admin
16-06-2008, 09:08 AM
TỘI LỖI và BÍ TÍCH HOÀ GIẢI: NHỮNG ĐIỀU CĂN BẢN (1/2)
Không phải chỉ ở Âu Mỹ với tình trạng thực hành đạo sa sút, mà con số tín hữu, nhất là giới trẻ, ngày một thưa thớt dần ở Toà Giải Tội, nhưng ngay ở trong Giáo Hội Việt-Nam, việc đi xưng tội nhiều khi chỉ như một việc làm theo mùa, như một món nợ phải thanh toán theo thói quen (hoặc được ngừơi thân nhắc làm) vào những dịp như là Mùa Chay. Việc năng chạy đến Bí Tích Hoà Giải không được giảng dạy đến nơi đến chốn, không được cho thấy ý nghĩa sâu xa của Bí Tích nầy, sự an bình với Chúa và con người - người thân, đồng loại – đã làm cho nhiều tín hữu không chỉ khô khan dần, mà đánh mất nguồn ơn thiêng vô giá, giúp họ sống gắn bó mật thiết với Chúa. BTGH giới thiệu một số bài viết, ý kiến tưởng chừng đơn giản, song kỳ thực rất sâu xa và giúp giải quyết căn cơ tình trạng lười, ngại hoặc bỏ bế việc xưng tội.
I. NGÀY NAY NÓI THẾ NÀO VỀ TỘI LỖI?
Ngày nay thật khó khăn khi nói về tội lỗi, bởi vì ngay tức khắc người ta sẽ trách cứ Giáo Hội là đã triển khai tâm tình phạm tội vốn thường bị loại bỏ như là một sự yếu đuối bệnh lý…Việc ngày càng ít người đi xưng tội và khái quát hoá việc rước lễ dường như chứng thực một sự suy yếu trong nhận thức tập thể về lầm lỗi. Xin lấy lại bài viết của Cha Michel Souchon, thuộc ban biên tập Croire Aujourdhui,về vấn đề tưởng chừng cơ bản nầy.
NHỮNG NÉT PHONG PHÚ CỦA NGHI THỨC MỚI
Quả là không sai! Thật khó khăn cho những người giảng dạy khi phải nói về tội lỗi. Và cũng rất đúng rằng việc thực hành Bí Tích Hoà Giải và tha tội trở nên hiếm hoi hơn…Tôi cho rằng hai hiện tượng nầy có liên hệ với nhau. Những nét phong phú của nghi thức mới Bí Tích nầy (1973) chưa được khai thác đủ. Có thể chúng ta đã đánh giá thấp một trong những đóng góp quan trọng của các cử hành tập thể : chú tâm hơn về “những tội thiếu sót”, chú tâm hơn về sự thụ động làm cho chúng ta nên đồng loã với “các cấu trúc của tội”. Và nhất là việc áp dụng nghi thức mới nầy đã cho thấy những chỉ thị trái ngược nhau : sự có thể rồi lại hạn chế những sự xá tội tập thể; kinh nghiệm về chất lượng những lần cử hành tập thể, sau đó lạ đến sự cần thiết được tái khẳng định một sự thú tội và xá tội cá nhân, vv…Về tất cả những điều ấy, tôi đã có viết một bài trong tạp chí Croire. Aujourd’hui nầy,số 151,01.03.2003).
KHỦNG HOẢNG Ý THỨC LÀ KẺ CÓ TỘI?
Nhưng có lẽ phải tìm kiếm xa hơn những lý do mà chúng ta gọi là “sự suy yếu trong nhận thức tập thể về lỗi tội”. Tôi muốn gợi cho các bạn một lý do. Rất nhiều Kitô-hữu chờ cho đến khi cảm thấy mình là kẻ có tội thì mới chạy đến với Bí Tích, trong khi chính là khi gặp gỡ với Thiên Chúa là Đấng ban ơn tha thứ của Người cho họ, thì họ mới khám phá thấy mình là kẻ có tội. Các bạn cũng đã biết câu nói của Pascal :”Bạn càng đền các tội lỗi mình, thì bạn càng biết chúng và bạn sẽ được nghe nói ; hãy xem các tội của bạn đã được tha thứ”. Những ai không còn đến gần Bí Tích nầy bởi vì họ không có ý thức là kẻ có tội, phải nhớ rằng người ta không đến nhận ơn tha thứ của Thiên Chúa để phủi bỏ một gánh nặng mặc cảm tội lỗi, nhưng là để khám phá ra mình là kẻ có tội. Kẻ có tội được thứ tha.
Michel Souchon, Sj
Không phải chỉ ở Âu Mỹ với tình trạng thực hành đạo sa sút, mà con số tín hữu, nhất là giới trẻ, ngày một thưa thớt dần ở Toà Giải Tội, nhưng ngay ở trong Giáo Hội Việt-Nam, việc đi xưng tội nhiều khi chỉ như một việc làm theo mùa, như một món nợ phải thanh toán theo thói quen (hoặc được ngừơi thân nhắc làm) vào những dịp như là Mùa Chay. Việc năng chạy đến Bí Tích Hoà Giải không được giảng dạy đến nơi đến chốn, không được cho thấy ý nghĩa sâu xa của Bí Tích nầy, sự an bình với Chúa và con người - người thân, đồng loại – đã làm cho nhiều tín hữu không chỉ khô khan dần, mà đánh mất nguồn ơn thiêng vô giá, giúp họ sống gắn bó mật thiết với Chúa. BTGH giới thiệu một số bài viết, ý kiến tưởng chừng đơn giản, song kỳ thực rất sâu xa và giúp giải quyết căn cơ tình trạng lười, ngại hoặc bỏ bế việc xưng tội.
I. NGÀY NAY NÓI THẾ NÀO VỀ TỘI LỖI?
Ngày nay thật khó khăn khi nói về tội lỗi, bởi vì ngay tức khắc người ta sẽ trách cứ Giáo Hội là đã triển khai tâm tình phạm tội vốn thường bị loại bỏ như là một sự yếu đuối bệnh lý…Việc ngày càng ít người đi xưng tội và khái quát hoá việc rước lễ dường như chứng thực một sự suy yếu trong nhận thức tập thể về lầm lỗi. Xin lấy lại bài viết của Cha Michel Souchon, thuộc ban biên tập Croire Aujourdhui,về vấn đề tưởng chừng cơ bản nầy.
NHỮNG NÉT PHONG PHÚ CỦA NGHI THỨC MỚI
Quả là không sai! Thật khó khăn cho những người giảng dạy khi phải nói về tội lỗi. Và cũng rất đúng rằng việc thực hành Bí Tích Hoà Giải và tha tội trở nên hiếm hoi hơn…Tôi cho rằng hai hiện tượng nầy có liên hệ với nhau. Những nét phong phú của nghi thức mới Bí Tích nầy (1973) chưa được khai thác đủ. Có thể chúng ta đã đánh giá thấp một trong những đóng góp quan trọng của các cử hành tập thể : chú tâm hơn về “những tội thiếu sót”, chú tâm hơn về sự thụ động làm cho chúng ta nên đồng loã với “các cấu trúc của tội”. Và nhất là việc áp dụng nghi thức mới nầy đã cho thấy những chỉ thị trái ngược nhau : sự có thể rồi lại hạn chế những sự xá tội tập thể; kinh nghiệm về chất lượng những lần cử hành tập thể, sau đó lạ đến sự cần thiết được tái khẳng định một sự thú tội và xá tội cá nhân, vv…Về tất cả những điều ấy, tôi đã có viết một bài trong tạp chí Croire. Aujourd’hui nầy,số 151,01.03.2003).
KHỦNG HOẢNG Ý THỨC LÀ KẺ CÓ TỘI?
Nhưng có lẽ phải tìm kiếm xa hơn những lý do mà chúng ta gọi là “sự suy yếu trong nhận thức tập thể về lỗi tội”. Tôi muốn gợi cho các bạn một lý do. Rất nhiều Kitô-hữu chờ cho đến khi cảm thấy mình là kẻ có tội thì mới chạy đến với Bí Tích, trong khi chính là khi gặp gỡ với Thiên Chúa là Đấng ban ơn tha thứ của Người cho họ, thì họ mới khám phá thấy mình là kẻ có tội. Các bạn cũng đã biết câu nói của Pascal :”Bạn càng đền các tội lỗi mình, thì bạn càng biết chúng và bạn sẽ được nghe nói ; hãy xem các tội của bạn đã được tha thứ”. Những ai không còn đến gần Bí Tích nầy bởi vì họ không có ý thức là kẻ có tội, phải nhớ rằng người ta không đến nhận ơn tha thứ của Thiên Chúa để phủi bỏ một gánh nặng mặc cảm tội lỗi, nhưng là để khám phá ra mình là kẻ có tội. Kẻ có tội được thứ tha.
Michel Souchon, Sj