admin
27-03-2006, 06:13 PM
Thứ Tư, ngày 6/2/1980
17. Người nam và người nữ là quà tặng lẫn nhau
Chúng ta hãy tiếp tục phân tích về «thuở ban đầu» mà Đức Kitô đã trưng dẫn trong lúc nói chuyện với những người Pharisêu về vấn đề hôn nhân. Suy niệm này đòi hỏi chúng ta phải vượt quá cái ngưỡng cửa lịch sử con người để đến được tình trạng trong trắng nguyên thuỷ. Muốn hiểu rõ sự trong trắng này, một cách nào đó, chúng ta sẽ dựa vào kinh nghiệm của con người lịch sử, dựa vào chứng của tâm hồn và của lý trí.
Dựa theo phương pháp hậu nghiệm về lịch sử và nương theo Sách Sáng Thế 2,23-25 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:23-25&FontSize=Txt10), chúng ta thử cố gắng cấu tạo lại những đặc tính của sự trong trắng nguyên thuỷ này, một sự trong trắng gắn chặt với kinh nghiệm hỗ tương về thân xác và cũng liên hệ tới ý nghĩa hôn phối của thân xác. Tình huống diễn tả ở đây đã mặc khải cho chúng ta biết về kinh nghiệm chân phúc của ý nghĩa về thân xác. Trong mầu nhiệm sáng tạo, con người đạt được tính bổ sung của cái gọi là phái nam và phái nữ trong chính con người. Tuy nhiên, ngay tại cội rễ của kinh nghiệm này, họ đã phải có sự tự do trao tặng trong lòng và nhất là phải được liên kết với sự trong trắng đó. Ước muốn của con người tự thuở ban đầu là trong trắng. Và bằng cách đó, tùy theo họ là nam hoặc nữ, họ sẽ dễ dàng trao tặng nhau chính thân xác mình như là một quà tặng của chính con người của họ. Bởi đó, sự trong trắng mà Sách Sáng Thế đã làm chứng trong chương 2 câu 25 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:25&FontSize=Txt10) có thể được định nghĩa như là sự trong trắng của kinh nghiệm hỗ tương về thân xác.
Câu: «cả hai người, nam và nữ, trần truồng và họ không thấy xấu hổ» diễn tả sự trong trắng trong kinh nghiệm trao tặng nhau chính thân xác mình. Sự trong trắng làm nảy sinh ý muốn trao tặng nhau chính con người của mình. Trong mối quan hệ hỗ tương này, thì việc đó hiện thực hoá cái ý nghĩa hôn nhân của phái tính nam và phái tính nữ. Do đó, để hiểu được sự trong trắng của kinh nghiệm hỗ tương thân xác của nhau, chúng ta phải tìm cách giải thích rõ ràng thế nào là sự trong trắng trong lòng khi trao tặng nhau chính nhân vị của mình. Việc trao qua chuyển lại này chính là nguồn gốc thực của kinh nghiệm về sự trong trắng.
Chúng ta có thể nói rằng sự trong trắng trong lòng (nghĩa là đạo lý của ước muốn) của sự trao qua chuyển lại quà tặng chính là sự chấp nhận lẫn nhau, như thể nó có liên quan tới yếu tính của việc trao tặng. Như thế, sự hiến thân cho nhau đã tạo nên sự hiệp thông nhân vị. Ðó là vấn đề “đón nhận” và “thụ nhận” của hữu thể con người. Như thế là tại vì như trong sự tương quan hỗ tương mà Sách Sáng Thế 2,23-25 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:23-25&FontSize=Txt10) đã nói, cho nên người nam và người nữ đã trở thành quà tặng cho nhau, bằng tất cả sự thật và bằng cả tính hiển nhiên của thân xác của họ trong phái tính nam và phái tính nữ. Do đó, ý nghĩa của quà tặng nằm chính ở cách “thụ nhận” hay là “đón nhận” được diễn tả và hàm chứa trong sự trần truồng trước mặt nhau. Phẩm giá đó tương quan sâu xa với việc Đấng Tạo hoá đã muốn (và còn tiếp tục muốn) con người, nam và nữ, «cho chính bản thân của con người». Sự trong trắng “của tâm hồn”, và từ đó sự trong trắng của kinh nghiệm, có nghĩa là sự dự phần luân lý trong ước muốn trường cửu và vô cùng của Thiên Chúa.
Ðối nghịch lại việc “đón nhận” và “thụ nhận” một hữu thể con người khác như là quà tặng, là sự thiếu mất đi chính món quà này. Chính vì thế, điều này có thể làm thay đổi và hạ phẩm giá kẻ khác như họ là một «đối vật cho chính mình» (một đối vật của lòng thèm muốn, của sự chiếm đoạt cách bất công v.v…)
Chúng ta sẽ không bàn một cách chi tiết cái phản đề đa dạng và khả thể của sự trao thân này. Nhưng phải nhìn nhận rằng, ở đây, trong bối cảnh của Sách Sáng Thế 2,23-25 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:23-25&FontSize=Txt10), việc tước đoạt món quà do người kia tặng (người nam đối với người nữ, hoặc ngược lại) rồi trong thâm tâm hạ giảm người kia xuống như “một đối vật cho mình” thì đó chính là sự khởi đầu của sự xấu hổ. Thật vậy, điều này tương tự như một sự đe doạ cho sự trao tặng trong sâu thẳm của bản thân, và nó sẽ làm chứng cho sự đổ vỡ của sự trong trắng trong tâm hồn khi sống chung với nhau.
Theo Sách Sáng Thế 2,25 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:25&FontSize=Txt10), «người nam và người nữ không thấy xấu hổ». Câu này cho phép chúng ta đi đến kết luận rằng việc trao hiến cho nhau với tất cả nhân tính của mình cả hồn lẫn xác, phái tính nam và phái tính nữ, được hiện thực bằng cách giữ lại nét đặc trưng sâu kín (nghĩa là sự trong trắng) của việc trao tặng cho nhau và thụ nhận lẫn nhau như một quà tặng. Cả hai việc trao và nhận lẫn nhau này được nối kết với toàn thể tiến trình của việc tự trao hiến chính mình. Sự trao tặng và sự thụ nhận thấm nhập vào nhau cho đến độ mà sự trao tặng trở thành sự thụ nhận và sự thụ nhận trở thành sự trao tặng.
Sách Sáng Thế 2,23-25 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:23-25&FontSize=Txt10), cho phép chúng ta xác nhận rằng trong mầu nhiệm sáng tạo, người nữ đã được Thiên Chúa “trao tặng” cho người nam, và người nữ được “thụ nhận” với sự trong trắng nguyên thuỷ. Ðiều đó có nghĩa là người nữ được người nam thụ nhận như là một quà tặng. Về điểm này, văn bản Kinh thánh nói rất rõ ràng và minh bạch. Cùng một lúc, sự thụ nhận người nữ bởi người nam và cách người nam thụ nhận người nữ trở thành như là sự trao tặng đầu tiên. Khi người nữ trao hiến chính mình, (ngay giây phút đầu tiên mà trong mầu nhiệm sáng tạo người nữ được Tạo hóa “trao tặng” cho người nam), người nữ đã “tự khám phá ra chính bản thân”. Ðược như thế là vì người nữ đã được thụ nhận và tiếp đón, và cũng bởi vì cách thức mà người nữ được người nam đón nhận.
Người nữ gặp lại mình trong việc trao tặng chính mình «qua một sự trao hiến chính mình cách chân thành» (x. MV 24), khi người nữ được thụ nhận như Tạo Hoá muốn, nghĩa là «cho chính mình», qua nhân tính và phái tính nữ. Trong việc chấp nhận đó, khi mà tất cả phẩm giá của quà tặng được bảo đảm qua việc trao tặng điều mà người nữ luôn là, trong toàn sự thực của nhân tính, trong toàn thực tại của thân xác và của giới tính của mình, người nữ đã đạt tới chiều sâu thẳm của chính nhân vị của mình, và đã hoàn toàn làm chủ chính mình.
Chúng ta có thể thêm rằng việc tìm lại được bản thân khi trao hiến chính mình đã trở thành một mạch nguồn cho một sự tự trao hiến mới. Điều này luôn tăng trưởng nhờ trong tâm hồn luôn sẵn sàng trao nhận lẫn nhau và mở rộng đến những gì gặp thấy bằng cách thụ nhận và đón nhận như nhau và thậm chí còn sâu xa hơn như là một kết quả của ý thức càng lúc càng sâu đậm về sự tự trao hiến chính mình
Hình như câu chuyện thứ hai về cuộc tạo dựng vũ trụ đã trao “từ thuở ban đầu” cho người nam cái trách nhiệm phải dành ưu tiên cho việc đón nhận quà tặng (x. đặc biệt St 2,23 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:23&FontSize=Txt10)). Người nữ, «từ thuở ban đầu» đã được trao phó cho người nam qua đôi mắt, nhận thức, cảm xúc, và tâm hồn. Về phần mình, người nam, trong một ý nghĩa nào đó, cũng phải bảo đảm một tiến trình trao nhận lẫn nhau như thế, tức là sự thâm nhập lẫn nhau khi trao tặng và nhận lãnh quà tặng. Chính vì nhờ sự hỗ tương đó mà ta có một sự hiệp thông thực sự giữa các nhân vị.
Trong mầu nhiệm sáng tạo, người nữ đã được “tặng ban cho” người nam. Về phần người nam, trong khi đón nhận người nữ như một quà tặng trong chính sự thật của con người và phái tính nữ, người nam đã làm cho người nữ phong phú hơn. Về phần mình, người nam cũng được trở nên phong phú trong mối tương quan hỗ tương này. Người nam được phong phú, không chỉ nhờ người nữ đã trao chính nhân vị và phái tính nữ của mình, nhưng còn nhờ vào việc người nam đã tự hiến chính mình. Sự tự trao hiến của người nam, đáp lại sự tự trao hiến của người nữ, đã làm phong phú cho chính mình. Điều đó biểu lộ đặc tính của phái tính nam mà qua thực tại của thân xác và giới tính, đã đạt tới trình độ sâu thẳm của sự “làm chủ bản thân”. Nhờ đó mà người nam có thể vừa tự trao hiến chính mình vừa đón nhận quà tặng của người khác.
Tuy nhiên người nam không chỉ đón nhận quà tặng mà thôi. Trong cùng một lúc, người nam đã được người nữ đón nhận như một quà tặng, trong mặc khải của bản chất linh thiêng ên trong của phái tính nam cùng với toàn sự thực của thân xác và của giới tính. Khi được đón nhận như thế, người nam trở thành phong phú hơn qua sự đón nhận và sự chấp nhận phái tính nam của mình. Và vì vậy, sự chấp nhận, mà qua đó người nam gặp lại bản thân nhờ đã tự trao hiến chính mình cách chân thành, đã trở thành một nguồn mạch làm cho sự phong phú của người nữ càng sâu sắc và mới mẻ hơn. Trao tặng là trao tặng cho nhau. Và nhờ trao nhận lẫn nhau mà kết quả hỗ tương của việc trao hiến chân thành và của việc tìm lại được bản thân đã hiển lộ và lớn mạnh hơn.
Cứ theo cách này, tức là theo phương pháp hậu nghiệm lịch sử, và nhất là theo dấu vết của tâm hồn con người, chúng ta có thể diễn lại và gần như xây dựng lại sự trao nhận lẫn nhau quà tặng nhân vị này, một sự trao tặng đã được kể lại rất sâu sắc và rất phong phú trong văn bản cổ xưa của Sách Sáng Thế.
Nhóm Tâm Biển chuyển ngữ
17. Người nam và người nữ là quà tặng lẫn nhau
Chúng ta hãy tiếp tục phân tích về «thuở ban đầu» mà Đức Kitô đã trưng dẫn trong lúc nói chuyện với những người Pharisêu về vấn đề hôn nhân. Suy niệm này đòi hỏi chúng ta phải vượt quá cái ngưỡng cửa lịch sử con người để đến được tình trạng trong trắng nguyên thuỷ. Muốn hiểu rõ sự trong trắng này, một cách nào đó, chúng ta sẽ dựa vào kinh nghiệm của con người lịch sử, dựa vào chứng của tâm hồn và của lý trí.
Dựa theo phương pháp hậu nghiệm về lịch sử và nương theo Sách Sáng Thế 2,23-25 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:23-25&FontSize=Txt10), chúng ta thử cố gắng cấu tạo lại những đặc tính của sự trong trắng nguyên thuỷ này, một sự trong trắng gắn chặt với kinh nghiệm hỗ tương về thân xác và cũng liên hệ tới ý nghĩa hôn phối của thân xác. Tình huống diễn tả ở đây đã mặc khải cho chúng ta biết về kinh nghiệm chân phúc của ý nghĩa về thân xác. Trong mầu nhiệm sáng tạo, con người đạt được tính bổ sung của cái gọi là phái nam và phái nữ trong chính con người. Tuy nhiên, ngay tại cội rễ của kinh nghiệm này, họ đã phải có sự tự do trao tặng trong lòng và nhất là phải được liên kết với sự trong trắng đó. Ước muốn của con người tự thuở ban đầu là trong trắng. Và bằng cách đó, tùy theo họ là nam hoặc nữ, họ sẽ dễ dàng trao tặng nhau chính thân xác mình như là một quà tặng của chính con người của họ. Bởi đó, sự trong trắng mà Sách Sáng Thế đã làm chứng trong chương 2 câu 25 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:25&FontSize=Txt10) có thể được định nghĩa như là sự trong trắng của kinh nghiệm hỗ tương về thân xác.
Câu: «cả hai người, nam và nữ, trần truồng và họ không thấy xấu hổ» diễn tả sự trong trắng trong kinh nghiệm trao tặng nhau chính thân xác mình. Sự trong trắng làm nảy sinh ý muốn trao tặng nhau chính con người của mình. Trong mối quan hệ hỗ tương này, thì việc đó hiện thực hoá cái ý nghĩa hôn nhân của phái tính nam và phái tính nữ. Do đó, để hiểu được sự trong trắng của kinh nghiệm hỗ tương thân xác của nhau, chúng ta phải tìm cách giải thích rõ ràng thế nào là sự trong trắng trong lòng khi trao tặng nhau chính nhân vị của mình. Việc trao qua chuyển lại này chính là nguồn gốc thực của kinh nghiệm về sự trong trắng.
Chúng ta có thể nói rằng sự trong trắng trong lòng (nghĩa là đạo lý của ước muốn) của sự trao qua chuyển lại quà tặng chính là sự chấp nhận lẫn nhau, như thể nó có liên quan tới yếu tính của việc trao tặng. Như thế, sự hiến thân cho nhau đã tạo nên sự hiệp thông nhân vị. Ðó là vấn đề “đón nhận” và “thụ nhận” của hữu thể con người. Như thế là tại vì như trong sự tương quan hỗ tương mà Sách Sáng Thế 2,23-25 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:23-25&FontSize=Txt10) đã nói, cho nên người nam và người nữ đã trở thành quà tặng cho nhau, bằng tất cả sự thật và bằng cả tính hiển nhiên của thân xác của họ trong phái tính nam và phái tính nữ. Do đó, ý nghĩa của quà tặng nằm chính ở cách “thụ nhận” hay là “đón nhận” được diễn tả và hàm chứa trong sự trần truồng trước mặt nhau. Phẩm giá đó tương quan sâu xa với việc Đấng Tạo hoá đã muốn (và còn tiếp tục muốn) con người, nam và nữ, «cho chính bản thân của con người». Sự trong trắng “của tâm hồn”, và từ đó sự trong trắng của kinh nghiệm, có nghĩa là sự dự phần luân lý trong ước muốn trường cửu và vô cùng của Thiên Chúa.
Ðối nghịch lại việc “đón nhận” và “thụ nhận” một hữu thể con người khác như là quà tặng, là sự thiếu mất đi chính món quà này. Chính vì thế, điều này có thể làm thay đổi và hạ phẩm giá kẻ khác như họ là một «đối vật cho chính mình» (một đối vật của lòng thèm muốn, của sự chiếm đoạt cách bất công v.v…)
Chúng ta sẽ không bàn một cách chi tiết cái phản đề đa dạng và khả thể của sự trao thân này. Nhưng phải nhìn nhận rằng, ở đây, trong bối cảnh của Sách Sáng Thế 2,23-25 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:23-25&FontSize=Txt10), việc tước đoạt món quà do người kia tặng (người nam đối với người nữ, hoặc ngược lại) rồi trong thâm tâm hạ giảm người kia xuống như “một đối vật cho mình” thì đó chính là sự khởi đầu của sự xấu hổ. Thật vậy, điều này tương tự như một sự đe doạ cho sự trao tặng trong sâu thẳm của bản thân, và nó sẽ làm chứng cho sự đổ vỡ của sự trong trắng trong tâm hồn khi sống chung với nhau.
Theo Sách Sáng Thế 2,25 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:25&FontSize=Txt10), «người nam và người nữ không thấy xấu hổ». Câu này cho phép chúng ta đi đến kết luận rằng việc trao hiến cho nhau với tất cả nhân tính của mình cả hồn lẫn xác, phái tính nam và phái tính nữ, được hiện thực bằng cách giữ lại nét đặc trưng sâu kín (nghĩa là sự trong trắng) của việc trao tặng cho nhau và thụ nhận lẫn nhau như một quà tặng. Cả hai việc trao và nhận lẫn nhau này được nối kết với toàn thể tiến trình của việc tự trao hiến chính mình. Sự trao tặng và sự thụ nhận thấm nhập vào nhau cho đến độ mà sự trao tặng trở thành sự thụ nhận và sự thụ nhận trở thành sự trao tặng.
Sách Sáng Thế 2,23-25 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:23-25&FontSize=Txt10), cho phép chúng ta xác nhận rằng trong mầu nhiệm sáng tạo, người nữ đã được Thiên Chúa “trao tặng” cho người nam, và người nữ được “thụ nhận” với sự trong trắng nguyên thuỷ. Ðiều đó có nghĩa là người nữ được người nam thụ nhận như là một quà tặng. Về điểm này, văn bản Kinh thánh nói rất rõ ràng và minh bạch. Cùng một lúc, sự thụ nhận người nữ bởi người nam và cách người nam thụ nhận người nữ trở thành như là sự trao tặng đầu tiên. Khi người nữ trao hiến chính mình, (ngay giây phút đầu tiên mà trong mầu nhiệm sáng tạo người nữ được Tạo hóa “trao tặng” cho người nam), người nữ đã “tự khám phá ra chính bản thân”. Ðược như thế là vì người nữ đã được thụ nhận và tiếp đón, và cũng bởi vì cách thức mà người nữ được người nam đón nhận.
Người nữ gặp lại mình trong việc trao tặng chính mình «qua một sự trao hiến chính mình cách chân thành» (x. MV 24), khi người nữ được thụ nhận như Tạo Hoá muốn, nghĩa là «cho chính mình», qua nhân tính và phái tính nữ. Trong việc chấp nhận đó, khi mà tất cả phẩm giá của quà tặng được bảo đảm qua việc trao tặng điều mà người nữ luôn là, trong toàn sự thực của nhân tính, trong toàn thực tại của thân xác và của giới tính của mình, người nữ đã đạt tới chiều sâu thẳm của chính nhân vị của mình, và đã hoàn toàn làm chủ chính mình.
Chúng ta có thể thêm rằng việc tìm lại được bản thân khi trao hiến chính mình đã trở thành một mạch nguồn cho một sự tự trao hiến mới. Điều này luôn tăng trưởng nhờ trong tâm hồn luôn sẵn sàng trao nhận lẫn nhau và mở rộng đến những gì gặp thấy bằng cách thụ nhận và đón nhận như nhau và thậm chí còn sâu xa hơn như là một kết quả của ý thức càng lúc càng sâu đậm về sự tự trao hiến chính mình
Hình như câu chuyện thứ hai về cuộc tạo dựng vũ trụ đã trao “từ thuở ban đầu” cho người nam cái trách nhiệm phải dành ưu tiên cho việc đón nhận quà tặng (x. đặc biệt St 2,23 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=St 2:23&FontSize=Txt10)). Người nữ, «từ thuở ban đầu» đã được trao phó cho người nam qua đôi mắt, nhận thức, cảm xúc, và tâm hồn. Về phần mình, người nam, trong một ý nghĩa nào đó, cũng phải bảo đảm một tiến trình trao nhận lẫn nhau như thế, tức là sự thâm nhập lẫn nhau khi trao tặng và nhận lãnh quà tặng. Chính vì nhờ sự hỗ tương đó mà ta có một sự hiệp thông thực sự giữa các nhân vị.
Trong mầu nhiệm sáng tạo, người nữ đã được “tặng ban cho” người nam. Về phần người nam, trong khi đón nhận người nữ như một quà tặng trong chính sự thật của con người và phái tính nữ, người nam đã làm cho người nữ phong phú hơn. Về phần mình, người nam cũng được trở nên phong phú trong mối tương quan hỗ tương này. Người nam được phong phú, không chỉ nhờ người nữ đã trao chính nhân vị và phái tính nữ của mình, nhưng còn nhờ vào việc người nam đã tự hiến chính mình. Sự tự trao hiến của người nam, đáp lại sự tự trao hiến của người nữ, đã làm phong phú cho chính mình. Điều đó biểu lộ đặc tính của phái tính nam mà qua thực tại của thân xác và giới tính, đã đạt tới trình độ sâu thẳm của sự “làm chủ bản thân”. Nhờ đó mà người nam có thể vừa tự trao hiến chính mình vừa đón nhận quà tặng của người khác.
Tuy nhiên người nam không chỉ đón nhận quà tặng mà thôi. Trong cùng một lúc, người nam đã được người nữ đón nhận như một quà tặng, trong mặc khải của bản chất linh thiêng ên trong của phái tính nam cùng với toàn sự thực của thân xác và của giới tính. Khi được đón nhận như thế, người nam trở thành phong phú hơn qua sự đón nhận và sự chấp nhận phái tính nam của mình. Và vì vậy, sự chấp nhận, mà qua đó người nam gặp lại bản thân nhờ đã tự trao hiến chính mình cách chân thành, đã trở thành một nguồn mạch làm cho sự phong phú của người nữ càng sâu sắc và mới mẻ hơn. Trao tặng là trao tặng cho nhau. Và nhờ trao nhận lẫn nhau mà kết quả hỗ tương của việc trao hiến chân thành và của việc tìm lại được bản thân đã hiển lộ và lớn mạnh hơn.
Cứ theo cách này, tức là theo phương pháp hậu nghiệm lịch sử, và nhất là theo dấu vết của tâm hồn con người, chúng ta có thể diễn lại và gần như xây dựng lại sự trao nhận lẫn nhau quà tặng nhân vị này, một sự trao tặng đã được kể lại rất sâu sắc và rất phong phú trong văn bản cổ xưa của Sách Sáng Thế.
Nhóm Tâm Biển chuyển ngữ