admin
03-03-2006, 03:41 PM
Tủi thân
(Mc 2,18-22 (http://www.dongcong.net/LoiChua-SuyNiem/BaiDocHangNgay/NamB/tn08b.htm))
1-
“Các môn đệ ông Gioan và các người Pharisêu”
Đoạn này xảy ra ngay sau việc Chúa Giêsu gọi Lêvi (Mc 2,14-15), một người thu thuế đang làm việc, đi theo làm môn đệ. Sau đó Ngài còn ngồi ăn chung với những người-bị-mang-tiếng-là-tội-lỗi, tại nhà Lêvi (Mc 2,15-17).
Quả thực mới ngót nghét một hai tuần đầu tiên rao giảng, Ngài đã làm những chuyện không đúng luật, không đúng chỗ và không đúng lúc, theo nhãn quan của các vị Biệt phái.
Gioan Tẩy giả có môn đệ đã đành, câu này cho chúng ta thấy các vị Biệt phái cũng có “môn đệ”.
Không hẳn là mọi thầy Biệt phái đều có môn đồ. Nhưng ít ra có một vài vị có môn sinh. Ngoài câu này, không còn chỗ nào khác trong Tin mừng nhắc đến chi tiết các vị Biệt phái có môn đệ.
“đang ăn chay ..”
Dịp lễ nào mà hai nhóm môn sinh ấy lại “đang ăn chay” ?
Mọi người Do thái chỉ có môt ngày ăn chay bắt buộc: ngày Sám Hối – Yom Kippur. Nhưng những ai sốt sắng, thành tín, đạo hạnh, thường ăn chay thêm vào những ngày thứ hai và thứ năm, từ 6 giờ sáng đến 6 giờ chiều.
Không có thêm một chi tiết nào khác trong bản văn cho chúng ta biết chúa Giêsu và các môn đệ đã “lỡ mất” một dịp ăn chay nào.
Nhưng khi bị chất vấn như thế, tại sao các Ngài lại không đưa ra lời tự vệ hay biện minh cho biết lý do tại sao các Ngài KHÔNG ăn chay ? Chi tiết này khiến chúng ta có thể tin rằng, ít ra đã có lần, các Ngài không tuân thủ các lề luật sẵn có ấy, hay ít ra đã không tuân theo theo một lề lối nghiêm ngặt hơn mức bình thường như Gioan và các quý vị Biệt phái và các đồ đệ của họ.
"Có người đến hỏi Đức Giê-su: "Tại sao các môn đệ ông Gio-an và các môn đệ người Pha-ri-sêu ăn chay, mà môn đệ ông lại không ăn chay?"
Tại sao lại có chuyện đem lối sống của các quý vị nhóm ký lục và các môn đệ của họ mà so sánh và thắc mắc với đồ đệ của Chúa Giêsu? Lý do nào dẫn đến xung khắc giữa Chúa Giêsu và các Ký lục khi Ngài mới rao giảng độ chừng chưa hết hai tuần lễ, đến nỗi có người tới kiếm chuyện “thắc mắc”?
Chẳng lẽ mới lên tiếng rao giảng chừng hai tuần lễ mà Chúa Giêsu đã tỏ ra xung khắc với những người Biệt phái rồi, khiến họ tới “phản pháo” lại?
Không. Theo Tin Mừng Luca, mãi về sau này, nghĩa là tận chương 18 câu 12 Chúa Giêsu mới đề cập đến thái độ giả hình của các vị biệt phái và ký lục khi ăn chay: “Người Pha-ri-sêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia.12 Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con.”
Thế thì tại sao cây muốn lặng mà gió chẳng đừng ? “Có người đến hỏi Đức Giê-su: "Tại sao... môn đệ ông lại không ăn chay?”
“Có người” ? Mà ai mới được chứ ?
“Người” đây là khách bàng quan, nhưng có óc nhận xét tinh tế, thấy sự khác biết giữa ba nhóm Thầy-Trò, nên nêu lên thắc mắc, mong có lời giải thích ?
Hay “người” đây là do ai phái tới, muốn nêu lên sự so sánh giữa chốn đông người, hầu làm bẽ mặt nhóm Thầy-Trò gốc gác từ Nagiareth, mới xuất hiện tại Capernaum này được hai tuần lễ, tuy có làm được nhiều điều lạ lùng, nhưng mà đã có “tâm hồn ăn uống”, “sa đà nhậu nhẹt” với cả “bọn thu thuế và đám tội lỗi”?
Chúng ta có thể đưa ra một bối cảnh để trả lời như sau:
Lúc này, xung khắc giữa Chúa Giêsu và nhóm Biệt phái hay Ký lục chưa bắt đầu. Uy tín của Ngài đang lên cao, những người Do thái tín thành, như Biệt phái và Ký lục thấy nơi Ngài một người cũng “tín thành” như họ, nghĩa là một người Do thái gương mẫu, “trên cả tuyệt vời”, một người chia xẻ những nếp sống, những xác tín và nhiệt thành tuân thủ lề luật Môsê một cách nghiêm nhặt như họ.
Nếu Ngài là môt người xoàng xĩnh, một người mà họ liệt vào hạng tội lỗi, không dáng họ bận tâm cho được ngang hàng, hẳn sẽ chẳng có ai bận tâm tới chất vấn Ngài làm chi.
Hơn nữa chuyện tranh luận về Lề luật không phải là chuyện hiếm có trong truyền thống Do thái. Nếu có ai đưa ra những cắt nghĩa mới, hay, độc đáo, thì hẳn sẽ được người khác nể trọng về sự thông thái của mình, và được mời lên đọc Sách Thánh và giảng dạy trong Hội đường ngày thứ bảy ngay.
Chúng ta nên nhớ rằng, hội đường Do thái không hẳn là nơi thờ phượng nghiêm trang như Nhà Thờ chúng ta hiện nay, mà chỉ là nơi hội họp hàng tuần vào ngày thứ bảy. Người Do thái đến đó để nghe đọc và nghe cắt nghĩa “Luật và các Tiên Tri” nghĩa là Torah - Cựu Ước. Ai cũng có thể lên đọc và cắt nghĩa. Ông từ giữ Hội đường không phải là linh mục hay tư tế, mà chỉ thuần túy là ông “từ”, người chăm nom, mở cửa, quyét dọn và cất cuộn sách Thánh. Ông có thêm một việc là ông mời ai đó lên đọc và cắt nghiã “Torah”.
Chúng ta thường có cái nhìn giản lược về nhóm Biệt phái, và quen miệng cho họ là giả hình, nhỏ mọn. Đó là chuyện về sau.
Ngay lúc này, Marcô không vẽ lại một chân dung xấu về các vị trong nhóm Biệt phái hay các thầy Ký lục. Hiện tại họ thấy Chúa Giêsu có một lối sống phản ánh một quan điểm khác với họ về truyền thống Do thái, nên họ mới tới đặt câu hỏi cho Chúa Giêsu: “Sao môn đệ ông lại không ăn chay? ”
Họ trân trọng Ngài nên mới hỏi như thế.
Vì nói cho ngay, vào thời điểm này, Chúa Giêsu mang dáng vẻ một người Biệt phái hay thầy Ký lục hơn là các thầy Tư tế hay thường dân . Lý do khả dĩ mà họ tới chất vấn là vì xem ra Chúa Giêsu có hảo cảm với quan điểm đạo đức của nhóm họ, nhưng cách hành xử và nếp sống thường ngày lại có vẻ như nghịch lại với nền tảng ấy .
Trước đoạn này mấy câu, Chúa Giêsu gọi ông Lêvi, người thu thuế, theo Ngài làm môn đệ, rồi còn vào nhà ông mà ăn tiệc với ông và các bạn đồng nghiệp: “Đi ngang qua trạm thu thuế, Người thấy ông Lê-vi là con ông An-phê, đang ngồi ở đó. Người bảo ông: "Anh hãy theo tôi! " Ông đứng dậy đi theo Người.15 Người đến dùng bữa tại nhà ông. Nhiều người thu thuế và người tội lỗi cùng ăn với Đức Giê-su và các môn đệ: con số họ đông và họ đi theo Người.16 Những kinh sư thuộc nhóm Pha-ri-sêu thấy Người ăn uống với những kẻ tội lỗi và người thu thuế, thì nói với các môn đệ Người: "Sao! Ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi! "(Mc 2,14-16)
Nếu Ngài chỉ là ông ngư phủ, sáng đêm chỉ chài với lưới, mà nhập bọn ngồi ăn cùng mấy người thu thuế, thì chắc chắn những người Biệt phái hay Ký lục chẳng bận tâm để ý làm chi. Có chăng chỉ là một cái bĩu môi.
Dưới mắt họ, Chúa Giêsu lại là một người đạo hạnh, nghiêm túc, lại uyên bác, nên Ngài đáng được tranh luận với những người đạo hạnh, nghiêm túc và uyên bác khác.
Vì thế mới có những chất vấn:
“Sao ông ấy lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi được nhỉ ? “
“Sao các môn đệ ông lại không ăn chay, nhỉ ?”
“Sao ông ấy lại dám nói: Tội con đã được tha rồi, nhỉ ?"
Có điều, họ không trực tiếp thắc mắc thẳng với Chúa. Họ chỉ “to nhỏ” với nhau, “nghĩ thầm trong bụng” (Mc 2,6), và cho “người tới hỏi” (Mc 2,18 )
Người mà họ phàn nàn, chê trách là chính Chúa, nhưng câu thắc mắc không nhắm vào chính Chúa. Họ né tránh, chỉ thắc mắc về “hạnh kiểm” các môn đệ: “Sao các môn đệ ông lại không ăn chay, nhỉ ?”
Vậy là khôn khéo hay nhỏ mọn ?
http://gpnt.net/images/arrow_dyn.gif
KaTy
(Mc 2,18-22 (http://www.dongcong.net/LoiChua-SuyNiem/BaiDocHangNgay/NamB/tn08b.htm))
1-
“Các môn đệ ông Gioan và các người Pharisêu”
Đoạn này xảy ra ngay sau việc Chúa Giêsu gọi Lêvi (Mc 2,14-15), một người thu thuế đang làm việc, đi theo làm môn đệ. Sau đó Ngài còn ngồi ăn chung với những người-bị-mang-tiếng-là-tội-lỗi, tại nhà Lêvi (Mc 2,15-17).
Quả thực mới ngót nghét một hai tuần đầu tiên rao giảng, Ngài đã làm những chuyện không đúng luật, không đúng chỗ và không đúng lúc, theo nhãn quan của các vị Biệt phái.
Gioan Tẩy giả có môn đệ đã đành, câu này cho chúng ta thấy các vị Biệt phái cũng có “môn đệ”.
Không hẳn là mọi thầy Biệt phái đều có môn đồ. Nhưng ít ra có một vài vị có môn sinh. Ngoài câu này, không còn chỗ nào khác trong Tin mừng nhắc đến chi tiết các vị Biệt phái có môn đệ.
“đang ăn chay ..”
Dịp lễ nào mà hai nhóm môn sinh ấy lại “đang ăn chay” ?
Mọi người Do thái chỉ có môt ngày ăn chay bắt buộc: ngày Sám Hối – Yom Kippur. Nhưng những ai sốt sắng, thành tín, đạo hạnh, thường ăn chay thêm vào những ngày thứ hai và thứ năm, từ 6 giờ sáng đến 6 giờ chiều.
Không có thêm một chi tiết nào khác trong bản văn cho chúng ta biết chúa Giêsu và các môn đệ đã “lỡ mất” một dịp ăn chay nào.
Nhưng khi bị chất vấn như thế, tại sao các Ngài lại không đưa ra lời tự vệ hay biện minh cho biết lý do tại sao các Ngài KHÔNG ăn chay ? Chi tiết này khiến chúng ta có thể tin rằng, ít ra đã có lần, các Ngài không tuân thủ các lề luật sẵn có ấy, hay ít ra đã không tuân theo theo một lề lối nghiêm ngặt hơn mức bình thường như Gioan và các quý vị Biệt phái và các đồ đệ của họ.
"Có người đến hỏi Đức Giê-su: "Tại sao các môn đệ ông Gio-an và các môn đệ người Pha-ri-sêu ăn chay, mà môn đệ ông lại không ăn chay?"
Tại sao lại có chuyện đem lối sống của các quý vị nhóm ký lục và các môn đệ của họ mà so sánh và thắc mắc với đồ đệ của Chúa Giêsu? Lý do nào dẫn đến xung khắc giữa Chúa Giêsu và các Ký lục khi Ngài mới rao giảng độ chừng chưa hết hai tuần lễ, đến nỗi có người tới kiếm chuyện “thắc mắc”?
Chẳng lẽ mới lên tiếng rao giảng chừng hai tuần lễ mà Chúa Giêsu đã tỏ ra xung khắc với những người Biệt phái rồi, khiến họ tới “phản pháo” lại?
Không. Theo Tin Mừng Luca, mãi về sau này, nghĩa là tận chương 18 câu 12 Chúa Giêsu mới đề cập đến thái độ giả hình của các vị biệt phái và ký lục khi ăn chay: “Người Pha-ri-sêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia.12 Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con.”
Thế thì tại sao cây muốn lặng mà gió chẳng đừng ? “Có người đến hỏi Đức Giê-su: "Tại sao... môn đệ ông lại không ăn chay?”
“Có người” ? Mà ai mới được chứ ?
“Người” đây là khách bàng quan, nhưng có óc nhận xét tinh tế, thấy sự khác biết giữa ba nhóm Thầy-Trò, nên nêu lên thắc mắc, mong có lời giải thích ?
Hay “người” đây là do ai phái tới, muốn nêu lên sự so sánh giữa chốn đông người, hầu làm bẽ mặt nhóm Thầy-Trò gốc gác từ Nagiareth, mới xuất hiện tại Capernaum này được hai tuần lễ, tuy có làm được nhiều điều lạ lùng, nhưng mà đã có “tâm hồn ăn uống”, “sa đà nhậu nhẹt” với cả “bọn thu thuế và đám tội lỗi”?
Chúng ta có thể đưa ra một bối cảnh để trả lời như sau:
Lúc này, xung khắc giữa Chúa Giêsu và nhóm Biệt phái hay Ký lục chưa bắt đầu. Uy tín của Ngài đang lên cao, những người Do thái tín thành, như Biệt phái và Ký lục thấy nơi Ngài một người cũng “tín thành” như họ, nghĩa là một người Do thái gương mẫu, “trên cả tuyệt vời”, một người chia xẻ những nếp sống, những xác tín và nhiệt thành tuân thủ lề luật Môsê một cách nghiêm nhặt như họ.
Nếu Ngài là môt người xoàng xĩnh, một người mà họ liệt vào hạng tội lỗi, không dáng họ bận tâm cho được ngang hàng, hẳn sẽ chẳng có ai bận tâm tới chất vấn Ngài làm chi.
Hơn nữa chuyện tranh luận về Lề luật không phải là chuyện hiếm có trong truyền thống Do thái. Nếu có ai đưa ra những cắt nghĩa mới, hay, độc đáo, thì hẳn sẽ được người khác nể trọng về sự thông thái của mình, và được mời lên đọc Sách Thánh và giảng dạy trong Hội đường ngày thứ bảy ngay.
Chúng ta nên nhớ rằng, hội đường Do thái không hẳn là nơi thờ phượng nghiêm trang như Nhà Thờ chúng ta hiện nay, mà chỉ là nơi hội họp hàng tuần vào ngày thứ bảy. Người Do thái đến đó để nghe đọc và nghe cắt nghĩa “Luật và các Tiên Tri” nghĩa là Torah - Cựu Ước. Ai cũng có thể lên đọc và cắt nghĩa. Ông từ giữ Hội đường không phải là linh mục hay tư tế, mà chỉ thuần túy là ông “từ”, người chăm nom, mở cửa, quyét dọn và cất cuộn sách Thánh. Ông có thêm một việc là ông mời ai đó lên đọc và cắt nghiã “Torah”.
Chúng ta thường có cái nhìn giản lược về nhóm Biệt phái, và quen miệng cho họ là giả hình, nhỏ mọn. Đó là chuyện về sau.
Ngay lúc này, Marcô không vẽ lại một chân dung xấu về các vị trong nhóm Biệt phái hay các thầy Ký lục. Hiện tại họ thấy Chúa Giêsu có một lối sống phản ánh một quan điểm khác với họ về truyền thống Do thái, nên họ mới tới đặt câu hỏi cho Chúa Giêsu: “Sao môn đệ ông lại không ăn chay? ”
Họ trân trọng Ngài nên mới hỏi như thế.
Vì nói cho ngay, vào thời điểm này, Chúa Giêsu mang dáng vẻ một người Biệt phái hay thầy Ký lục hơn là các thầy Tư tế hay thường dân . Lý do khả dĩ mà họ tới chất vấn là vì xem ra Chúa Giêsu có hảo cảm với quan điểm đạo đức của nhóm họ, nhưng cách hành xử và nếp sống thường ngày lại có vẻ như nghịch lại với nền tảng ấy .
Trước đoạn này mấy câu, Chúa Giêsu gọi ông Lêvi, người thu thuế, theo Ngài làm môn đệ, rồi còn vào nhà ông mà ăn tiệc với ông và các bạn đồng nghiệp: “Đi ngang qua trạm thu thuế, Người thấy ông Lê-vi là con ông An-phê, đang ngồi ở đó. Người bảo ông: "Anh hãy theo tôi! " Ông đứng dậy đi theo Người.15 Người đến dùng bữa tại nhà ông. Nhiều người thu thuế và người tội lỗi cùng ăn với Đức Giê-su và các môn đệ: con số họ đông và họ đi theo Người.16 Những kinh sư thuộc nhóm Pha-ri-sêu thấy Người ăn uống với những kẻ tội lỗi và người thu thuế, thì nói với các môn đệ Người: "Sao! Ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi! "(Mc 2,14-16)
Nếu Ngài chỉ là ông ngư phủ, sáng đêm chỉ chài với lưới, mà nhập bọn ngồi ăn cùng mấy người thu thuế, thì chắc chắn những người Biệt phái hay Ký lục chẳng bận tâm để ý làm chi. Có chăng chỉ là một cái bĩu môi.
Dưới mắt họ, Chúa Giêsu lại là một người đạo hạnh, nghiêm túc, lại uyên bác, nên Ngài đáng được tranh luận với những người đạo hạnh, nghiêm túc và uyên bác khác.
Vì thế mới có những chất vấn:
“Sao ông ấy lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi được nhỉ ? “
“Sao các môn đệ ông lại không ăn chay, nhỉ ?”
“Sao ông ấy lại dám nói: Tội con đã được tha rồi, nhỉ ?"
Có điều, họ không trực tiếp thắc mắc thẳng với Chúa. Họ chỉ “to nhỏ” với nhau, “nghĩ thầm trong bụng” (Mc 2,6), và cho “người tới hỏi” (Mc 2,18 )
Người mà họ phàn nàn, chê trách là chính Chúa, nhưng câu thắc mắc không nhắm vào chính Chúa. Họ né tránh, chỉ thắc mắc về “hạnh kiểm” các môn đệ: “Sao các môn đệ ông lại không ăn chay, nhỉ ?”
Vậy là khôn khéo hay nhỏ mọn ?
http://gpnt.net/images/arrow_dyn.gif
KaTy