admin
25-08-2008, 06:58 AM
Thế giới hiện tại là một thế giới hoàn hảo nhất
(Gottfried Wilhelm von Leibniz: Die Theodizee)
Tác phẩm quan trọng nhất của Gottfried Wilhelm von Leibniz (1647-1716), một triết gia và là nhà trí thức vĩ đại sau cùng của nước Đức, là: “Abhanlungen über die Theodizee von der Güte Gottes, der Freiheit des Menschen und dem Ursprung des Bösen“ – (Những khảo lược thần luận về lòng nhân hậu của Thiên Chúa, sự tự do của con người và nguồn gốc sự dữ), xuất bản năm 1710. Tác phẩm được tàng giữ tại một trung tâm được gọi là “Zentrum von Theodizee-Thematik“- (Trung tâm chuyên đề thần luận). Bởi vì, qua Leibniz công cuộc nghiên cứu về thần luận thời tân đại đã được trình bày cũng như được thiết lập một cách đầy đủ. Ngoài ra, nhờ ông mà ý niệm về thần luận đã xâm nhập được vào trong triết học và hệ thống thuật ngữ. Trong công việc đó, bản sơ thảo hoàn hảo của ông đóng một vai trò trọng yếu, không chỉ vì sự định hướng thời gian của nó, nhưng còn do nội dung của nó nữa, trong đó một đàng Leibniz đã trích dẫn một phần lớn truyền thống, và vì thế qua ông lần đầu tiên nhiều cách thức luận chứng sơ lược được liên kết với nhau trong cùng một khuôn khổ tranh luận, còn trước kia và mãi cho tới lúc bấy giờ chỉ xảy ra riêng rẽ và rời rạc. Dựa trên cách thức trình bày tổng hợp này, tác phẩm “Die Theodizee“ (Thần luận) còn xác định cả những bản sơ thảo tiếp theo sau đó.
<TABLE class=Photo style="BORDER-TOP-WIDTH: 0px; BORDER-LEFT-WIDTH: 0px; FLOAT: left; BORDER-BOTTOM-WIDTH: 0px; BORDER-RIGHT-WIDTH: 0px" cellSpacing=0 cellPadding=10><TBODY><TR><TD class=BORDER align=middle>http://vietcatholic.org/pics/Triet-Leibniz.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>Nhà triết học vĩ đại người Đức: Gottfried Wilhelm von Leibniz</TD></TR></TBODY></TABLE>Ý niệm “Theodizee“ (Thần luận) mà Leibniz đã sáng tác ra, được chọn làm tựa đề cho tác phẩm của ông bàn về cuộc tranh luận triết học rộng rãi của “kỷ nguyên Thần luận“, tức thế kỷ XVIII. Ý niệm “Theodizee“ phát xuất từ sự phối hợp giữa danh từ Hy Lạp “theós“ (Thiên Chúa) và “díke“ (sự công bằng). Vậy, nguồn gốc từ “Theodizee“ đã cho chúng ta thấy rõ vấn đề được bàn đến ở đây là “Sự công bằng của Thiên Chúa“. Đúng vậy, đứng trước sự thể (một sự thể thoạt xem ra mâu thuẫn với sự công bằng cũng như lòng nhân hậu và sự toàn năng của Thiên Chúa) là trong thế giới này có sự dữ ngự trị, thì tất nhiên sự công bằng của Thiên Chúa đã chứng thực điều đó. Leibniz ước muốn thực hiện một “sự chứng thực của Thiên Chúa“ như thế, khi ông tìm cách “chứng minh“ tính khả chấp nhận rằng thế giới hiện tại cùng với (và mặc dù) sự bất toàn của nó là một thế giới hoàn hảo nhất trong tất cả các thế giới mà người ta có thể có được.
Thiên Chúa là Đấng ấn định sự hữu hạn của tạo vật
Những khảo luận – vốn được coi như một “văn tự được viết ra tùy theo hoàn cảnh“ – là kết quả của những cuộc nói chuyện và những thư từ trao đổi giữa triết gia Leibniz với hoàng hậu Sophie Charlotte của nước Phổ. Đối tượng và sự kiện chính của cuộc trao đổi nói chuyện ấy là cuốn tự điển của Pierre Bayle, một cuốn tự điển vừa có tính cách lịch sử, vừa có tính cách phê bình và còn kèm theo một số quan điểm phò thuyết chủ tín (fidéisme) Vâng, trong cuốn tự điển của ông, Bayle trình bày những luận thuyết cho rằng những chân lý mặc khải và những chân lý lãnh hội được nhờ vào sự soi sáng của lý trí hoàn toàn đối nghịch nhau. Trái ngược lại chủ trương phân biệt hoàn toàn giữa đức tin và lý trí của Pierre Bayle như thế, Leibniz lại bênh vực một cách đầy xác tín sự hòa hợp giữa đức tin và lý trí. Và Leibniz cho mình hoàn toàn có lý trong một việc làm minh bạch như thế về lý trí con người, tương tự như thuyết Thần luận ngày nay trình bày. Bởi vì theo Leibniz, lý trí con người và lý trí Thiên Chúa chỉ khác nhau theo cấp độ, chứ không khác nhau trên nguyên tắc.
Trọng tâm câu giải đáp của Leibniz về vấn nạn chủ chốt thuộc Thần luận như sau: Thế giới hiện tại nơi chúng ta đang cư ngụ là một thế giới hoàn hảo nhất so với tất cả các thế giới khác mà người ta có thể có được, và những điều tiêu cực bất thiện hay sự dữ xảy ra trong đó hoàn toàn không do ý muốn của Thiên Chúa, nhưng Người chỉ cho phép xảy ra mà thôi. Như vậy, câu giải đáp được đặt cơ sở trên tư tưởng cho rằng Thiên Chúa không muốn sự dữ và sự bất toàn, nhưng Người phải để cho nó xảy ra, hầu để kiến tạo một thế giới hoàn hảo hơn trong tất cả các thế giới mà người ta có thể có được (một sự khẩn thiệt thuộc lãnh vực luân lý xảy ra tiếp liền theo đó), nghĩa là một thế giới được coi là sung túc giàu có và đồng thời đại đa số các tạo vật được qui hoạch có trật tự lớp lang.
Ở đây, Leibniz đưa vào trong kiểu nói tổng quát của chúng ta về ý nghĩa từ “sự dữ“ một sự sai biệt thông thường, một sự sai biệt đóng vai trò lưỡng diện: vừa là sự xác định về nội dung vừa là một sự giảm thiểu sự dữ, và như thế là một sự biện minh cho Thiên Chúa về sự dữ đó, tức thuyết Thần luận. Ba phạm trù thượng đẳng mà Leibniz sử dụng để phân định sự sai biệt sự dữ là:
1. sự dữ siêu hình học (malum metaphysicum).
2. sự dữ tự nhiên (malum naturale hay malum physicum),
3. sự dữ luân lý (malum morale).
Sự dữ tự nhiên bao gồm chính yếu sự dữ đã được luật pháp qui định và sự dữ luân lý là sự dữ do chính lỗi lầm và thái độ hành xử sai lạc của con người gây ra. Còn sự dữ siêu hình học – cơ sở cho sự dữ luân lý và sự dữ tự nhiên - đánh dấu tình trạng chưa được kiện toàn tự nhiên của công trình sáng tạo như chúng ta kiểm chứng được trong thiên nhiên. Đúng vậy, ngay từ khởi nguyên, Thiên Chúa không sáng tạo nên vũ trụ và các tạo vật một cách hoàn mỹ trong chi tiết, Người đã sáng tạo nên vũ trụ và mọi tạo vật nguyên sơ một cách tổng thể và phú vào chúng tuỳ theo từng loại, giống, nguyên tắc tự sinh trưởng, tự phát huy, tự thay đổi và tiến hóa cũng như tự thích ứng tùy theo hoàn cảnh và điều kiện môi trường hiện hữu của chúng.
(Gottfried Wilhelm von Leibniz: Die Theodizee)
Tác phẩm quan trọng nhất của Gottfried Wilhelm von Leibniz (1647-1716), một triết gia và là nhà trí thức vĩ đại sau cùng của nước Đức, là: “Abhanlungen über die Theodizee von der Güte Gottes, der Freiheit des Menschen und dem Ursprung des Bösen“ – (Những khảo lược thần luận về lòng nhân hậu của Thiên Chúa, sự tự do của con người và nguồn gốc sự dữ), xuất bản năm 1710. Tác phẩm được tàng giữ tại một trung tâm được gọi là “Zentrum von Theodizee-Thematik“- (Trung tâm chuyên đề thần luận). Bởi vì, qua Leibniz công cuộc nghiên cứu về thần luận thời tân đại đã được trình bày cũng như được thiết lập một cách đầy đủ. Ngoài ra, nhờ ông mà ý niệm về thần luận đã xâm nhập được vào trong triết học và hệ thống thuật ngữ. Trong công việc đó, bản sơ thảo hoàn hảo của ông đóng một vai trò trọng yếu, không chỉ vì sự định hướng thời gian của nó, nhưng còn do nội dung của nó nữa, trong đó một đàng Leibniz đã trích dẫn một phần lớn truyền thống, và vì thế qua ông lần đầu tiên nhiều cách thức luận chứng sơ lược được liên kết với nhau trong cùng một khuôn khổ tranh luận, còn trước kia và mãi cho tới lúc bấy giờ chỉ xảy ra riêng rẽ và rời rạc. Dựa trên cách thức trình bày tổng hợp này, tác phẩm “Die Theodizee“ (Thần luận) còn xác định cả những bản sơ thảo tiếp theo sau đó.
<TABLE class=Photo style="BORDER-TOP-WIDTH: 0px; BORDER-LEFT-WIDTH: 0px; FLOAT: left; BORDER-BOTTOM-WIDTH: 0px; BORDER-RIGHT-WIDTH: 0px" cellSpacing=0 cellPadding=10><TBODY><TR><TD class=BORDER align=middle>http://vietcatholic.org/pics/Triet-Leibniz.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>Nhà triết học vĩ đại người Đức: Gottfried Wilhelm von Leibniz</TD></TR></TBODY></TABLE>Ý niệm “Theodizee“ (Thần luận) mà Leibniz đã sáng tác ra, được chọn làm tựa đề cho tác phẩm của ông bàn về cuộc tranh luận triết học rộng rãi của “kỷ nguyên Thần luận“, tức thế kỷ XVIII. Ý niệm “Theodizee“ phát xuất từ sự phối hợp giữa danh từ Hy Lạp “theós“ (Thiên Chúa) và “díke“ (sự công bằng). Vậy, nguồn gốc từ “Theodizee“ đã cho chúng ta thấy rõ vấn đề được bàn đến ở đây là “Sự công bằng của Thiên Chúa“. Đúng vậy, đứng trước sự thể (một sự thể thoạt xem ra mâu thuẫn với sự công bằng cũng như lòng nhân hậu và sự toàn năng của Thiên Chúa) là trong thế giới này có sự dữ ngự trị, thì tất nhiên sự công bằng của Thiên Chúa đã chứng thực điều đó. Leibniz ước muốn thực hiện một “sự chứng thực của Thiên Chúa“ như thế, khi ông tìm cách “chứng minh“ tính khả chấp nhận rằng thế giới hiện tại cùng với (và mặc dù) sự bất toàn của nó là một thế giới hoàn hảo nhất trong tất cả các thế giới mà người ta có thể có được.
Thiên Chúa là Đấng ấn định sự hữu hạn của tạo vật
Những khảo luận – vốn được coi như một “văn tự được viết ra tùy theo hoàn cảnh“ – là kết quả của những cuộc nói chuyện và những thư từ trao đổi giữa triết gia Leibniz với hoàng hậu Sophie Charlotte của nước Phổ. Đối tượng và sự kiện chính của cuộc trao đổi nói chuyện ấy là cuốn tự điển của Pierre Bayle, một cuốn tự điển vừa có tính cách lịch sử, vừa có tính cách phê bình và còn kèm theo một số quan điểm phò thuyết chủ tín (fidéisme) Vâng, trong cuốn tự điển của ông, Bayle trình bày những luận thuyết cho rằng những chân lý mặc khải và những chân lý lãnh hội được nhờ vào sự soi sáng của lý trí hoàn toàn đối nghịch nhau. Trái ngược lại chủ trương phân biệt hoàn toàn giữa đức tin và lý trí của Pierre Bayle như thế, Leibniz lại bênh vực một cách đầy xác tín sự hòa hợp giữa đức tin và lý trí. Và Leibniz cho mình hoàn toàn có lý trong một việc làm minh bạch như thế về lý trí con người, tương tự như thuyết Thần luận ngày nay trình bày. Bởi vì theo Leibniz, lý trí con người và lý trí Thiên Chúa chỉ khác nhau theo cấp độ, chứ không khác nhau trên nguyên tắc.
Trọng tâm câu giải đáp của Leibniz về vấn nạn chủ chốt thuộc Thần luận như sau: Thế giới hiện tại nơi chúng ta đang cư ngụ là một thế giới hoàn hảo nhất so với tất cả các thế giới khác mà người ta có thể có được, và những điều tiêu cực bất thiện hay sự dữ xảy ra trong đó hoàn toàn không do ý muốn của Thiên Chúa, nhưng Người chỉ cho phép xảy ra mà thôi. Như vậy, câu giải đáp được đặt cơ sở trên tư tưởng cho rằng Thiên Chúa không muốn sự dữ và sự bất toàn, nhưng Người phải để cho nó xảy ra, hầu để kiến tạo một thế giới hoàn hảo hơn trong tất cả các thế giới mà người ta có thể có được (một sự khẩn thiệt thuộc lãnh vực luân lý xảy ra tiếp liền theo đó), nghĩa là một thế giới được coi là sung túc giàu có và đồng thời đại đa số các tạo vật được qui hoạch có trật tự lớp lang.
Ở đây, Leibniz đưa vào trong kiểu nói tổng quát của chúng ta về ý nghĩa từ “sự dữ“ một sự sai biệt thông thường, một sự sai biệt đóng vai trò lưỡng diện: vừa là sự xác định về nội dung vừa là một sự giảm thiểu sự dữ, và như thế là một sự biện minh cho Thiên Chúa về sự dữ đó, tức thuyết Thần luận. Ba phạm trù thượng đẳng mà Leibniz sử dụng để phân định sự sai biệt sự dữ là:
1. sự dữ siêu hình học (malum metaphysicum).
2. sự dữ tự nhiên (malum naturale hay malum physicum),
3. sự dữ luân lý (malum morale).
Sự dữ tự nhiên bao gồm chính yếu sự dữ đã được luật pháp qui định và sự dữ luân lý là sự dữ do chính lỗi lầm và thái độ hành xử sai lạc của con người gây ra. Còn sự dữ siêu hình học – cơ sở cho sự dữ luân lý và sự dữ tự nhiên - đánh dấu tình trạng chưa được kiện toàn tự nhiên của công trình sáng tạo như chúng ta kiểm chứng được trong thiên nhiên. Đúng vậy, ngay từ khởi nguyên, Thiên Chúa không sáng tạo nên vũ trụ và các tạo vật một cách hoàn mỹ trong chi tiết, Người đã sáng tạo nên vũ trụ và mọi tạo vật nguyên sơ một cách tổng thể và phú vào chúng tuỳ theo từng loại, giống, nguyên tắc tự sinh trưởng, tự phát huy, tự thay đổi và tiến hóa cũng như tự thích ứng tùy theo hoàn cảnh và điều kiện môi trường hiện hữu của chúng.