View Full Version : Sức mạnh tình yêu
admin
31-03-2006, 07:38 PM
SỨC MẠNH (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-00ml.htm) TÌNH YÊU (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-00ml.htm)
Lm. Lê Văn Quảng
http://www.htth.org/tuvung/phapviet/yellow_rose.gif
MỤC LỤC (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-00ml.htm)
Nhập Đề (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-00nhap.htm)
1. HỌ CŨNG LÀ MỘT CON NGƯỜI (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-01.htm)
2. HÃY ĐI VÀ ĐỪNG PHẠM TỘI NỮA (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-02.htm)
3. XIN VÂNG (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-03.htm)
4. MÓN QUÀ GIÁNG SINH NĂM NAY (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-04.htm)
5. TÌNH YÊU LỚN HƠN LỖI LẦM (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-05.htm)
6. CHÚA ƠI ! SAO LẠI CÓ ĐAU KHỔ ? (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-06.htm)
7. PHÚC CHO NGƯỜI ĐAU KHỔ (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-07.htm)
8. MẦU NHIỆM TÌNH YÊU GIÁNG SINH (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-08.htm)
9. MẦU NHIỆM TÌNH YÊU THẬP GIÁ (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-09.htm)
10. BỮA TIỆC LY, TÂM SỰ BUỒN (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-10.htm)
11. ĐỨC KITÔ PHỤC SINH (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-11.htm)
12. TÂM TRẠNG MỘT NGƯỜI MÙ (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-12.htm)
13. CHÍNH CHA ĐÃ CHỌN CON (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-13.htm)
14. TÔN VINH NHỮNG ANH HÙNG TỬ ĐẠO (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-14.htm)
15. PHÚC CHO NHỮNG NGƯỜI TIN (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-15.htm)
16. TÌNH LÀ OAN HAY LÀ PHÚC (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-16.htm)
17. TÌNH NGHÈO LÀ PHÚC (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-17.htm)
18. ĐỂ CÓ HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-18.htm)
19. SỐNG LÀ CHUẨN BỊ CHẾT (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-19.htm)
20. XIN VĨNH BIỆT ANH (http://www.dunglac.net/bai/SMTY-20.htm)
Nguồn: http://www.dunglac.net
admin
06-04-2006, 06:49 AM
Yêu thương đời
Ngày xưa, có lần một cậu học trò nói với tôi: ''Thầy ạ, em thích nhạc Lê Hựu Hà, nhưng có một câu hát em không đồng ý.'' Tôi hỏi, ''Em không đồng ý câu gì?'' Cậu học trò đáp: ''Đó là câu: Bạn thân ơi, cố gắng yêu thương đời... Em nghĩ, yêu là một tình cảm rất tự nhiên, yêu là tự lòng mình yêu, tự trái tim mình rung động. Yêu mà lòng phải ép uổng, yêu mà bảo trái tim phải cố gắng rung động, em nghĩ không phải là yêu nữa!"
Tôi đã nhìn thật sâu vào đôi mắt cậu học trò để cố tìm hiểu xem điều gì đã xảy ra cho cậu, khiến cậu không muốn ''cố gắng yêu thương đời'' như thế. Cậu học trò người miền Trung, hiếu học và đa tài, cha mất sớm chỉ còn mẹ. Bà mẹ quê muốn con có tương lai mà không biết phải làm gì với sự hiểu biết hạn hẹp của mình, bà để mặc cho con tự định liệu. Cậu bé rời bỏ miền Trung khô cằn tìm đến Sài Gòn hoa lệ. xin vào sống trong cô nhi viện Lâm Tì Ni do các ni cơ Phật giáo coi sóc, rồi chạy vạy kiếm tiền đi học trường tư. Cuộc sống đặc biệt hơn những bạn bè cùng lớp khiến cậu trưởng thành sớm, hay suy tư và thường có những câu hỏi về ý nghĩa đời người. Tôi biết chắc rằng cậu đã gặp nhiều đắng cay, chua chát trong cuộc sống.
Ngày hôm ấy, tôi không trả lời cậu học trò. Tôi cảm thấy phần nào đó cậu có lí. Mới hai mươi mấy tuổi, tôi không đủ kinh nghiệm trường đời để trả lời cho cậu học trò chỉ kém mình bảy, tám tuổi yề một vấn đề sâu xa của kiếp người. Tôi rủ cậu đi uống cà phê, và để cho câu nhận xét về chuyện ''cố gắng yêu thương đời '' của cậu bé theo những giọt cà phê đắng thấm vào tâm can tôi.
Chuyện xảy ra đã hai mươi năm. Bây giờ tôi đã lớn, đã sống cuộc sống của tôi, qua bao nhiêu đoạn đường, bao nhiêu thăng trầm trôi nổi, bao nhiêu ngọt ngào cay đắng, bao nhiêu thương ghét, vui buồn... và tôi khám phá ra rằng có thứ tình yêu tự nhiên, nhưng bên cạnh đó, cũng có thứ tình yêu phải cố gắng. Cả hai thứ tình yêu này đều có giá trị riêng và đều đáng quí. Người biết yêu là người không từ chối, hay nói đúng hơn, không để lòng mình hạn hẹp ở trong, một thứ tình yêu nào cả.
Yêu cha, yêu mẹ, với tôi là một tình yêu tự nhiên, không có vấn đề cố gắng hay không cố gắng. Yêu cha mẹ, điều ấy đương nhiên quá. Nhưng nếu phân tích ra, thì tình yêu ấy đương nhiên, trước hết vì Thiên Chúa đã đặt một mối dây thân tình ruột thịt giữa cha mẹ và con cái. Sợi dây ấy vô hình nhưng ràng buộc cha mẹ, con cái một cách bền chặt, sâu đậm. Thứ nữa, vì cha mẹ tôi yêu tôi quá, tốt với tôi quá hi sinh cho tôi nhiều quá ... làm sao tôi không yêu cha mẹ tôi cho được.
Rồi khi có người tình, tôi yêu người tình say đắm, yêu khi người ấy dễ thương với tôi, và cả khi người ấy dễ ghét. Tôi như khám phá ra tôi, tìm được chính bản thể tôi trong người ấy. Lắm khi tôi lạ lùng tự hỏi, tại sao mình yêu người ấy đến như thế, dù người ấy không gần gũi tôi như cha mẹ tôi, không có một thời gian sống cạnh nhau lâu dài để mà biểu lộ lòng hi sinh cao độ như cha mẹ tôi đã biểu lộ, cũng chưa từng chia sẻ với tôi một cách tận cùng những khó khăn, cực nhọc trong cuộc sống. Thế mà tôi vẫn cứ yêu, yêu đắm say, cuồng nhiệt. Sau này, tôi biết được trong tình yêu nam nữ, có ba loại tình. Thứ nhất là tình ''nếu''. Tôi yêu người ấy, nếu người ấy thế này hay thế khác. Tình "nếu'' chỉ là thứ bánh vẽ, thực ra thì tôi không yêu, bởi vì người ấy có như thế đâu ? Thứ hai là tình ''vì''. Tôi yêu người ấy, vì người ấy thế nọ, thế kia. Tình ''vì'' là thứ tình có điều kiện, và thường là vụ lợi. Nếu người ấy không còn những cái mà ''vì '' nó, tôi yêu người ấy, thì có nghĩa là khi người ấy mất những cái đó, tôi không còn yêu nữa! Thứ ba là tình ''mặc dầu'', tôi yêu người ấy, ''mặc dầu'' người ấy sẽ như thế nào đi nữa. Tình ''mặc dầu'' là tình vô điều kiện, tình quảng đại và vững bền. Tôi nghĩ tình của tôi dành cho người tình là thứ tình "mặc dầu" ấy.
Tôi yêu vợ con, với thứ tình vừa nồng nàn của ảnh yêu, vừa êm đềm gắn bó của tình nghĩa. Một thứ bổn phận, trách nhiệm ràng buộc tôi với vợ con. Tôi mang bổn phận, trách nhiệm ấy như mang một thứ ''ách êm ái, nhẹ nhàng'' khiến cho cuộc sống của tôi có ý nghĩa. Tôi là một người cần thiết, là chỗ tựa nương cho người khác, mà những ''người khác'' ấy lại chính là những người tôi rất mực yêu thương, trân trọng. Điều ấy làm cho tôi vui và hãnh diện. Tình tôi dành cho vợ con đúng là thứ tình ''mặc dầu '' trọn vẹn nhất.
Và tôi yêu thương bạn bè. Tình bạn là một tặng phẩm quí giá Thiên Chúa dành cho tôi. Tôi có nhiều bạn và rất quí bạn. Tôi cũng thích chiều bạn và vui khi thấy bạn vui. Chiều bạn và không đòi hỏi điều gì quá đáng nơi bạn, đó là nguyên tắc giúp tôi giữ được tình bạn lâu dài. Tôi có bạn đồng tâm và bạn đồng chí. Bạn đồng tâm là người bạn mà tôi có thể kể hết những khúc mắc trong lòng, những bí mật của cuộc sống một cách tự nhiên, tín cẩn, không hề e ngại, không sợ bị hiểu lầm, phản bội. Tôi cũng sẵn lòng nghe bạn tâm sự và sẵn lòng cảm thông với bạn. Bạn đồng chí là những người bạn gần tôi trong lí tưởng. Chúng tôi nương vào nhau để cùng hướng về đích điểm, cùng đạt mục tiêu. Chúng tôi chia sẻ với nhau những gian lao vất vả, cùng nắm tay nhau tiến bước, nâng đỡ, khuyến khích nhau trong hành động. Cũng có khi bạn đồng chí sau này trở thành bạn đồng tâm và ngược lại. Là bạn đồng chí, chúng tôi có thể cười với nhau, nhưng khi là bạn đồng tâm, chúng tơi còn có thể khóc với nhau. Tôi thấy yêu bạn thật là dễ, không mấy khi phải cố gắng.
Và chung quanh tôi còn biết bao nhiêu người đáng yêu đáng mến, những người tôi cảm thấy sung sướng, hạnh phúc khi được gần họ. Những người mà nếu được gặp họ, tôi thấy ngày hôm ấy vui hơn, dễ thương hơn, tươi đẹp hơn.
Nếu thực sự tình yêu là cái gì tự nhiên, không cần rán sức cố gắng gì cả, thì ngần đó người đã đủ cho tôi yêu thương, quí mến. Nhưng bên cạnh những người ấy, còn có những điều và những người, mà theo sự tự nhiên, không những tôi không yêu, mà còn phải ghét.
http://gpnt.net/images/arrow_dyn.gif
admin
06-04-2006, 06:49 AM
Cái đầu tiên, theo lẽ tự nhiên là đáng ghét, chính là cuộc đời. Đời sống đúng là nỗi ưu phiền cay đắng của tôi. Tôi hi vọng, cuộc đời làm cho tôi thất vọng. Tôi ước mơ hạnh phúc, cuộc đời đem lại cho tôi nỗi đớn đau. Tôi muốn sống bình an, cuộc đời đẩy đưa tôi đi vào sóng gió. Tôi mong được nếm hương vị ngọt ngào, cuộc đời dâng tặng tôi toàn những đắng cay chua chát. Tôi muốn được cư xử bình đẳng, cuộc đời đối xử với tôi một cách bất công. Tôi cần được thông cảm, cuộc đời khắt khe lên án tôi. Tôi cần được ủi an nâng đỡ, cuộc đời cho tôi sự lạnh lùng và vùi dập. Tôi thích sống chân thật, cuộc đời đây những giả trá điêu ngoa. Tôi muốn sống yêu thương, cuộc đời cho tôi hận thù. Dĩ nhiên, phải công bình mà nói, nhiều khi cuộc đời cũng cho tôi niềm vui và hạnh phúc, nhưng nếu đem ra mà cân thì đĩa cân đựng những buồn phiền bất như ý bao giờ cũng nặng hơn. Chẳng thế, mà bao giờ người ta cũng nói về cuộc đời, thế gian, trần gian... kèm theo một tiếng thở dài.
Cuộc đời nói cho cùng là những hoàn cảnh sống do chính con người tạo nên. Và bởi vì có nhiều người không tốt nên có nhiều cảnh đời đáng buồn. Khi nói rằng ''cố gắng yêu thương đời'' thì cũng có nghĩa là "cố gắng yêu thương người'. Người đáng ghét, người không dễ thương, cho nên muốn yêu thương người, tôi cần phải cố gắng.
Vấn đề là ở chỗ: tôi có nên, có cần phải cố gắng để yêu thương người hay không. Và yêu một cách cố gắng như vậy tình yêu có giá trị không? .
Người ta được sinh ra đời, chia sẻ với nhau kiếp người. Nghe đến chữ ''kiếp người" hay ''kiếp nhân sinh'', không cần phải hiểu sâu xa cho lắm, ai cũng thấy cái ''kiếp'' ấy đầy những đau buồn, đó là một cái ''thấy'' vừa do kinh nghiệm vừa do trực giác nên nó đúng lắm. Muốn cho cái kiếp ấy đỡ đau buồn, chỉ có một cách là có nhiều người sống đẹp, cư xử tốt với những người khác. Mà ta đừng chờ mong người khác sống đẹp trước, cư xử tốt trước. Chính ta là người phải thực hiện điều ấy trước người khác. Ở một xã hội có nhiều người đám đi bước trước trong cách sống đẹp, dám có can đảm chấp nhận thiệt thòi mà không đôi co hơn thiệt, xã hội ấy sẽ đẹp hơn, dễ thương hơn, hay ít nhất là cũng dễ thở hơn.
Sống đẹp, cư xử tốt là cách nói khác của chữ ''yêu thương''. Trong khi ta yêu thương người, mà người chưa theo kịp ta để cũng sống yêu thương, thì một là ta bỏ cuộc, hai là ta phải cố gắng. Chuyện rất đơn giản.
Thường người ta cảm thấy người khác khó thương, không tha thứ được, khi cái khó thương của họ ảnh hưởng trực tiếp trên ta. Một người làm điều xấu cho một người khác, ta có thể thông cảm được, hay ít nhất là chê trách rồi cũng bỏ qua được. Nhưng khi người ấy làm hại chính ta, ta không thể bỏ qua, không thể chấp nhận được hành động ấy. Đó là phản ứng chung của con người, và điều ấy biểu lộ lòng thiếu quảng đại. Người ''cố gắng yêu thương đời'' là người tập sống quảng đại, tập sống vượt lên trên cái bản chất bình thường của một con người. ''Cố gắng yêu thương đời'' tức là đang tập sống với thứ tình yêu ''mặc dầu'': mặc dầu đời không yêu ta, mặc dầu đời bao gian dối, mặc dầu đời cay đắng như vôi... thì ta vẫn cứ yêu thương đời như thường! Sống như thế, yêu như thế tức là chọn thái độ can đảm, không bỏ cuộc.
Yêu thương người đời cũng chính là yêu thương mình. Bởi vì mình cũng là một sinh vật đầy những khuyết điểm như những con người khác. Khi ta biết thông cảm với người và yêu thương người, ta cũng dễ thông cảm với chính ta và yêu thương ta. Thông cảm và yêu thương một cách ý thức, chứ không phải là dễ dàng bỏ qua tất cả những cái xấu xa của mình và tìm tư lơi cho mình chỉ vì tính vị kỉ.
Như thế thì cố gắng yêu thương đời, yêu thương người là điều nên làm lắm và tình yêu ấy cũng có giá trị lắm. Tôi cảm thấy tình yêu tự nhiên giống như một bông hoa, tỏa hương thơm nhẹ nhàng quyến rũ, còn tình yêu do sự cố gắng giống như một trái cây, trải qua nhiều phen mưa nắng, qua bao đợt trưởng thành từ chát qua chua, từ chua sang ngọt. Qua bao nhiêu ngày phơi mình dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, trái cây ấy chín, thơm tho ngon ngọt, đem lại khoái cảm cho khứu giác và vị giác con người.
Tôi mong ước một ngày nào đó, được gặp lại cậu học trò cũ, và chia sẻ với cậu về kinh nghiệm "cố gắng yêu thương đời'' của mình. Tôi muốn nói với cậu học trò ấy rằng sự cố gắng trong tình yêu có một giá trị đặc biệt và có vẻ đẹp riêng của nó. Nhưng, cũng có thể tôi không cần nói gì cả. Cậu học trò nhỏ ngày nào bây giờ nếu gặp lại, cũng là một người trưởng thành với số tuổi băm lăm, băm sáu. Cậu đã sống cuộc đời của cậu, và tôi nghĩ cậu đã không bỏ cuộc trong đời sống tình cảm con người. Nếu không bỏ cuộc, thì tất nhiên cậu cũng trải qua kinh nghiệm ''cố gắng yêu thương đời '' như tôi vậy. Có lẽ thầy trò tôi sẽ ngồi bên nhau, và chúng tôi sẽ cùng lẩm nhẩm với nhau lên hát: ''Bạn thân ơi, cố gắng yêu thương đời, dù đời không yêu ta...
Chỉ có một điều, tôi muốn chia sẻ với cậu, và nhất định sẽ chia sẻ nếu gặp lại cậu, mặc dầu cậu là một Phật tử và đã có một giai đoạn được các ni cô tại cô nhi viện Lâm Tì Ni dẫn dắt về mặt tâm linh. Điều tôi muốn chia sẻ là lời nói của Chúa Giê su, khi Ngài giảng cho con người về ý nghĩa và giá trị của lòng yêu thương:
''Anh em hãy yêu thù địch, hãy làm ơn cho kẻ ghét anh em, hãy cầu nguyện cho kẻ bắt bớ và vu cáo anh em. Như thế, anh em được nên con cái Cha ở trên trời, là Đấng làm cho mặt trời mọc lên cho kẻ lành và kẻ dữ, cùng làm ma xuống cho kẻ công chính và kẻ gian ác. Nếu anh em yêu kẻ yêu mình thì anh em có công phúc gì... Và nếu anh em chào hỏi bà con mình thôi, thì nào có hơn gì người khác? (Mt (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&banner=n&query=Mt 5:44-47)5,44-47 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&banner=n&query=Mt 5:44-47))
Tôi sẽ nói với cậu học trò rằng: rõ ràng Chúa Giê su muốn người ta ''cố gắng yêu thương đời'' và yêu thương với thứ tình ''mặc dầu''.
Nhà Văn Quyên Di
Nguồn: Chungnhanduckito.net
admin
16-05-2006, 03:12 PM
Tình Yêu Trọn Vẹn
Thông Điệp của Đức Giáo Hoàng Biển Đức 16 Giúp Chúng Ta Hiểu Rõ Hơn Ý Nghĩa Của Bí Tích Hôn Nhân
Nền tảng của hôn nhân và gia đình Kitô Giáo được đề cập đến trong bức Thông Điệp vừa mới đây của Đức Giáo Hoàng Biển Đức 16, Deus Caritas Est (Thiên Chúa Là Tình Yêu) (http://www.simonhoadalat.com/HOCHOI/Giaohoi/ThongDiep/01DEUS_CARITAS_EST.htm). Như đã nói lên trong tiêu đề của Thông Điệp, Đức Thánh Cha đưa ra một loạt nền tảng về triết lý và thần học để giúp chúng ta có sự hiểu biết đúng đắn hơn về lòng bác ái và tình yêu trong cuộc sống của chúng ta.
http://vietcatholic.net/pics/Marriage.bmp
Sự Cao Vời Của Hôn Nhân Vợ-Chồng Đích Thực
Vì chúng ta được tạo thành nên bởi linh hồn và thể xác, do đó, chỉ sự kích thích và thỏa mãn về mặt thể lý không thôi, thì đó vẫn chưa bao giờ là một tình yêu thật sự cả. Sự khát khao của tâm linh con người về một điều gì đó vượt ra ngoài phạm vi của sự sống như những gì mà chúng ta biết, hướng chúng ta đến sự hiểu biết sâu sắc hơn về ý nghĩa của việc hai người cùng hòa quyện lại với nhau trong tình yêu và sự triều mến nhau.
Tình yêu thật sự phải hiệp kết những chiều kích thuộc tâm linh lẫn thể xác của con người. Sự thật này là điều quan trọng vào lúc mà sự bối rối hay nhầm lẫn có liên quan đến sự thu hút về tình dục, sự đam mê mù quáng về mặt tình cảm, tình bạn bình thường và tình yêu bền vững, lâu dài vốn trở nên một cách diễn tả về lòng bác ái thật sự.
Dưới ánh sáng của Thông Điệp “Thiên Chúa Là Tình Yêu,” chúng ta có thể nhận dạng ra được hôn nhân như là một hiện thực khách quan mà những người nam và những người nữ khám phá ra khi cả hai cùng quyện hòa với nhau trong bí tích hôn nhân.
Ơn gọi hôn nhân được viết lên trong chính bản tính của người nam và người nữ vì cả hai đều đến từ bàn tay của Đấng Tạo Dựng. Đây không chỉ thuần túy là một sự hiệp kết mang tính con người trần tục, mà đó còn là kế hoạch rất riêng của Thiên Chúa cho niềm hạnh phúc, và sự sinh sản của con người.
Chồng và vợ chính là những cộng sự viên của Thiên Chúa trong công trình tạo dựng sinh sản. Theo nghĩa này, dục tính của con người sẽ vẫn còn là sự bí ẩn bởi vì đó chính là một sự sẽ chia trong quyền năng tạo dựng của Thiên Chúa. Tình dục không phải là một sự thỏa mãn bình thường nhưng đó là một hoạt động mang tính con người, vốn có một mục đích tâm linh hẳn hoi. Bởi vì đó chính là sự thiết kế của Thiên Chúa, do đó tình dục con người chính là sự thánh thiện và nó chỉ được thánh hóa một cách trọn vẹn đối với những người làm chồng và làm vợ qua bí tích hôn nhân của Giáo Hội mà thôi.
Giáo Hội cứ nhấn mạnh về sự giới hạn trong hoạt động tính dục, và khuyến khích mọi tín hữu hãy tự biết kiềm chế, để chỉ nên dành nó cho hôn nhân đích thực mà thôi, không phải là vì Giáo Hội muốn đề ra các luật lệ nhằm kiểm soát chúng ta, nhưng là vì bản tính của hoạt động tính dục và sự thỏa mãn dục tính. Những hiện thực này có một mục đích vượt xa hẳn bản chất tầm thường của chúng vì lẽ chúng cho phép một cặp vợ-chồng được trở nên như những cộng sự viên với Thiên Chúa trong kế hoạch rất đổi riêng tư của Ngài dành cho sự hạnh phúc của con người và sự kế thừa về nhân loại con người.
Chúa Giêsu Kitô chính là sự can thiệp mang tính quyết định của Thiên Chúa trong một thế giới vốn bị tan nát vì tội lỗi, và vẫn còn mang những dấu ấn của sự bệnh hoạn và cái chết. Bằng chính sự thương khó của Ngài, qua cái chết và sự phục sinh, Chúa Kitô đã chiến thắng mọi hệ quả của tội lổi và sự chết. Hôn nhân, kế hoạch nguyên thủy của Thiên Chúa, cho sự hạnh phúc của con người và sự tiếp tục giống nòi, chỉ thật sự sinh nhiều hoa trái và tín trung khi nó được lồng vào trong chính Chúa Kitô mà thôi.
Mục đích tối hậu về kế hoạch tạo dựng và cứu chuộc của Thiên Chúa, cũng như của cả Kitô Giáo và của tất cả mọi cuộc sống của chúng ta, chính là một dấu hiệu và một bí tích về sự hiệp kết một cách hoàn hảo hiện diện trong Chúa Giêsu Kitô, Đấng là Thiên Chúa thật và Đấng cũng là Người thật.
Chúng ta diện đối với hai thuộc tính của tình yêu hôn nhân đó là: Một, tình yêu hôn nhân được đánh dấu bởi sự tín trung và nó không thể nào được con người phân rẽ. Và hai là: không có gì có thể đối lập hơn trong nền văn hóa thời nay.
Sự ảnh hưởng cao của việc ly dị và những vụ hôn nhân được Giáo Hội hủy bỏ, và việc nhiều người Công Giáo ngày nay sẳn sàng chấp nhận về điều đó, ám chỉ cho thấy đang có một sự hiểu biết sai lệch về ơn gọi của hôn nhân và việc làm thế nào để cho một cặp hôn nhân có thể sống một cách trung tính với nhau mãi trong ơn huệ mà họ lãnh nhận được qua bí tích hôn nhân.
Như Đức Thánh Cha Biển Đức 16 đã giảng dạy, một sự thử thách thật sự nhất của tình yêu chính là việc biết cho đi.
Ý nghĩa đích thực nhất của tình yêu chỉ được tìm thấy qua việc tự đánh mất và tự cho đi chính bản thân mình vì những nhu cầu của người mình yêu.
“Sự hy sinh thường là rất khó và thường gây ra một cảm giác khó chịu lắm. Chỉ có tình yêu mới có thể làm cho việc hy sinh đó được trở nên một cách dễ dàng; và chỉ có một tình yêu trọn vẹn, hoàn hảo mới có thể biến sự hy sinh đó trở nên niềm vui.”
Và cụm từ này được trích từ nghi lễ củ của Hôn Nhân, đã tóm tắt lại một cách rất đầy đủ và trọn vẹn thế nào là một tình yêu đích thực, và trọn vẹn dành cho nhau trong tình yêu vợ-chồng.
Nguyên bản tiếng Anh bài viết có nhan đề “Perfect Love” của Linh Mục Gabriel B. O’Donnell, Dòng Đa Minh - Ngài cũng là Thỉnh Nguyện Viên cho hồ sơ phong Chân Phước của Linh Mục Michael J. McGivney - Sáng Lập Viên của Hội Hiệp Sĩ Columbus, được trích đăng trong Tạp Chí Columbia số ra Tháng 04/2006 tại trang 21. Dịch giả chuyển ngữ để chúng ta cùng tham khảo vì đây là một bài viết rất hay và trí tuệ.
Anthony Lê
VietCatholic News (16/05/2006) (http://vietcatholic.net/News/Html/34739.htm)
trxhong
08-01-2007, 09:10 AM
Ánh Sao Đêm
Cô gái tên X. rụt rè bước vào Trung tâm tư vấn "Tâm lý – Giáo dục và Tình yêu hôn nhân gia đình" với vẻ hốt hoảng, bồn chồn lo lắng. Cô lúng túng :
- Một chuyện sai lầm, thật sự sai lầm. Vì em mà một gia đình đang đổ vỡ. Em không biết làm gì bây giờ.
Tôi nhìn cô gái, chưa rõ là có chuyện gì.
- Em có thể bình tĩnh kể cho tôi nghe được không ?
Cô gái ngồi lặng đi một lúc rồi nói :
- Cuộc đời em thì bỏ đi rồi, chị ạ. Nhưng em không thể đứng nhìn một người phụ nữ tốt đang phải khổ sở vì em. Chính vì thế mà em đến đây. Em đã gọi điện cho vợ một bạn đồng nghiệp và nói anh ấy có bồ. Chị có biết em tồi tệ đến mức nào không ? Em đã lập gia đình và có con, nhưng đã ly dị chồng. Hiện nay em rất muốn chinh phục một người đàn ông đã có vợ, có con, cùng làm chung với em. Khi không đạt mục đích, em cảm thấy ghen tị với hạnh phúc của vợ anh ấy nên đã làm thế để phá vỡ hạnh phúc của họ. Sáng nay họ đang căng thẳng với nhau. Em lại cảm thấy ân hận quá. Phải giải thích lại với vợ anh ấy như thế nào ? Liệu chị ấy có tin em không ? Người ta có thể nghĩ về em đê tiện thế nào cũng được, lúc này em chỉ muốn họ làm lành với nhau.
Tôi hiểu đây không là chuyện đùa ác ý do quá trớn, mà đã trở nên nghiêm trọng. Tôi vội trấn an :
- Em cứ yên tâm và tin rằng một khi đã có ý hướng tốt thì rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Em hãy tự tin vào chính mình. Mặc dù em đã có những lầm lỡ trong quá khứ, nhưng bản chất em vẫn là người tốt. Điển hình là em đã biết nghĩ lại, biết đồng cảm với cái đau của người khác. Vấn đề là em đã nói dối, bây giờ em hãy nói thật. Tôi sẽ là cầu nối cho em nói chuyện lại với chị vợ của anh ấy, được chứ ?
Cô gái gật đầu và trao cho tôi số điện thoại của chị P. Quả đúng là chị P. đang trong cơn sốc và buồn nản vô cùng. Sau mấy lời giới thiệu và nói rõ sự ân hận của cô X., tôi trao máy cho hai người nói chuyện với nhau. Cô gái đã thuật lại câu chuyện như đã nói với tôi, khiêm tốn xin lỗi, nhìn nhận sai trái của mình và khích lệ chị P. hãy tin vào chồng với câu kết : “Em làm công việc này tất cả vì hạnh phúc của gia đình chị”.
Bỏ máy xuống, cô gái như cảm thấy nhẹ nhõm rồi nói tiếp :
- Cám ơn chị, câu chuyện hôm nay đã giải quyết xong, nhưng đời em thường nối tiếp những chuyện tương tự như thế. Em không làm chủ được bản thân mình trong bất cứ chuyện gì. Nhưng em cũng không thể trơ ra trước đau khổ của người khác, vì thế mà em không có được những giây phút thanh thản. Từ năm 18 tuổi, em đã quen sống buông thả, lớn lên trong một gia đình giàu có, ba mẹ ly dị nhau. Em có mọi sự nhưng chỉ thiếu tình thương. Với óc thông minh năng động, em tham gia vào nhiều cuộc vui chơi quá độ. Em lấy chồng khi đang cặp bồ với một người khác. Sau khi có con, chúng em chia tay nhau vì không có tình yêu. Thế rồi từ đó đến nay, mỗi tối sau khi chăm sóc cho con ăn ngủ, em vẫn tới vũ trường, vẫn nghe điện thoại gọi và đi chơi có khi tới sáng mới về. Kết quả chỉ là chán nản và trống rỗng khủng khiếp ! Có lần từ những cuộc chơi trở về, em đã muốn tự tử, nhưng nghĩ mình vẫn còn trách nhiệm với con nên lại thôi. Hiện em chẳng còn một chút niềm tin nơi bản thân mình. Nói chuyện với chị, em cảm thấy thanh thản, muốn dứt khoát với những thói quen không lành mạnh, nhưng cuộc sống thực tế với những buồn chán lại gọi mời em bước theo lối cũ. Em đã thực sự đánh mất mình, chỉ còn lại bóng tối nơi em thôi.
hoàn thiện. Vâng, đã có biết bao con người đang sống trong “đêm tối “, nhưng nơi họ cũng có những "ánh sao" rất đẹp soi sáng cho cuộc đời.
Tôi nói với cô gái :
- Nhưng chị đang nhìn thấy có ánh sao đêm trong tâm hồn em đấy. Một ánh sao trong đêm đen đủ tạo nên một bức hoạ đẹp em ạ. Chị tin rằng khi em bắt đầu nhận ra sự thật về mình, khi em đang cố sống theo sự thật thì cũng là lúc em đang trên đường tìm lại con người mình đấy. Nếu em cứ tiếp tục làm theo những tác động của lương tâm như hôm nay, em sẽ có kinh nghiệm về sức mạnh của em và tin vào mình hơn. Thực ra, con người nào cũng có khả năng tự chủ và khả năng sống yêu thương nếu có quyết tâm. Hơn nữa, em hãy thể hiện những nghĩa cử yêu thương để luyện tập tính tự chủ. Để có khả năng nói "không" với lời rủ rê của bạn bè xấu, em hãy chăm sóc cho con em tận tình hơn. Hãy tạo cho nó một niềm vui bất ngờ để rồi chính tình yêu trong sáng của nó sẽ giúp em vui sống với phẩm chất tốt của người mẹ, và điều ấy sẽ đem lại sự bình an đích thực cho em. Hy vọng khi đó em sẽ dễ thương hơn, hấp dẫn hơn, không phải với những đối tượng lợi dụng mua vui mà là với những người chân thành ngưỡng mộ vẻ đẹp chân thật. Từ hôm nay, chị hứa sẽ là bạn của em.
Nhìn cô gái bước ra, tôi cứ hình dung trên trời đêm có một ánh sao vừa lóe.
Phạm Thị Oanh
vBulletin v3.5.2, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.