PDA

View Full Version : Những lời không nên nói với con


josluukien
08-06-2008, 09:07 AM
Những lời không nên nói với con

Đừng tuởng trẻ con thì không biết suy nghĩ nhé! Bạn có thể làm tổn thuơng đến con mình bằng những câu nói khi nóng giận hoặc lúc không kiềm chế đuợc mình.

Có rất nhiều câu mà dù bạn chỉ nói một lần cũng có thể làm tổn thương trẻ. Khi dạy con, bạn nên thận trọng trong việc sử dụng ngôn ngữ và tránh những câu sau:

"Mẹ không muốn có một đứa con như con". Nghe câu này, bé sẽ cảm thấy không được thương yêu, tôn trọng và mong đợi. Chúng sẽ mang theo ấn tượng này cho đến lớn. Và khi ấy, thật khó giữ trọn vẹn tình cảm mẫu tử.

Nếu con không nghe lời mẹ, mẹ sẽ bỏ con ở đây. Đứa nhỏ nào cũng sợ bị bỏ rơi. Câu nói hàm ý hăm doạ này sẽ khiến con nghĩ nó có thể bị bỏ rơi bất cứ lúc nào, ở đâu và đáng bị như vậy. Chúng sẽ không cảm thấy yên tâm và không tin rằng cha mẹ có thể chở che, bảo vệ chúng.

Tại con mà bố mẹ ly dị đấy. Ngay cả khi cha mẹ không nói câu đó, trẻ con cũng nghĩ chuyện cha mẹ ly dị có liên quan đến chúng. Chúng nghĩ một cách sai lầm rằng nếu chúng đừng gây rắc rối, có thể cha mẹ vẫn tiếp tục sống chung. Không có gì buồn khổ hơn cho đứa trẻ khi nghĩ nó là nguyên nhân gây ra nỗi muộn phiền cho cha mẹ.

Tại sao mày không giống như anh chị em mày? Khi nghe mẹ nói câu này, đứa nhỏ sẽ nghĩ nó không nhanh nhẹn, thông minh hoặc ngoan như anh chị em nó. Những câu như "mày không bằng một góc em mày, nó là thần đồng toán học còn mày điểm trung bình cũng không đạt nổi" sẽ làm đứa nhỏ oán hận, sinh lòng ghen tỵ với anh chị em.

Trẻ con chỉ được nghe lời chứ không được nói. Nghe câu này, đứa trẻ sẽ nghĩ, cha mẹ không muốn nhìn thấy hoặc nghe chúng nói. Câu này hàm ý coi thường ý kiến của con. Nếu thường xuyên như vậy, trẻ sẽ trở nên tự ti, không dám bày tỏ ý kiến của mình.

Mẹ đã nói mà, đừng cãi. Đây là câu mà các bậc phụ huynh thường nhắc lại sau khi đã nói điều gì đó bảy tám lần mà con không nghe. Trẻ sẽ hiểu câu này là: Cha mẹ là người lớn, con là con nít, trứng không khôn hơn vịt được.

Nếu mày làm điều đó, mày không phải là con tao. Đứa trẻ sẽ cảm thấy có lỗi và xấu hổ nếu nghe bố mẹ nói thế. Đôi khi, nó khiến đứa trẻ làm những điều mà cha mẹ muốn nhưng với ý nghĩ mình là kẻ hư đốn, không bao giờ làm điều gì đúng và không ai thích mình cả.

Nếu mày khóc, tao cho mày khóc. Nhiều bậc cha mẹ nói câu này để dạy trẻ dồn nén cảm xúc và tin rằng mọi việc đều suôn sẻ. Nhưng thực tế, nó tạo cho đứa nhỏ ý nghĩ giận dữ, buồn bã hoặc sợ hãi. Điều này cũng khiến chúng khó chia sẻ, biểu lộ cảm xúc của mình khi lớn lên.

Để mẹ làm cho. Nếu cứ lặp đi lặp lại những câu như để mẹ làm cho, để mẹ mua cho, để mẹ đến trường nói với thầy giáo, để mẹ sửa giúp..., bạn có thể biến con thành đứa trẻ vô trách nhiệm, bất lực. Hãy tập cho con tính độc lập thay vì cứ hơi tí lại kêu mẹ.

Mày thật ngu xuẩn, vô dụng, lười nhác. "Dán" cho con những "nhãn hiệu" đó chẳng có ích lợi gì cả. Bởi thật ra, chúng không phải kẻ lười biếng mà chỉ chọn thái độ lười nhác nhất thời mà thôi. Nếu bạn cứ mắng con như vậy, chúng sẽ hành động như một kẻ lười biếng, thực hiện lời tiên đoán của cha mẹ.

Theo Gia đình

JbmVanPhat
09-06-2008, 09:10 AM
8 nguyên nhân khiến trẻ hung dữ

Hay cắn người khác, đánh cả người thân và bạn bè, la hét, đập phá… là những dấu hiệu cảnh báo ở trẻ. Nếu không được khắc phục kịp thời, trẻ sẽ trở nên rất hung dữ về sau.

http://images.family.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2008/05/2008519101933670/hunghang3.jpg


Ngoài yếu tố di truyền, có rất nhiều nguyên nhân làm trẻ em trở nên hung dữ:

Bước “chuyển tiếp” của trẻ hiếu động

Trẻ hiếu động có một số biểu hiện: dễ hưng phấn, tích cực vận động, có xu hướng thay đổi đột ngột tâm trạng và biểu hiện cảm xúc thái quá, không tập trung, rối loạn phối hợp vận động, khó khăn trong học tập… Từ khí chất hiếu động, nếu không có môi trường vận động phù hợp, trẻ có thể chuyển hướng sang trạng thái hung dữ.

Làm thế nào để xác định con bạn là đứa trẻ quá hiếu động hay chỉ đơn giản là đứa bé sống động và hoạt bát? Trẻ hiếu động luôn vận động thường xuyên và không có mục đích. Đôi khi bé nói huyên thuyên không nghỉ, mà nội dung các câu nói đó gây lo ngại cho người lớn do có quá nhiều tưởng tượng và quá ít logic.

Đối với trẻ có tính hiếu động, bạn cần giúp con có cảm giác thanh thản trong tâm hồn. Không bao giờ được làm cho trẻ trở thành người bị xua đuổi khỏi tập thể, vì điều đó sẽ gây ra trong lòng trẻ hàng loạt mặc cảm và nỗi tức giận, càng phát triển tính hung hăng và giận dữ.

Cần tạo cho con không gian yên tĩnh trong phòng riêng(không nên ồn ào, không bật TV và không có ai quấy rầy). Cần thu dọn hết những gì có thể làm bé xao lãng (như đồ chơi, chiếc xe đạp yêu thích...). Khi đến giờ bé cần đi ngủ, tất cả nên đi ra khỏi phòng, tắt đèn và giữ yên lặng. Trong phòng của trẻ không nên có những màu sắc sặc sỡ - tốt hơn nên chọn màu trang nhã cho tường và đồ gỗ. Đồ chơi nên chọn loại "hòa bình” hơn.

Tình trạng bất ổn của cơ thể

Chúng ta thường có nhu cầu tìm ra nguyên nhân và giải pháp chữa trị các cơn đau (bất ổn) trong cơ thể của mình. Trẻ con cũng vậy. Những trẻ không được cung cấp đủ dinh dưỡng trong những năm đầu đời có nguy cơ trở nên hung dữ, thù địch với xã hội trong thời kỳ thơ ấu và lứa tuổi thiếu niên. Từ đó, tình trạng trẻ “giận cá chém thớt ” sẽ thường xảy ra. Khi trẻ có thể giao tiếp, bạn cần giúp con cách lắng nghe và nói ra (mô tả) những bất ổn của mình, cả về tinh thần hoặc thể chất.

Bước chuyển tiếp của giai đoạn “chống đối”

Ở lứa tuổi 2 lên 3, trẻ bắt đầu ý thức về bản thân, biết mình có tên riêng, là con gái hay con trai, phân biệt mình với mọi người và thế giới xung quanh. Trẻ nảy sinh ý muốn và hành động phân biệt mình với người khác, đặc biệt không muốn người lớn can thiệp vào hoạt động của mình (muốn tự chọn quần áo, tự khóa cửa, tự rót nước…).

Mong muốn làm người lớn, được độc lập là động lực mạnh mẽ thúc đẩy sự phát triển của trẻ, đồng thời cũng làm xuất hiện tính bướng bỉnh, ích kỷ và hỗn. Đây là giai đoạn “chống đối” tự nhiên của trẻ con. Trong thời gian “khủng hoảng tuổi lên 3” này, các bậc phụ huynh cần bình tĩnh khi đối mặt với các hành vi “xấc láo” của trẻ. Chúng ta nên hiểu rằng đó là sự phát triển bình thường, là sự manh nha hình thành cá tính. Trẻ hoàn toàn không biết đến giới hạn của sự lễ phép, văn hóa hay khuôn phép giao tiếp của người lớn.

Trong giai đoạn này, trẻ bắt đầu thích nghe lời đánh giá và nhận xét của người lớn về mình, thích được khen. Do đó, trước sự “nổi loạn”, phụ huynh cần bình tĩnh, có thể làm ngơ trước sự hung hăng ấy, nhưng sau đó nên giải thích nhỏ nhẹ: “Con không được đánh mẹ như vậy, vì mẹ sẽ đau”; “Con không nên giành đồ chơi của bạn, vì nó không phải của con”….

Làm ngơ, khen ngợi, giải thích nhẹ nhàng là hướng xử lý phổ biến khi con trẻ ở giai đoạn phát triển này. Điều tai hại nhất là bạn dùng bạo lực. Đừng để trẻ nghĩ rằng bạo lực và sự hung hăng là điều bình thường trong cuộc sống.

Trẻ học bạo lực từ môi trường sống

Những bất an về tinh thần làm giảm chỉ số thông minh (IQ) trẻ em. Những đứa trẻ thường xuyên chứng kiến cảnh ngược đãi trong gia đình hoặc ngoài xã hội cũng rất dễ trở thành người hung hăng, bạo ngược. Ngoài ra, những bài hát với lời lẽ kích động và phim bạo lực cũng sẽ thúc đẩy suy nghĩ và tình cảm hung hãn của trẻ.





Bị ngược đãi

Người lớn không nên đánh bé trước khi lên 2 tuổi, vì trẻ ít khả năng hiểu được ý nghĩa hình phạt và làm theo lời căn dặn nên dễ bị tổn thương hơn. Những trẻ cảm thấy an toàn ở độ tuổi này sẽ ít lệch lạc về hành vi và tình cảm khi lớn lên. Bị bắt nạt hoặc ngược đãi từ bé, lớn lên trẻ có thể thành kẻ sát nhân. Do đó, cần bảo vệ trẻ em trước bạo lực của người lớn (thầy cô, người thân…) và bạn bè của trẻ.

Stress vì sợ hãi

Nếu có một nỗi sợ hãi thường xuyên, trẻ dễ căng thẳng, lo lắng vô cớ. Phụ huynh cần tìm hiểu và giải thích cho trẻ giải tỏa nỗi sợ hãi đó, từ đó giúp con lựa chọn cách ứng xử phù hợp nhất. Theo các chuyên gia, âm nhạc kích thích các trung khu ngôn ngữ trong não; những trẻ được tiếp xúc với âm nhạc sớm thường biết nói sớm hơn. Âm nhạc còn giúp phát triển các kỹ năng vận động, giảm đi tính hung hăng, nóng nảy hay stress ở trẻ.

Được chiều chuộng quá mức

Từ con cưng đến “bạo chúa” là con đường khá ngắn. Vậy mà nhiều phụ huynh vẫn không biết phân biệt ranh giới giữa tình thương con và sự chiều chuộng quá mức. Bạn cần kiên quyết phản đối trẻ trong các trường hợp: Làm đau người khác, bé cáu gắt và yêu cầu nhảm nhí, lấy đồ chơi không phải của mình, khi trẻ làm những việc có thể nguy hiểm.

Từ sự chiều chuộng trẻ quá mức, một số trẻ nhận ra: Hung dữ sẽ an toàn hay sẽ được thỏa mãn một yêu sách nào đó. Trường hợp này người lớn cần bình tĩnh. Có thể áp dụng chiêu “làm ngơ” nếu bạn thấy thực sự không nguy hiểm cho con trẻ. Cần giúp trẻ tạo cảm giác bình an và từng bước xây dựng phong cách phản ứng không bạo lực.

Manh nha thói “anh hùng rơm”

Từ khóc la đến gào thét, đập phá và cuối cùng là bạo lực, sự tiến triển khí chất ấy của trẻ em diễn ra theo một trình tự logic nhất định. Nếu thấy người trong nhà bị “khuất phục” hoàn toàn trước những hành động “anh hùng” của mình, trẻ sẽ manh nha hình thành thói “anh hùng rơm” khi giao tiếp với các bạn. Khi ấy trẻ sẽ tìm mọi cách để các bạn cùng trang lứa “tôn vinh” mình, bằng cả bạo lực hay dùng vật chất “mua chuộc”.

Thông thường thói anh hùng rơm ở trẻ con có nguồn gốc sâu xa từ sự giáo dục sai trái của gia đình. Trong mắt trẻ thơ, điều sai trái sẽ thành đúng đắn. Nết hung dữ thời trẻ con sẽ tạo nên sự bạo ngược, vô kỷ luật, xem thường luật pháp khi trưởng thành.

Việc sửa trị tính hung hăng của trẻ rất cần sự phối hợp của những người thân trong gia đình. Ngay từ tuổi lên 3, trẻ dễ dàng nhận biết và “tranh thủ” sự mâu thuẩn, không triệt để trong cách đối xử của người lớn đối với mình. Nên tìm đến chuyên gia tư vấn khi bạn đã bối rối về hành vi hung dữ của con.

JbmVanPhat
09-06-2008, 09:13 AM
Nghệ thuật phạt con

Không phải đứa trẻ nào cũng biết vâng lời cha mẹ.Vậy phải phạt chúng như thế nào.

Nhiều bà mẹ than phiền rằng: Con mình cứng đầu, không thể nào bảo được. Theo các nhà tâm lý cho biết: Thật là sai lầm nếu bố mẹ luôn chiều theo ý của con cái, việc phạt con khi chúng mắc lỗi lầm cũng là một việc làm cần thiết.

Nhưng làm thế nào để đạt được hiệu quả mong muốn lại là nghệ thuật. Việc đặt ra giới hạn luôn thay đổi đa dạng tuỳ theo từng gia đình và tuỳ từng đứa con, đồng thời cũng phải phù hợp với độ tuổi của đứa trẻ. Với con cái bạn cần tỏ ra cho chúng biết việc trách mắng là hệ quả tất yếu của việc làm không đúng mực.

Sẽ là sai lầm lớn nếu bạn đưa ra những lời đe doạ mà không thực hiện được hoặc những lời đe doạ gây hậu quả nghiêm trọng cho chính bạn hơn là con cái chẳng hạn như: "Mẹ sẽ bảo bạn con không gọi điện cho con 1 năm". Theo các nhà tâm lý cho rằng mỗi giai đoạn bạn cần có những hình thức phạt khác nhau.

Để dạy được con các bậc cha mẹ cũng cần phải "học"

Dưới đây là một số gợi ý:

1-3 tuổi: Là thời gian bé bắt đầu trở thành một cá nhân và tách biệt khỏi cha mẹ. Các em ở tuổi này phát triển nhanh và cần được độc lập trong khi vẫn cần sự che chở của cha mẹ. Vì thế, bố mẹ hãy làm gương là chính mình và đừng nói nhiều. Giả vờ không quan tâm, ngó lơ và tránh những tình huống tế nhị.

3-5 tuổi: Ở giai đoạn này, trẻ hay nói dối và lợi dụng là cách thường thấy khi chúng đang thử nghiệm nhiều ý tưởng và cách thức để đạt được điều mình muốn. Giải thích ngắn gọn vì sao bạn muốn bé làm hoặc không làm điều gì. Tuổi mẫu giáo đã có kỹ năng ngôn ngữ tốt nhưng chưa rành về lý luận nên bạn đừng tranh cãi và bàn luận quanh co với con. Bạn nên chú trọng đến việc thoả thuận một vài điều ( những vấn đề về an toàn và chuyện thường ngày như tắm rửa, ăn uống và giờ giấc) nhưng tránh áp đặt một cách không cần thiết những chuyện không đâu. Hãy để trẻ tự quyết định vài điều và cho chúng quyền lựa chọn khi có thể.

5-8 tuổi: Trẻ em ở tuổi này biết lý luận giỏi hơn, luôn quan tâm tới việc mọi thứ hoạt động ra sao và khám phá một thế giới rộng lớn hơn với niềm hăng say và phấn khích. Hãy giúp trẻ sắp xếp thời gian biểu trong ngày sao cho hợp lý và có những qui định rõ ràng. Ở tuổi này việc tước bỏ vài quyền ưu tiên là thích hợp để sửa chữa những hậu quả và thái độ cư xử sai trái. Điều quan trọng là bạn đừng ép buộc mà nên động viên trẻ; làm tròn những công việc của chúng ( làm bài tập về nhà, đánh răng...)

8-12 tuổi: Khi con bạn lớn gần 12 tuổi, bạn nên giảm bớt sự giám sát, để trẻ tự chăm sóc bản thân và tổ chức thời khoá biểu trong ngày. Bạn cần tìm hiểu xem trẻ đang làm gì, quan hệ với ai bằng cách chuyện trò, ăn uống cùng trẻ và giám sát việc xem ti vi, sử dụng máy vi tính, đồng thời nhắc nhở con cái dành thời gian cho gia đình

Tuổi thiếu niên: Hãy tỏ ra bằng hành động cũng như những lời nói cho trẻ biết bạn luôn yêu thương, chăm sóc và quan tâm tới cuộc sống của chúng. Trẻ ở tuổi này cần hiểu tất cả những gì chúng làm dù xấu hay tốt đều có tác động đến bố mẹ. Bạn nên cương quyết với những vấn đề mình cho là quan trọng những gì liên quan đến sự an toàn của trẻ chẳng hạn như: Học hành, tình dục, dinh dưỡng, uống rượu, lái xe. Bạn cũng nên thành thật những lỗi lầm của mình với con cá