View Full Version : Thành Vatican
JbmVanPhat
27-12-2007, 08:24 AM
Thành Vatican
Thành Vatican, tên chính thức Thành Quốc Vatican (tiếng La tinh: Status Civitatis Vaticanae; tiếng Ý: Stato della Città del Vaticano) hay Tòa Thánh là một thành phố quốc gia có chủ quyền nằm kín trong lục địa với lãnh thổ gồm một vùng đất được xây tường bao kín bên trong thành phố Rôma. Với diện tích xấp xỉ 44 hécta (108,7 mẫu Anh (acres)), đây là quốc gia độc lập nhỏ nhất thế giới. Xem tiểu quốc.
Nước này được thành lập năm 1929 theo Hiệp ước Latêranô với tư cách hậu thân của Nhà nước của các Giáo hoàng (756 tới 1870 sau Công Nguyên) rộng lớn hơn trước đó. Dù được Giám mục Rôma (Giáo hoàng) điều hành, Thành Vatican chính thức là một nền quân chủ. Các quan chức cấp cao nhất của nhà nước đều là giáo chức của Giáo hội Công giáo Rôma. Đây là một lãnh thổ có chủ quyền của Toà thánh Vatican (tiếng Latinh: Sancta Sedes) và là nơi có của: Điện Tông Toà – nơi ở của Giáo hoàng – và Giáo triều Rôma. Vì thế, dù trụ sở giáo hội theo nguyên tắc của Toà thánh Vatican (Nhà thờ Chánh tòa Thánh Gioan Latêranô) nằm bên ngoài biên giới của Thành, tại Rôma, Thành Vatican được cho là thủ đô chính quyền của Giáo hội Công giáo Rôma.
[sửa] Lãnh thổ
Cái tên Vatican có từ thời xưa, trước khi Kitô giáo ra đời, xuất phát từ chữ La tinh Mons Vaticanus, nghĩa là ngọn đồi Vatican. Lãnh thổ Vatican là một phần của Mons Vaticanus, và sát kề Cánh đồng Vatican nơi Nhà thờ Thánh Phêrô, Cung điện Giáo hoàng, Nhà nguyện Sistine, và nhiều bảo tàng được xây dựng, cùng với nhiều công trình kiến trúc khác. Cho tới năm 1929 vùng này là một phần của rione Borgo Rôma. Tách biệt khỏi thành phố và nằm trên bờ phía tây sông Tiber, đây là vùng mở rộng về sau của thành phố và được bảo vệ khi Giáo hoàng Giáo hoàng Lê-ô IV cho gộp vào trong bức tường bao thành phố và sau này được mở rộng thành những bức tường kiểu pháo đài hiện nay bởi Giáo hoàng Giáo hoàng Phaolô III/Pi-ô IV/Ubanô VIII. Khi Hiệp ước Latêranô năm 1929 quy định hình dạng hiện nay của Thành phố được khởi thảo, thực tế rằng đa phần lãnh thổ đề nghị đều nằm bên trong vòng tường này khiến nó được dùng để định nghĩa gianh giới. Ở một số đoạn biên giới không có tường xây khiến những dãy nhà ở đó trở thành một phần biên giới, và một phần nhỏ biên giới được xây dựng mới ở thời hiện đại. Lãnh thổ bao gồm Công trường Thánh Phêrô, không thể tách rời với phần còn lại của Rôma, và vì thế một đường biên giới ảo với Ý được quy định chạy dọc giới hạn bên ngoài của quảng trường nơi nó giáp với Piazza Pio XII và Via Paolo VI. Via della Conciliazione nối Quảng trường Thánh Phê-rô với Rô-ma qua Ponte Sant Angelo. Con đường nối to lớn này được Mussolini xây dựng sau khi ký kết Hiệp ước Lateran 1929.
Theo Hiệp ước Latêranô, một số tài sản của Tòa Thánh nằm trong lãnh thổ Ý, mà nổi tiếng nhất là Castel Gandolfo và Patriarchal Basilicas, được trao quy chế lãnh thổ bên ngoài tương tự như đối với các đại sứ quán. Những tài sản đó, rải rác trên toàn bộ Rôma và Ý, nơi đóng trụ sở và làm việc của các định chế cần thiết cho tính chất và nhiệm vụ truyền đạo của Tòa Thánh.[1]
http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/5/54/Vatican_City.jpg/350px-Vatican_City.jpg
Lãnh đạo nhà nước
Giáo hoàng là ex officio nguyên thủ quốc gia và lãnh đạo chính phủ của Thành Vatican. Giáo hoàng đồng thời là giám mục Giáo phận Rôma, Tòa Thánh, và là nhà lãnh đạo của Giáo hội Công giáo Rôma. Danh hiệu chính thức của Giáo hoàng tại Thành Vatican là Lãnh đạo tối cao Nhà nước Thành Vatican.
Giáo hoàng là một vị quốc vương không truyền tử, nắm quyền lực tuyệt đối, có nghĩa là quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp tối cao đối với Thành Vatican. Giáo hoàng là vị quốc vương chuyên chế duy nhất tại Châu Âu.
Giáo hoàng được bầu với quyền lực trọn đời bởi mật viện bầu giáo hoàng gồm các Hồng y Giáo chủ dưới 80 tuổi. Các quan chức chính phủ chính của Thành Vatican là Ngoại trưởng, Chủ tịch Ủy ban Nghi lễ của Nhà nước Vatican, và Chưởng ấn Thành Vatican.
Giáo hoàng hiện tại là Benedict XVI, tên khi sinh là Joseph Ratzinger và là người Đức. Hồng y Tarcisio Bertone của Ý là Ngoại trưởng. Tổng giám mục Ý Giovanni Lajolo vừa là Chủ tịch Ủy ban Lễ nghi vừa là Thủ hiến Va-ti-can. Cả Bertone và Lajolo đều được Giáo hoàng Bê-nê-đít-tô chỉ định vào tháng 9 năm 2006.
JbmVanPhat
27-12-2007, 08:31 AM
Lịch sử
Ngay trước sự chuyển đến của đạo Thiên Chúa, nó được cho rằng đây là phần đất hoang, không có người sinh sống của Rome. Vùng đất ấy được thần thánh bảo vệ chu đáo, hoặc ít nhất là nơi không thích hợp để sinh sống. Khu vực này cũng đã là nơi trước kia thờ phượng nữ thần Phrygian Cybele và người chồng là Attis suốt thời gian của đế chế La Mã cổ đại. Agrippina Cả (14 trước Công nguyên - 18/10 năm 33 sau Công nguyên) đã rút nước ở ngọn đồi và những khu vực lân cận để xây khu vườn của bà từ trước thế kỉ thứ nhất sau Công nguyên. Hoàng đế Caligula (31/8/12 - 24/1/41 sau Công nguyên, triều đại : 37 - 41 sau Công nguyên) bắt đầu xây dựng một trường đấu vào năm 40 sau Công nguyên và được hoàn thành bởi Nero, trường đấu Gaii et Neronis. Tháp kỉ niệm Vatican được sáng tạo một cách độc đáo bởi Caligula từ Heliopolis để trang hoàng trường đấu và cũng là vật còn sót lại đến ngay nay. Khu vực này trở thành nơi tử đạo của nhiều Ki-tô hữu bởi ngọn lửa lớn ở Rome vào năm 64 sau Công nguyên. Truyền thuyết cổ xưa kể rằng nơi này thánh Peter (Simon Peter Bar-Jona : thánh Si-mon Phê-rô) bị đóng đinh vào thập giá ngược. Đối diện đấu trường là một nghĩa trang tách ra bởi Via Cormelia. Những công trình chôn cất, lăng tẩm và mồ mả nhỏ cũng như bàn thờ thần ngoại của những tôn giáo khác được xây dựng kiên cố trước khi công trình quảng trường Constrantinian thánh Peter được xây dựng một nửa vào thế kỉ IV sau Công nguyên. Những tàn tích của nghĩa trang ngày một tăng dần lên qua các triều đại Giáo hoàng khác nhau suốt thời kì Phục hưng, cho đến khi chúng được khai quật có hệ thống theo lệnh của Giáo hoàng Pius XII từ năm 1939 đến năm 1941 Vào năm 326, ngôi thánh đường đầu tiên, quảng trường Constantinian, được xây dựng trên mộ của thánh Peter. Từ khi xuất hiện thánh đường, bắt đầu có dân cư nhưng thưa thớt quanh quảng trường. Nơi ở của Giáo hoàng nằm gân quảng trường, được xây dựng ngay từ thế kỉ V trong suốt triều đại Giáo hoàng Symmachus (? - 19/6/514, triều đại : 498 - 514). Các Giáo hoàng trong một vai trò không thuộc tôn giáo đã đến cầm quyền các khu vực lân cận, lập ra Nhà nước của Giáo Hoàng, có quyền lực trên phần lớn bán đảo Ý hơn một nghìn năm đến giữa thế kỉ XIX, khi lãnh thổ của Nhà nước của Giáo hoàng bị tịch thu bởi sự thành lập của Vương quốc Ý. Trong thời gian ấy, Vatican , nhưng đúng hơn là điện Lateran, những thế kỉ gần đây là lâu đài chính phủ Ý, không phải là nơi ở thường xuyên của Giáo hoàng, mà là tại Avignon, Pháp. Vào năm 1970, tài sản của Giáo hoàng bị bỏ lại trong một trường hợp không rõ ràng khi Rome tự sáp nhập bởi Piedmontese sau sự kháng cự yếu ớt của lính Giáo hoàng. Giữa năm 1861 và 1929, uy tín của Giáo hoàng được đề cập trong quyển "Những câu hỏi về Giáo hội Công giáo La Mã". Giáo hoàng không bị làm phiền tại nơi ở của các Ngài, và được công nhận bởi sự bảo lãnh của pháp luật. Nhưng các Ngài không được vua Ý công nhận khi ra luật ở Rome, và họ từ chối cho phép vùng đất Vatican cho đến khi sự bất hòa của đôi bên được giải quyết vào năm 1929. Các nước khác tiếp tục duy trì sự công nhận quốc tế rằng Tòa Thánh là một thực thể tối cao. Ý không có ý định can thiệp vào Tòa Thánh trong thành Vatican. Tuy nhiên, họ đã tịch thu tài sản của Giáo hội ở nhiều nơi, đặc biệt bao gồm lâu đài chính phủ Ý, nơi ở chính thức trước kia của Giáo hoàng. Giáo hoàng Pius IX (13/3/1792 - 7/2/1878, triều đại : 1846 - 1878), quốc trưởng cuối cùng của Nhà nước của các Giáo hoàng, đã nói rằng sau khi Rome sáp nhập, Ngài là "Người tù của Vatican". Mốc quan trọng là vào ngày 11/2/1929 giữa Tòa Thánh và vương quốc Ý. Hiệp ước được kí kết giữa Benito Mussolini và Pietro Cardinal Gasparri thay mặt cho vua Victor Emanuel III, và Giáo hoàng Pius XI (31/5/1857 - 10/2/1939, triều đại : 1922 - 1939) thay mặt cho Tòa Thánh. Hiep ước Lateran và giáo ước (hiệp ước giữa Giáo hoàng và chính phủ một nước) đã thành lập Thành Quốc Vatican (nước Vatican), cùng với việc công nhận Công giáo có vai trò quan trọng tại Ý. Năm 1984, một giáo ước mới giữa Tòa Thánh và Ý sửa đổi một số điều khoản của giáo ước trước đây, bao gồm vị thế của Công giáo như quốc giáo của Ý.
http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/b/b4/VaticanCity_Annex.jpg/220px-VaticanCity_Annex.jpg
Quân đội
Quân đội thành Vatican rất đặc biệt vì nó là đội quân chính quy nhỏ nhất và lâu đời nhất trên thế giới, Lính Thụy Sĩ. Được thành lập vào ngày 22 tháng Giêng năm 1506 bởi Đức giáo hoàng Julius II, nó trước tiên được cấu thành bởi lính đánh thuê Thụy Sỹ từ Liên bang Thụy Sỹ. Quân số hiện nay vào khoảng trên 100 người đồng thời kiêm luôn công tác cận vệ Đức Giáo Hoàng. Việc tuyển mộ lính mới rất hạn chế, chỉ đàn ông Công Giáo Thụy Sỹ mới được đăng ký.
Palatine Guard of Honor and the Noble Guard đã bị giải tán dưới triều đại Đức Giáo Hoàng Paul VI.
Body of the Gendarmeria (Corpo della Gendarmeria) hoạt dộng như lực lượng cảnh sát của vùng.
Vatican không có lực lượng không quân cũng như hải quân. Viêc phòng thủ bên ngoài được đảm nhận bởi những bang nước Ý xung quanh.
Hành chính
Thủ hiến Vatican, thường được biết đến như Thủ tướng Vatican, có trách nhiệm như một thị trưởng, tập trung vào các vấn đề về Vatican, bao gồm an ninh quốc gia, ngoại trừ các mối quan hệ bên ngoài. Vatican có hai lực lượng giữ gìn an ninh hiện đại : quân Swiss Guards (quân Thụy Sĩ), gồm những người đàn ông Công giáo Thụy Sĩ tự nguyện và quân Corpo della Gendarmeria dello Stato della Città del Vaticano. Quyền lập pháp được trao cho hội đồng Giáo hoàng Vatican, đứng đầu là Thủ hiến. Các thành viên là những Hồng Y được Giáo hoàng bổ nhiệm, nhiệm kì 5 năm. Tòa án tối cao Vatican là tập hợp của 3 tòa án : tòa Apostolic Signatura (tòa án Giáo hoàng), tòa Sacra Rota Romana (tòa án tối cao), tòa Apostolic Penitentiary (tòa sám hối). Đó cũng là những cánh tay pháp luật đắc lực của Tòa Thánh (tầm quan trọng không cao). Hệ thống pháp luật dựa trên cơ sở Giáo luật. Nếu Giáo luật không thích hợp, một bộ luật đặc biệt của khu vực sẽ được áp dụng, thường theo sự cung cấp của nước Ý.
Địa lý
Thành Quốc Vatican, một trong những nước châu Âu nhỏ, nằm trên ngọn đồi Vatican, ở phía tây bắc của Rome, vài trăm mét phía tây sông Tiber. Vatican có đường biên giới (tổng cộng dài 3.2 km hay 2 dặm, tất cả đều nằm trong nước Ý) là một bức tường thành được xây dựng nhằm bảo vệ Giáo hoàng khỏi các thế lực tấn công từ bên ngoài. Tình hình biên giới phức tạp hơn tại quảng trường thánh Peter đối diện thánh đường thánh Peter, nơi đường biên giới chính xác phải nằm cắt ngang quảng trường, vì thế có một đường biên giới ao được Ý quy định chạy ọc giới hạn bên ngoài quảng trường được quy định bởi cột Basilica, giáp với Piazza Pio XII và Via Paolo VI. Thành Quốc Vatican là quốc gia nhỏ nhất trên thế giới với diện tích khoảng 0.44 km2 (108.7 mẫu Anh (acres)). Khí hậu Vatican giống như khí hậu Rome ; nhiệt độ, thời tiết Địa Trung Hải êm dịu, những cơn mưa tuyết bắt đầu từ tháng 9 đến giữa tháng 10 và mùa hạ khô nóng từ tháng 5 đến tháng 8. Một nét đặc trưng của khí hậu Vatican là thường có sương mù đọng lại nhiều.
JbmVanPhat
27-12-2007, 08:33 AM
Văn hóa
Vatican, chính thành phố đã là một công trình văn hóa có ý nghĩa rất lớn, rất quan trọng. Những công trình như Thánh đường thánh Peter và nhà nguyện Sistine là nơi tập hợp nhiều tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng trên thế giới, trong đó có những tác phẩm của những nhà nghệ thuật lừng danh như Botticelli, Bernini và Michelangelo. Thư viện Vatican và những bộ sưu tập của viện bảo tàng Vatican có tầm quan trọng rất lớn về lịch sử, khoa học và văn hóa. Năm 1984, Vatican được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa thế giới, đặc biệt là chỉ một Vatican thôi nhưng lại bao gồm cả đất nước (Vatican là một thành phố, nhưng cũng là một đất nước). Dân số thường trực của Vatican, nam chiếm ưu thế hơn, mặc dù có hai dòng tu của các sơ ở Vatican. Một bộ phận chiếm số dân nhỏ là các tu sĩ cao niên và các thành viên còn lại (thường là người dân) của các hội đạo, họ đạo. Những công dân, nhân viên tòa đại sứ ở Vatican thường sống ngoài thành. Du lịch và các cuộc hành hương là các nhân số quan trọng trong đời sống hằng ngày của Vatican. Giáo hoàng thường làm lễ Mi-sa hàng tuần và các lễ khác, và thường xuất hiện vào các ngày lễ lớn như lễ Phục sinh. Trong những sự kiện đầy ý nghĩa, như những nghi thức ban phước lành, các lễ tấn phong (giám mục, phong thánh ...), Ngài thường làm lễ ngoài trời ở quảng trường thánh Peter.
Tội phạm
Theo một kết quả khảo sát, Vatican có số dân thường trú nhỏ, nhưng với hàng triệu khách du lịch mỗi năm, thành quốc vatican có tỷ lệ tội phạm trên đầu người thuộc hàng cao nhất trên thế giới, hơn gấp hai mươi lần so với Ý. Năm 2002 một kết quả từ Tòa án Giáo hoàng, chánh công tố Nicola Picardi trích dẫn từ những thống kê cho thấy : có 397 vụ vi phạm pháp luật dân sự và 608 vụ vi phạm pháp luật hình sự. Mỗi năm, hàng trăm khách du lịch trở thành nạn nhân của nạn móc túi và giật giỏ, giật tiền. Thủ phạm gây ra, không ai khác chính là các du khách, nhưng ngoài ra còn đến 90% vụ vi phạm chưa được giải quyết. Lực lượng cảnh sát Vatican là Corpo Della Vigilanza. Như theo Hiệp ước Lateran 1929 giữa Tòa Thánh và Ý, chính quyền Vatican có quyền khởi tố và giam giữ các nghi can. Vụ giết người gần đây nhất ở Vatican xảy ra vào năm 1998, khi một thành viên của quân Swiss Guard giết hai người trước khi tự sát. Vatican đã bãi bỏ việc kết án tử hình vào năm 1969, nhưng nó vẫn được thực hiện vào thời gian trước, Nhà nước của các Giáo hoàng vào ngày 9 / 7 / 1870 tại Palestrina, khi Agabito (Agapito) Bellomo bị chém đầu (bởi máy chém) vì tội giết người.
Kiểu trang phục (khi bước vào Thánh đường ở Vatican)
Kiểu trang phục sử dụng khi vào Thánh đường thánh Peter phải là kiểu được thiết kế nhã nhặn và thích hợp cho việc viếng thăm các khu vực tôn giáo. Các du khách và người hành hương đều được nhác nhở về việc đó, vì Thánh đường Vatican không chỉ là công trình kiến trúc nghệ thuật mà còn là một nhà thờ. Sau đây là các kiểu trang phục bị ngăn cấm (khi bước vào thánh đường) : * Nón mũ * Quần short hay váy ngắn trên đầu gối * Áo không có tay áo * Áo hở rốn * Áo (phụ nữ) hở giữa * Áo in/mang những lời tục tĩu, báng bổ * Có quá nhiều đồ trang sức
Hệ thống chính trị
Do những lí do lịch sử, hệ thống nhà nước của Vatican rất đặc biệt, một hệ thống nhà nước "độc nhất vô nhị". Những người đứng đầu là Thư kí của Vatican. Hồng Y giáo chủ thành Vatican, và Thủ hiến Vatican. Ở đây, giống như những viên chức khác, tất cả đều được sự bổ nhiệm của Đức Giáo hoàng, cũng như có thể bị cách chức bởi Ngài bất kì lúc nào. Trong suốt thời gian Trống ngôi Giáo hoàng (bắt đầu từ khi Giáo hoàng cũ mất và cho tới khi bầu cử vị Giáo hoàng mới), viên thị thần của Giáo hội Công giáo La Mã, trước đây Thư kí của Vatican, hay Hồng Y giáo chủ thành Vatican sẽ thiết lập một hội đồng có vai trò đứng đầu Tòa Thánh. Một Ban đứng đầu Vatican gồm viên thị thần và ba Hồng Y khác (được chọn bằng cách bỏ thăm theo thứ bậc các Hồng Y) được thành lập. Mọi quyết định của Ban này đều phải được sự tán thành của Hồng Y đoàn.
Theo Wikipedia
admin
25-04-2009, 10:26 AM
Vatican - kho báu nghệ thuật
Nếu xưa kia “mọi con đường đều dẫn tới Roma”, đế chế hùng mạnh đầu tiên của nhân loại, thì ngày nay có thể nói “mọi con đường ở Roma đều dẫn (du khách) tới Vatican”. Và chúng tôi cũng không là trường hợp ngoại lệ khi có dịp đến viếng Roma.
Có bao nhiêu điều thú vị ngay khi vừa đặt chân đến một quốc gia nằm lọt thỏm trong lòng thủ đô nước Ý này. Không ấn tượng sao được, rõ ràng đang đi trên đường phố Roma, thế mà chỉ một bước chân là đã sang lãnh thổ Vatican rồi. Mới thả bộ vài phút, đã thấy thấp thoáng vài vị Hồng y uy nghiêm trong bộ áo chùng đen với thắt lưng và chiếc mũ đỏ thắm bình thản rảo bước ngay bên cạnh, khiến trong một thoáng cứ tưởng mình đang sống trở về thời kỳ “Ba chàng ngự lâm pháo thủ” xa xưa.
Đừng quên rằng, dù diện tích vỏn vẹn 0,44km<SUP>2</SUP> và dân số chưa đến một ngàn người, nhưng quốc gia nhỏ nhất thế giới này lại có quyền lực ảnh hưởng đến hàng tỉ tín đồ Thiên Chúa giáo trên toàn cầu.
Một chi tiết vui, tuy có số dân thường trú nhỏ, nhưng với mấy triệu khách vãng lai thường xuyên lui tới tham quan, tỷ lệ tội phạm trên đầu người ở đây thuộc hàng… cao nhất thế giới, mà cả nạn nhân lẫn thủ phạm đều là du khách.
Đại thánh đường huyền thoại
http://xuanbichvietnam.files.wordpress.com/2009/04/vatican-kho-bau-nghe-thuat.jpg?w=300&h=228Dừng chân trước khuôn viên Tòa thánh, chúng tôi hòa vào đám đông đang tò mò ngắm nhìn những lính gác với đồng phục thời cổ kẻ sọc màu xanh - đỏ - vàng vui mắt, đội mũ chóp đính rua đỏ, kiếm đeo lủng lẳng bên hông hoặc kích cầm tay (nhưng đừng có mà coi thường: đằng sau thanh kiếm cổ xưa ấy, họ lại còn trang bị thêm vũ khí hiện đại là khẩu Beretta-38 đấy!). Đó chính là các vệ binh Thụy Sĩ, quân đội chính thức của quốc gia Vatican, mà suốt 500 năm qua việc tuyển quân chỉ hạn chế trong thanh niên Công giáo người Thụy Sĩ.
Sau sự kiện 11-9-2001, trong số vệ binh được tuyển còn có cả người Ý. Tất nhiên những du khách vô danh như chúng tôi thì không hề mơ tưởng gì đến việc được bước vào Tòa thánh, nên chỉ lượn lờ trước cổng vài phút, chụp cho nhau mấy “pô” hình để đem về nước lòe bạn bè, rồi hào hứng tiếp tục cuộc khám phá vương quốc của Giáo hoàng.
Ra đời từ thế kỷ thứ IV, nhưng mãi đến năm 1929, sau Hiệp ước Latran ký giữa chính quyền Mussolini và Giáo hoàng Pius XV, Vatican mới hoàn toàn tự trị với tư cách một quốc gia độc lập theo công pháp quốc tế. Lãnh thổ Vatican bao gồm Đại giáo đường Saint Peter, Quảng trường Saint Peter, Khu bảo tàng, Tòa thánh, công viên và các đường phố. Ngoài ra, còn có một số tài sản nằm rải rác ở Roma và trên nước Ý, được trao quy chế lãnh thổ bên ngoài tương tự như đối với các đại sứ quán.
Được ví là “viên ngọc sáng trên chiếc vương miện Vatican”, đại thánh đường Saint Peter là một trong những nhà thờ tráng lệ nhất thế giới. Công trình này khởi công xây dựng vào năm 1506 trên nền một nhà thờ cổ theo lệnh của Giáo hoàng Julius II và trong suốt 200 năm đã trải qua nhiều đợt tái thiết do các kiến trúc sư, họa sĩ lừng danh như Bramande, Raphael, đặc biệt là Michelangelo, người đã thiết kế mái vòm khổng lồ hầu như hoàn toàn bằng đá, khiến cho công trình Pantheon danh tiếng gần đó cũng phải lu mờ.
http://xuanbichvietnam.files.wordpress.com/2009/04/pieta.jpg?w=218&h=300Bước vào bên trong thánh đường, cảm giác đầu tiên là choáng ngợp! Cơ man nào là bệ thờ lộng lẫy, cột đá sừng sững, tượng thánh uy nghi, rồi tranh vẽ, rồi họa tiết, rồi phù điêu, rồi bích họa trên trần… mà nhất nhất mỗi thứ đều là một tác phẩm nghệ thuật. Giống như kẻ chân quê quen với các bữa ăn đạm bạc bỗng dưng được chiêu đãi một bữa tiệc cung đình đầy sơn hào hải vị, chúng tôi đâm ra bối rối không biết nên bắt đầu từ đâu và thưởng thức cái gì trước.
Sau khi chậm rãi đi quanh một vòng ngắm nhìn mỗi nơi một chút, tựa như anh nhà quê tò mò gắp thử mỗi món ngon một miếng trước, để cuối cùng chỉ chọn ra một món mình ưa thích nhất, chúng tôi đã tìm đến pho tượng La Pieta, tạc cảnh Đức Mẹ ôm thi thể Chúa do Michelangelo sáng tác năm mới 23 tuổi.
Cũng giống như bức tượng David cao 4 mét đặt tại quảng trường Florence, La Pieta dưới bàn tay của vị kiến trúc sư tài hoa đã biến cả khối đá hoa cương trắng thành da thịt mềm mại, lộ rõ từng đường gân sớ thịt. Và tuyệt vời hơn cả là vẻ nhẫn nhục của người mẹ, mà thời gian và nỗi đau nhân thế không mảy may tác động đến nét thanh xuân trên gương mặt thánh thiện.
Thật tiếc là không nép được vào những nếp áo rủ nhẹ nhàng kia để hưởng chút ân sủng thiêng liêng, bởi giờ đây mọi người chỉ có thể chiêm ngưỡng La Pieta qua tấm kính chắn đạn dày, sau sự việc một kẻ quá khích đã dùng búa xâm hại pho tượng vào năm 1972.
http://xuanbichvietnam.files.wordpress.com/2009/04/vatican_hy.jpg?w=285&h=300Một trong những người để lại dấu ấn quan trọng trong công trình xây giáo đường là kiến trúc sư thiên tài Gian Lorenzo Bernini, bậc thầy trong phong cách Baroque. Vào thế kỷ XVII, nhằm mục đích mở rộng mặt tiền nhà thờ, Bernini đã thiết kế bốn dãy cột thành hình vòng cung bao bọc cả quảng trường phía trước, hệt như vòng tay mở rộng đón nhận toàn thể nhân loại tề tựu về đây.
Vài tiếng đồng hồ thơ thẩn trên quảng trường Saint Peter mênh mông, thực chất là một cuộc thưởng lãm nghệ thuật, thể hiện trên mấy trăm chiếc cột sừng sững được trang trí bởi 140 pho tượng thánh.
Nổi bật ở trung tâm quảng trường là cột tháp Ai Cập nặng đến 300 tấn, ra đời từ thế kỷ XIII trước Công nguyên. Sau 1.300 năm đứng ở quê hương, cột đá cổ bắt đầu số phận truân chuyên khi trở thành chiến lợi phẩm của hoàng đế La Mã Caligula mang về Roma để trang trí cho quảng trường cạnh hoàng cung và an phận trong suốt 1.500 năm. Đến thế kỷ XVI, khi giáo đường Saint Peter được xây dựng thì một lần nữa chiếc cột được chuyển về phía trước nhà thờ để tô điểm cho quảng trường.
Bảo tàng kho báu nghệ thuật
http://xuanbichvietnam.files.wordpress.com/2009/04/vatican_baotang.jpg?w=300&h=225Đã đến Vatican thì không thể không viếng thăm Khu bảo tàng nằm ở phía Bắc đại giáo đường Saint Peter, bao gồm một nhóm các bảo tàng với hàng ngàn gian phòng trưng bày.
Mãi đến xế chiều chúng tôi mới bước chân vào Khu bảo tàng, nghĩa là chỉ có vỏn vẹn hơn hai tiếng đồng hồ để tham quan trước giờ đóng cửa, mà sáng mai thì đã phải rời Roma rồi! Thế là tham vọng muốn chiêm ngưỡng toàn bộ những kiệt tác nghệ thuật cùng vô số văn vật quý hiếm tại đây này xem như phá sản! Thôi thì, quý hồ tinh bất quý hồ đa, chúng tôi quyết định chọn một điểm tinh túy nhất để tham quan. Tất nhiên đó chính là Sistine, một nhà nguyện nhỏ nhưng lại được coi là trái tim của Bảo tàng Vatican, cũng là nơi các vị Hồng y tiến hành bầu chọn Giáo hoàng mới.
Để đến được Sistine trong cái mê cung bao la này hóa ra lại vô cùng đơn giản, bởi ở khắp mọi nơi đều có gắn bảng chỉ dẫn. Những mũi tên chỉ đường như có nam châm hút mọi người lũ lượt kéo về nhà nguyện. Bước vào gian phòng nhỏ, bề dài chỉ 40 mét và ngang 12 mét, đã thấy đầy nghẹt người. Vào đây thì phải tuân thủ những quy định rất chặt chẽ: không điện thoại, không quay phim, không sử dụng flash, tuyệt đối giữ yên lặng…
Có điều, tuy hầu hết đều nghiêm chỉnh tuân thủ, nhưng cả một đám đông cùng đồng loạt “đi nhẹ - nói nhỏ - cười thầm” cũng biến nơi đây thành như chợ vỡ. Vi phạm nội quy trầm trọng nhất lại chính là quý vị bảo vệ, vừa tất tả tới lui ngăn cản những ánh đèn flash lóe lên đây đó vừa thì thầm rất to “xin giữ yên lặng”!
Thật không ngoa khi Sistine được đánh giá là “phòng trưng bày vĩ đại nhất các tác phẩm nghệ thuật hội họa thời kỳ Phục hưng”. Phủ kín các bức tường là 12 bích họa lớn do các danh họa lỗi lạc như Perugino, Botticelli, Signorelli, Roselli thực hiện, mà nổi bật nhất là bức bích họa chiếm trọn trần nhà nguyện của Michelangelo - mô tả những thời kỳ quan trọng trong lịch sử hình thành nhân loại dựa theo Kinh Cựu ước.
Khi nhận lệnh của Giáo hoàng Jule II vẽ trần Nhà thờ Sistine, Michelangelo - vốn chỉ xem mình là điêu khắc gia - đã than thở: “Đó đâu phải nghề của tôi”. Nhưng cũng như nhiều công trình khác mà ban đầu ông đều chối từ, khi buộc phải bắt tay vào làm thì ông tập trung toàn bộ công sức lẫn tâm huyết của mình. Và sau bốn năm lao động cật lực ròng rã, ông đã cống hiến cho đời một kiệt tác nghệ thuật. Nghe nói vì phải ngước lên để vẽ trong thời gian quá dài nên sau đó cổ ông đã bị lệch.
Hậu thế nói rằng, giả như Michelangelo chỉ đạt được một trong ba kỳ tích: tạc bức tượng David, xây dựng đại giáo đường Saint Peter, hay vẽ bức bích họa trên trần Sistine thì ông cũng đã có được một chỗ đứng vững chắc trong lịch sử nghệ thuật nhân loại. Huống chi ông lại thực hiện được cả ba điều này.
Được may mắn tận mục sở thị ba tuyệt tác trên, đối với chúng tôi quả thật là một phước duyên trong cuộc đời.
Theo QUẾ PHƯƠNG, Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần
Nguồn: tuoitre.com.vn
admin
04-05-2009, 10:00 PM
“Vatican vừa là một cuốn sách vừa là một nhật báo người ta không ngừng giở đọc” của D. Chivot, Nhà xuất bản Assouline
ROMA -- 24.04.2009: “ <?XML:NAMESPACE PREFIX = ST1 /><ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE> vừa là một cuốn sách vừa là một nhật báo người ta không ngừng giở đọc”. Dominique Chivot, đặc phái viên thường trực của tờ La Croix tại Roma vừa xuất bản cuốn sách mới của ông: “ <ST1:COUNTRY-REGION w:st="on"><ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE></ST1:COUNTRY-REGION>”. Tác giả đã giới thiệu tác phẩm mới của mình tại Trung tâm Văn hóa <ST1:CITY w:st="on"><ST1:PLACE w:st="on">Saint-Louis</ST1:PLACE></ST1:CITY> của Pháp ngày 21 tháng tư vừa qua. Sau đây là bài phỏng vấn đầu tiên về cuốn sách tác giả dành cho độc giả của Zenit. <?XML:NAMESPACE PREFIX = O /><O:P></O:P>
Zenit: Thưa ông Dominique Chivot, ông vừa có tham luận tại Roma trong khuôn khổ của một cuộc thuyết trình-thảo luận với Giám mục Renato Boccardo, thư ký của Bộ phận cai quản nước Vatican, về “Quốc gia Vatican, để làm gì?” Trong trường hợp nào? <O:P></O:P>
Dominique Chivot: Giám đốc trung tâm là ông Jean-Luc Pouthier đã có sáng kiến tổ chức cuộc gặp gỡ này nhân kỷ niệm 80 năm các hiệp ước Latran và cũng nhân việc nhà xuất bản Assouline xuất bản cuốn sách mới đây của tôi về <ST1:PLACE w:st="on"><ST1:COUNTRY-REGION w:st="on">Vatican</ST1:COUNTRY-REGION></ST1:PLACE>.
Zenit: Là thông tín viên của báo La Croix trong suốt năm năm, ông có cái nhìn nào về 80 năm này? <O:P></O:P>
Dominique Chivot: Năm năm tôi sống ở Roma đã giúp tôi khám phá ra cái thế giới rất đặc biệt này là <ST1:PLACE w:st="on"><ST1:COUNTRY-REGION w:st="on">Vatican</ST1:COUNTRY-REGION></ST1:PLACE>. Ở đây có cái không chỉ thỏa mãn óc tò mò tự nhiên của một người làm báo mà còn cho tôi ước muốn tiếp tục quan tâm một khi tôi trở về <ST1:CITY w:st="on"><ST1:PLACE w:st="on">Paris</ST1:PLACE></ST1:CITY>. Thực vậy, tính thời sự của Vatican luôn được soi sáng bởi lịch sử của <ST1:COUNTRY-REGION w:st="on"><ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE></ST1:COUNTRY-REGION>: 80 năm lịch sử, và cả những gì xa hơn nữa người ta có thể tìm thấy được về thời kỳ Các lãnh thổ dưới quyền cai trị của Giáo hoàng. Tôi hiểu rõ hơn tại sao hoạt động của Bộ phận quản trị trung ương của Giáo hội công giáo chỉ có thể hiểu được qua việc nhắc lại đều đặn quá khứ, như thể người ta hiểu rõ hơn điều diễn ra ở Roma, khi người ta biết được là Vatican “chỉ là” trung tâm của một Giáo hội toàn cầu.
Zenit: Ông vừa cho xuất bản cuốn sách hay với tựa đề đơn giản “Vatican” (Nhà xuất bản Assouline) cũng sẽ được xuất bản bằng tiếng Anh: phải chăng để mừng kỷ niệm 80 năm lịch sử của Quốc gia trẻ này? <O:P></O:P>
Dominique Chivot: Quả thực, chúng tôi đã có trao đổi với nhà xuất bản Assouline là điều nên làm hiện nay không phải là viết thêm một cuốn hướng dẫn mới, cũng không phải viết lại một cuốn lịch sử, mà là chi tiết hóa bằng bản văn và hình ảnh các khía cạnh khác nhau của <ST1:PLACE w:st="on"><ST1:COUNTRY-REGION w:st="on">Vatican</ST1:COUNTRY-REGION></ST1:PLACE>: lịch sử, văn hóa và tinh thần. Chính sự tập hợp liên tục các chiều kích này đã góp phần không nhỏ trong việc tạo nên tính trường tồn của quốc gia nhỏ bé này cũng như trong việc làm cho nó được mọi người biết đến.
Zenit: Ông không ngại phải thêm một cuốn sách vào thư mục đã phong phú trong lĩnh vực này? <O:P></O:P>
Dominique Chivot: Trong các cuộc di chuyển nghề nghiệp của tôi, tôi thường nhận thấy là cái quốc gia nhỏ bé nhưng nổi tiếng này vẫn chưa được đánh giá đúng mức. Dĩ nhiên, <ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE> ngày nay là một điểm tới không thể bỏ qua đối với số đông nhà du lịch và là một thánh địa đối với nhiều đoàn hành hương. Nhưng ngoài các bảo tàng và Đền thờ thánh Phêrô và ngoài phép lành trong và ngoài Roma của Đức Giáo hoàng vào dịp Noel hay Phục Sinh, người ta còn biết rõ thêm điều gì nữa?
Zenit: Dĩ nhiên, đây là cuốn sách nghiêm túc và phong phú về mặt tư liệu, nhưng cũng cực kỳ hấp dẫn: đâu là những điểm cần lưu ý đối với cuộc hành trình qua lịch sử và địa hình trong 44 mẫu của Thành quốc <ST1:COUNTRY-REGION w:st="on"><ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE></ST1:COUNTRY-REGION>? <O:P></O:P>
Dominique Chivot: Thực ra, chúng tôi đã muốn tránh hai khối đá ngầm thường gặp khi phải viết để xuất bản về <ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE> hay về những vấn đề gắn với Giáo hội. Trườc hết, tránh cái khuynh hướng kinh viện chán ngắt. Mọi người ít nhiều đều đã biết những tác phẩm lớn đặt tại các bảo tàng ở <ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE> cũng như đền thánh Phêrô. Như vậy, vấn đề là phải đi xa hơn nữa để giới thiệu, qua sự sống của <ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE> và lịch sử thường ngày của nó, một thế giới quá nhiều khi không được biết đến một cách cặn kẽ.
Kế đó, tránh kiểu trình bày biếm họa. Tiếc thay, chúng ta cũng đã có một ví dụ kiểu này qua cuốn sách “Thiên thần và ác quỷ” của Dan Brown. Được biết tiểu thuyết này cũng đã được dựng thành phim và được chiếu hiện nay. Ngay cả khi người ta lao vào thứ “tiểu thuyết ly kỳ” mang chủ đề tôn giáo, <ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE> vẫn có cái đáng kể hơn. Kể một cách chính xác các nơi này là điều quan trọng, nhưng cũng cần phải mô tả cả những con người đã làm nên cái lịch sử hôm qua và hôm nay này.
Zenit: Ông có thể nêu lên ví dụ cho thấy rõ bộ phim đã rơi vào kiểu viết “biếm họa” này như thế nào? <O:P></O:P>
Dominique Chivot: Thực ra đây là một tác phẩm không mấy quan tâm tới sự chính xác về mặt địa hình hay lịch sử. Đây là mấy ví dụ. Trên piazza Navona, đài nước Bốn con sông được Dan Brown tả là sâu như một bể bơi và từ đỉnh của nó, người ta có thể chiêm ngưỡng toàn bộ thành phố. Trên quảng trường thánh Phêrô, có một sân bay trực thăng và ở mặt trước của vương cung thánh đường, chễm chệ hai cái tháp có vẻ như muốn làm sống lại dự án khởi thủy của Maderno. Trong chỗ tuyên tín của Phêrô, bạn sẽ ngưỡng mộ các dây pallium được trao cho các hồng y mới được bầu (tôi vẫn đang trích dẫn Dan Brown). Đi qua các hang vatican vốn có dáng dấp của các hang toại đạo, bạn sẽ tới trước quan tài của Phêrô bằng đất nung, đã bị nứt (tôi vẫn trích của tác giả). Khi đi ra, bạn sẽ tới thẳng cung điện Tòa án, bạn hãy tưởng tượng xem, đây là nơi ở của giáo hoàng mà “chỉ có <ST1:CITY w:st="on"><ST1:PLACE w:st="on">Versailles</ST1:PLACE></ST1:CITY> mới có thể sánh kịp”. Bạn đi tới, một cách lỳ lạ, khu Lưu trữ bí mật nằm ở cuối vườn, trên đỉnh quả đồi, bằng cửa Thánh Anna. Và bạn được hướng dẫn bới một linh mục trẻ vốn được cái kỳ tích là thư ký riêng của giáo hoàng đồng thời cũng là camerlingue [camerlengo luôn luôn là một hồng y có nhiệm vụ quản lý tài sản Tòa thánh], dù không phải hồng y cũng chẳng phải giám mục. Bởi vậy, người ta sẽ chẳng lấy làm ngạc nhiên khi được biết qua tác phẩm này là Galilê đã bị Giáo hội “hành quyết” (tôi vẫn luôn trích tác giả)...
Dĩ nhiên, khi hư cấu, người ta được đủ thứ tự do. Hư cấu cho phép tạo nên sự khác biệt với lịch sử. Nhưng một hư cấu tồi tệ cũng giúp người ta tránh được sự lẫn lộn với các tác giả hay…
Zenit: Theo ông, đâu là những lý do của sự trường tồn của cái quốc gia nhỏ bé là Thành quốc <ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE> này ? <O:P></O:P>
Dominiue Chivot: <ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE> đáng chú ý trước tiên ở vết tích liên tục của nó trong lịch sử. Là sự biến đổi gần đây nhất của các lãnh thổ giáo hoàng ra đời vào thế kỷ thứ VIII, quốc gia Vatican, ở tuổi tám mươi, là một sáng kiến độc đáo trên hành tinh đến độ nó còn được dùng làm điểm quy chiếu trong thế giới ngoại giao và thậm chí cả mô hình cho một số nhà tìm kiếm hòa bình trên hồ sơ của Giêrusalem.
Trong hơn 11 thế kỷ, các lãnh thổ thuộc Giáo hoàng là hiện thân của quyền đời của ngôi vị giáo hoàng. Vào thế kỷ thứ VI, trong khi đế quốc phương Tây đã sụp đổ từ hơn một thế kỷ trước và đế quốc phương Đông lại không có khả năng đương đầu, Grégoire le Grand đã đảm nhận việc cai quản và bảo vệ Roma. Giáo hội khi ấy chấp nhận một hệ thống quân chủ, với một vị giáo hoàng sẽ dựa vào các vua của người francs, kế đó các hoàng đế Đức. Các lãnh thổ của Giáo hoàng ra đời từ hiệp ước đầu tiên này: năm 754, Étienne II thừa nhận quyền của dòng họ Carolingien và đổi lại, Pépin le Bref đánh đuổi người Lombards ra khỏi Roma. Các lãnh thổ chinh phục được của người <ST1:PLACE w:st="on">Lombards</ST1:PLACE> xung quanh Roma được ban lại cho giáo hoàng. Từ khi ấy, dưới con mắt của Giáo hội, việc nắm giữ một quốc gia sẽ cho phép Giáo hội bảo đảm được sự độc lập của mình.
Mô hình này kéo dài cho tới thế kỷ XIX nhưng sự suy thoái bắt đầu với cuộc tấn công của người Pháp. Giai đoạn này được nhiều người biết đến: Các đạo quân của Bonaparte bắt đầu xẻ nhỏ các lãnh thổ của giáo hoàng và Cộng hòa Roma được công bố năm 1789. Napoléon lại thu tóm các lãnh thổ này vào năm 1809, nhưng sự sụp đổ của hoàng đế đã khiến giáo hoàng Piô VII có thể khải hoàn tiến về lại Roma năm 1814. Phát đạn ân huệ lại do chính người Italia. Làn sóng cách mạng năm 1848 và phong trào thống nhất liên minh với nhau để xóa sổ Quốc gia giáo hoàng. Tị nạn tại Naples năm 1849, Đức Giáo hoàng Piô IX trở lại Vatican với sự trợ giúp của các đạo quân Pháp, nhưng sau thất bại tại Sedan, nước Pháp kéo quân về. Người Italia, dưới sự lãnh đạo của Victor-Emmanuel, tiến vào Roma năm 1870. Các lãnh thổ giáo hoàng chấm dứt.
Đức Giáo hoàng Piô IX tuyên bố mình là tù nhân của <ST1:COUNTRY-REGION w:st="on"><ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE></ST1:COUNTRY-REGION>. Những người kế vị ngài, Giáo hoàng Lêô XIII, Piô X hay Bênêđictô XV, cũng có thái độ không khoan nhượng như vậy. Đức Giáo hoàng Piô XI có thái độ mềm dẻo hơn. Ngài quan tâm tới chính sách cởi mở của lãnh tụ mới của Italia, Benito Mussolini. Các cuộc trao đổi được tiến hành trong bí mật từ năm 1926 dẫn đến các hiệp ước Latran, được ký kết ngày 11/2/1929 giữa Duce và Hồng y quốc vụ khanh Gasparri.
Các hiệp ước tiếp tục tồn tại với một số sửa đổi sau khi chủ nghĩa phát xít sụp đổ. Một sự cập nhật hóa được ký kết vào năm 1984 với chính phủ của nhà xã hội chủ nghĩa Bettino Craxi: Giáo hội công giáo không còn quy chế của tôn giáo Quốc gia, đặc biệt bởi vì hiệp ước được mở rộng tới các tôn giáo khác, như các giáo hội Tin lành.
Zenit: Tại sao Giáo hoàng Piô XI lại chọn một quốc gia “nhỏ nhất” ? <O:P></O:P>
Dominique Chivot: Với lãnh thổ trung lập và bất khả xâm phạm này, Giáo hội muốn tập trung vào quyền bính thiêng liêng, trong khi vẫn duy trì được sự độc lập của mình đối với các cường quốc châu Âu. Quốc gia này ngày nay là một cơ sở lãnh thổ cho Giáo hội và, như bạn thấy, một số cơ sở trung ương của Curia Roma được đặt tại đây. Vatican là quốc gia có quyền lực tối cao nhỏ nhất thế giời: 44 ha, nghĩa là một diện tích bốn lần rưỡi nhỏ hơn công quốc <ST1:PLACE w:st="on"><ST1:COUNTRY-REGION w:st="on">Monaco</ST1:COUNTRY-REGION></ST1:PLACE>. Quốc gia này bao gồm Thành quốc, và các vương cung thánh đường Roma, một số dinh thự bên ngoài và nơi ở mùa hè <ST1:PLACE w:st="on">Castel Gandolfo</ST1:PLACE>.
Zenit: Tại sao lại dành một không gian lớn như vậy cho văn hóa? <O:P></O:P>
Dominique Chivot: Người ta nói nhiều đến hội nhập văn hóa trên các lục địa châu Phi và châu Á chẳng hạn. Còn tôi, tôi thấy Vatican quả là một bản tóm lược rất đẹp của hội nhập văn hóa: các nơi này cho thấy rất rõ làm sao Công giáo đã cắm rễ sâu trong lịch sử của châu Âu và nó đã tác động một cách sâu sắc như thế nào trên văn hóa và các trào lưu tư tưởng của lục địa này. Các triều đại Giáo hoàng của thời Phục hưng, qua ánh sáng và cả những bóng tối của mình, đã cho thấy chẳng hạn tầm quan trọng của sự bảo trợ trong nghệ thuật của thời này, nghĩa là của mối quan hệ tự nhiên được nối kết giữa đức tin và nghệ thuật.
Giữa các lãnh thổ giáo hoàng rạng rỡ, <ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE> trong nhiều thế kỷ đã là một trung tâm tỏa sáng trong lĩnh vực chính trị và văn hóa. Như vậy, <ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE> đáng chú ý bởi vị trí địa hình và di sản văn hóa toàn cầu của mình. Và toàn bộ thành quốc với các bảo tàng đã được tổ chức UNESCO xếp vào di sản thế giới của nhân loại. Đây cũng là một nguồn vô tận cho các nghệ sĩ ngoài những nghệ sĩ đã nổi tiếng ở chính bên trong của các cung điện.
Zenit: Phải đọc cuốn sách này như thế nào: trước khi đi Roma, sau khi từ Roma về (người ta không mấy thỏa mãn là đã không thấy được hết mọi sự?), hay đọc vì một cuộc hành trình nội tâm? <O:P></O:P>
Dominique Chivot: Các bạn có quyền chọn lựa. <ST1:PLACE w:st="on">Vatican</ST1:PLACE> tự nó là một cuốn sách vừa là một nhật báo người ta không ngừng giở đọc. Có người sẽ chọn đọc trước khi đi để có trước một số điểm mốc trong lịch sử và trong không gian, nhờ đó có một số chọn lựa tiên khởi; một số khác ngược lại, thích giở đọc sau khi đi tham quan hay hành hương về để kiểm tra lại bằng bản văn và hình ảnh các giai đoạn của cuộc khám phá hay cảm xúc họ có được và như vậy giúp họ hiểu rõ hơn những gì đã đánh động họ.
Zenit: Những trang đánh động ông nhất trong khi viết là những trang nào? <O:P></O:P>
Dominique Chivot: Tôi thấy có ít là ba: những trang về Đức Giáo hoàng Gioan-Phaolô II, vì tôi có cơ hội theo sát công việc của ngài, chẳng hạn tôi đã được tháp tùng ngài trong các cuộc viếng thăm của ngài ngoài Italia trên mười hai lần. Những trang về thời Phục Hưng cũng là những trang, như tôi đã nói, đã gây cho tôi ấn tượng bởi mối quan hệ chặt chẽ giữa văn hóa, nghệ thuật và lòng tin và cho thấy lý do tại sao Vatican lại được xếp vào di sản thế giới của nhân loại. Cuối cùng, các trang đầu về nguồn gốc của Vatican, đặc biệt cảm động, bởi vì bạn sẽ khám phá ra tại sao một hoàng đế Constantinô đã có cái ý tưởng bề ngoài xem ra sống sượng này là xây dựng một nơi thờ tự trên hông một quả đồi chẳng mấy đẹp đẽ vào thời đó. Nhưng mọi sự lại bắt đầu từ đây.
[B][I][COLOR=navy]Anita S. Bourdin ghi[/COLOR][/I][/B]
[B][I][COLOR=navy]NN. chuyển dịch[/COLOR][/I][/B]
[B][I][COLOR=navy]http://hdgmvietnam.org/News.aspx?Type=19&Act=Detail&ID=255&CateID=109[/COLOR] (http://hdgmvietnam.org/News.aspx?Type=19&Act=Detail&ID=255&CateID=109)[/I][/B]
vBulletin v3.5.2, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.