admin
07-04-2008, 08:17 AM
Cha mẹ có thể trở thành bạn của con cái không?
Ngày tôi còn niên thiếu, mỗi khi được gần ba là tôi rất thích, nhưng mà thích trong một cảm giác sờ sợ rất con nít. Thật ra ba tôi rất hiền và thương chúng tôi. Những năm tháng khó khăn của đất nước là giai đoạn anh em chúng tôi đứa thì lớn khôn, đứa còn ẵm ngửa. Ba mẹ bù đầu kiếm miếng ăn cho gần chục cái tàu há mồm củng đủ trăm bề cực khổ, thế mà hễ rãnh rang là ba lại bày trò cho tụi tôi vui. Đứa nhỏ thì leo lưng ông cưỡi ngựa đứa lớn thì lon ton chơi đùa, ngong ngóng chờ sai vặt như lấy cho ông cái hộp quẹt để hút thuốc rê, hay cạy ít đường lu ra cho ông nhâm nhi với nước trà (dĩ nhiên là tụi tôi cũng có phần những miếng đường bé bé ngọt lịm đó, vào thời đó nó là quà vặt hiếm hoi ngoài cây trái xác xơ trong vườn rẫy).
Anh em tôi lớn lên trong sự đùm bọc yêu thương của cha mẹ. Không gì giấu giếm nhau trong gia đình tôi. Những khi khó khăn chúng tôi thường giải bày với cha mẹ để xin những lời khuyên bổ ích. Dẫu giờ đây tất cả đều trưởng thành và lập gia thất nhưng cái cảm giác sờ sợ thích thú vẫn tồn tại mãi trong lòng tôi mỗi khi về vấn an cha mẹ. Cái sờ sợ (tình cha con) là ảnh hưởng truyền đời của thứ bậc trong gia đình, cái đó không thể có gì thay thế. Con mà không sợ cha mẹ thì hỏng mất rồi. Còn cái thích thú (tình bạn) là do ta tạo dựng, nó không có sẵn trong tiềm thức của mỗi người, nó chỉ sinh ra khi ta muốn và tạo điều kiện cho nó sinh ra. Cha mẹ là người tạo điều kiện và cha mẹ cùng con cái duy trì tình bạn ấy. Là con, ta cần phải thấu hiểu được chuyện nầy để chuẩn bị áp dụng cho những đứa con tương lai của mình. "Hãy làm bạn với cha mẹ đúng với đạo làm con!" là câu kết luận của tôi về vấn đề nầy.
Nhím
http://vn.answers.yahoo.com (http://vn.answers.yahoo.com)
Ngày tôi còn niên thiếu, mỗi khi được gần ba là tôi rất thích, nhưng mà thích trong một cảm giác sờ sợ rất con nít. Thật ra ba tôi rất hiền và thương chúng tôi. Những năm tháng khó khăn của đất nước là giai đoạn anh em chúng tôi đứa thì lớn khôn, đứa còn ẵm ngửa. Ba mẹ bù đầu kiếm miếng ăn cho gần chục cái tàu há mồm củng đủ trăm bề cực khổ, thế mà hễ rãnh rang là ba lại bày trò cho tụi tôi vui. Đứa nhỏ thì leo lưng ông cưỡi ngựa đứa lớn thì lon ton chơi đùa, ngong ngóng chờ sai vặt như lấy cho ông cái hộp quẹt để hút thuốc rê, hay cạy ít đường lu ra cho ông nhâm nhi với nước trà (dĩ nhiên là tụi tôi cũng có phần những miếng đường bé bé ngọt lịm đó, vào thời đó nó là quà vặt hiếm hoi ngoài cây trái xác xơ trong vườn rẫy).
Anh em tôi lớn lên trong sự đùm bọc yêu thương của cha mẹ. Không gì giấu giếm nhau trong gia đình tôi. Những khi khó khăn chúng tôi thường giải bày với cha mẹ để xin những lời khuyên bổ ích. Dẫu giờ đây tất cả đều trưởng thành và lập gia thất nhưng cái cảm giác sờ sợ thích thú vẫn tồn tại mãi trong lòng tôi mỗi khi về vấn an cha mẹ. Cái sờ sợ (tình cha con) là ảnh hưởng truyền đời của thứ bậc trong gia đình, cái đó không thể có gì thay thế. Con mà không sợ cha mẹ thì hỏng mất rồi. Còn cái thích thú (tình bạn) là do ta tạo dựng, nó không có sẵn trong tiềm thức của mỗi người, nó chỉ sinh ra khi ta muốn và tạo điều kiện cho nó sinh ra. Cha mẹ là người tạo điều kiện và cha mẹ cùng con cái duy trì tình bạn ấy. Là con, ta cần phải thấu hiểu được chuyện nầy để chuẩn bị áp dụng cho những đứa con tương lai của mình. "Hãy làm bạn với cha mẹ đúng với đạo làm con!" là câu kết luận của tôi về vấn đề nầy.
Nhím
http://vn.answers.yahoo.com (http://vn.answers.yahoo.com)