admin
11-04-2008, 08:25 PM
NHỮNG BÍ QUYẾT CỦA TGM FULTON J. SHEEN
Khi còn ở quê nhà, vào thập niên 80, tôi may mắn đọc được cuốn sách in ronéo, không ghi tên dịch giả mà chỉ ghi là “Tài liệu nghiên cứu của giới tu sĩ” - do các nữ tu gởi nhờ tôi “dấu giúp” trong thời gian sách báo trong nước bị kiểm duyệt gắt gao. Cuốn sách mang tựa đề là “Trên Đỉnh Cao Thập Giá”. Không biết do ai dịch nhưng sách thật hay. Tôi đọc lui, đọc tới, nghiền ngẫm mãi ; càng đọc càng thấy hay. Tôi đã chép lại cả cuốn sách vào 3 cuốn vở 100 trang. Rồi tôi sang đến Hoa kỳ đầu thập niên 90. Sau khi tạm ổn định đời sống, tôi đi tìm ngay cuốn sách này bằng Anh ngữ, nhưng tìm mãi mà không thấy. Mãi về sau, nhờ đọc những cuốn sách khác mà tôi mới khám phá là, thật đáng ngạc nhiên, người ta đã dịch ba cuốn sách của Đức Tổng Giám Mục Fulton J. Sheen rồi đặt một tên khác chung cho cả ba cuốn. Đó là lý do mà cuốn sách tôi tìm không nằm trong số 61 cuốn mà Ngài đã viết.
Chắc quý độc giả đang thắc mắc : Đức cố Tổng Giám Mục Fulton J. Sheen là ai vậy ? Xin được ghi vắn tắt : ngài là vị Giám mục lỗi lạc nhất giáo hội Hoa Kỳ trong thế kỷ 20 (1895-1979); một con người thông minh xuất chúng, uyên bác, có đến 12 văn bằng Đại học. Ngài rất đạo đức thánh thiện đến độ người ta ví von rằng “trên bục giảng ngài là con sư tử, nhưng đối với Linh mục và giáo dân của mình, ngài là một con cừu non”. Vào thập niên 60, Ngài nổi tiếng với chương trình thuyết giảng trên vô tuyến truyền hình Hoa Kỳ, với chủ đề “Đời Đáng Sống” (Life Is Worth Living) - với khoảng 30 triệu người xem ở Hoa kỳ, chưa kể ở Canada và các nơi khác, và bài giảng của ngài cũng được phát đi trên 150 đài phát thanh. Hàng ngày văn phòng của ngài nhận được từ 8 đến 25 ngàn lá thư, và 1 phần ba trong số thư này của những người không có đạo. Ngài đã đến Việt Nam một lần vào năm 1948, và giảng thuyết tại Nhà Thờ Đức Bà bằng tiếng Pháp.
Ngài có nhiều đặc điểm, có nhiều cái rất “triệt để” thí dụ yêu mến Giáo Hội triệt để, sùng kính Đức Mẹ triệt để, vv... Trong bài này tôi chỉ xin nêu hai điểm mà tôi cho rằng đó là bí quyết làm cho ngài thành công và nổi tiếng :
Thứ nhất là ngài có lòng sùng kính và phó thác một cách lạ lùng vào Đức Mẹ Maria. Ngài kể như sau :
“ Trong đời, tôi đã đi hành hương tại Đức Mẹ Lộ Đức 30 lần, và Đức Mẹ Fatima 10 lần. Lần đầu tiên tôi đi hành hương ở Lộ đức, là lúc tôi đang học tại Đại học Louvain (Bỉ). Tôi chỉ có đủ tiền tàu xe, chứ không có tiền để tiêu pha khi đến đó. Tôi hỏi mượn em trai tôi là Tom - cũng đang là sinh viên, nhưng cậu ta không có. Tôi nói với cậu : ”Thôi được rồi, nếu anh có đức tin mạnh đủ, dám đi đến Lộ Đức để mừng 5 năm ngày chịu chức Linh Mục, thì cứ để Đức Mẹ sắp xếp mọi sự cho anh chứ !”. Tôi đến Lộ Đức “trống túi”, nhưng lại vào trọ trong một khách sạn sang trọng, loại 4 hay 5 sao gì đó. Tôi nghĩ rằng nếu Đức Mẹ muốn thanh toán tiền khách sạn cho tôi, thì số tiền phải trả nhiều hay ít đâu có thành vấn đề đối với Đức Mẹ. Tôi khấn một tuần cửu nhật. Đến sáng ngày thứ chín, tôi vẫn chẳng thấy động tĩnh gì cả, rồi đến buổi trưa cũng không thấy chi ; và đến chiều tối, cũng chưa có gì xảy ra ! Tình hình nghiêm trọng rồi đây, tôi tự nhủ. Tôi liên tưởng đến việc Cảnh sát sẽ bắt tôi ở lại đó rửa chén bát để trừ vào tiền phòng. Không thất vọng, tôi quyết định “cho Đức Mẹ thêm một cơ hội nữa”. Lúc đó khoảng 10 giờ đêm, tôi đi đến hang đá Đức Mẹ. Thình lình một người đàn ông bệ vệ, mà sau đó tôi biết là người Mỹõ, bước đến gần, vỗ nhẹ vào vai tôi và hỏi : “Ngài có phải là Linh mục người Hoa Kỳ không ?”. Tôi trả lời : “Vâng”. Ông ta hỏi : ”Ngài có biết nói tiếng Pháp không ?” Tôi trả lời : “Có”. Ông ta nói :“Ngày mai Ngài có thể đến thủ đô Paris để giải thích về nước Pháp cho vợ và con gái tôi được không ?”. Ông ta đi bộ với tôi trở về khách sạn nơi tôi ở, rồi hỏi một câu mà có lẽ đó là câu hỏi tôi thích thú nhất trong đời : ” Ngài đã trả tiền khách sạn chưa?”. Thế là tôi thoát nợ !
Khi còn ở quê nhà, vào thập niên 80, tôi may mắn đọc được cuốn sách in ronéo, không ghi tên dịch giả mà chỉ ghi là “Tài liệu nghiên cứu của giới tu sĩ” - do các nữ tu gởi nhờ tôi “dấu giúp” trong thời gian sách báo trong nước bị kiểm duyệt gắt gao. Cuốn sách mang tựa đề là “Trên Đỉnh Cao Thập Giá”. Không biết do ai dịch nhưng sách thật hay. Tôi đọc lui, đọc tới, nghiền ngẫm mãi ; càng đọc càng thấy hay. Tôi đã chép lại cả cuốn sách vào 3 cuốn vở 100 trang. Rồi tôi sang đến Hoa kỳ đầu thập niên 90. Sau khi tạm ổn định đời sống, tôi đi tìm ngay cuốn sách này bằng Anh ngữ, nhưng tìm mãi mà không thấy. Mãi về sau, nhờ đọc những cuốn sách khác mà tôi mới khám phá là, thật đáng ngạc nhiên, người ta đã dịch ba cuốn sách của Đức Tổng Giám Mục Fulton J. Sheen rồi đặt một tên khác chung cho cả ba cuốn. Đó là lý do mà cuốn sách tôi tìm không nằm trong số 61 cuốn mà Ngài đã viết.
Chắc quý độc giả đang thắc mắc : Đức cố Tổng Giám Mục Fulton J. Sheen là ai vậy ? Xin được ghi vắn tắt : ngài là vị Giám mục lỗi lạc nhất giáo hội Hoa Kỳ trong thế kỷ 20 (1895-1979); một con người thông minh xuất chúng, uyên bác, có đến 12 văn bằng Đại học. Ngài rất đạo đức thánh thiện đến độ người ta ví von rằng “trên bục giảng ngài là con sư tử, nhưng đối với Linh mục và giáo dân của mình, ngài là một con cừu non”. Vào thập niên 60, Ngài nổi tiếng với chương trình thuyết giảng trên vô tuyến truyền hình Hoa Kỳ, với chủ đề “Đời Đáng Sống” (Life Is Worth Living) - với khoảng 30 triệu người xem ở Hoa kỳ, chưa kể ở Canada và các nơi khác, và bài giảng của ngài cũng được phát đi trên 150 đài phát thanh. Hàng ngày văn phòng của ngài nhận được từ 8 đến 25 ngàn lá thư, và 1 phần ba trong số thư này của những người không có đạo. Ngài đã đến Việt Nam một lần vào năm 1948, và giảng thuyết tại Nhà Thờ Đức Bà bằng tiếng Pháp.
Ngài có nhiều đặc điểm, có nhiều cái rất “triệt để” thí dụ yêu mến Giáo Hội triệt để, sùng kính Đức Mẹ triệt để, vv... Trong bài này tôi chỉ xin nêu hai điểm mà tôi cho rằng đó là bí quyết làm cho ngài thành công và nổi tiếng :
Thứ nhất là ngài có lòng sùng kính và phó thác một cách lạ lùng vào Đức Mẹ Maria. Ngài kể như sau :
“ Trong đời, tôi đã đi hành hương tại Đức Mẹ Lộ Đức 30 lần, và Đức Mẹ Fatima 10 lần. Lần đầu tiên tôi đi hành hương ở Lộ đức, là lúc tôi đang học tại Đại học Louvain (Bỉ). Tôi chỉ có đủ tiền tàu xe, chứ không có tiền để tiêu pha khi đến đó. Tôi hỏi mượn em trai tôi là Tom - cũng đang là sinh viên, nhưng cậu ta không có. Tôi nói với cậu : ”Thôi được rồi, nếu anh có đức tin mạnh đủ, dám đi đến Lộ Đức để mừng 5 năm ngày chịu chức Linh Mục, thì cứ để Đức Mẹ sắp xếp mọi sự cho anh chứ !”. Tôi đến Lộ Đức “trống túi”, nhưng lại vào trọ trong một khách sạn sang trọng, loại 4 hay 5 sao gì đó. Tôi nghĩ rằng nếu Đức Mẹ muốn thanh toán tiền khách sạn cho tôi, thì số tiền phải trả nhiều hay ít đâu có thành vấn đề đối với Đức Mẹ. Tôi khấn một tuần cửu nhật. Đến sáng ngày thứ chín, tôi vẫn chẳng thấy động tĩnh gì cả, rồi đến buổi trưa cũng không thấy chi ; và đến chiều tối, cũng chưa có gì xảy ra ! Tình hình nghiêm trọng rồi đây, tôi tự nhủ. Tôi liên tưởng đến việc Cảnh sát sẽ bắt tôi ở lại đó rửa chén bát để trừ vào tiền phòng. Không thất vọng, tôi quyết định “cho Đức Mẹ thêm một cơ hội nữa”. Lúc đó khoảng 10 giờ đêm, tôi đi đến hang đá Đức Mẹ. Thình lình một người đàn ông bệ vệ, mà sau đó tôi biết là người Mỹõ, bước đến gần, vỗ nhẹ vào vai tôi và hỏi : “Ngài có phải là Linh mục người Hoa Kỳ không ?”. Tôi trả lời : “Vâng”. Ông ta hỏi : ”Ngài có biết nói tiếng Pháp không ?” Tôi trả lời : “Có”. Ông ta nói :“Ngày mai Ngài có thể đến thủ đô Paris để giải thích về nước Pháp cho vợ và con gái tôi được không ?”. Ông ta đi bộ với tôi trở về khách sạn nơi tôi ở, rồi hỏi một câu mà có lẽ đó là câu hỏi tôi thích thú nhất trong đời : ” Ngài đã trả tiền khách sạn chưa?”. Thế là tôi thoát nợ !