admin
24-11-2007, 01:57 PM
Cảm xúc rôcôcô
Nếu có dịp đi ngang qua vùng hồ Constance, nằm giữa ranh giới ba nước Đức, áo, và Thuỵ Sĩ, bạn đừng bỏ lỡ dịp viếng thăm ít ra một vài kiệt tác của kiến trúc rôcôcô ở đây. Tôi nói ít ra, là nếu bạn vội, còn nếu như bạn có thì giờ và có điều kiện xe cộ, hoặc muốn tìm hiểu thêm về phong cách nghệ thuật này, thì bạn có thể đi tiếp sang vùng Bavière (Bayern), rồi sang áo, sang Prague (Tiệp), Ba Lan... ít nhất cũng phải sang Prague!
http://vuthanhtam.thegioiblog.com/images/upload/temp_image/2006/12/6/resized_7594f1fb18.jpg
Quả là muốn cảm nhận được cái đẹp của bất cứ một công trình kiến trúc nào trong không gian ba chiều, bạn phải đến tham quan tại chỗ. Tạm thời, bạn có thể thấy được vài nét đại cương qua những hình ảnh minh hoạ trong bài này.
Người ta thường cho rằng, đứng trước một tác phẩm nghệ thuật, nhất là tác phẩm kiến trúc, chỉ cần có được cảm xúc là đủ. Nhưng thực ra, muốn thật sự có cảm xúc thẩm mỹ, cũng cần có những hiểu biết về lịch sử, ít ra là lịch sử nghệ thuật, để biết tác phẩm đó có xuất xứ từ đâu, do những điều kiện xã hội nào, dựa vào những truyền thống nghệ thuật nào, và đâu là sự mới mẻ, sáng tạo...?
Riêng tôi vẫn thường nghĩ rằng, trong nghệ thuật, điều quan trọng, đối với người thưởng thức, cũng như người sáng tạo, không chỉ là cảm xúc trước một tác phẩm, hay hoạt động sáng tạo ra tác phẩm ấy mà thôi, mà còn là ý thức về động cơ, xuất xứ, của tác phẩm, về chỗ đứng của nó trong lịch sử nghệ thuật.
http://vuthanhtam.thegioiblog.com/images/upload/files/jpg/2006/12/6/1333e6f007.jpg
Vì sao phong cách rôcôcô lại gây được cảm xúc thẩm mỹ "thật sự" đối với chúng ta, trong khi nó chỉ là một sản phẩm của thế kỷ XVIII, một sản phẩm đượm tính chất xa hoa của các bậc vương giả, vua chúa, và hoàn toàn xa vời đối với thực tế đời sống ngày nay?
Vì sao nó lại có một tầm quan trọng đặc biệt trong lịch sử nghệ thuật?
Đâu là xuất xứ của nó?
Vì sao nó lại phát triển rực rỡ ở một vùng địa dư gồm các nước Đức, áo, Thụy Sĩ, và Trung Âu ở thế kỷ XVIII?
Vì sao hai phong cách barốc và rôcôcô lại ít được nhắc đến trong các chương trình giảng dạy về kiến trúc, cũng như trong các sách giáo khoa?
Bằng ấy câu hỏi nêu lên, khó mà có thể trả lời cho hết được trong một bài báo nhỏ, mặc dầu đó là những điều cần làm cho sáng tỏ, để có thể hiểu được quá trình sản sinh ra một tác phẩm nghệ thuật, thậm chí một phong cách, cũng như những bước tiến, bước lùi của nghệ thuật qua các thời đại.
http://vuthanhtam.thegioiblog.com/images/upload/files/jpg/2006/12/6/398e3df597.jpg
Từ barốc đến rôcôcô
Về mặt địa dư, vùng hồ Constance nằm không xa biên giới của hai nước, mà ảnh hưởng về mặt nghệ thuật đối với các nước kể trên được coi như là quyết định, ít nhất từ thế kỷ XV đến thế kỷ XVII : đó là nuớc ý và nước Pháp.
Ảnh hưởng của hai thời kỳ nghệ thuật: Phục Hưng Ý và Barốc Ý (1400-1650), quả là đã bao trùm lên khắp Âu châu, từ thế kỷ XV đến thế kỷ XVII, đặc biệt là thế kỷ XVII, một thời kỳ rực rỡ của kiến trúc ở ý nói chung, và của phong cách barốc nói riêng. Khắp Âu Châu, các họa sĩ, các nhà điêu khắc, các kiến trúc sư tìm đến những trung tâm nghệ thuật ở ý để học hỏi.
Cuối thế kỷ XVI, ngay sau thắng lợi của cuộc "Phản cải cách" (Contre-Réforme) của toà thánh Vatican chống lại cuộc Cải cách của giáo hội Tin Lành, tòa thánh Vatican và nước ý, nói chung, bước vào một thời kỳ tương đối ổn định, phồn vinh, và nhất là thuận lợi cho việc xây dựng các công trình tôn giáo có tầm cỡ, với một nguồn hứng khởi mới, một quyết tâm mới, và với những kiến trúc sư thiên tài, như: Bernini, mà người Pháp đặt cho biệt hiệu là "Le Bernin" (1598-1680), tác giả của nhiều công trình kiến trúc và điêu khắc barốc ở Roma, trong đó có quảng trường và hàng hiên hình vòng cung ở trước tòa thánh Vatican (1657-1666). Đó còn là Francesco Borromini (1599-1667), cũng là tác giả của nhiều công trình barốc ở thành phố này, nhưng điều quan trọng hơn cả, là những ý tưởng của ông về một phong cách kiến trúc giàu kịch tính và năng động, tận dụng những đường cong, để tạo nên nhịp điệu và những không gian phong phú. sinh động, đôi khi phức tạp (thời đó khái niệm nhịp điệu còn xa lạ, người ta chỉ biết có khái niệm năng động thôi). Những ý tưởng này sẽ có một ảnh hưởng lớn đến các kiến trúc sư barốc đương thời ở khắp Âu châu, và nhất là đến dòng kiến trúc rôcôcô ra đời ngay sau đó; Guarino Guarini (1624-1683), cũng là tác giả của nhiều công trình barốc, và về mặt lý thuyết, ông đã là người đầu tiên có sáng kiến khai thác các không gian kiến trúc bên trong một ngôi nhà thờ, đặc biệt là các gian bên (bas-côtés). ý tưởng này cũng sẽ có ảnh hưởng trực tiếp đến phong cách kiến trúc rôcôcô. Baldassare Longhena (1598-1682), tác giả của Cung điện Pesaro ở Venise, cũng là một kiến trúc sư barốc có tài.
Nếu có dịp đi ngang qua vùng hồ Constance, nằm giữa ranh giới ba nước Đức, áo, và Thuỵ Sĩ, bạn đừng bỏ lỡ dịp viếng thăm ít ra một vài kiệt tác của kiến trúc rôcôcô ở đây. Tôi nói ít ra, là nếu bạn vội, còn nếu như bạn có thì giờ và có điều kiện xe cộ, hoặc muốn tìm hiểu thêm về phong cách nghệ thuật này, thì bạn có thể đi tiếp sang vùng Bavière (Bayern), rồi sang áo, sang Prague (Tiệp), Ba Lan... ít nhất cũng phải sang Prague!
http://vuthanhtam.thegioiblog.com/images/upload/temp_image/2006/12/6/resized_7594f1fb18.jpg
Quả là muốn cảm nhận được cái đẹp của bất cứ một công trình kiến trúc nào trong không gian ba chiều, bạn phải đến tham quan tại chỗ. Tạm thời, bạn có thể thấy được vài nét đại cương qua những hình ảnh minh hoạ trong bài này.
Người ta thường cho rằng, đứng trước một tác phẩm nghệ thuật, nhất là tác phẩm kiến trúc, chỉ cần có được cảm xúc là đủ. Nhưng thực ra, muốn thật sự có cảm xúc thẩm mỹ, cũng cần có những hiểu biết về lịch sử, ít ra là lịch sử nghệ thuật, để biết tác phẩm đó có xuất xứ từ đâu, do những điều kiện xã hội nào, dựa vào những truyền thống nghệ thuật nào, và đâu là sự mới mẻ, sáng tạo...?
Riêng tôi vẫn thường nghĩ rằng, trong nghệ thuật, điều quan trọng, đối với người thưởng thức, cũng như người sáng tạo, không chỉ là cảm xúc trước một tác phẩm, hay hoạt động sáng tạo ra tác phẩm ấy mà thôi, mà còn là ý thức về động cơ, xuất xứ, của tác phẩm, về chỗ đứng của nó trong lịch sử nghệ thuật.
http://vuthanhtam.thegioiblog.com/images/upload/files/jpg/2006/12/6/1333e6f007.jpg
Vì sao phong cách rôcôcô lại gây được cảm xúc thẩm mỹ "thật sự" đối với chúng ta, trong khi nó chỉ là một sản phẩm của thế kỷ XVIII, một sản phẩm đượm tính chất xa hoa của các bậc vương giả, vua chúa, và hoàn toàn xa vời đối với thực tế đời sống ngày nay?
Vì sao nó lại có một tầm quan trọng đặc biệt trong lịch sử nghệ thuật?
Đâu là xuất xứ của nó?
Vì sao nó lại phát triển rực rỡ ở một vùng địa dư gồm các nước Đức, áo, Thụy Sĩ, và Trung Âu ở thế kỷ XVIII?
Vì sao hai phong cách barốc và rôcôcô lại ít được nhắc đến trong các chương trình giảng dạy về kiến trúc, cũng như trong các sách giáo khoa?
Bằng ấy câu hỏi nêu lên, khó mà có thể trả lời cho hết được trong một bài báo nhỏ, mặc dầu đó là những điều cần làm cho sáng tỏ, để có thể hiểu được quá trình sản sinh ra một tác phẩm nghệ thuật, thậm chí một phong cách, cũng như những bước tiến, bước lùi của nghệ thuật qua các thời đại.
http://vuthanhtam.thegioiblog.com/images/upload/files/jpg/2006/12/6/398e3df597.jpg
Từ barốc đến rôcôcô
Về mặt địa dư, vùng hồ Constance nằm không xa biên giới của hai nước, mà ảnh hưởng về mặt nghệ thuật đối với các nước kể trên được coi như là quyết định, ít nhất từ thế kỷ XV đến thế kỷ XVII : đó là nuớc ý và nước Pháp.
Ảnh hưởng của hai thời kỳ nghệ thuật: Phục Hưng Ý và Barốc Ý (1400-1650), quả là đã bao trùm lên khắp Âu châu, từ thế kỷ XV đến thế kỷ XVII, đặc biệt là thế kỷ XVII, một thời kỳ rực rỡ của kiến trúc ở ý nói chung, và của phong cách barốc nói riêng. Khắp Âu Châu, các họa sĩ, các nhà điêu khắc, các kiến trúc sư tìm đến những trung tâm nghệ thuật ở ý để học hỏi.
Cuối thế kỷ XVI, ngay sau thắng lợi của cuộc "Phản cải cách" (Contre-Réforme) của toà thánh Vatican chống lại cuộc Cải cách của giáo hội Tin Lành, tòa thánh Vatican và nước ý, nói chung, bước vào một thời kỳ tương đối ổn định, phồn vinh, và nhất là thuận lợi cho việc xây dựng các công trình tôn giáo có tầm cỡ, với một nguồn hứng khởi mới, một quyết tâm mới, và với những kiến trúc sư thiên tài, như: Bernini, mà người Pháp đặt cho biệt hiệu là "Le Bernin" (1598-1680), tác giả của nhiều công trình kiến trúc và điêu khắc barốc ở Roma, trong đó có quảng trường và hàng hiên hình vòng cung ở trước tòa thánh Vatican (1657-1666). Đó còn là Francesco Borromini (1599-1667), cũng là tác giả của nhiều công trình barốc ở thành phố này, nhưng điều quan trọng hơn cả, là những ý tưởng của ông về một phong cách kiến trúc giàu kịch tính và năng động, tận dụng những đường cong, để tạo nên nhịp điệu và những không gian phong phú. sinh động, đôi khi phức tạp (thời đó khái niệm nhịp điệu còn xa lạ, người ta chỉ biết có khái niệm năng động thôi). Những ý tưởng này sẽ có một ảnh hưởng lớn đến các kiến trúc sư barốc đương thời ở khắp Âu châu, và nhất là đến dòng kiến trúc rôcôcô ra đời ngay sau đó; Guarino Guarini (1624-1683), cũng là tác giả của nhiều công trình barốc, và về mặt lý thuyết, ông đã là người đầu tiên có sáng kiến khai thác các không gian kiến trúc bên trong một ngôi nhà thờ, đặc biệt là các gian bên (bas-côtés). ý tưởng này cũng sẽ có ảnh hưởng trực tiếp đến phong cách kiến trúc rôcôcô. Baldassare Longhena (1598-1682), tác giả của Cung điện Pesaro ở Venise, cũng là một kiến trúc sư barốc có tài.