn hỏi khó khăn vất vã của họ và trong những lúc họ cãi cọ la lối với nhau thì đừng vội đưa ra ý kiến này ý kiến nọ! Họ sẽ đuổi em ra khỏi nhà, nhưng em cứ kiên nhẫn ngồi chờ trước cửa nhà họ. Em phải che chở những kẻ vô tội dưới đôi cánh của em và mang những tiếng khóc than của bao người bất hạnh về Thiên Quốc cho chúng ta. Em sẽ không còn hát ca gì nữa hết. Trái lại, em sẽ phải khóc than nhiều!”
Giữa những lời nói nghiêm trọng như thế, vị Thiên thần nhỏ trước hết hãy còn bé tí, nhưng rồi từ từ lớn và càng lớn lên, đến nỗi chính vị Thiên thần cũng không để ý. Thoạt đầu, vị Thiên thần không muốn nhận lãnh trách nhiệm khó khăn đó, nhưng các vị Thiên thần bạn khác nói « Anh cứ nhận sứ mệnh và lên đường xuống với nhân loại đi. Những lời ca của chúng tôi sẽ đồng hành với anh, để anh không bao giờ quên được nữa là trong đêm nay bình an chân thật đã được ban cho thế gian!”
Thế là vị Thiên thần hòa bình của chúng ta từ giã Thiên cung, đi khắp nơi trên thế giới và bắt đầu ra tay hoạt động. Từ đó vị Thiên thần đã thi hành sứ mệnh của mình một cách thật tuyệt vời Ngài đã lo lắng cho niềm khát vọng hòa bình không còn bao giờ phai nhạt nữa, trái lại càng ngày càng phát triển mạnh mẽ, đến nỗi tất cả mọi người đều nỗ lực tìm kiếm vả kiến tạo hòa bình. Những ai mở cửa lòng cho vị Thiên thần hòa bình và thành tâm cộng tác với ngài, liền bổng nhiên nghe tự đáy lòng mình một bản hòa ca du dương huyền diệu của các Thiên thần, động viên họ và làm cho họ thêm can đảm trong việc hiện thực công cuộc kiến tạo một nền hòa hòa bình chân chính giữa tất cả mọi người!”
(Trích trong D. Steinwede, Vom Engel, der nicht singen sollte. Die schönsten Weihnachtsgeschichten, Gütersloher Verlagshaus Gerd Mohn 1990.)