KaTy
04-03-2006, 06:51 AM
Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ
Thần Khí liền đẩy Người vào hoang địa.
Người ở trong hoang địa bốn mươi ngày, chịu Xa-tan cám dỗ, sống giữa loài dã thú, và có các thiên sứ hầu hạ Người.
Sau khi ông Gio-an bị nộp, Ðức Giê-su đến miền Ga-li-lê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa. Người nói: "Thời kỳ đã mãn, và Triều Ðại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng."
(Mc 1:12-15)
1-
Bài Tin Mừng Chúa Nhật thứ nhất mùa Chay trong ba năm A,B,C đều là thuật trình Chúa Giêus chịu ma quỷ cám dỗ.
Cả ba thuật trình, Mt 4:1-11, Lc 4:1-13 và bốn câu Mc mà chúng ta nghe hôm nay đều ghi lại việc Chúa chịu cám dỗ xảy ra liền ngay sau biến cố Chúa chịu phép rửa của Gioan.
Có điều thánh Marcô dùng một chữ rất mạnh: “Thần khí liền đẩy ekballei) Người vào hoang địa .”(câu 12) Trong khi Matthêu và Luca dùng chữ nhẹ nhàng hơn : “hướng dẫn – anago và ago: “Ðức Giê-su được Thần Khí dẫn vào hoang địa, để chịu quỷ cám dỗ.” (Mt 4:1) “Suốt bốn mươi ngày, Người được Thánh Thần dẫn đi trong hoang địa và chịu quỷ cám dỗ.” (Lc 4:2)
Miêu tả việc “cám dỗ”, cả ba vị đều dùng chữ “peirazo”. Động từ này có hai nghĩa : 1- cám dỗ , 2- thử thách hay trắc nghiệm
Vậy thì cám dỗ hay thử thách, trắc nghiệm ?
Trong cuộc thử thách, người đưa ra cuộc trắc nghiệm không có chủ đích làm cho kẻ bị trắc nghiệm phải rớt hay thua cuộc, nhưng cố ý muốn biết người đó có khả năng gì, đến mức nào ?
Ngược lại cơn cám dỗ có chủ đích làm cho kẻ trong cuộc bị thua chước.
Trong bản Bảy Mươi (LXX) bằng tiếng Hy lạp, từ này thường được dùng để miêu tả việc Thiên Chúa thử thách con người
Thiên Chúa thử thách Abraham : “Sau các việc đó, Thiên Chúa thử lòng ông Áp-ra-ham. Người gọi ông: "Áp-ra-ham! " Ông thưa: "Dạ, con đây! " (Stk 22:1) bằng cách yêu cầu ông tế sinh con trai mình .
Khi Thiên Chúa cho mưa manna từ trời rơi xuống, Ngài dặn dân Do thái chỉ nên dự trữ đủ số lượng cần dùng từng ngày thôi: “ÐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê: "Này, Ta sẽ làm cho bánh từ trời mưa xuống cho các ngươi ăn. Dân sẽ ra lượm lấy khẩu phần cho mình, ngày nào cho ngày đó; Ta muốn thử lòng chúng như vậy xem chúng có tuân theo Luật của Ta hay không.” (Xh 16:4)
Mục đích Thiên Chúa thự thách được nói rõ trong Đệ Nhị Luật chương 13 câu 4: “Vì Ðức Chúa, Thiên Chúa của anh (em), thử thách anh em cho biết anh em có yêu mến Ðức Chúa, Thiên Chúa của anh em, hết lòng hết dạ không.”
Một từ khác gần giống với peirazo là ekpeirazo : được sự dụng trong câu Đệ Nhị Luật 8:2 : “Anh (em) phải nhớ lại tất cả con đường mà Ðức Chúa, Thiên Chúa của anh (em), đã dẫn anh (em) đi suốt bốn mươi năm nay trong sa mạc (eremos), để bắt anh (em) phải cùng cực; như vậy Người thử tháchanh (em) cho biết lòng dạ anh (em), xem anh (em) có giữ các mệnh lệnh của Người hay không.”
Trong câu này, chúng ta gặp lại danh từ “eremos, sa mạc” y hệt như trong thuật trình Chúa chịu cám dỗ hôm nay. Cho ta thấy một liên quan rõ nét giữa đoạn Đệ nhị luật 8:1-10 với cuộc thử thách. Hơn nữa Chúa đã trích dẫn Đnl 8:3 để đáp trả lại chước cám dỗ biến đá thành bánh ăn: “Người đã bắt anh (em) phải cùng cực, phải đói, rồi đã cho anh (em) ăn man-na là của ăn anh (em) chưa từng biết và cha ông anh (em) cũng chưa từng biết, ngõ hầu làm cho anh (em) nhận biết rằng người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn sống nhờ mọi lời miệng Ðức Chúa phán ra.”
Thầy thử thách, trắc nghiệm học trò không phải đế đánh rớt, nhưng là để biết thực lực của trò. Dĩ nhiên đó cũng là chủ đích của Thiên Chúa. Nhưng Satan thì khác. Ma quỷ có mục đích riêng trong những cuộc cám dỗ. Chúng cám dỗ để chúng ta sa ngã.
Ngoài chổ này, Marcô còn dùng từ peirazo để miêu tả những tra vấn với chủ đích xấu, như
việc người Pharisêu đòi một dấu lạ từ trời: “Những người Pharisêu kéo ra và bắt đầu tranh luận với Ðức Giêsu, họ đòi Người một dấu lạ từ trời để thử Người.”(Mc 8:11)
cật vấn về ly dị: “Có mấy người Pharisêu đến gần Ðức Giêsu và hỏi rằng: "Thưa Thầy, chồng có được phép rẫy vợ không ?" Họ hỏi thế là để thử Người.” (Mc 10:2)
Cùng với những người ủng hộ Hêrođê, họ tra vấn về việc có nên nộp thuế hay không: “Nhưng Ðức Giêsu biết họ giả hình, nên Người nói: "Tại sao các người lại thử tôi? Ðem một quan tiền cho tôi coi !" (Mc 12:15)
Nhưng chúng ta nên lưu ý tới chi tiết thú vị này. Dù đến từ nguyên do nào cơn cám dỗ hay thử thách hoàn toàn không thể buộc chúng ta làm điều gì : Cám dỗ không phải là cưỡng bức. Con rắn trong vườn Điạ đàng không thể ép bà Eva ăn trái cây bị cấm. Ma qủy trong thuật trình này không thể ép Đức Giêsu chống lại Thiên Chúa. Người bị cám dỗ vẫn còn ý chí của mình.
Cám dỗ chỉ là cố gắng, dĩ nhiên bằng mọi cách, thuyết phục ai đó làm điều xấu, nghĩa là xúi họ làm điều gì, thay đổi ý muốn để họ đồng tình làm diều xấy. Nghĩa là sa chước.
2-
Trình thuật về cuộc cám dỗ của Chúa Giêsu, dưới ngòi viết của Marcô, rất ngắn gọn và đơn giản. Tất cả các biến cố trong 40 ngày chỉ được ghi lại vỏn vẹn trong hai câu “Thần Khí liền đẩy Người vào hoang địa. Người ở trong hoang địa bốn mươi ngày, chịu Xa-tan cám dỗ, sống giữa loài dã thú, và có các thiên sứ hầu hạ Người.”
Nhưng chỉ trong hai câu ngắn ngủi ấy Marcô đã kể ra bốn vai chính trong câu chuyện: Thánh Thần, Sa tan, dã thú, và thiên sứ.
Thần khí
Marcô có 33 lần dùng danh từ “thần khí = pneuma, spirit, breath”. Sáu nơi chỉ rõ về Thánh thần. Ba nơi nói về hồn vía trong con người. Còn 14 chỗ nói về thần ô uế.
1-Chúa Giêsu sẽ rửa tội trong Thánh Thần: “Tôi đã làm phép rửa cho anh em nhờ nước; còn Người, Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần". (Mc 1:8 )
2-Thần khí ngự xuống trên Đức Giêsu sau khi Ngài chịu phép Rửa: “Vừa lên khỏi nước, Người liền thấy các tầng trời xé ra, và thấy Thần Khí tựa chim bồ câu ngự xuống trên mình.” (Mc 1:10)
3-“Thần Khí liền đẩy Người vào hoang địa.” (Mc 1:12)
4-Nói phạm đến Thánh Thần không hề được tha: “Nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần, thì chẳng đời nào được tha, mà còn mắc tội muôn đời". Ðó là vì họ đã nói "ông ấy bị thần ô uế ám.”
5-Thánh Thần soi sáng cho Vua Đavít: “Chính vua Ðavít được Thánh Thần soi sáng đã nói: Ðức Chúa phán cùng Chúa Thượng tôi: bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị, để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt dưới chân Con.” (Mc 12:36)
6-Thánh Thần sẽ nói qua chúng ta khi chúng ta bị bắt bớ: "Khi người ta điệu anh em đi nộp, thì anh em đừng lo trước phải nói gì, nhưng trong giờ đó, Thiên Chúa cho anh em biết điều gì, thì hãy nói điều ấy: thật vậy, không phải chính anh em nói, mà là Thánh Thần nói.” (Mc 13:11)
Như thế, trong Tin mừng Marcô, công việc của Thánh Thần, ngoài việc đẩy Chúa Giêsu vào hoang điạ để ma quỷ cám dỗ, Ngài còn nói qua Vua Đavid và qua các tín hữu theo Chúa, nghĩa là chúng ta, khi chúng ta bị bắt bớ.
Khi nói qua Davit, Ngài ban lời của Vua có được sức mạnh và thẩm quyền. Khi nói qua chúng ta lúc chúng ta bị bắt bớ, Ngài biến đổi chuyện “hung” thành “cát”, như gia tăng đức tin chúng ta, và giúp chúng ta trong việc “làm chứng” cho Chúa.
http://gpnt.net/images/arrow_dyn.gif
KaTy
Thần Khí liền đẩy Người vào hoang địa.
Người ở trong hoang địa bốn mươi ngày, chịu Xa-tan cám dỗ, sống giữa loài dã thú, và có các thiên sứ hầu hạ Người.
Sau khi ông Gio-an bị nộp, Ðức Giê-su đến miền Ga-li-lê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa. Người nói: "Thời kỳ đã mãn, và Triều Ðại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng."
(Mc 1:12-15)
1-
Bài Tin Mừng Chúa Nhật thứ nhất mùa Chay trong ba năm A,B,C đều là thuật trình Chúa Giêus chịu ma quỷ cám dỗ.
Cả ba thuật trình, Mt 4:1-11, Lc 4:1-13 và bốn câu Mc mà chúng ta nghe hôm nay đều ghi lại việc Chúa chịu cám dỗ xảy ra liền ngay sau biến cố Chúa chịu phép rửa của Gioan.
Có điều thánh Marcô dùng một chữ rất mạnh: “Thần khí liền đẩy ekballei) Người vào hoang địa .”(câu 12) Trong khi Matthêu và Luca dùng chữ nhẹ nhàng hơn : “hướng dẫn – anago và ago: “Ðức Giê-su được Thần Khí dẫn vào hoang địa, để chịu quỷ cám dỗ.” (Mt 4:1) “Suốt bốn mươi ngày, Người được Thánh Thần dẫn đi trong hoang địa và chịu quỷ cám dỗ.” (Lc 4:2)
Miêu tả việc “cám dỗ”, cả ba vị đều dùng chữ “peirazo”. Động từ này có hai nghĩa : 1- cám dỗ , 2- thử thách hay trắc nghiệm
Vậy thì cám dỗ hay thử thách, trắc nghiệm ?
Trong cuộc thử thách, người đưa ra cuộc trắc nghiệm không có chủ đích làm cho kẻ bị trắc nghiệm phải rớt hay thua cuộc, nhưng cố ý muốn biết người đó có khả năng gì, đến mức nào ?
Ngược lại cơn cám dỗ có chủ đích làm cho kẻ trong cuộc bị thua chước.
Trong bản Bảy Mươi (LXX) bằng tiếng Hy lạp, từ này thường được dùng để miêu tả việc Thiên Chúa thử thách con người
Thiên Chúa thử thách Abraham : “Sau các việc đó, Thiên Chúa thử lòng ông Áp-ra-ham. Người gọi ông: "Áp-ra-ham! " Ông thưa: "Dạ, con đây! " (Stk 22:1) bằng cách yêu cầu ông tế sinh con trai mình .
Khi Thiên Chúa cho mưa manna từ trời rơi xuống, Ngài dặn dân Do thái chỉ nên dự trữ đủ số lượng cần dùng từng ngày thôi: “ÐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê: "Này, Ta sẽ làm cho bánh từ trời mưa xuống cho các ngươi ăn. Dân sẽ ra lượm lấy khẩu phần cho mình, ngày nào cho ngày đó; Ta muốn thử lòng chúng như vậy xem chúng có tuân theo Luật của Ta hay không.” (Xh 16:4)
Mục đích Thiên Chúa thự thách được nói rõ trong Đệ Nhị Luật chương 13 câu 4: “Vì Ðức Chúa, Thiên Chúa của anh (em), thử thách anh em cho biết anh em có yêu mến Ðức Chúa, Thiên Chúa của anh em, hết lòng hết dạ không.”
Một từ khác gần giống với peirazo là ekpeirazo : được sự dụng trong câu Đệ Nhị Luật 8:2 : “Anh (em) phải nhớ lại tất cả con đường mà Ðức Chúa, Thiên Chúa của anh (em), đã dẫn anh (em) đi suốt bốn mươi năm nay trong sa mạc (eremos), để bắt anh (em) phải cùng cực; như vậy Người thử tháchanh (em) cho biết lòng dạ anh (em), xem anh (em) có giữ các mệnh lệnh của Người hay không.”
Trong câu này, chúng ta gặp lại danh từ “eremos, sa mạc” y hệt như trong thuật trình Chúa chịu cám dỗ hôm nay. Cho ta thấy một liên quan rõ nét giữa đoạn Đệ nhị luật 8:1-10 với cuộc thử thách. Hơn nữa Chúa đã trích dẫn Đnl 8:3 để đáp trả lại chước cám dỗ biến đá thành bánh ăn: “Người đã bắt anh (em) phải cùng cực, phải đói, rồi đã cho anh (em) ăn man-na là của ăn anh (em) chưa từng biết và cha ông anh (em) cũng chưa từng biết, ngõ hầu làm cho anh (em) nhận biết rằng người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn sống nhờ mọi lời miệng Ðức Chúa phán ra.”
Thầy thử thách, trắc nghiệm học trò không phải đế đánh rớt, nhưng là để biết thực lực của trò. Dĩ nhiên đó cũng là chủ đích của Thiên Chúa. Nhưng Satan thì khác. Ma quỷ có mục đích riêng trong những cuộc cám dỗ. Chúng cám dỗ để chúng ta sa ngã.
Ngoài chổ này, Marcô còn dùng từ peirazo để miêu tả những tra vấn với chủ đích xấu, như
việc người Pharisêu đòi một dấu lạ từ trời: “Những người Pharisêu kéo ra và bắt đầu tranh luận với Ðức Giêsu, họ đòi Người một dấu lạ từ trời để thử Người.”(Mc 8:11)
cật vấn về ly dị: “Có mấy người Pharisêu đến gần Ðức Giêsu và hỏi rằng: "Thưa Thầy, chồng có được phép rẫy vợ không ?" Họ hỏi thế là để thử Người.” (Mc 10:2)
Cùng với những người ủng hộ Hêrođê, họ tra vấn về việc có nên nộp thuế hay không: “Nhưng Ðức Giêsu biết họ giả hình, nên Người nói: "Tại sao các người lại thử tôi? Ðem một quan tiền cho tôi coi !" (Mc 12:15)
Nhưng chúng ta nên lưu ý tới chi tiết thú vị này. Dù đến từ nguyên do nào cơn cám dỗ hay thử thách hoàn toàn không thể buộc chúng ta làm điều gì : Cám dỗ không phải là cưỡng bức. Con rắn trong vườn Điạ đàng không thể ép bà Eva ăn trái cây bị cấm. Ma qủy trong thuật trình này không thể ép Đức Giêsu chống lại Thiên Chúa. Người bị cám dỗ vẫn còn ý chí của mình.
Cám dỗ chỉ là cố gắng, dĩ nhiên bằng mọi cách, thuyết phục ai đó làm điều xấu, nghĩa là xúi họ làm điều gì, thay đổi ý muốn để họ đồng tình làm diều xấy. Nghĩa là sa chước.
2-
Trình thuật về cuộc cám dỗ của Chúa Giêsu, dưới ngòi viết của Marcô, rất ngắn gọn và đơn giản. Tất cả các biến cố trong 40 ngày chỉ được ghi lại vỏn vẹn trong hai câu “Thần Khí liền đẩy Người vào hoang địa. Người ở trong hoang địa bốn mươi ngày, chịu Xa-tan cám dỗ, sống giữa loài dã thú, và có các thiên sứ hầu hạ Người.”
Nhưng chỉ trong hai câu ngắn ngủi ấy Marcô đã kể ra bốn vai chính trong câu chuyện: Thánh Thần, Sa tan, dã thú, và thiên sứ.
Thần khí
Marcô có 33 lần dùng danh từ “thần khí = pneuma, spirit, breath”. Sáu nơi chỉ rõ về Thánh thần. Ba nơi nói về hồn vía trong con người. Còn 14 chỗ nói về thần ô uế.
1-Chúa Giêsu sẽ rửa tội trong Thánh Thần: “Tôi đã làm phép rửa cho anh em nhờ nước; còn Người, Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần". (Mc 1:8 )
2-Thần khí ngự xuống trên Đức Giêsu sau khi Ngài chịu phép Rửa: “Vừa lên khỏi nước, Người liền thấy các tầng trời xé ra, và thấy Thần Khí tựa chim bồ câu ngự xuống trên mình.” (Mc 1:10)
3-“Thần Khí liền đẩy Người vào hoang địa.” (Mc 1:12)
4-Nói phạm đến Thánh Thần không hề được tha: “Nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần, thì chẳng đời nào được tha, mà còn mắc tội muôn đời". Ðó là vì họ đã nói "ông ấy bị thần ô uế ám.”
5-Thánh Thần soi sáng cho Vua Đavít: “Chính vua Ðavít được Thánh Thần soi sáng đã nói: Ðức Chúa phán cùng Chúa Thượng tôi: bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị, để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt dưới chân Con.” (Mc 12:36)
6-Thánh Thần sẽ nói qua chúng ta khi chúng ta bị bắt bớ: "Khi người ta điệu anh em đi nộp, thì anh em đừng lo trước phải nói gì, nhưng trong giờ đó, Thiên Chúa cho anh em biết điều gì, thì hãy nói điều ấy: thật vậy, không phải chính anh em nói, mà là Thánh Thần nói.” (Mc 13:11)
Như thế, trong Tin mừng Marcô, công việc của Thánh Thần, ngoài việc đẩy Chúa Giêsu vào hoang điạ để ma quỷ cám dỗ, Ngài còn nói qua Vua Đavid và qua các tín hữu theo Chúa, nghĩa là chúng ta, khi chúng ta bị bắt bớ.
Khi nói qua Davit, Ngài ban lời của Vua có được sức mạnh và thẩm quyền. Khi nói qua chúng ta lúc chúng ta bị bắt bớ, Ngài biến đổi chuyện “hung” thành “cát”, như gia tăng đức tin chúng ta, và giúp chúng ta trong việc “làm chứng” cho Chúa.
http://gpnt.net/images/arrow_dyn.gif
KaTy