View Full Version : Thư chung của Đức Giám Mục P.X Nguyễn văn Sang
Đamien
13-01-2007, 08:26 AM
THÁI BÌNH VÀ NĂM THÁNH TẠ ƠN
THÀI BÌNH -- Sáng nay, thứ Hai ngày 01/01/2007 – Lễ kính Đức Trinh Nữ Maria Mẹ Thiên Chúa, giáo phận Thái Bình long trọng khai mạc Năm Thánh thứ ba – Năm Thánh Tạ Ơn.
Đúng 9 giờ đoàn đồng tế tiến ra lễ đài Đức Mẹ La Vang, với sự hiện diện của Đức Cha Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Sang (chủ tế); các Linh mục; nam nữ tu sĩ và hàng ngàn giáo dân về từ khắp các giáo xứ giáo phận.
Một hồng ân lớn lao đến với giáo phận Thái Bình, đó là Tòa Thánh đã rộng tay ban phép cho Đức Giám Mục và con dân Thái Bình được hưởng ba Năm Thánh liên tục, đó là:
Năm 2005: Năm Sám Hối và Canh Tân
Năm 2006: Năm Kiến Thiết và Xây Dựng
Năm 2007: Năm Tạ Ơn
Bài giảng Thánh lễ hôm nay, Đức Cha khuyên giáo dân trong giáo phận hãy dâng Thiên Chúa lời cảm tạ, nhất là trong Thánh lễ. Vì Thiên Chúa đã ban cho giáo phận được rất nhiều ơn trọng đại như:
Mở ba Năm Thánh;
Xây dựng ngôi nhà thờ Chính Tòa mới;
Bệnh xá Phan sinh dành cho người nghèo đã khánh thành và đưa vào sử dụng;
Cả giáo phận chầu Thánh Thể trong suốt năm 2007; và còn nhiều ơn khác nữa không thể kể hết ra được.
Cuối bài giảng Đức Giám mục chúc mọi thành phần dân Chúa trong giáo phận một năm mới khang an, thịnh vượng và thánh đức.
Điều đặc biệt trong Thánh lễ hôm nay là sau khi Đức Giám Mục chia sẻ Lời Chúa xong, khi đến phần bàn tiệc Thánh Thể mới lắp ghép bàn thờ. Xin nhắc lại: sau Thánh lễ khai mạc Năm Thánh 2006, bàn thờ lắp ghép bởi những hộp nhỏ được chia cho 64 giáo xứ trong giáo phận đón nhận về xứ mình. Tùy lòng hảo tâm mỗi người trong giáo xứ góp “những đồng tiền bà góa” giúp kiến thiết công trình nhà thờ Chính Tòa. Lúc này đây, mỗi giáo xứ có một vị đại diện mang chiếc hộp lên dâng cho Đức Giám mục, như thưa với Đức Giám mục rằng: Thưa Đức Cha, đây là tấm lòng của mỗi con chiên trong giáo xứ, chúng con góp một phần nhỏ bé của mình vào công trình kiến thiết ngôi Thánh Đường Mẹ, như của lễ đơn sơ chân thành dâng lên Thiên Chúa.
Kết thúc Thánh lễ, cha Giêrônimô Nguyễn Phúc Hạnh - Tổng Đại Diện giáo phận cám ơn Đức Cha, quý Cha và mọi thành phần trong giáo phận, đã giúp ban tổ chức tổ chức thật tốt đẹp Thánh lế khai mạc Năm Thánh Tạ Ơn này.
Nguyện xin Mẹ Maria La Vang cầu bầu cùng Chúa, ban cho giáo phận Thái Bình chúng con muôn phúc lành thiêng liêng, để mỗi người tín hữu trong giáo phận trở nên những chứng nhân sống động, và đem Chúa đến cho nhiều người chưa nhận biết và đón nhận Thiên Chúa.
Trường Giang
Đamien
14-01-2007, 09:41 AM
Các Anh Em ''Nam Tu'' tại giáo phận Thái Bình họp mặt
THÁI BÌNH -- Sáng ngày 29/12/2006, tại nhà nguyện Toà Giám Mục Thái Bình diễn ra Thánh lễ kính thánh Giuse Khang - Bổn mạng anh em “Nam tu” giáo phận Thái Bình. Đức Cha Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Sang chủ sự Thánh lễ đồng tế cùng với sự hiện diện của 8 Linh mục và 55 anh em nam tu giáo phận Thái Bình.
Xin ghi chú ở đây rằng, nếu gọi anh em là “Tu sĩ” e rằng chưa chuẩn nghĩa, vì những anh em này không có đời sống chung (cộng đoàn), và cũng không có lời khấn cụ thể, nên cho phép được tạm gọi là “Nam tu”. Họ là những người sống tại các giáo xứ, hay ở cùng và giúp các cha xứ trong nhiều lãnh vực như: dạy Giáo lý, dạy hát, tổ chức các công việc của giáo xứ… Tuy làm việc âm thầm nơi mỗi giáo xứ, nhưng công việc của họ hết sức lớn lao, góp phần làm nên sự thành công nơi giáo xứ cùng với cha xứ.
Hiện nay số anh em nam tu trong toàn giáo phận có khoảng 60 anh em. Cứ mỗi thứ tư đầu tháng, các anh em tâp trung về TGM tĩnh tâm, đồng thời để sẻ chia cho nhau những kinh nghiệm trong công tác giúp cộng đoàn nơi giáo xứ. Sau đó anh em Chầu Thánh Thể tại nhà nguyện, chiều trở về nơi nhiệm sở của mình.
Trong bài giảng Thánh lế sáng nay, Đức Cha nhấn mạnh đến ba vấn đề mấu chốt, đòi buộc nơi mỗi anh em nam tu, đó là:
Anh em phải thánh hoá bản thân
Anh em phải nên chứng nhân cho Chúa ngay ở xã hội hôm nay
Anh em phải có tình yêu thương đối với những người đau bệnh, già yếu…
Ngoài ra anh em phải chiếu toả đời sống của anh em, là một tông đồ của Chúa cho mọi người chung quanh, kể cả những người có đức tin hay chưa có đức tin, được cụ thể hoá như trong bức thư chung của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam năm nay là vấn đề “Sống Đạo”.
Sau Thánh lễ anh em chụp hình lưu niệm và trở về nhiệm sở của mình, trong lòng hân hoan ngập tràn niềm vui. Anh em luôn khắc ghi lời nhắn nhủ của Đức Cha giáo phận “Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5,48).
Trường Giang
Đamien
14-01-2007, 09:47 AM
Bài chia sẻ tâm tình của vị giám mục nhân dịp cung hiến một thánh đường mới
THÁI BÌNH -- Sau đây là bài chia sẻ của Đức Cha Nguyễn văn Sang nhân dịp cung hiến thánh đường giáo xứ Cao Mại:
Kính thưa Cha Chính Giáo phận,
Kính thưa Cha Chính Cố Đại diện tại Miền Nam Việt Nam,
Kính thưa Cha Phó Bề Trên Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, cũng là Cha Quí Hương của Giáo xứ này,
Kính thưa Cha Bề Trên Dòng Chúa Cứu Thế thành phố Hà Nội
Kính thưa các Cha, các Bề Trên, các nam nữ tu sĩ, các cấp chính quyền, các tôn giáo bạn, anh chị em giáo hữa và đồng bào thân mến,
Hôm nay là ngày long trọng của Giáo xứ Cao Mại - Cung hiến Thánh Đường cho Thiên Chúa. Chúng ta đã nghe đọc những trang sử vừa vui mừng, vừa đau khổ, vừa thành công, vừa thất bại của giáo xứ từ khi lập nghiệp cho đến bây giờ; đã trải qua biết bao gian nan khốn khó, nhưng đồng thời cũng đã nhận lãnh biết bao an ủi, đỡ nâng của chính Chúa cách này hay cách khác, và nhất là qua các đấng bậc coi sóc Giáo phận cũng như Giáo xứ này. Chúng ta đã có những bài học xương máu từ mấy trăm năm khi nhìn về quá khứ, nhưng chưa có ngày nào chúng ta cảm thấy trọng đại bằng ngày hôm nay. Trong dĩ vãng chúng ta đã xây nhà thờ, đã khánh thành và làm phép nhà thờ; chúng ta đặt tượng đài, thu góp những vật liệu nhất là sau những lần nhà thờ bị phá hoại…nhưng hôm nay chúng ta cung hiến Ngôi Nhà Thờ này cho Thiên Chúa, đó là một biến cố quan trọng nhất, vô tiền khoáng hậu trong lịch sử giáo xứ. Vậy, cung hiến Nhà Thờ cho Thiên Chúa nghĩa là gì? Nghĩa là chung lòng chung sức với nhau hiến dâng Ngôi Nhà Thờ này để là của thuộc riêng về Thiên Chúa. Chúa là Đấng Thánh, là Đấng cầm quyền cai trị muôn loài muôn vật, là Chủ hết mọi loài mọi vật, thánh hiến là tuyên bố những điều đó nhưng đồng thời cũng thực hiện những điều đó để cho lễ vật của chúng ta dâng lên Thiên Chúa thuộc về Ngài.
Thiên Chúa nhận lấy một vật dụng cũng như nhà thờ là của riêng Chúa nghĩa là thế nào? Nghĩa là Chúa sẽ ban xuống cho vật đó, cho ngôi nhà thờ đó muôn vàn ơn phúc. Khi đi mừng tân gia hay dự lễ khai trương trụ sở, công ty, tập đoàn… ta thấy thật vui mừng, vĩ đại, nhưng ăn thua gì khi chúng ta cung hiến một ngôi nhà thờ cho Thiên Chúa. Những sự kiện trần gian này chỉ xảy ra trong một khoảng thời gian, không mấy khi kéo dài muôn thế hệ, lần mở lại lịch sử những nền văn minh như Hy Lạp, La Mã, Trung Quốc, hay nhân vật lẫy lừng như Thành Cát Tư Hãn…nghìn năm một thủa cũng đã qua đi, chỉ có mình Thiên Chúa là bền vững, chỉ những biến cố và sự kiện thuộc về Thiên Chúa mới bền vững mà thôi.
Chúng ta vừa mừng Lễ Noel và cũng đã được nghe bức thư của Đức Giám mục gửi cho anh chị em Giáo phận trong dịp này; không phải chúng ta mừng một lễ hội trần gian: hát hò, nhảy múa, Ông già Noel phát quà… mà là một kỉ niệm, một kỉ niệm vô tiền khoáng hậu, tức là không có kỉ niệm nào mà chúng ta nhớ tới được trọng vọng như vậy; không có sức mạnh nào làm lay động cả vũ trụ này như vậy. Đó không chỉ là một kỉ niệm, mà còn là một thực tại. Chúa vẫn sinh ra mọi ngày, mọi giây, mọi phút trong tâm hồn mỗi người để mỗi chúng ta có thể là đối tượng cho Mùa Noel kéo dài mãi. Trong Giáo hội cũng vậy, việc chúng ta cung hiến ngôi nhà thờ này cho Thiên Chúa là một sự kiện, một biến cố siêu nhiên có tính bền vững, phong phú và thánh thiện mà chúng ta không thể nào hiểu hết nổi.
Khi làm phép nước để rảy trên bàn thờ và nhà thờ, chúng ta đã cầu xin Thiên Chúa thánh hóa chúng ta và ngôi nhà thờ này để nhờ đó chúng ta được lĩnh nhận các bí tích, gặp gỡ Thiên Chúa và anh em như lời Người đã phán: “ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ” (Mt 18,20). Chúng ta đến nhà thờ để được nghe và học hỏi Lời Chúa, đó là ánh sáng soi đường và bổ dưỡng cho chúng ta để chúng ta có thể sống như lời Chúa Giêsu Kitô đã nói: sống dồi dào và sung mãn hơn (x.Ga 10,10).
Chúng ta thường nói với nhau rằng: chúng ta phải bay lên! Nhưng bay lên thế nào được, nếu thân xác con người với tất cả tội lỗi, tất cả những tính mê nết xấu, tất cả những điều trần tục níu kéo chúng ta lại, chẳng những không bay lên được mà có khi còn đổ ngã nữa là khác. Vì vậy, tôi đã từng nói với những vị có chức quyền ở trong nước: muốn bay lên thì phải có tinh thần, phải có tín ngưỡng, phải có tôn giáo, phải có văn hóa… vì đó là động lực giúp con người bay lên; thế còn nguyên vật chất thế gian này không thể bay lên được vì nó nặng nề. Anh chị em biết, chúng ta không thể nào bay lên được nếu chúng ta không có một tinh thần đạo hạnh. Người ta cũng nói rằng, những người sống theo vật chất thì thường đi xuống và bị gọi là thoái hóa; chỉ có tinh thần, lòng đạo đức mới giúp chúng ta bay lên được mà thôi. Do đó, nhà thờ chính là nơi đào tạo con người vì nhờ vào Lời Chúa là đèn soi muôn bước chân, là lương thực bổ dưỡng… để cho con người được bay lên, để cho con người được thanh thoát, để cho con người được sống và sống dồi dào sung mãn.
Ngoài ra, chúng ta còn vào nhà thờ để lĩnh thụ các Bí tích, được trở nên con người mới nhờ vào phép Rửa tội. Không có một con người mới nào sánh được với con người mới của chúng ta khi lĩnh thụ phép Rửa tội vì trở nên con cái Chúa, là hoàng tử của Chúa nhưng không theo nghĩa ở đời này: “con vua thì lại làm vua, con bác sãi chùa thì quét lá đa”. Làm con Chúa có một ý nghĩa mà chúng ta không thể tưởng tượng được. Chúng ta được trở nên trong sạch khi có lòng ăn năn hối cải và chịu phép Giải tội. Chúng ta rước Mình Máu Thánh Chúa, cả Thiên Tính lẫn Nhân tính ngự vào linh hồn chúng ta, ở với chúng ta như lời chúa đã phán: “ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy” (Ga 6,56–57)… Chúng ta vào nhà thờ lĩnh thụ bí tích là như vậy.
Đamien
14-01-2007, 09:48 AM
Tình thương của Thiên Chúa chan hòa trong thánh đường vì Ngài ở giữa chúng ta và chúng ta ở với nhau. Thánh đường không phải là nơi tập họp những người ăn trộm ăn cắp, xì ke ma túy…cho nên người ta thường nói, có lẽ trong hoàn cảnh xã hội hiện nay thì chỉ có mỗi nhà thờ là không có ôm, còn ở đâu cũng ôm: nào là café ôm, bia ôm, karaoke ôm,...chỉ nhà thờ của chúng ta mới có tình yêu thương trong sạch. Cho nên, khi khánh thành ngôi nhà thờ là chúng ta khánh thành một trung tâm làm cho con người trở nên thánh thiện trong sạch, huy hoàng tráng lệ, nhất là ngôi nhà thờ cao mại lại có một ý nghĩa lịch sử rất lớn, một ngôi nhà thờ tượng trưng cho tình bác ái yêu thương. Người xưa có câu: “Phú Linh quằn quại, Cao Mại đau thương” ý nói: Phú Linh và Cao Mại tượng trưng cho sự chém giết lẫn nhau. Tôi nhớ, khi đến đây để đặt viên đá đầu tiên thì tôi cứ tưởng rằng mình đang đứng trên mảnh đất thấm máu tổ tiên. Để được xây nhà thờ, tôi nhớ là tôi đã phải xin mãi trung ương mới cho vì họ nói rằng: nhà thờ này tượng trưng cho sự hiềm khích giữa lương với giáo nên chỉ để làm kỉ niệm. Tôi nói rằng: kỉ niệm cái gì chứ kỉ niệm một sự xấu thì kỉ niệm làm gì? Kỉ niệm những gì là tốt đẹp chứ không phải kỉ niệm đánh nhau hay chém giết nhau. Chúng ta có thể nói với con cháu mình rằng đây là kỉ niệm ông bà, cha mẹ mày đánh nhau không? Chúng ta cũng là con Hồng cháu Lạc, máu đỏ da vàng, cũng là con người Việt Nam, xóm làng với nhau, xúm lại xây dựng một ngôi nhà thờ kỉ niệm tình bác ái yêu thương thì hơn. Cuối cùng họ đã nghe tôi giải thích như vậy thì đồng ý và cho tôi xây lại ngôi nhà thờ này. Trong thánh lễ đặt viên đá khởi công xây dựng nhà thờ, chúng ta đã mời ông chủ tịch, ông mặt trận, ông thượng toạ và chúng ta ôm hôn nhau trên bàn thờ cũng như ở dưới nhà thờ. Nghĩa cử đó tôi cũng đã kể cho khắp năm châu bốn bể nghe và người ta rất yêu mến. Nhà thờ cao mại này, hôm nay chúng ta cung hiến nó đã có một kỉ niện trong lịch sử là nhà thờ yêu thương và bác ái. Một ngôi nhà thờ mà không đào tạo được, không nuôi dưỡng được sự khoan dung, tình yêu thương thì ngôi nhà thờ ấy bỏ đi, vứt đi được rồi. Bên trong nhà thờ không được giảng dạy sự oán thù, sự chia rẽ mà là nơi chủ trương tình yêu thương, là nơi khoan dung tha thứ cho nhau thì mới xứng đáng, xứng danh dành cho Thiên Chúa. Đó cũng là Lời Chúa đã nói với chúng ta qua bài Phúc âm ngày hôm nay: “…giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong Thần Khí và Sự Thật” (Ga 4,23). Tuy nhiên chúng ta không thể ngồi trong ngôi nhà thờ này mãi được; chúng ta sốt sắng đạo đức đến đâu mặc lòng cũng phải ra khỏi nhà thờ này, để đi xây dựng một ngôi nhà thờ mới trong lòng chúng ta ở hết mọi nơi mọi chỗ trong sự thật và trong tinh thần. Đã đến lúc Chúa Giêsu Kitô và đã đến lúc ngôi nhà thờ ấy phải là mỗi người chúng ta. Ngôi nhà thờ ấy là nơi chúng ta làm chứng cho sự thật, là nơi thực thi tinh thần yêu thương và bác ái. Cho nên hôm nay cung hiến ngôi nhà thờ xứ Cao Mại này là một dịp tốt cho chúng ta cảm tạ đội ơn Chúa, nhớ lại những ơn lành Chúa đã ban trong suốt 300 năm lịch sử; đồng thời chúng ta cũng học được những bài học tốt lành để làm thế nào biến chúng ta cũng trở nên một ngôi nhà thờ đáng để dâng kính cho Thiên Chúa, là Đấng duy nhất thánh thiện và có quyền trên hết mọi loài mọi vật.
Sau nữa, chúng ta cũng vun trồng tình yêu thương tha thứ, bác ái khoan dung ở trong ngôi nhà thờ này và hãy đem lý tưởng đó đi hết mọi nơi trên thế giới như lời Chúa đã dạy: “anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần” (Mt 28, 19), nghĩa là để cho mọi người cũng được đắm chìm trong tình yêu thương của Thiên Chúa Ba Ngôi; nghĩa là mỗi người chúng ta trở nên một đền thờ cho Thiên Chúa Ba Ngôi ngự. Đấy là điều kiện để cho mỗi người Công Giáo chúng ta hợp với tất cả mọi người thiện chí nâng tâm hồn lên với Chúa, hướng tâm hồn lên với Chúa mà hát mừng ngợi khen Chúa ở trong đền thờ vĩnh viễn ở trên Nước trời. Amen.
+GM F.X. Nguyễn Văn Sang
Đamien
15-01-2007, 06:55 PM
THƯ CHUNG CỦA ĐỨC GIÁM MỤC PHANXICÔ XAVIÊ NGUYỄN VĂN SANG
Gửi: Các linh mục, Nam nữ tu sĩ, Chủng sinh và giáo dân giáo phận Thái Bình
NHÂN DỊP KHAI MẠC NĂM THÁNH TẠ ƠN
NĂM CUỐI CÙNG TRONG 3 NĂM THÁNH CỦA GIÁO PHẬN
ĐƯỢC TÒA THÁNH BAN PHÉP
1 /1/2007
Anh chị em thân mến.
Trước khi chia sẻ với nhau những tâm tình trước thềm năm mới 2007, một năm Tạ Ơn đầy ân phúc, chúng ta hãy mượn lời Thánh vịnh 19 mà hát lên rằng:
“Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa
không trung loan báo việc tay Người làm
ngày qua mách bảo cho ngày tới
đêm này kể lại với đêm kia.
Chẳng một lời mội lẽ, Chẳng nghe thấy âm thanh,
mà tiếng vang đã dội khắp hoàn cầu
và thông điệp loan đi tới chân trời góc biển. (Tv 19,1-5)
Tin gì vừa được loan báo trang trọng đến thế. Thông điệp nào mà được phổ biến âm vang cả vũ trụ, tới chân trời góc biển. Trước hết, theo thần học, đó là Tin vui trên hết mọi tin vui; tin Đấng Cứu Thế ra đời và mang lại ơn cứu chuộc cho mọi loài. Nhưng chúng ta cũng có thể áp dụng nghĩa hẹp cho giáo phận chúng ta, giáo phận Thái Bình nghèo hèn nằm nép ở biển đông trên bản đồ Việt Nam hình chữ “S”. Đó là Tin vui của Giáo phận đã hoàn thành tốt 2 năm thánh và chuẩn bị làm tốt hơn nữa năm thánh cuối cùng : NĂM THÁNH TẠ ƠN 2007.
Tin này đã từng làm chấn động nhiều nơi trong và ngoài nước. Âm vang của nó lan rộng nhiều nơi, bay cả lên vũ trụ mênh mông do các tin điện tử lên mạng khắp hoàn cầu.
Đó là tin cả giáo phận, nơi gồm Đức Giám Mục Chủ chăn cùng với các linh mục, nam nữ tu sĩ, với toàn thể các cộng đoàn giáo dân trong các xứ họ; các đoàn thể như : Huynh đoàn Đaminh, các Ban Hội Đồng Mục vụ, các Hộ gia trưởng, Hiền mẫu, Phụ nữ, Thanh thiếu niên, tất cả một lòng một dạ ăn năn sám hối, xin lỗi mọi thành phần, mọi tầng lớp nhân dân, trong đạo, ngoài đời, và hòa giải, đoàn kết yêu thương mọi người. Tất cả thay phiên nhau tiến hành suốt cả một năm thánh thứ I, gây nên phong trào hòa giải với nhau, với mọi người, tạo nên Tình Bác Ái Chúa Kitô và thi đua làm việc Bác ái xã hội. Phong trào và thực tế này gây ảnh hưởng và tiếng vang lớn lao đến nỗi Chủ tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã tặng Huân chương Đại đoàn kết dân tộc cho Đức Giám Mục và toàn thể giáo phận cũng như nhân dân tỉnh Thái Bình.
Cũng là Tin vui và thông điệp lớn lao khi chúng ta khai mạc và kết thúc Năm Thánh II – NĂM THÁNH KIẾN THIẾT VÀ XÂY DỰNG tinh thần cũng như vật chất.
Suốt một năm qua, biết bao công trình được xây dựng nên các thánh đường xứ họ, to nhỏ khác nhau. Các nhà xứ, nhà giáo lý được khánh thành đưa vào sử dụng, là nơi khang trang đẹp đẽ nhằm kiến tạo những ngôi đền thờ cho Chúa ngự trị.
Nhất là cảm động khi nhìn ngắm những dòng người không ngớt trong các thánh đường ngày lễ trọng, họ xếp hàng dâng những đồng tiền bà góa bé nhỏ, đượm những giọt mồ hôi lao công vất vả, song đầy phấn khích và niềm vui được hiến dâng cho Chúa, xây dựng ngôi nhà cho Chúa ngự trị và ban phát mọi ơn lành xuống cho đoàn con. Chúng ta muốn nói tới công trình kiến thiết Ngôi Thánh đường nguy nga hoành tráng của giáo phận, nơi có Ngai tòa Giám mục của Đấng Chủ chăn giáo phận Nhà Thờ Chính Tòa Thái Bình.
Đó là niềm tự hào, tượng trưng cho ba nhân đức trổi vượt của người Công giáo Thái Bình trong thế kỷ 21 này sẽ mãi mãi ghi tên vào lịch sử, là thành quả của mọi cố gắng của cả cộng đoàn dưới những cơn mưa hồng ân Thiên Chúa. Chúng ta hy vọng năm nay – 2007, trước tháng 9 Dương lịch, chúng ta có niềm vui được cung hiến và khánh thành.
Còn nói gì tới những xây dựng và kiến thiết trong tâm hồn mỗi người do ơn Chúa khởi xướng, đã đâm hoa kết trái và tỏa lan mùi thơm các nhân đức. Cụ thể một biến cố lạ thường trong lịch sử của giáo phận : 25 giáo họ được sắc phong của Đức Giám mục nâng lên hàng giáo xứ, cộng với 64 xứ vẫn có từ thời chia giáo phận năm 1936 từ giáo phận Bùi Chu. 25 bông hoa nở ra từ thân cây đầy nhựa sống Thái Bình sẽ lớn mạnh và kết trái thơm ngon bổ dưỡng cho đoàn chiên.
Chúng ta sẽ thu lượm tất cả các thành công “kiến thiết và xây dựng” đó vào các phần bàn thờ đã phân chia ngày 1/1/2006, để ráp nối thành một bàn thờ chứa đựng “công lao khó nhọc” của toàn dân Chúa Thái Bình, dâng lên Thiên Chúa làm của Lễ Tạ Ơn quí giá.
Năm 2007 sẽ là năm thánh cuối cùng trong số 3 năm thánh dùng để tạ ơn. Lời trong kinh Tiền tụng nói : “Lời chúng con cảm tạ Chúa, chẳng thêm gì cho Chúa, nhưng đem lại ơn cứu độ cho chúng con”. Thật thế! Chúa là Đấng hoàn hảo, giầu có vô cùng không thiếu thứ gì, không cần đến lời cảm tạ của chúng ta, nên chúng ta không thể cảm tạ Chúa cho xứng đáng được.
Chỉ có một cách để tạ ơn Chúa là xin chính Chúa Tạ Ơn Thiên Chúa cho chúng ta. Đó là hợp cùng Ngôi Hai Thiên Chúa, là Chúa thật và cũng là Người thật đã nhập thể cứu độ chúng ta.
Chính Chúa Giêsu hằng không ngớt tạ ơn Thiên Chúa thay cho chúng ta và với chúng ta trong khi hoàn thành ơn cứu độ, nhất là từng giây từng phút trong Phép Thánh Thể, cũng gọi là Lễ Tạ Ơn.
Trong Phép Thánh Thể, Chúa Giêsu gồm cả thiên tính lẫn nhân tính hằng dâng lên Thiên Chúa Cha qua hình Bánh và hình Rượu, của Lễ Tạ Ơn tốt lành và quí giá nhất khiến Đức Chúa Cha vui lòng thích ý nhất.
Vậy khi chúng ta chỉ có thể tạ ơn Thiên Chúa bằng việc cử hành Phép Thánh Thể, Lễ Tạ Ơn mọi ngày trong Thánh lễ, nhất là chầu Thánh Thể. Vì thế, năm 2007 – Năm Tạ Ơn, là dịp cho chúng ta siêng năng dâng Thánh lễ và chầu Thánh Thể sốt sắng đặc biệt. Chúng ta sẽ có những chỉ dẫn ở phần thực hành trong thư chung này.
Một nhân vật đáng cho chúng ta lưu ý là nhờ cậy trong việc tạ ơn Thiên Chúa, đó là Đức Mẹ Maria, với tước hiệu Đức Mẹ Lavang.
Công đồng chung Vatican II đã dạy chúng ta về vai trò của Đức Mẹ rằng :
“Thực vậy, sau khi về trời, vai trò của Ngài trong việc cứu độ không chấm dứt, nhưng Ngài vẫn tiếp tục liên lỉ cầu bầu để đem lại cho chúng ta những ân huệ giúp chúng ta được phần rỗi đời đời. Với tình từ mẫu, Ngài chăm sóc những anh em của Con Ngài đang lữ hành trên dương thế và đang gặp bao nguy hiểm, thử thách, cho đến khi họ đạt tới hạnh phúc quê trời. Vì thế, trong Giáo Hội, Đức Nữ Trinh được kêu cầu qua các tước hiệu : Trạng Sư, vị Bảo Trợ, Đấng Phù Hộ và Đấng Trung Gian. Tuy nhiên phải hiểu các tước hiệu ấy thế nào để không thêm bớt gì vào vinh dự và quyền năng của Đấng Trung Gian duy nhất.” (Trích trong Giáo Hội, chương VIII, Đức Maria, số 62).
Như thế Đức Maria luôn luôn là Mẹ Trung gian giữa Thiên Chúa và Chúa Giêsu, và hằng cầu bầu cho chúng ta những ơn quí giá vô cùng, giúp chúng ta tạ ơn Thiên Chúa xứng đáng và hiệu quả.
Cách riêng, chúng ta là con rồng cháu tiên, những người Công giáo Việt Nam chúng ta lại tôn sùng Đức Mẹ với tước hiệu Đức Mẹ La Vang. Đức Mẹ đã hiện ra cách đây 200 năm để thương giúp con cái Đức Mẹ đang trong cơn gian nan khốn khó. Ngày nay, nơi chốn đó đã trở thành Linh địa La Vang, nơi có đền thánh Đức Mẹ với tầm mức quốc gia, hằng năm có lễ hội trọng thể với hàng chục vạn người tham dự để tôn vinh và cầu nguyện cùng Đức Mẹ tước hiệu La Vang.
Đamien
15-01-2007, 06:55 PM
Giáo phận chúng ta cũng đã nhiều gian nan thử thách được Đức Mẹ La Vang cầu cùng Thiên Chúa ban ơn giải thoát và nhiều hồng ân khác để sống đạo tốt lành trong xã hội ngày nay.
Đó là chúng ta nhờ lòng rộng rãi của anh chị em trong cộng đoàn giáo phận dâng cúng, chúng ta sẽ xây dựng một đền nhỏ kính Đức Mẹ La Vang ở cạnh Ngôi Nhà Thờ mới, để tạ ơn Đức Mẹ và để cùng tạ ơn Thiên Chúa, sau đó để làm nơi con cái thành tâm của Mẹ lại tới cầu khẩn Thánh danh Mẹ La Vang.
Sau cùng, để tạ ơn Thiên Chúa nhờ vào Chúa Giêsu hiện diện trong Thánh Thể và nhờ vào sự bầu cử trung gian của Đức Mẹ La Vang, chúng ta thực hiện điều đẹp lòng Chúa nhất trong các hành động đạo đức của chúng ta. Đó là chú tâm săn sóc anh chị em mình như chủ tâm săn sóc chính Chúa. Chúng ta hãy nghe Thánh Gioan trong thư của ngài lý luận: “Nếu nói : tôi yêu mến Thiên Chúa mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối, vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy” (1Ga 4,20).
Hơn nữa, trong hàng ngũ anh em chung quanh ta, chúng ta phải yêu thương giúp đỡ những người gặp đau khổ bệnh tật nhiều nhất. Yêu họ là yêu chính Chúa. Giúp đỡ họ chính là giúp đỡ Chúa. Chúng ta sẽ biết rõ hơn phải làm gì ở lãnh vực này trong phần thực hành.
Sau khi đã suy gẫm Giáo lý về việc tạ ơn Chúa qua Đức Mẹ tước hiệu La Vang, và tạ ơn Chúa qua việc chầu Thánh Thể suốt năm, nay chúng ta bước vào phần thực hành:
A- TÔN SÙNG ĐỨC MẸ LA VANG
Các ngày thứ Bảy trong năm, các xứ có thể cử hành trọng thể lễ Đức Mẹ La Vang vào bậc trọng (festum) và đi kiệu trọng thể, trừ khi trùng với các lễ trọng (xem đầu lịch). Kêu gọi các thành phần dân Chúa tham dự đầy đủ.
B- CHẦU THÁNH THỂ TẠ ƠN NĂM THÁNH CUỐI CÙNG 2007 VÀO CÁC NGÀY THỨ SÁU ĐẦU THÁNG
Tháng 1 : Các linh mục đảm trách.
Tháng 2 : Các nam tu đảm trách.
Tháng 3 : Các nữ tu đảm trách.
Tháng 4 : Huynh đoàn Đaminh đảm trách.
Tháng 5 :Hội hiền mẫu Công giáo đảm trách.
Tháng 6 : Thiếu nhi Thánh Thể đảm trách.
Tháng 7 : Ban Hành giáo đảm trách.
Tháng 8 : Giới trẻ đảm trách.
Tháng 9 : Gia trưởng đảm trách.
Tháng 10 : Ca đoàn đảm trách.
Tháng 11 : Ban Kèn đảm trách.
Tháng 12 : Ban Trống và Trắc đảm trách.
Thời gian : Từ 8 giờ sáng, thánh lễ đoạn chầu tới 16 giờ chiều.
Địa điểm : Nhà nguyện Tòa Giám Mục hoặc Nhà nguyện La Vang Nhà thờ lớn (nếu xong).
Ban điều hành :
Cha xứ Nhà thờ Lớn : Joseph Trần Xuân Chiêu
Cha Quản lý Tòa Giám Mục : Thomas Đoàn Xuân Thỏa
Cha Thư ký Tòa Giám Mục : Đaminh Đặng Văn Cầu
Các nam nữ tu sĩ Tu xá Thái Binh, xứ Nhà Thờ Lớn và Tòa Giám Mục Thái Bình
C- Trong các lễ, các buổi rước kiệu Đức Mẹ La Vang ngày thứ Bảy, các dịp chầu lượt Thánh Thể tại xứ họ và theo thứ tự trên, Tòa Giám Mục kêu gọi giáo dân đóng góp để thực hành Bác ái xã hội, cụ thể để duy trì bệnh xá người nghèo Phan Sinh tại Tòa Giám Mục Thái Bình. Các tiền lắc thu được hàng tuần phải nộp cho Tòa Giám Mục nơi Cha Quản Lý Thomas Đoàn Xuân Thỏa.
Để kết luận, chúng ta hãy nghe chính lời Chúa phán trong sách tiên tri Isaia : “Phải, các ngươi sẽ ra đi mừng rỡ hân hoan, rồi lũ lượt kéo về bình an vô sự. Trước mặt các ngươi, đồi núi sẽ cất giọng reo hò, cây cỏ ngoài đồng sẽ vỗ tay. Cây bách vươn cao thay bụi rậm, cây sim lớn mạnh thế tầm ma, để ĐỨC CHÚA được lừng danh nức tiếng, được ghi nhớ ngàn năm và truyền tụng muôn đời” (Isaia 55,12-13).
Vậy chúng ta sẽ ra đi trong năm 2007 hồng phúc này, để cao rao ngợi khen Thánh Danh Chúa và tạ ơn vô cùng Hồng Ân cao cả Chúa đã làm cho giáo phận trong suốt thế kỷ qua, nhất là trong những năm trọng đại gần đây, rồi chúng ta sẽ cùng nhau trở về... nhất là về nhà Cha chúng ta trên trời, được về trong vui mừng cùng cả vũ trụ, được đổi mới và được hoàn thành ơn cứu độ. Như vậy để Danh Thánh Chúa được nức tiếng ngợi khen cùng ghi nhớ ngàn năm và chúc tụng muôn kiếp. Amen.
Thái Bình ngày 25 tháng 12 năm 2006.
GIÁM MỤC THÁI BÌNH
+GM F.X. Nguyễn Văn Sang
vBulletin v3.5.2, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.