PDA

View Full Version : Có phải người ta đã đánh cắp xác Chúa Giêsu khỏi mộ của Người ?


admin
10-03-2008, 09:48 AM
CÓ PHẢI NGƯỜI TA ĐÃ ĐÁNH CẮP XÁC CHÚA GIÊSU KHỎI MỘ CỦA NGƯỜI ?

“Ngôi mộ trống” là bằng chứng hùng hồn và vững chắc nhất trong đức tin Kitô-giáo cũng như khi chứng minh về sự phục sinh của Đức Kitô. Nhưng với những người không tin vào Phúc Âm hoặc khư khư lập trường vô thần, thì những chứng cứ phải có tính thuyết phục hơn và nặng về lý trí hơn. Đó là những gì mà Cha Gary W. Jensen cố gắng làm trong bài viết tuy ngắn gọn, nhưng súc tích và sâu xa, trong đó Ngài đã đưa ra những minh chứng mà một người lương thiện trung thực khó lòng chối cãi bác bỏ. Chẳng những thế, Ngài còn đưa ra câu chuyện về một người - tiến sĩ Greenleaf,nhà luật học số một của Hoa Kỳ - đã từ chỗ phê phán chỉ trích Kitô-giáo, đến xác tín những điều ông đã mạnh mẽ phản bác và cuối cùng đã tin theo. BTGH xin giới thiệu bài viết nầy.

Không còn nghi ngờ gì nữa về việc ngôi mộ của Chúa Giêsu đươc tìm thấy trống trơn một cách bí ẩn. Như Paul Althaus đã nói, thông điệp phục sinh « đã không thể kéo dài quá một ngày, thậm chí là quá một giờ, nếu người ta đã không xác minh rằng ngôi mộ đích thực là trống ». Tiến sĩ Craig lưu ý rằng « các truyền thống đối lập [với trình thuật ngôi mộ trống] không thấy xuất hiện bất cứ nơi nào, ngay cả trong luận chiến do-thái ».
Ít ra một người theo chủ nghĩa hoài nghi (tiến sĩ John Dominic Crossan) đã lầm lẫn khi khẳng định rằng luật lệ Roma tự động cấm chôn cất Chúa Giêsu và rằng thân thể Người vì thế hẳn đã bị ném vào một cái hộ tập thể nào đó. Điều khẳng định nầy là không chính xác. Raymond Brown đã chứng minh rằng chính sách người La Mã về chôn cât thay đổi tùy theo các tình huống và cho phép có thể chôn cất riêng những kẻ bị đóng đinh. Kịch bản nầy cũng mâu thuẫn với những lời phản đối liên tục của người Do Thái rằng có một ai đó đã nẫng mất thân thể. Hơn nữa, các Phúc Âm đã không thể nào phịa ra được việc người chủ ngôi mộ là một thành viên Thượng hội đồng Do thái có tên là Giuse Arimathia với những nét chính xác dường ấy (Mc 15,43). Nếu các Phúc Âm mà lầm lẫn trong lãnh vực nầy, thì chúng chắc chắn đã không thể nào chịu nỗi sự sửa sai ngay tức thì và sẽ làm trò hề cho người Do Thái.
Những người nghi ngờ sự phục sinh đã phản ứng như thế nào ? Một số người theo chủ nghĩa hoài nghi đã cho rằng một ai đó hẳn đã đánh cắp xác Chúa Giêsu khỏi mộ và rằng điều nầy đã làm dấy lên những trình thuật về một sự sống lại kỳ lạ. Điều đó có thể xảy ra chăng ?

NGƯỜI DO-THÁI và NGƯỜI LA-MÃ
Không có binh lính Do Thái hoặc La Mã nào canh gác ngôi mộ (Mt 27,62) đã lấy cái xác nầy. Ngược lại, cả hai nhóm nầy quan tâm hứng thú trong việc đem cái xác nầy ra giữa công chúng hầu làm nhục các môn đệ và giết phong trào của họ ngay từ trong trứng nước. Và bởi vì mọi sự nầy đều diễn ra ở Giêrusalm, họ hoàn toàn có đủ quyền lực để tìm lại cái xác nếu nó vẫn luôn hiện hữu. Tuy nhiên, trước sự kinh hoàng của họ, không ai có thể tìm thấy cái xác nầy. Nếu người Do-Thái đã có được cái xác nầy, họ hẳn đã đem nó ra vào ngày lễ Ngũ Tuần, khi mà cả Giêrusalem đang rúng động vì bài giảng của Thánh Phêrô về vấn đề Chúa Kitô phục sinh.

CÁC MÔN ĐỆ CỦA CHÚA GIÊSU
Cũng thế, sẽ chẳng trung thực khi cho rằng các môn đệ Chúa Giêsu đã có thể lấy mất xác nầy, trong khi những lính La Mã canh gác bảo vệ ngôi mộ như thế và thêm vào đó còn có một khối đá khổng lồ. Và điều đó cũng chẳng giúp gì được cho họ trong việc bịa đặt câu chuyện các lính canh ngủ (Mt 28,11). Câu chuyện kể nầy đã không giúp cho việc tuyên truyền biện hộ nếu như các lính canh vẫn tỉnh thức!
Tại sao các môn đệ (hoặc có ai khác) liều lĩnh cuộc sống để đánh cắp xác Chúa Kitô? Trình thuật Kinh Thánh hé lộ cho thấy rằng các môn đệ sợ hãi, chán nản và suy sụp. Động cơ duy nhất của họ hẳn đã là lừa gạt. Nhưng tất cả những gì chúng ta đọc thấy về những con người nầy cho thấy họ tốt bụng và lương thiện. Làm sao họ có thể sống cuộc đời còn lại để loan bao hằng ngày rằng Chúa Kitô đã sốn lại từ trong kẻ chết, trong khi họ biết rõ không phải như thế? Họ có chấp nhận chịu đau khổ và cả mất mạng sống vì điều à họ biết rằng đó là một sự dối trá lừa đảo hoàn toàn?
Phải là điên mới đem dấu cái xác để giả vờ là sống lại. Những hậu quả của lòng họ trung thành với Chúa Giêsu bao gồm việc bắt bớ,tù đầy và cả bị giết chết.Thế nhưng không ai tỉnh trí lại chấp nhận những lạm dụng như vậy đối với những gì họ biết đó là lừa đảo. Với việc chịu đựng những áp lực dường ấy, những kẻ dối trá sẽ thú nhận những tan vỡ ảo tưởng và phản lại các tòng phạm.
Sự tăng trưởng như tia chớp của Giáo Hội cũng là một bằng chứng mạnh mẽ cho sự phục sinh của Chúa Giêsu. Điều rất ý nghĩa là không phải những kẻ quyền thế, mà là những người tầm thường, mang gánh nặng văn hoá chống lại họ (1 Cor 1,26) mà thông điệp phục sinh đã biến đổi một cách hòa bình đế quốc La Mã. Ai đã dám tiên đoán một kỳ công “bất khả” dường ấy? Tuy vậy, đó là những gì đã xảy ra.

Sự kiện Kitô-giáo tìm thấy cội nguồn mình trong Do Thái giáo là một bằng chứng bổ sung cho sự phục sinh của Người. Nhà khảo cổ nỗi tiếng William F. Albright lưu ý : “Theo tôi nghĩ, mỗi cuốn sách trong Tân Ước đã được một người Do Thái đã chịu phép rửa viết ra vào giữa các năm bốn mươi và tám mươi của thế kỷ đầu Công nguyên”. Những thành kiến của người Do Thái chống lại một Giêsu của Tân Ước rất đáng kể. Điều gì khác hơn là sự sống lại đã dẫn người Do Thái tới chỗ chấp nhận một “tên tôi phạm” bị xử tử một cách đáng xấu hổ như thế (Gl 3,13) như là Đấng Messia được hứa ban của họ, trong khi họ đang mơ về một Đấng giải thoát quân sự? Điều gì khác hơn đã đẩy những người Do Thái đến chỗ tách khỏi những xác tín độc thần của họ, để tôn thờ Chúa Giêsu như là Thiên Chúa Con (Ga 1,18) hoặc thay đổi ngày thờ phượng của họ từ thứ bảy sang chúa nhật (Cv 20,7)? Một chuyện tưởng tượng đơn thuần được bịa ra hẳn đã không bao giờ có thể lật đổ những hy vọng và những truyền thống như vậy.
“Chúa Giêsu khác biệt với tất cả những gì người Do Thái chờ đợi nơi Con Vua David đến nỗi ngay cả chính các môn đệ của Người cũng khó khăn lắm trong việc chấp nhận ý tưởng Người là Đấng Thiên Sai” (Millar Burrows).
Như Tân Ước khẳng định, chính sự phục sinh của Chúa Giêsu mới vượt qua được sự “bất khả” nầy (Cv 2,24)

admin
10-03-2008, 09:50 AM
SỰ TRỞ LẠI CỦA SAOLÔ
Lại nữa, sự trở lại của Saolô người Tarse cho thấy một phép lạ cả thể. Khởi đầu như kẻ thù hung hăng của Giáo Hội (CV 8,3; 9,1; Gal 1,13), cuộc sống của Ngài đã thay đổi 180 độ, đến nỗi Ngài trở thành môn đệ Chúa Giêsu. Với việc chọn lựa chịu đau khổ vì Chúa Kitô (2 Cor 11,23), Phaolô từ bỏ những gì Ngài có, chấp nhận bị bách hại và rao giảng Tin Mừng từ thành nầy sang thành khác cho tới khi Ngài đến Rôma, nơi Ngài chết tử vì đạo. Người ta đánh giá rằng Ngài có ảnh hưởng trên lịch sử đế quốc Roma hơn bất kỳ người nào khác ở thế kỷ thứ nhất ngoài trừ Chúa Kitô. Không gì khác ngoài sự phục sinh của Chúa Kitô có thể giải thích được sự biến đổi tận gốc nầy.

CÁC TÔNG ĐỒ KHÁC
Các tông đồ khác cũng đã vượt qua sợ hãi để chịu đau khổ, tù đày và cả bị giết chết, trong khi loan báo tin vui Chúa Kitô sống lại khắp cả đế quốc. Có thể tưởng tượng được rằng những người nầy chấp nhận chịu chết một cách tự nguyện như vậy chỉ vì một chuyện hoang đường đơn thuần chăng? Nhà nghiên cứu Josh McDowell nhận xét : ”Mỗi một người trong các môn đệ, trừ Thánh Gioan, đã chết tử vì đạo… bởi vì người ấy dai dẳng bám vào những xác tín và những khẳng định của mình”
Ngược với những kẻ khác chết vì một hy vọng không thể kiểm chứng được và phi lý vào thế giới bên kia (chẳng hạn những nhà thần bí chờ đợi luân hồi hoặc những người hoạt động Hồi giáo chờ một phần thưởng từ Đức Allah), các môn đệ Chúa Giêsu đã sống và đã chết vì đã khẳng định điều mà người ta có thể kiểm chứng vể mặt lịch sử, đó là ngôi mộ đã trống và rằng Chúa Giêsu đã đưọc nhìn thấy vẫn sống sau khi đã chết.

Chuyên gia về luật,Tiến sĩ Simon Greeleaf, người sáng lập Trường Đại Học Luật Harvard, nhận định:
“Loan truyền đức tin mới mẻ nầy, một cách bất bạo động và hoà bình nhất có thể [các Kitô-hữu tiên khởi đã chịu] những khinh thị,chống đối…và cái chết thảm khốc. Tuy vậy họ đã rao truyền đức tin nầy với lòng nhiệt thành. Họ đã chịu những sự lầm than khốn khổ nầy mà không để bị hạ gục, trái lại, họ hân hoan vì những điều ấy! Khi có một người trong bọn họ đi tới một cái chết thảm khốc, thì những người sống sót [tiếp tục] công việc của họ còn mạnh mẽ và cương quyết hơn nữa… Các biên niên sử chiến đấu quân sự không cung cấp nhiều những gương trung kiên, thái độ anh hùng, nhẫn nại và dũng cảm ngoại hạng như thế … Nếu xét về đạo đức họ có khả năng lầm lẫn trong sự việc nầy, thì toàn bộ động cơ nhân loại hẳn đã dẫn họ tới chỗ khám phá ra và thú nhận sự lầm lẫn của họ. Từ những [nhận địn] nầy, chúng ta không thể tránh né cái không thể tránh né được. Chúng ta có sự xác tín hoàn toàn và chúng ta khẳng định nó - những người đầy đáng tin tưởng và đã làm chứng cho điều mà họ đã tuân giữ tỉ mỉ ..và biết nó là đúng thật một cách thích đáng”.
Tiến sĩ Greenlef được rất nhiều người coi là một trong những đầu óc luật vĩ đại nhất của Hoa Kỳ. Là người phê bình mạnh mẽ Kitô-giáo trước kia, ông đã dành nhiều thời giờ công sức cho nhiệm vụ bác bỏ thiên tính của Chúa Kitô. Cuối cùng ông đi đến kết luận rằng sự phục sinh thật sự “vượt mọi nghi ngờ có lý trí”. Greeleaf trở thành Kitô-hữu sau khi đã nghiên cứu những bằng chứng cho chính bản thân. Rất nhiều chuyên gia đồng tình với ông Greenleaf. Nếu những lập luận về cái chết và sự phục sinh của Chúa Kitô được trình bày trước một toà án, họ sẽ chắc chắn thắng kiện. Những khẳng định được thiết lập rất vững vàng và được kiểm chứng bằng những chứng từ độc lập và cùng quy về một mối.

BTGH chuyển ngữ


từ « A-t-on volé le corps de Jésus-Christ de son tombeau? »
LM Gary W.Jensen (www.ChristianAnswers.net (http://www.christiananswers.net/))