admin
10-05-2006, 07:45 AM
Canh tân giáo xứ
Một Vài Suy Nghĩ Và Đề Nghị
Khi bàn về Giáo xứ, người ta thường dựa vào Giáo luật để đưa ra định nghĩa: "Giáo xứ là cộng đoàn tín hữu được thiết lập cách bền vững trong Giáo Hội địa phương, và việc chăm sóc mục vụ được ủy thác cho cha sở làm chủ chăn riêng, dưới quyền của Giám mục Giáo phận" (Đ. 515,1). Dùng kiểu diễn tả "Cộng đoàn tín hữu", Giáo luật muốn nhấn mạnh đến con người, chớ không nhằm vào cơ cấu hay lãnh thổ. Một cách thi vị hơn, Đức Giáo hoàng Gioan XXIII định nghĩa Giáo xứ như "Giếng nước của làng, mọi người tới đó để giải khát".
Theo tinh thần đó, một số người trình bày Giáo xứ như một Hội thánh phục vụ toàn thể đời sống đức tin và như Hội thánh hướng mở đến mọi người. Một số khác để ý hơn đến sắc thái địa phương của Giáo xứ, nên định nghĩa "Giáo xứ là thực thể của Hội thánh đang hiện diện tại một nơi, nhằm thực thi ba phận vụ chính yếu của mình : Loan báo, Cử hành và Phục vụ Tin Mừng".
I. SUY NGHĨ VỀ GIÁO XỨ
1. Giáo Xứ Là Một Nơi Chốn
Từ "nơi" ở đây không giới hạn vào một khu vực địa lý. Nó mang ý nghĩa rộng nhất: "Cộng đồng nhân loại", nơi Hội Thánh hiện diện. Cộng đồng nhân loại này không ở thể tĩnh : nó có lịch sử, những bận tâm lo lắng, sợ hãi, những mối tương quan liên hệ, giải trí, hy vọng, những vận hành riêng. Nó không chỉ bao gồm những con người, nhưng còn được hình thành nhờ những yếu tố khác, như: đời sống kinh tế, học hành, sức khỏe, lao động, hiệp hội và những đặc tính văn hóa xã hội riêng.
Ăn rễ sâu trong cộng đồng nhân loại và là nhân tố đích thực của Hội thánh và thế giới cần được loan báo Tin mừng, Giáo xứ là một "Cộng đoàn tín hữu Chúa Kitô". Và theo Công đồng Vatican II, Giáo xứ là "Hội thánh trong thế giới ngày nay". Từ "Cộng đoàn" nói lên : tự bản chất Hội thánh là "liên hệ", cũng như Thiên Chúa luôn "liên hệ". Từ "tín hữu", không có nghĩa là "chúng ta" vất vả phấn đấu để trở thành tín hữu, nhưng chỉ muốn nói lên rằng - ngay giữa những mập mờ của mình - chúng ta vẫn là một cộng đoàn tín hữu, một cộng đoàn những người tin, một cộng đoàn môn đệ và chứng nhân. Bằng chứng là : người tín hữu trong giáo xứ không tự mình chọn lựa, họ biết mình được chọn do Đấng triệu tập và sai họ đi. Theo cách của mình, Giáo xứ là sự hiện diện và hành động của Thiên Chúa trong đời sống con người. Giáo xứ sẽ góp phần làm chứng cho kế hoạch yêu thương của Chúa, đã bắt đầu hình thành trong lịch sử.
2. Giáo Xứ Là Một Sứ Vụ
Chủ yếu, sứ vụ của Giáo xứ chính là sứ vụ của Hội thánh ở cấp độ địa phương nhất định : sứ vụ này hệ tại ở việc "phục vụ Tin mừng".
Cần đọc lại Sách Công vụ Tông Đồ (2,42-47 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&banner=n&query=Acts 2:42-47)) để thấy rõ vấn đề. Đoạn Tân ước trên nêu lên ba chuẩn mực làm nên tính Giáo hội, đó là : hiệp thông trong đức tin, hiệp thông trong cầu nguyện và bẻ bánh, hiệp thông trong đời sống huynh đệ.
a) Loan báo Đức tin như Tin vui
Mục đích đầu tiên của Cộng đoàn tiên khởi là tiếp nhận Tin mừng. Các kitô hữu đầu tiên không tập họp lại để làm "việc tôn giáo", để thi hành nghi lễ. Điều trước tiên làm nên cộng đoàn kitô hữu, là đón nhận Tin Mừng: lắng nghe, sống và loan báo Tin Mừng.
Yếu tố trước hết trong đức tin Kitô giáo, không phải là một giáo huấn, nhưng là một nhân vật, một ai đó: "Hỡi Phi-lip-phê, anh chưa biết Thầy ư?" (Ga 14,9 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&banner=n&query=Yn 14:9)). Vai trò đầu tiên của Thánh Kinh không nhằm trao ban một giáo huấn, nhưng là đặt chúng ta vào mối tương quan với Chúa, Đấng nói với chúng ta như một người bạn.
Thiên Chúa, được mặc khải trong Đức Giêsu- Kitô, sẽ giúp ta khám phá ra khuôn mặt riêng của Thiên Chúa và khuôn mặt đích thực của con người. Vì thế, như thánh Phaolô nói, sứ điệp đó, ta không thể giữ riêng cho mình (1Cr 9,16 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&banner=n&query=1Cor 9:16)). Bởi vì, đó là một tin, một Tin vui cho chúng ta và toàn thể nhân loại. Đó là ý nghĩa của từ "Tin mừng".
Một cách cụ thể, Tin mừng chỉ thực sự được đón nhận, nếu nó liên kết với những phúc lợi của con người, và đáp ứng được nỗi khát vọng sống và sống "tốt hơn" của họ. Điều đó không thể được người đời nhận ra qua những lời nói hoa mỹ, nhưng chỉ nhờ một kinh nghiệm sống. Đó là niềm vui của kitô hữu, khi loan báo Chúa Kitô và Tin Mừng của Ngài như một điều mới lạ đích thực họ đã trải nghiệm. Quả thực, Hội thánh khởi đầu nhờ Loan báo.
b) Cử hành Phụng tự Chúa
Đời sống xã hội luôn có những ngày lễ hội, những dịp kỷ niệm: như ngày Quốc Khánh, Tết Nguyên đán, ngày Chiến sĩ trận vong... Đức tin cũng cần được nuôi dưỡng, được diễn tả, được biểu lộ, không chỉ trong việc cầu nguyện tư riêng, nhưng còn trong những cuộc cử hành với nhiều hình thức khác nhau. Trong những tổ chức lễ hội của xã hội, người ta đã gặp con người, sự việc, nghi lễ, biến cố... Điều đó cũng diễn ra trong các bí tích của đời sống kitô giáo, nhưng còn đặc biệt hơn : đó là một Đấng nào đó, Đấng đó là chính Chúa Kitô đang hiện diện và hành động rất gần cuộc đời ta, ở ngay những hành động tượng trưng, cụ thể, mang tính cộng đoàn mà ta đang diễn tả. Ta không cử hành phụng tự một mình.
- Các bí tích cần có những thời gian cử hành và luôn tác động đến đời sống thường ngày. Nói thế nào về ánh sáng, chia sẻ, hòa giải, tình yêu huynh đệ, nếu điều đó không biến đổi gì trong đời sống gia đình, nghề nghiệp, sinh hoạt đoàn hội, những tương quan gần cận, đời sống của khu vực? Nói thế nào về "chia sẻ Thánh Thể", nếu không có sự chia sẻ huynh đệ trong đời sống xã hội.
- Các bí tích được thiết lập cho một hành trình, một cuộc đi đường. Mỗi bí tích đều biểu lộ sự hiện diện, sự vắng mặt và thái độ mong đợi Chúa. Bài hát "Đêm Ngài bị nộp" được kết thúc bằng những lời "Một ngày nào đó Chúa sẽ dắt chúng con tới Bàn tiệc Thiên Chúa". Mọi bí tích đều chuẩn bị cho chúng ta tới cuộc gặp gỡ cuối cùng này. Bí tích sẽ dẫn đưa chúng ta tới đó.
http://gpnt.net/images/arrow_dyn.gif
Một Vài Suy Nghĩ Và Đề Nghị
Khi bàn về Giáo xứ, người ta thường dựa vào Giáo luật để đưa ra định nghĩa: "Giáo xứ là cộng đoàn tín hữu được thiết lập cách bền vững trong Giáo Hội địa phương, và việc chăm sóc mục vụ được ủy thác cho cha sở làm chủ chăn riêng, dưới quyền của Giám mục Giáo phận" (Đ. 515,1). Dùng kiểu diễn tả "Cộng đoàn tín hữu", Giáo luật muốn nhấn mạnh đến con người, chớ không nhằm vào cơ cấu hay lãnh thổ. Một cách thi vị hơn, Đức Giáo hoàng Gioan XXIII định nghĩa Giáo xứ như "Giếng nước của làng, mọi người tới đó để giải khát".
Theo tinh thần đó, một số người trình bày Giáo xứ như một Hội thánh phục vụ toàn thể đời sống đức tin và như Hội thánh hướng mở đến mọi người. Một số khác để ý hơn đến sắc thái địa phương của Giáo xứ, nên định nghĩa "Giáo xứ là thực thể của Hội thánh đang hiện diện tại một nơi, nhằm thực thi ba phận vụ chính yếu của mình : Loan báo, Cử hành và Phục vụ Tin Mừng".
I. SUY NGHĨ VỀ GIÁO XỨ
1. Giáo Xứ Là Một Nơi Chốn
Từ "nơi" ở đây không giới hạn vào một khu vực địa lý. Nó mang ý nghĩa rộng nhất: "Cộng đồng nhân loại", nơi Hội Thánh hiện diện. Cộng đồng nhân loại này không ở thể tĩnh : nó có lịch sử, những bận tâm lo lắng, sợ hãi, những mối tương quan liên hệ, giải trí, hy vọng, những vận hành riêng. Nó không chỉ bao gồm những con người, nhưng còn được hình thành nhờ những yếu tố khác, như: đời sống kinh tế, học hành, sức khỏe, lao động, hiệp hội và những đặc tính văn hóa xã hội riêng.
Ăn rễ sâu trong cộng đồng nhân loại và là nhân tố đích thực của Hội thánh và thế giới cần được loan báo Tin mừng, Giáo xứ là một "Cộng đoàn tín hữu Chúa Kitô". Và theo Công đồng Vatican II, Giáo xứ là "Hội thánh trong thế giới ngày nay". Từ "Cộng đoàn" nói lên : tự bản chất Hội thánh là "liên hệ", cũng như Thiên Chúa luôn "liên hệ". Từ "tín hữu", không có nghĩa là "chúng ta" vất vả phấn đấu để trở thành tín hữu, nhưng chỉ muốn nói lên rằng - ngay giữa những mập mờ của mình - chúng ta vẫn là một cộng đoàn tín hữu, một cộng đoàn những người tin, một cộng đoàn môn đệ và chứng nhân. Bằng chứng là : người tín hữu trong giáo xứ không tự mình chọn lựa, họ biết mình được chọn do Đấng triệu tập và sai họ đi. Theo cách của mình, Giáo xứ là sự hiện diện và hành động của Thiên Chúa trong đời sống con người. Giáo xứ sẽ góp phần làm chứng cho kế hoạch yêu thương của Chúa, đã bắt đầu hình thành trong lịch sử.
2. Giáo Xứ Là Một Sứ Vụ
Chủ yếu, sứ vụ của Giáo xứ chính là sứ vụ của Hội thánh ở cấp độ địa phương nhất định : sứ vụ này hệ tại ở việc "phục vụ Tin mừng".
Cần đọc lại Sách Công vụ Tông Đồ (2,42-47 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&banner=n&query=Acts 2:42-47)) để thấy rõ vấn đề. Đoạn Tân ước trên nêu lên ba chuẩn mực làm nên tính Giáo hội, đó là : hiệp thông trong đức tin, hiệp thông trong cầu nguyện và bẻ bánh, hiệp thông trong đời sống huynh đệ.
a) Loan báo Đức tin như Tin vui
Mục đích đầu tiên của Cộng đoàn tiên khởi là tiếp nhận Tin mừng. Các kitô hữu đầu tiên không tập họp lại để làm "việc tôn giáo", để thi hành nghi lễ. Điều trước tiên làm nên cộng đoàn kitô hữu, là đón nhận Tin Mừng: lắng nghe, sống và loan báo Tin Mừng.
Yếu tố trước hết trong đức tin Kitô giáo, không phải là một giáo huấn, nhưng là một nhân vật, một ai đó: "Hỡi Phi-lip-phê, anh chưa biết Thầy ư?" (Ga 14,9 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&banner=n&query=Yn 14:9)). Vai trò đầu tiên của Thánh Kinh không nhằm trao ban một giáo huấn, nhưng là đặt chúng ta vào mối tương quan với Chúa, Đấng nói với chúng ta như một người bạn.
Thiên Chúa, được mặc khải trong Đức Giêsu- Kitô, sẽ giúp ta khám phá ra khuôn mặt riêng của Thiên Chúa và khuôn mặt đích thực của con người. Vì thế, như thánh Phaolô nói, sứ điệp đó, ta không thể giữ riêng cho mình (1Cr 9,16 (http://www.donghanh.org/cgi-bin/suyniem/tuol?font=unicode&banner=n&query=1Cor 9:16)). Bởi vì, đó là một tin, một Tin vui cho chúng ta và toàn thể nhân loại. Đó là ý nghĩa của từ "Tin mừng".
Một cách cụ thể, Tin mừng chỉ thực sự được đón nhận, nếu nó liên kết với những phúc lợi của con người, và đáp ứng được nỗi khát vọng sống và sống "tốt hơn" của họ. Điều đó không thể được người đời nhận ra qua những lời nói hoa mỹ, nhưng chỉ nhờ một kinh nghiệm sống. Đó là niềm vui của kitô hữu, khi loan báo Chúa Kitô và Tin Mừng của Ngài như một điều mới lạ đích thực họ đã trải nghiệm. Quả thực, Hội thánh khởi đầu nhờ Loan báo.
b) Cử hành Phụng tự Chúa
Đời sống xã hội luôn có những ngày lễ hội, những dịp kỷ niệm: như ngày Quốc Khánh, Tết Nguyên đán, ngày Chiến sĩ trận vong... Đức tin cũng cần được nuôi dưỡng, được diễn tả, được biểu lộ, không chỉ trong việc cầu nguyện tư riêng, nhưng còn trong những cuộc cử hành với nhiều hình thức khác nhau. Trong những tổ chức lễ hội của xã hội, người ta đã gặp con người, sự việc, nghi lễ, biến cố... Điều đó cũng diễn ra trong các bí tích của đời sống kitô giáo, nhưng còn đặc biệt hơn : đó là một Đấng nào đó, Đấng đó là chính Chúa Kitô đang hiện diện và hành động rất gần cuộc đời ta, ở ngay những hành động tượng trưng, cụ thể, mang tính cộng đoàn mà ta đang diễn tả. Ta không cử hành phụng tự một mình.
- Các bí tích cần có những thời gian cử hành và luôn tác động đến đời sống thường ngày. Nói thế nào về ánh sáng, chia sẻ, hòa giải, tình yêu huynh đệ, nếu điều đó không biến đổi gì trong đời sống gia đình, nghề nghiệp, sinh hoạt đoàn hội, những tương quan gần cận, đời sống của khu vực? Nói thế nào về "chia sẻ Thánh Thể", nếu không có sự chia sẻ huynh đệ trong đời sống xã hội.
- Các bí tích được thiết lập cho một hành trình, một cuộc đi đường. Mỗi bí tích đều biểu lộ sự hiện diện, sự vắng mặt và thái độ mong đợi Chúa. Bài hát "Đêm Ngài bị nộp" được kết thúc bằng những lời "Một ngày nào đó Chúa sẽ dắt chúng con tới Bàn tiệc Thiên Chúa". Mọi bí tích đều chuẩn bị cho chúng ta tới cuộc gặp gỡ cuối cùng này. Bí tích sẽ dẫn đưa chúng ta tới đó.
http://gpnt.net/images/arrow_dyn.gif