PDA

View Full Version : Phỏng vấn GM Nguyễn Văn Hòa nhân cuộc tham dự HNQT đầu tiên Kitô giáo và Do Thái giáo


admin
02-07-2006, 07:46 PM
BÀI PHỎNG VẤN GIÁM MỤC PHAOLÔ NGUYỄN VĂN HÒA

nhân cuộc tham dự hội nghị quốc tế đầu tiên Kitô giáo và Do Thái giáo nhóm tại Giêrusalem từ ngày 1 đến 4-2-1994

Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Hòa, Giám mục Nha Trang, đã tham dự hội nghị quốc tế đầu tiên Kitô giáo và Do Thái giáo nhóm tại Giêrusalem từ ngày 1 đến 4-2-1994 với 500 các vị lãnh đạo Kitô và Do Thái đến từ 96 quốc gia trên thế giới. Trong số các tham dự viên có nhiều nhân vật nổi bật như Đức Hồng Y Joseph Ratzinger, tổng trưởng bộ giáo lý đức tin, Đức Thượng phụ Bartolomaios I, giáo chủ chính thống Constantinople, Đức TGM Geoges Carey, giáo chủ Anh giáo và 80 đạo sĩ (rabbi) Do Thái giáo.

Hội nghị bàn về các vấn đề mới mẻ mà khoa học và thế giới hiện đại đang đề ra cho đức tin, như các phương thức truyền sinh mới mẻ: thụ thai trong ống nghiệm, thí nghiệm trên phôi thai, giữ phôi thai đông lạnh, mang thai mướn, cấy phôi thai, chọn giống người tốt...; tình trạng tục hóa và sa sút lòng đạo đức; tuổi già và việc giết người êm dịu (euthanasie); quyền tự lập của các tín hữu và quyền bính: giáo huấn của giáo hội và sự tự do của các tín hữu.

Sau 4 ngày hội nghị ở Giêrusalem, Giám Mục Hòa còn viếng thăm Thánh Địa và trở về Roma ngày 8-2-94. Trong cuộc phỏng vấn dành cho phái viên Trần Phúc Nhạc của Chương trình Việt ngữ của đài Phát thanh Vatican, truyền đi ngày 11 và 15-2-94, Giám Mục Hòa đã cho biết cảm tưởng, diễn tiến về Hội nghị cũng như một số vấn đề liên quan đến Giáo hội Công giáo Việt Nam trong và ngoài nước.

HỎI: Giám Mục có nhận xét gì về Hội nghị các vị lãnh đạo tôn giáo ở Giêrusalem?

GM. HÒA: Tôi thấy lần đầu tiên người Do Thái tổ chức một hội nghị quốc tế có tầm mức như vậy và được nhiều người chiếu cố, thì họ rất bằng lòng, vì người ta tham dự đông đảo. Các nước tham dự như thế vào khoảng 95, 96 nước khác nhau. Nguyên ở Á Đông, tôi thấy có người Đài Loan, Hồng Kông, Nam Triều Tiên Phi Luật Tân, Thái Lan, Indonêsia, Việt Nam, Ấn Độ và Birmania. Các tham dự viên là giám mục, linh mục, mục sư, tu sĩ, giáo dân và có cả các nhà báo. Khi tôi tới, họ cứ hỏi sao Đức Cha chỉ đi một mình thôi. Tôi đáp: "Tôi chỉ có một mình thôi, không có nhà báo đi kèm."

HỎI: Cảm tưởng mạnh nhất của Giám Mục về hội nghị các vị lãnh đạo tôn giáo ở Giêrusalem như thế nào?

GM. HÒA: Cảm tưởng mạnh nhất của tôi trong hội nghị này là các tôn giáo, Kitô giáo và Do Thái giáo trên thế giới gặp nhau. Và Kitô giáo gồm Công giáo, Chính thống giáo, Tin lành, Anh giáo. Ngay trong Tin lành có nhiều hệ phái khác nhau. Nên tôi thấy sự thành công được coi là tốt đẹp nhất là sự gặp gỡ rộng lớn như thế trong một hội nghị rộng lớn. Và người Do Thái rất mừng khi thấy hai Vị Hồng Y tham dự và lên tiếng. Mỗi lần họ giới thiệu các vị, họ làm với tất cả cung kính. Nhất là khi HY Ratzinger nói, thì bài nói và giờ nói của ngài được người ta tới nghe đông lắm, ngoài những người tham dự hội nghị ghi tên chính thức vào khoảng 400 người, thì tôi thấy số người đến dự như là thính giả tự do, lên tới hơn một ngàn người.

HỎI: Trong các vấn đề được đề cập tới tại hội nghị, Giám Mục thấy vấn đề nào có liên hệ tới Giáo hội Công giáo tại Việt Nam hoặc người Việt Nam hơn cả?

GM. HÒA: Tôi thấy vấn đề này có ảnh hưởng trên cơ cấu gia đình như thế này: trong cuộc họp, rất nhiều người phát biểu và họ đã nhanh chóng có những đồng ý với nhau. Bây giờ họ nói tới vấn đề làm việc ở các nhà máy: giờ giấc chia theo ca, cho nên sự hiện diện của cha mẹ trong gia đình nhiều khi không đầy đủ và khi người này ở nhà thì người kia đi vắng. Có nơi gia đình không có ngày nghỉ chung nhau, cho nên rất là khó. Có người còn nói thêm rằng cả những lúc mà họ có ở nhà chung với nhau, thì họ đã mệt rồi, nên việc săn sóc con cái, phần giáo dục bị giảm đi. Đó là ảnh hưởng mà tôi thấy các nước kỹ nghệ phát triển đang gặp những vấn đề đó và Việt Nam chúng ta đang bước vào thời kỳ mà tất cả sẽ có những cơ sở máy móc và sản xuất, tôi nghĩ nó cũng sẽ ảnh hưởng tới xã hội Việt Nam.

HỎI: Trong hội nghị ở Giêrusalem, Giám Mục có phát biểu gì không và Giám Mục đã nói gì?

GM. HÒA: Trong hội nghị, tôi có phát biểu vài lần. Lần đầu khi người ta nói có vẻ như khó quá, họ nói không biết tôn giáo đóng góp gì cho xã hội này, bởi vì đa số các xã hội có vẻ như không cần tôn giáo nữa. Đó là một vấn đề lớn. Trong các phát biểu tôi thấy người ta có vẻ bi quan, tiêu cực, vì thấy rằng tôn giáo muốn nói cho xã hội về việc cần sống đạo đức, nhưng xã hội tránh không muốn nghe. Đó là điều làm cho các vị lãnh đạo tôn giáo băn khoăn lắm. Khi thấy như thế, thì tôi đứng lên và kể lại một số kinh nghiệm mà chúng tôi đã gặp. Chẳng hạn, khi tôi đi thêm sức ở xứ này xứ kia, tôi thấy chính quyền địa phương cho tôi biết: nơi nào có người Công giáo, thì nơi đó phạm tội giảm đi. Có lần tôi nói rằng có một vị linh mục về một xứ đó mới được một năm rưỡi mà tội phạm đã giảm đi 80%. Và đàng khác, tôi cũng nêu một chia sẻ khác, đó là tôi thấy ngay ở nước Việt Nam, nước đang theo xã hội chủ nghĩa và nói chung về phía tôn giáo chưa được mở trường học, vậy mà khi có một lớp nào đó do các nữ tu điều khiển thì rất nhiều người muốn xin gửi con tới học, trong đó có cả con cái của các cán bộ, có những người đăng ký năm này đăng ký luôn cho sang năm nữa vì hết chỗ rồi. Khi nghe như vậy, thì nhiều người bỡ ngỡ và từ đó họ biết có một người Việt Nam hiện diện trong cuộc họp.

HỎI: Với tư cách là chủ chăn thuộc Giáo hội Công giáo tại quê nhà, xin Giám Mục cho biết ngài mong muốn điều gì nơi những người Công giáo tại hải ngoại?

GM. HÒA: Khi mà tôi nghĩ tới các người Công giáo Việt Nam ở hải ngoại, tôi có một liên tưởng này: tôi thấy trong buổi họp ở Giêrusalem, khi bàn về vấn đề gia đình, người ta mới để ý rằng không biết làm sao mà trong các buổi họp khác có nhiều người Do Thái dự, nhưng đến buổi họp về gia đình, thì không thấy họ dự. Chúng tôi hỏi nhau, thì có một người trả lời rằng gia đình người Do Thái bền chặt lắm. Có thể nói là họ không có vấn đề. Nghe thế, tôi cũng nghĩ tới gia đình Việt Nam. Mình cũng vốn có những truyền thống rất tốt đẹp. Tôi mong rằng chúng ta cũng hãy nhìn xem, gia đình của người Do Thái mà thấy rằng họ cũng giữ được nhiều truyền thống tốt đẹp, không phải là họ bảo thủ, nhưng những gì tốt thì họ giữ. Những gì mới mẻ mà tốt, thì họ đón nhận. Tôi mong rằng gia đình Công giáo Việt nam đang ở hải ngoại cũng được như vậy, hay là hơn như vậy nữa. Tôi nghĩ rằng chúng ta cũng chẳng thiếu khôn ngoan hay là sự biết trông xa trông rộng thua người Do Thái đâu. Dân tộc Việt Nam và gia đình Việt Nam cũng có nhiều sức mạnh và điều đó chắc sẽ đóng góp vào sự sống chung của thế giới.

Nguồn: Tiếng nói giáo dân (http://www.tiengnoigiaodan.net/fr_sep04.html)

admin
02-07-2006, 07:50 PM
Nhân đọc bài PHỎNG VẤN GIÁM MỤC NGUYỄN VĂN HÒA tham dự Đại hội Giêrusalem cách đây 10 năm.


Linh Giao

LTS. Tình cờ đọc lại chồng báo cũ, tôi thấy trong nguyệt san Hiệp Nhất số 16 ghi lại bài phỏng vấn được đăng trên tờ Mục Vụ của Thụy Sỹ tháng 3 năm 1994 đăng nguyên văn bài phỏng vấn Giám mục Nguyễn Văn Hòa, Giám mục Nha Trang đi tham dự Hội nghị quốc tế Giêrusalem. Trong phần trả lời phỏng vấn, Giám mục Nguyễn Văn Hòa đã đưa ra vấn đề giáo dục gia đình được đề cập trong Hội nghị. Nhận thấy bài phỏng vấn này và phần suy diễn của Linh Giao vẫn thích hợp với mục vụ gia đình đang được mọi người quan tâm, chúng tôi cho đăng lại bài này để gửi tới độc giả bốn phương...

KHAI DIỄN TỪ BÀI PHỎNG VẤN


Về đề tài giáo dục gia đình, từ trước tới này chúng ta có nhiều bài viết quan trọng như "Thư Đức Giáo Hoàng Gửi các gia đình" - "Tông huấn về gia đình", tuy nhiên chúng tôi lại chọn lựa bài phỏng vấn Giám Mục Nguyễn Văn Hòa làm phần suy diễn cho chủ đề mục vụ này. Tất cả các bài vở về chủ đề này đều đề cập tới tầm quan trọng và chủ yếu của gia đình. Điển hình Đương kim Giáo hoàng gọi "gia đình chính là đường đi quan trọng nhất của Giáo Hội" và "Tông huấn về gia đình" gọi gia đình Kitô hữu là một "Giáo hội tại gia có vị thế và vai trò riêng của mình theo Ơn Gọi Bí Tích để chia sẻ sứ mệnh cứu rỗi và xây dựng Nước Chúa." Tuy nhiên, bài phỏng vấn Giám Mục Hòa được chúng tôi chọn lựa vì tầm vóc quan trọng của Hội nghị quốc tế Giêrusalem về các vấn đề có liên quan tới Kitô giáo và Do Thái giáo.

Thật vậy, vấn đề gia đình là một vấn đề gai góc của Hội nghị. Vấn đề gia đình là một vấn đề bế tắc của xã hội kỹ nghệ hóa và cũng của các gia đình Việt Nam tại hải ngoại hôm nay. Vấn đề của chúng ta ở đây không chỉ là đặt vấn đề. Chúng ta đã đặt vấn đề này ra nhiều lần rồi. Chúng ta đã kêu báo động S.O.S về gia đình nhiều rồi. Chúng ta đã và đang tổ chức được những khóa dự bị hôn nhân, những khóa thăng tiến hôn nhân. Kết quả, những khóa này đã và đang tác động được nhiều đổi thay, nhiều cải tiến trong cơ cấu gia đình của chúng ta. Nhiều cặp đang trên đường sống ly thân, ly dị đã trở về sống với nhau. Nhiều cặp sống với nhau rời rạc và đang trên đường đổ dốc về phía hố thẳm tan rã, họ đã tìm lại được sức mạnh dắt dìu nhau đi tiếp con đường hôn nhân còn dang dở. Nhiều gia đình bỏ rơi, buông thả vấn đề giáo dục con cái, giờ đây họ đang tỉnh ngộ và gấp rút dành thời giờ sống với con cái, lo lắng cho con cái, cầu nguyện cho con cái, dậy dỗ con cái.

Phải chăng như thế đã đủ cho mục vụ gia đình của chúng ta? Nếu làm bản thống kê những cặp hôn nhân đã đi dự khóa và những cặp chưa đi dự khóa thì tỉ lệ đã đáng khích lệ chưa? Trong khi đó, những cặp đã đi dự khóa hiện nay còn bao nhiêu cặp tiếp tục sống với những gì mình đã học hiểu được, mình đã bị đánh động và mình đã cam kết trong khóa? Chúng đã đã có đủ cán bộ chăm sóc liên tục cho khu vườn chúng ta đã trồng trọt tốt đẹp trong suốt những tháng năm qua không? Thiết tưởng mục vụ gia đình không còn là loại mục vụ bất thường, một loại mục vụ nằm ngoài rìa cộng đồng, cộng đoàn (trên thực tế), nhưng cần được trở thành một mục vụ chính yếu phải được chăm sóc thường xuyên hàng tuần hàng tháng, chứ không phải hàng năm nữa! Trước những tấn công và tàn phá vũ bão của nếp sống hưởng thụ hiện tại và một số những cơ quan truyền thông hư hỏng, thì lối giữ đạo truyền thống của gia đình Việt Nam không còn đủ khả năng ngăn cản nổi lớp sóng thủy triều đang dồn dập đập phá các gia đình chúng ta. Những thánh lễ hàng tuần đông đảo, rước sách tưng bừng còn đủ sức mạnh giúp các gia đình Việt Nam tồn tại giữ đạo được không, hay đàng sau những vẻ bề ngoài đạo đức ấy, gia đình Việt Nam đang tan rã ngấm ngầm? Nhiều cha mẹ mê mải kiếm tiền, bận tâm với những mối tình "second hand", tìm giải trí nơi Casino, còn con cái sao nhãng học hành, đua đòi tình dục, hưởng thụ, bỏ nhà ra đi theo lối sống Mỹ, sống buông thả bất chấp cha mẹ, xa lìa thánh đường?

Vấn đề còn lại của chúng ta phải nhắm tới cho mục vụ gia đình là gì nếu không phải là chấn chỉnh và phát triển gia đình đi theo một hướng đi tốt đẹp hơn. Người Việt Nam từ trước tới nay có thiên tài thâu thập những gì mới mẻ của người để sát nhập vào văn hóa của mình, trong lúc vẫn duy trì được những truyền thống văn hóa của tổ tiên. Nhưng ngày hôm nay trước nếp sống dồn dập vội vã của xã hội kỹ nghệ, truyền thống gia đình Việt Nam đang bị tróc rễ. Giá trị văn hóa và tôn giáo đang bị đảo lộn bằng giá trị vật chất, bằng nếp sống hưởng thụ. Để duy trì truyền thống gia đình, người Do Thái vẫn duy trì được truyền thống của tổ tiên, họ luôn luôn vẫn tôn trọng, vẫn tuân giữ lề luật của Thánh Kinh trong nếp sống gia đình của họ. Trong công ăn việc làm, người Do Thái tại Hoa Kỳ là một người Mỹ trăm phần trăm, nhưng về tới gia đình, họ lại là một người Do Thái cũng trăm phần trăm.

admin
02-07-2006, 07:51 PM
Phải chăng những nhà lãnh đạo Do Thái đã xác định được những điểm then chốt họ phải duy trì nhờ tôn giáo của họ, đồng thời họ cũng thúc đẩy và hướng dẫn con cái của họ đi vào thế giới văn minh trong niềm tin vững mạnh của họ. Bài học truyền thống gia đình của người Do Thái và người Nhật Bản là những gì chúng ta phải suy nghĩ và noi theo. Chúng ta cũng có truyền thống gia đình tốt đẹp, và người Hoa Kỳ, cũng như chính Đương kim Giáo hoàng muốn tác tạo lại mẫu gia đình lý tưởng của Việt Nam làm mẫu sống cho thế giới, thế thì đã đến thời điểm các nhà lãnh đạo xã hội và nhất là tôn giáo Việt Nam cần dành nhiều tâm lực và công của để tái tạo lại gia đình của chúng ta. Gia đình Việt Nam phải trở thành mẫu số chung cho mọi tôn giáo, mọi văn hóa trở về chấn chỉnh và phát huy Việt Nam. Gia đình Việt Nam phải duy trì những truyền thống nào của tổ tiên và thăng tiến những gì là tiên tiến của thế giới, để như Do Thái và Nhật Bản, dân tộc chúng ta, sau những thất bại ê chề, tương tự như những ê chề của Do Thái mất nước hàng bao nhiêu thế kỷ, của Nhật Bản đầu hàng vô điều kiện sau thế chiến thứ nhất, chúng ta cũng phải tận dụng rút tỉa những bài học sai lầm của quá khứ và hướng tới con đường đi lên vinh quang cho dân tộc của chúng ta.

Chúng ta không thể chỉ đổ lỗi cho thế giới bên ngoài đang tác hại và làm tan rã gia đình của chúng ta. Chúng ta cũng chẳng thể bó tay bất lực nhìn xem con cái của chúng ta rời bỏ cội nguồn dân tộc để buông trôi trong nếp sống vong thân, vong quốc, vô luân của xã hội hưởng thụ. Chúng ta phải đủ khiêm tốn và can đảm nhìn vào thực trạng nếp sống gia đình của chúng ta hôm nay để tìm ra những đường hướng cụ thể cho gia đình Việt Nam phải hướng tới. Và như vậy nhiệm vụ chính yếu chấn chỉnh và thăng tiến gia đình Việt Nam đang nằm trong tầm tay của các nhà lãnh đạo tinh thần và xã hội, nhất là các bậc phụ huynh. Chúng ta không thể chỉ biết ngồi than van nguyền rủa bóng tối đang tác hại gia đình Việt Nam chúng ta, nhưng hơn thế, chúng ta cần biết ngồi lại để tìm ra phương hướng mới cần tiến tới, tìm ra những biện pháp cụ thể chấn hưng đạo đức cho gia đình. Giờ là thời điểm không còn ngồi thở than và bi quan nữa, nhưng hơn thế, đây là thời điểm biết đoàn kết bắt tay khởi công kiến tạo từ những gì chúng ta có thể làm được ngay bây giờ.

Điển hình trong năm gia đình quốc tế này, hưởng ứng lời kêu gọi của Vị Cha chung, Ban Gia đình của Giáo phận Orange Việt Nam đã đưa ra một số những công tác Cộng đồng, Cộng đoàn và các gia đình nên thực hiện trong Năm Gia đình này. Trong chương trình mục vụ gia đình này, điểm then chốt vẫn là vận động cho các gia đình duy trì buổi đọc kinh tối trong gia đình. Niềm tin vào Chúa Kitô và vào Lời Tin Mừng của Ngài là sức mạnh, sức sống cho gia đình Công giáo Việt Nam. Trong buổi kinh nguyện này, gia đình có cơ hội kiểm điểm, điều chỉnh lại nếp sống của từng người trong gia đình, đồng thời cha mẹ dành ra ít phút dậy dỗ con cái về giáo lý, về nhân bản và dân tộc của chúng ta.

Trong khuôn khổ hạn hẹp của bài phỏng vấn cũng như của phần suy diễn (một loại tùy bút), chúng ta mới làm công việc nhận định và đặt ra những vấn đề cần phải hướng tới và bắt đầu khởi công cho công cuộc chấn hưng và thăng tiến gia đình Việt Nam. Điều cầu mong của chúng tôi là trông đợi các nhà lãnh đạo Cộng đồng, cộng đoàn, đoàn thể và gia đình gửi về cho chúng tôi những bài viết, những ý kiến cụ thể đóng góp cho đại cuộc thăng hoa gia đình Việt Nam giữa thời đại tiến hóa hôm nay để phổ biến trên các cơ quan truyền thông. Đạo là con đường để đi tới chứ không phải con đường dừng chân hoặc tháo lui bỏ chạy trong nhiều năm qua giữa sa mạc cuộc sống hôm nay. Và Miền Đất Hứa Thiên Chúa hứa cho dân tộc Do Thái khi xưa, ngày nay vẫn là Miền Đấ Hứa cho Việt Nam đang chờ đợi chúng ta cho một hành trình mới khởi đầu từ hôm nay.

Linh Giao

Nguồn: Tiếng nói giáo dân (http://www.tiengnoigiaodan.net/fr_sep04.html)