Linh Nguyễn
13-04-2006, 07:37 AM
MỒ TRỐNG
(Gio-an 20:1-18 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&banner=n&query=Jn 20:1-18))
Peter Linh Nguyễn
“Ma-ri-a! Anh bảo em đừng có đi ra mồ Thầy lúc này. Lính tráng canh gác đầy ngoài đấy, nguy hiểm lắm. Em ra ngoài đó làm gì kia chứ?” Phê-rô nói với giọng bực bội khi nghe Ma-ri-a Mác-đa-la cứ nằng nặc đòi ra thăm mồ Thầy Giê-su.
Ma-ri-a sụt sùi, “Em nhớ Thầy lắm. Em ra thăm mồ Thầy chút thôi rồi em sẽ dzề liền. Phận em đàn bà, con gái thì lính tráng tụi nó làm gì được em chứ. Dzả lại, tụi lính La mã cũng biết truyền thống Do thái của tụi mình thường ra mộ khóc thương cho người thân quá cố ba ngày kia mà.”
Không nghe Phê-rô ừ hử gì, Ma-ri-a xuống nước năn nỉ với Gio-an, “Anh Gio-an! Anh nói với anh Phê-rô một tiếng cho em đi.”
Gio-an biết Ma-ri-a thương Thầy Giê-su lắm. Kể từ ngày Thầy Giê-su dùng quyền phép mà xua đuổi bảy quỉ ra khỏi Ma-ri-a, nàng đã dành trọn cuộc đời còn lại đi theo Thầy Giê-su để giúp đỡ Người và các môn đệ. “Thôi, anh Phê-rô! Anh cứ để chị ấy đi đi. Chị ấy ra mồ Thầy để khóc thương Thầy thôi mà,” giọng Gio-an như khẩn khoản.
Ma-ri-a ra đi chưa được bao lâu, nhưng đối với Phê-rô và Gio-an thì chao ôi sao mà lâu thế. Hai người đang bồn chồn, lo lắng chờ Ma-ri-a về để hỏi thăm tin tức. Phê-rô nhìn Gio-an như trách móc: đã bảo là đừng có để cho con Ma-ri-a nó đi mà. Ở ngoài đó nguy hiểm lắm. Cả hai người hết đứng lên rồi ngồi xuống, lo lắng, mong cho Ma-ri-a không mệnh hệ gì.
Dĩ nhiên cả Phê-rô và Gio-an đều có lý do để lo lắng. Chuyện xảy ra mới được ba ngày, nhưng mọi thứ diễn tiến quá nhanh ngoài sức dự liệu của hai ông. Chỉ mới cách đây ba hôm, hai ông còn đang ngồi ăn lễ Vượt qua truyền thống với Thầy mình và toàn bộ anh em. Mọi thứ trông có vẻ tốt đẹp trong đêm hôm đó. Chỉ hơi lạ là khuôn mặt Thầy Giê-su trông có vẻ hơi buồn. Thầy nói một tràng những điều khó hiểu là Thầy sẽ đi một nơi xa để dọn chỗ cho mọi người. Ði đâu kia chứ? Ði xây nhà cho chúng tôi à? Phê-rô hơi sốt ruột nhìn Thầy.
Thầy đi xây cất nơi nao
Ðể tôi gánh đục, gánh bào theo sau.
Thầy đi cho tớ theo cùng
Ðói no tôi chịu, lạnh lùng tôi cam.
Phê-rô buông lời xác quyết với Thầy mình, nhưng sao hình như Thầy mình không được hài lòng cho lắm. Sao Ngài làm như không hiểu ý mình muốn nói gì nhỉ? Có lẽ vì Phê-rô cảm thấy như vậy, nên ông càng muốn chứng tỏ cho lời nói của mình.
Nhớ đêm thứ năm tối trời trong vườn Ghết-sê-ma-ni, khi bọn lính đến bủa vây bắt Thầy mình, chỉ một mình Phê-rô can đảm vung gươm ngăn chặn. Nhưng một lần nữa, Thầy Giê-su trách ông sao chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, “Chén mà Chúa Cha đã trao cho Thầy, lẽ nào Thầy chẳng uống?” (Ga 18:11 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&banner=n&query=Jn 18:11)).
Rồi thì mọi người chạy tán loạn. Chỉ còn Phê-rô và Gio-an là còn can đảm lén đi theo sau đám lính đến bắt Thầy. Nhưng cả hai tụt lại ở một khoảng cách khá xa cho an toàn, ngộ nhỡ tụi lính phát giác thì nguy to. Khi ở trong sân nhà vị Thượng tế, Phê-rô phải nói dối với mấy người tò mò tọc mạch về ông, rằng ông chẳng có liên hệ gì với người bị bắt cả. Nói dối để bảo vệ mình thôi mà, Phê-rô nghĩ thế. Nếu ông chẳng làm như vậy, chắc ông cũng bị bắt rồi. Phê-rô tưởng sự việc chỉ đến mức ấy. Ông lén ra ngoài để trốn về với những anh em mình, nghĩ rằng trước sau gì tụi nó cũng thả Thầy mình ra vì họ bắt lầm người vô tội mà.
Ngày hôm sau, Phê-rô gặp lại Gio-an đang hớt hãi đi tìm mình. Gio-an, giọng như líu lại, báo cho Phê-rô một tin động trời: Thầy Giê-su đã bị xử đóng đinh. Ðóng đinh? Sao lại thế? Phê-rô rụng rời chân tay, mặt ông biến sắc. Ông ngồi bệt xuống đất, nhưng lập tức ông đứng bật dậy ngay và nắm lấy tay Gio-an, “Tụi mình phải trốn lẹ lúc này. Tụi nó nghĩ là tụi mình theo Thầy Giê-su để tạo phản. Chết đến nơi rồi. Tạm ẩn trong nhà một thời gian rồi tụi mình tìm cách về quê Ga-li-lê sau.” Ðó là tại sao bọn họ bồn chồn, lo sợ chẳng dám rời khỏi nhà, và tại sao họ lo lắng cho Ma-ri-a Mác-đa-la lúc này.
Bất thình lình, Ma-ri-a tung cửa chạy vào nhà.
“Cái mồ ...,” chị vừa nói, vừa thở hổn hển.
“Cái mồ ...” Phê-rô thất kinh hỏi dồn, “nó bị làm sao?”
“Cái mồ ... nó ... nó ...”
“Nó sao? Nói lẹ lên!”
“Nó ... TRỐNG!”
Cả Phê-rô và Gio-an nhìn Ma-ri-a ngờ vực, “đúng là bụng đàn bà, dạ trẻ con.” Nhưng khi hai ông nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Ma-ri-a, tự nhiên hai ông chẳng nói chẳng rằng chạy nhào ra đằng cửa. Hai ông bị kẹt ở cửa.
“Anh chạy trước đi.”
“Không, Gio-an chạy trước đi.”
Gio-an thoát ra cửa, Phê-rô cũng chạy đuổi theo. Làm nghề chài lưới bấy lâu nay, dạn dày với sương gió, Phê-rô có một thân hình rắn chắc. Nếu phải chạy thi, thì chắc ông chẳng thua ai. Nhưng sao hôm nay ông cảm thấy chân ông nặng như chì. Thế nghĩa là gì? Tụi lính La mã định giở trò quái gì đây? Có nên tin lời con Ma-ri-a không? Không biết có nguy hiểm ở đó không? Mình có nên chạy đến đó không? Phê-rô nghĩ ngợi lung tung trên quãng đường chạy đến mồ.
Gio-an thì lại khác, ông chạy một mạch với một cảm xúc niềm tin dâng lên. Gio-an chạy đến mồ trước. Ông cúi xuống và nhìn vào trong mồ. Ông nhìn thấy những băng vải liệm vẫn còn đó, nhưng ông không vào. Cuối cùng Phê-rô cũng chạy đến nơi.
“Anh Phê-rô! Tôi chờ anh đó!”
“Sao Gio-an không vào?”
“Tôi chờ anh đó mà!”
Phê-rô hiểu ý Gio-an. Gio-an chạy đến trước, nhưng không vào vì ông không muốn lấn quyền “anh cả” dành cho Phê-rô là trưởng nhóm đồ đệ. Phê-rô lách mình đi vào trong mồ, nhưng ông không cố ý nán lại lâu. Ông nhìn một lượt và chỉ thấy những băng vải liệm và khăn che đầu để ở đó, nhưng thi thể Thầy Giê-su thì không thấy. Gio-an cũng theo sau Phê-rô mà vào trong mồ. Ông “đã thấy và đã tin.”
Còn Phê-rô thì sao? Ông lật đật níu lấy Gio-an và nói: “Tụi mình dzề lẹ thôi. Ở đây nguy hiểm lắm.” Cả hai đi nhanh ra ngoài, chẳng nhìn trái hay phải gì cả, cứ một mạch mà đi, hy vọng chẳng ai nhìn thấy họ.
“Gio-an nghĩ có ai nhìn thấy tụi mình không?” Phê-rô lo lắng hỏi.
“Không đâu, tụi mình ở đó đâu có lâu” Gio-an trấn an.
“Gio-an có nghĩ là tụi lính La mã bày trò để tóm tụi mình không?” Phê-rô vừa hỏi vừa liếc nhìn Gio-an.
Gio-an như nghĩ ngợi, nhưng ông không nói gì cả.
“Tôi nghĩ chắc có lẽ đây là một âm mưu,” Phê-rô vừa đi nhanh vừa nói, “Tụi nó muốn đặt bẫy tụi mình đây. Tụi mình phải cẩn thận ẩn mình một thời gian để coi tình hình như thế nào.”
http://gpnt.net/images/arrow_dyn.gif
(Gio-an 20:1-18 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&banner=n&query=Jn 20:1-18))
Peter Linh Nguyễn
“Ma-ri-a! Anh bảo em đừng có đi ra mồ Thầy lúc này. Lính tráng canh gác đầy ngoài đấy, nguy hiểm lắm. Em ra ngoài đó làm gì kia chứ?” Phê-rô nói với giọng bực bội khi nghe Ma-ri-a Mác-đa-la cứ nằng nặc đòi ra thăm mồ Thầy Giê-su.
Ma-ri-a sụt sùi, “Em nhớ Thầy lắm. Em ra thăm mồ Thầy chút thôi rồi em sẽ dzề liền. Phận em đàn bà, con gái thì lính tráng tụi nó làm gì được em chứ. Dzả lại, tụi lính La mã cũng biết truyền thống Do thái của tụi mình thường ra mộ khóc thương cho người thân quá cố ba ngày kia mà.”
Không nghe Phê-rô ừ hử gì, Ma-ri-a xuống nước năn nỉ với Gio-an, “Anh Gio-an! Anh nói với anh Phê-rô một tiếng cho em đi.”
Gio-an biết Ma-ri-a thương Thầy Giê-su lắm. Kể từ ngày Thầy Giê-su dùng quyền phép mà xua đuổi bảy quỉ ra khỏi Ma-ri-a, nàng đã dành trọn cuộc đời còn lại đi theo Thầy Giê-su để giúp đỡ Người và các môn đệ. “Thôi, anh Phê-rô! Anh cứ để chị ấy đi đi. Chị ấy ra mồ Thầy để khóc thương Thầy thôi mà,” giọng Gio-an như khẩn khoản.
Ma-ri-a ra đi chưa được bao lâu, nhưng đối với Phê-rô và Gio-an thì chao ôi sao mà lâu thế. Hai người đang bồn chồn, lo lắng chờ Ma-ri-a về để hỏi thăm tin tức. Phê-rô nhìn Gio-an như trách móc: đã bảo là đừng có để cho con Ma-ri-a nó đi mà. Ở ngoài đó nguy hiểm lắm. Cả hai người hết đứng lên rồi ngồi xuống, lo lắng, mong cho Ma-ri-a không mệnh hệ gì.
Dĩ nhiên cả Phê-rô và Gio-an đều có lý do để lo lắng. Chuyện xảy ra mới được ba ngày, nhưng mọi thứ diễn tiến quá nhanh ngoài sức dự liệu của hai ông. Chỉ mới cách đây ba hôm, hai ông còn đang ngồi ăn lễ Vượt qua truyền thống với Thầy mình và toàn bộ anh em. Mọi thứ trông có vẻ tốt đẹp trong đêm hôm đó. Chỉ hơi lạ là khuôn mặt Thầy Giê-su trông có vẻ hơi buồn. Thầy nói một tràng những điều khó hiểu là Thầy sẽ đi một nơi xa để dọn chỗ cho mọi người. Ði đâu kia chứ? Ði xây nhà cho chúng tôi à? Phê-rô hơi sốt ruột nhìn Thầy.
Thầy đi xây cất nơi nao
Ðể tôi gánh đục, gánh bào theo sau.
Thầy đi cho tớ theo cùng
Ðói no tôi chịu, lạnh lùng tôi cam.
Phê-rô buông lời xác quyết với Thầy mình, nhưng sao hình như Thầy mình không được hài lòng cho lắm. Sao Ngài làm như không hiểu ý mình muốn nói gì nhỉ? Có lẽ vì Phê-rô cảm thấy như vậy, nên ông càng muốn chứng tỏ cho lời nói của mình.
Nhớ đêm thứ năm tối trời trong vườn Ghết-sê-ma-ni, khi bọn lính đến bủa vây bắt Thầy mình, chỉ một mình Phê-rô can đảm vung gươm ngăn chặn. Nhưng một lần nữa, Thầy Giê-su trách ông sao chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, “Chén mà Chúa Cha đã trao cho Thầy, lẽ nào Thầy chẳng uống?” (Ga 18:11 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&banner=n&query=Jn 18:11)).
Rồi thì mọi người chạy tán loạn. Chỉ còn Phê-rô và Gio-an là còn can đảm lén đi theo sau đám lính đến bắt Thầy. Nhưng cả hai tụt lại ở một khoảng cách khá xa cho an toàn, ngộ nhỡ tụi lính phát giác thì nguy to. Khi ở trong sân nhà vị Thượng tế, Phê-rô phải nói dối với mấy người tò mò tọc mạch về ông, rằng ông chẳng có liên hệ gì với người bị bắt cả. Nói dối để bảo vệ mình thôi mà, Phê-rô nghĩ thế. Nếu ông chẳng làm như vậy, chắc ông cũng bị bắt rồi. Phê-rô tưởng sự việc chỉ đến mức ấy. Ông lén ra ngoài để trốn về với những anh em mình, nghĩ rằng trước sau gì tụi nó cũng thả Thầy mình ra vì họ bắt lầm người vô tội mà.
Ngày hôm sau, Phê-rô gặp lại Gio-an đang hớt hãi đi tìm mình. Gio-an, giọng như líu lại, báo cho Phê-rô một tin động trời: Thầy Giê-su đã bị xử đóng đinh. Ðóng đinh? Sao lại thế? Phê-rô rụng rời chân tay, mặt ông biến sắc. Ông ngồi bệt xuống đất, nhưng lập tức ông đứng bật dậy ngay và nắm lấy tay Gio-an, “Tụi mình phải trốn lẹ lúc này. Tụi nó nghĩ là tụi mình theo Thầy Giê-su để tạo phản. Chết đến nơi rồi. Tạm ẩn trong nhà một thời gian rồi tụi mình tìm cách về quê Ga-li-lê sau.” Ðó là tại sao bọn họ bồn chồn, lo sợ chẳng dám rời khỏi nhà, và tại sao họ lo lắng cho Ma-ri-a Mác-đa-la lúc này.
Bất thình lình, Ma-ri-a tung cửa chạy vào nhà.
“Cái mồ ...,” chị vừa nói, vừa thở hổn hển.
“Cái mồ ...” Phê-rô thất kinh hỏi dồn, “nó bị làm sao?”
“Cái mồ ... nó ... nó ...”
“Nó sao? Nói lẹ lên!”
“Nó ... TRỐNG!”
Cả Phê-rô và Gio-an nhìn Ma-ri-a ngờ vực, “đúng là bụng đàn bà, dạ trẻ con.” Nhưng khi hai ông nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Ma-ri-a, tự nhiên hai ông chẳng nói chẳng rằng chạy nhào ra đằng cửa. Hai ông bị kẹt ở cửa.
“Anh chạy trước đi.”
“Không, Gio-an chạy trước đi.”
Gio-an thoát ra cửa, Phê-rô cũng chạy đuổi theo. Làm nghề chài lưới bấy lâu nay, dạn dày với sương gió, Phê-rô có một thân hình rắn chắc. Nếu phải chạy thi, thì chắc ông chẳng thua ai. Nhưng sao hôm nay ông cảm thấy chân ông nặng như chì. Thế nghĩa là gì? Tụi lính La mã định giở trò quái gì đây? Có nên tin lời con Ma-ri-a không? Không biết có nguy hiểm ở đó không? Mình có nên chạy đến đó không? Phê-rô nghĩ ngợi lung tung trên quãng đường chạy đến mồ.
Gio-an thì lại khác, ông chạy một mạch với một cảm xúc niềm tin dâng lên. Gio-an chạy đến mồ trước. Ông cúi xuống và nhìn vào trong mồ. Ông nhìn thấy những băng vải liệm vẫn còn đó, nhưng ông không vào. Cuối cùng Phê-rô cũng chạy đến nơi.
“Anh Phê-rô! Tôi chờ anh đó!”
“Sao Gio-an không vào?”
“Tôi chờ anh đó mà!”
Phê-rô hiểu ý Gio-an. Gio-an chạy đến trước, nhưng không vào vì ông không muốn lấn quyền “anh cả” dành cho Phê-rô là trưởng nhóm đồ đệ. Phê-rô lách mình đi vào trong mồ, nhưng ông không cố ý nán lại lâu. Ông nhìn một lượt và chỉ thấy những băng vải liệm và khăn che đầu để ở đó, nhưng thi thể Thầy Giê-su thì không thấy. Gio-an cũng theo sau Phê-rô mà vào trong mồ. Ông “đã thấy và đã tin.”
Còn Phê-rô thì sao? Ông lật đật níu lấy Gio-an và nói: “Tụi mình dzề lẹ thôi. Ở đây nguy hiểm lắm.” Cả hai đi nhanh ra ngoài, chẳng nhìn trái hay phải gì cả, cứ một mạch mà đi, hy vọng chẳng ai nhìn thấy họ.
“Gio-an nghĩ có ai nhìn thấy tụi mình không?” Phê-rô lo lắng hỏi.
“Không đâu, tụi mình ở đó đâu có lâu” Gio-an trấn an.
“Gio-an có nghĩ là tụi lính La mã bày trò để tóm tụi mình không?” Phê-rô vừa hỏi vừa liếc nhìn Gio-an.
Gio-an như nghĩ ngợi, nhưng ông không nói gì cả.
“Tôi nghĩ chắc có lẽ đây là một âm mưu,” Phê-rô vừa đi nhanh vừa nói, “Tụi nó muốn đặt bẫy tụi mình đây. Tụi mình phải cẩn thận ẩn mình một thời gian để coi tình hình như thế nào.”
http://gpnt.net/images/arrow_dyn.gif