PDA

View Full Version : Bài nói chuyện của ÐTC Gioan Phaolô II tại Tp. Tour, Pháp năm 1996


admin
26-06-2006, 06:55 PM
Chúng tôi xin giới thiệu cùng quí đọc giả bài nói chuyện của Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô Ðệ Nhị nhân chuyến công du nước Pháp năm 1996 ở thành phố Tour. Trong chuyến công du này, ngài gặp gỡ những người thiếu may mắn, những người tàn tật về thể lý và về tâm thần. Trong bài nói chuyện, ngài đề cập tới cái khổ và cái nghèo trong xã hội ngày nay.

Bài nói chuyện rất rõ ràng và mạch lạc. Khi đề cập tới cái nghèo và cái khổ người ta không thể không đề cập tới nhân phẩm (dignité) và để đề cập tới nhân phẩm thì phải đề cập tới nguồn cội của con người. Con người có chung một cội nguồn, đó là : «con người là hình ảnh của Thiên Chúa, con người được tạo dựng giống hình ảnh của Ngài ». Phạm tới nhân phẩm của con người tức là phạm tới Thiên Chúa. Và để nói tới cái nghèo và cái khổ người ta không thể không đề cập tới sự tương thân tương trợ (solidarité). Chính Chúa Giê-su Thiên Chúa làm người đã nêu cao tấm gương này. Ngài đã chịu đau khổ, cùng sống, cùng ăn với những người nghèo khổ. Ngài đã tôn trọng những người bị bỏ rơi,cùng chung bàn với «phường tội lỗi». Sau đây là bài nói chuyện của Ðức Thánh Cha :

«Trong xã hội ngày nay, chúng ta chứng kiến rất nhiều dạng nghèo khổ : Buồn chán, cô đơn, sầu não…, sự nghèo khó về vật chất, bệnh tật, những đau đớn về thể lý, rồi những kiểu loại trừ giữa con người với nhau…, những dạng nghèo khổ này đang hoành hành xã hội con người chúng ta ngày hôm nay. Những hình dạng tai ương thì vô cùng đa dạng, chẳng có ai có thể trách khỏi mọi tại hoạ trong cuộc đời của mình. Có những người còn phải chịu cùng một lúc nhiều tai hoạ, bởi vì tai hoạ thường nảy sinh ra những tai hoạ khác. Và có những tai hoạ ập tới không nhằm lúc, và vào hoàn cảnh đó, đối với người chịu tai hoạ, cuộc đời không còn là món quà ban tặng của Thiên Chúa, trái lại cuộc đời là một bể khổ, một gánh nặng. Nhưng chúng ta hãy nhớ lại Bát Phúc của Tin Mừng dành cho những người đau khổ, Tám Mối Phúc Thật này sẽ đem lại cho chúng ta nhiều ý nghĩa. Ðức Giê-su Ki-tô đã dám khẳng định rằng : phúc thay những kẻ khóc than bởi vì họ sẽ được ủi an (Mt 5,5). Ngài khẳng định rằng hết thảy mọi người đều được mời gọi chung phần hạnh phúc bất diệt. Bởi tình yêu bất diệt của Ngài, Thiên Chúa luôn lắng nghe niềm khát khao hạnh phúc trong đáy tim của mỗi con người. Thực vậy, còn gì lớn lao hơn, còn gì đặt biệt hơn là được yêu mến và được mọi người biết tới mình, còn gì cao trọng cho bằng cái đẹp của tâm hồn, cái đẹp không lệ thuộc vào dáng vẻ bên ngoài, và cũng không lệ thuộc vào lời khen chê của những người khác, vẻ đẹp nội tâm không tìm những lợi tức tức thì giống như dáng vẻ bên ngoài thường phô diện trước mắt mọi người.

admin
26-06-2006, 06:56 PM
Như Thánh Martin, chúng ta hết thảy đều được mời gọi mở rộng cõi lòng và sẵn sàng gặp gỡ những kẻ nghèo đang chết đói và chết rét trước cổng làng của chúng ta, chúng ta hãy sẵn sàng gặp gỡ những khách lạ đang gõ cửa chúng ta, hãy sẵn sàng gặp gỡ mọi người anh em đang cần được đón tiếp và đang cần được yêu. Xã hội sẽ bị kết án bởi vì thái độ lãnh nhạt của nó đối với những người bị tổn thương trong cuộc đời, bởi vì thái độ bàng quan của nó dành cho những người này. Mỗi một thành viên trong xã hội, một ngày nào đó, phải trả lời, cho hành vi cũng như cho lời nói của mình, đối với những người mà mình đã tránh né không muốn gặp, hoặc đã quay lưng làm ngơ.

Mỗi một nhân vị, dù có nghèo hèn trong thân xác hay trong tinh thần, đều có những quyền nhân sinh, đều có những quyền lợi cơ bản nhất của con người, mọi người là hình ảnh sống động của Ðức Ki-tô. « Trong những người nghèo, và trong những người đau khổ, Giáo Hội nhìn thấy hình ảnh của vị sáng lập đau khổ và nghèo hèn của mình. » (Constitution Lumen Gentium, N° 8). Qua cái chết trên Thập giá của mình, Ðức Ki-tô, người đã trải qua cái đau khổ tột cùng nhất, luôn ở bên cạnh chúng ta. Trong khi chiêm ngắm mầu nhiệm thương khó của Chúa, chúng ta khám phá ra niềm hy vọng mà Ngài đã hứa ban cho chúng ta. Bởi tình yêu của Ngài cho chúng ta, Ngài khai thông cho chúng ta một con đường mới. Bởi Sự Phục sinh của Ngài, Ngài quả quyết với chúng ta rằng sự chết và cái khổ không phải là hồi chuông cuối cùng của cuộc đời con người, nhưng một tương lai luôn có thể đang ở phía trước. Sự tồn tại, đối với mức thang của con người, có vẽ đi vào ngỏ cụt, đã mở ra một chân trời mới, đã trở thành một lối thoát. Ðúng vậy, hỡi các bạn, các bạn là những người chịu đau khổ, nhưng các bạn sẽ là những người được xếp vào hàng ngũ đầu tiên của những người được Thiên Chúa yêu thương. Các bạn cũng giống như những người đã gặp Chúa trên các nẻo đường Palestine, Ðức Giê-su đã nhìn họ bằng ánh nhìn đầy yêu thương và nhân ái ; tình yêu của Ngài không bao giờ tìm bới khuyết điểm của bạn. Bởi vì, từ muôn thủa, các bạn là con cái của Thiên Chúa, các bạn đều có một chỗ đứng trong lòng Giáo Hội và trong cơ thể của Ðức Ki-tô.

Ðứng trước muôn vàn tổn thương về nhân phẩm và về tính thanh liêm của con người, đứng trước sự gia tăng ngày càng nhiều của những người bị bỏ rơi, chúng ta cần phải tìm ra những biện phá mới, những biện pháp liên quan tới đời sống cá nhân và đời sống tập thể hầu đem lại cho chúng ta sức mạnh để vượt qua những cuộc khủng hoảng. Chúng ta cần phải tạo ra những hiệp hội đoàn kết tương thân tương trợ trong từng quốc gia và trên bình diện quốc tế. Ðể mọi người có thể tìm kiếm được công ăn việc làm, đó không phải là nhờ sự chia cơm sẽ áo của lòng hào hiệp của chúng ta, đó không phải là nhờ sự phân phối của cải đó sao ? Những ai có cơ hội, có may mắn, có một khoản thu nhập dồi dào nên chia sẽ với những người anh em không có cơ hội, kém phần may mắn. Một cuộc sống giản dị có khả năng tránh lãng phí rất nhiều và hơn thế nữa, cuộc sống giản dị sẽ giúp chúng ta quan tâm tới tha nhân nhiều hơn.
Mỗi một nhân vị, dù có tàn tạ đến đâu đi nữa, đều được tạo dựng theo hình ảnh và đồng hình đồng dạng với Thiên Chúa, không ai có thể tước đoạt nhân phẩm của họ. Dù cội nguồn của họ có là sao đi nữa, dù gánh nặng thử thách của họ có là sao đi nữa, ai từ chối không gặp gỡ họ đều được xem là có hành vi không hiểu biết cuộc đời.

Bây giờ chúng cùng nhau nghe lại sứ điệp Tám Mối Phúc Thật : « Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương. » (Mt 5,7). Lòng thương xót mà Ðức Ki-tô muốn nói tới ở đây đó là lòng nhân ái của Thiên Chúa ; trong đó sự tha thứ là một trong những cử chỉ siêu việt. Tâm hồn xót thương người thường cảm động trước sự khốn khó của tha nhân, và tâm hồn đó luôn luôn áy náy lo âu khi chưa làm được một điều gì đó cho những người đang cần được giúp đỡ. Ðể bước vào Vương Quốc của Tình Yêu thì cần phải có một tấm lòng từ bi, một tấm lòng từ bi đích thực là một tấm lòng không chỉ cảm động trước cảnh khốn cùng của tha nhân, nhưng còn phải có khả năng làm giảm thiểu những đau khổ, làm tiêu tan sự cô độc, và sẵn sàng tham gia và dấn thân một cách mảnh liệt trong sự tiếp đón những người cô thân cô thế.

Ai xót thương người thì được Thiên Chúa xót thương. « …mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy. » (Mt 25,40). Vào ngày tận thế, Ðức Ki-tô sẽ nói như vậy với những người có tấm lòng từ bi. Hạnh Phúc viên mãn là hạnh phúc được nhìn thấy Thiên Chúa diện đối diện và được gặp lại tất cả mọi người trong tư cách hoàn hảo nhất mà Thiên Chúa sẽ chuẩn bị cho chúng ta, và cùng với họ chúng ta sẽ cư ngụ muôn đời trong Tình Yêu của Chúa, một Tình Yêu bất diệt. Hạnh phúc này, một cách nào đó, chúng ta đã cảm giác được trong cuộc sống hôm nay. Tin Mừng mời gọi chúng ta hành động một cách huynh đệ với tha nhân, chính xác hơn mà nói, bởi vì trong tha nhân, Thiên Chúa hiện diện và Thiên Chúa chờ đợi chúng ta trong tha nhân và qua tha nhân. Mối kết hợp với Thiên Chúa không thể tách rời với tình yêu đối với tha nhân, và đặc biệt đối với những người nghèo khổ mà chúng ta thường gặp.

Sự quan tâm tới kẻ nghèo khó là tiêu chuẩn quan trọng để đánh giá sự thuộc về Ðức Ki-tô của chúng ta. Sự quan tâm này phải là sự dấn thân hằng ngày của người ki-tô hữu. Ðức tin phải được thể hiện trong việc làm qua sự quan tâm tới người anh em trong tinh thần nhân loại, bởi vì « Tình Yêu của Ðức Ki-tô thôi thúc chúng ta, » ( 2 Cr 5,14), tình yêu của Ðức Ki-tô thôi thúc chúng ta phục vụ tất cả mọi người, phục vụ những người mà chúng ta yêu quí cũng như những người mà chúng ta yêu quí chưa đủ. Chính vì vậy, cha (Jean Paul II) kêu gọi tất cả mọi người, nhân danh tinh thần đoàn kết tương thân tương trợ giữa con người với nhau. Cho đến khi nào nhân quyền của mỗi cá nhân mới được tôn trọng trong công ăn việc làm, trong nơi cư ngụ, trong văn hoá, trong y tế, và trong sự hiện hữu tinh tuyền nhất của con người ? Giáo Hội sẽ không thể hiện một vai trò trọng yếu nếu như Giáo Hội không nói lại nghĩa vụ cấp bách này và nhắc nhớ mọi người phải thi hành nghĩa vụ này trong xã hội Phương Tây giàu có cũng như trong xã hội của các nước khác, hầu triệt hạ những tai ương đang hoành hành bộ mặt của hành tinh chúng ta. Ðức Ki-tô đã đến « …Ngài đến để loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. » (Lc 4,18). Không một môn đệ nào, không một người anh em nào có quyền được miễn trong nghĩa vụ cứu nhân độ thế này, một nghĩa vụ nghiêm túc, bắt buộc và cứu độ có liên quan tới tất cả mọi người. »


Lược dịch từ Discours de Jean Paul II nhân dịp viếng thăm nước Pháp năm 1996.
Trần Khánh Hưng

Nguồn: Nghèo (http://www.assomption.org/Vietnam/suutam/2005/ngheo.html)