PDA

View Full Version : Trẻ con có quyền có một Gia Thất như Gia Thất Nadareth


admin
11-07-2006, 11:09 AM
<TABLE id=tblmain cellSpacing=0 cellPadding=10 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD class=CONTENT style="PADDING-RIGHT: 30px; PADDING-LEFT: 10px; FONT-SIZE: 10pt; PADDING-BOTTOM: 0px; WIDTH: 100%; PADDING-TOP: 30px; FONT-FAMILY: Verdana">“Trẻ con có quyền có một Gia Thất như Gia Thất Nadareth”



Bài diễn văn Đức benedict XVI đọc tối Thứ Bảy, ngày Vọng Cuộc Họp Thế giới thứ năm các Gia đình:

Anh Chị Em thân mến,

Tôi rất vui mừng tham gia trong buổi họp cầu nguyện này, nhằm cử hành với niềm vui lớn ân huệ của Chúa về gia đình. Tôi cảm thấy rất gần trong kinh nguyện với tất cả nhữrng ai mới kinh nghiệm tang thương của thành phố và rất gần trong hy vong của chúng ta vào Chúa Kitô Phục Sinh, niềm hy vọng cung cấp ánh sáng và sức mạnh cả trong những thời gian thê thảm nhân bản to lớn.

Liên kết cùng một đức tin trong Chúa kitô, chúng ta qui tụ tai đây từ nhiều phần thế giới như là một cộng đồng, với lòng biết ơn và niềm vui, minh chứng rằng những con người được dựng nên theo hình ảnh và giống Chúa trong tình yêu, và sự hoàn thiện nhân bản trọn vẹn chỉ đến khi chúng ta thành thật hiến mình cho những kẻ khác.

Gia đình là khung cảnh đặc biệt nơi mỗi người học cho và nhận tình yêu. Đó là lý do tại sao Giáo Hội luôn ao ước chứng tỏ quan tâm mục vụ của mình cho thực tại này, rất cơ bản vì con người

Đó là điều Giáo Hội dạy trong Huấn Quyền của mình: “Thiên Chúa, Đấng là tình yêu và đã tạo dựng người nam và người nữ vì tình yêu, đã gọi họ đến chỗ yêu. Bằng cách tạo dựng người nam và người nữ, Người đã kêu gọi họ đến một sự hiệp thông thân tình về sự sống và tình yêu trong hôn nhân. “Như vậy họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt’ (Mt 19:6)” (Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo, Bản Tóm. 337)

Đó là chân lý Giáo Hội công bố không hề mõi mệt cho thế giới. Vị Tiền Nhiệm yêu quí của tôi Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II đã nói rằng con người đã được dựng nên ‘theo hình ảnh và nên giống Chúa không những bởi hữu thể nhân loại của họ, nhưng cũng bởi sự hiệp thông nhân vị mà người nam và nữ đã hình thành ngay từ đầu. Họ đã trở nên hình ảnh Thiên Chúa, không phải trong sự đơn độc của họ cho bằng trong sự hiệp thông của họ” (Giáo lý, 14 Nov. 1979).

Gia đình là một thể chế trung gian giữa những cá nhân và xã hội, và không gì có thể thay thế gia đình cách trọn vẹn. Gia đình tự nó dựa trước hết trong một sự tương quan liên vị giữa người chồng và người vợ, được nâng đỡ bởi tình yêu và sự hiểu biết lẫn nhau. Để có được điều này, gia đình nhận lãnh sự giúp đỡ dồi dào từ Thiên Chúa trong bì tích hôn nhân, môt bí tích mang theo nó một ơn gọi thật sự nên thánh.

Có phải con cái chúng ta có thể kinh nghiệm nhiều hơn sự hài hòa và tình yêu mến giữa cha mẹ chúng, hơn là sự bất hoà và sự xích mích, bởi vì tình yêu giữa cha và mẹ là một nguồn mạch an ninh lớn cho con cái và tình yêu đó dạy chúng vẻ đẹp của một tình yêu trung tín và bền vững.

Gia đình là một sự thiện cần thiết cho người ta, một nền móng cần thiết cho xã hội và một kho tàng lớn và suốt đời cho các đôi. Gia đình là một sự thiện độc nhất cho con cái, những kẻ được hiểu là hoa quả của tình yêu, của sự hiến mình hoàn toàn và quảng đại của cha mẹ chúng. Việc công bố sự thật toàn diện về gia đình, dựa trên hôn nhân như là một Giáo Hội tại gia và là một cung thánh sự sống, là một trách nhiệm thuộc mọi người.

Cha và mẹ đã nói một tiếng “vâng” đầy đủ trước mặt Chúa, tiếng vâng đó làm nên nền tảng của bí tích liên kết họ với nhau. Cũng vậy, muốn cho tương quan nội tại của gia đình được tron vẹn, họ cũng cần nói một tiếng “vâng” khi chấp nhận con cái mà họ đã sinh ra hay dưỡng nuôi, và mỗi đứa con đó có nhân cách và đặc tính của riêng mình.

Nhờ vậy, con cái sẽ lớn lên trong một bầu khí chấp nhận và yêu thương, và khi đến sự trưởng thành đầy đủ, lại sẽ muốn nói tiếng “vâng” về phần mình cho những kẻ đã ban sự sống cho mình.

Những thách đố của xã hội ngày nay, được đánh dấu bởi những sức lục ly tâm thường phát sinh trong những khung cảnh thành phố, làm cho điều này nên cần thiết là bảo đảm rằng các gia đình không cảm thấy đơn độc. Một gia đình nhỏ có thể gặp những ngăn trở khó khăn khi nó bị cô lập khỏi những bà con và bạn hữu.

Cộng đồng giáo hội do đó có trách nhiệm cống hiến sự nâng đỡ, sự khích lệ và lương thực thiêng liêng có thể tăng cường sự cố kết gia đình, cách riêng trong những giờ thử thách và khó khăn. Ở đây các giáo xứ có một vai trò quan trọng phải đóng, như những hiệp hội giáo hội làm, những hiệp hội được kêu gọi hợp tác như những màn lưới nâng đỡ và như một tay giúp đỡ cho sự lớn mạnh của các gia đình trong đức tin.

Chúa Kitô đã chỉ cho chúng ta điều luôn là nguồn mạch tối cao của sự sống chúng ta và như vậy của các sự sống gia đình: “Đây là điều răn của Thầy, anh em hãy yêu thương nhau, như thầy đã yêu thương anh em. Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,12-13)

Tình yêu của chính Thiên Chúa đã đỗ ra trên chúng ta trong bí tích rửa tội. Dĩ nhiên, các gia đình được kêu gọi cảm nghiiệm cũng một loại tình yêu đó, vì Chúa có thể làm cho chúng ta, qua tình yêu nhân bản của chúng ta, nên nhạy cảm, yêu đương và thương xót như Chúa Kitô.

Cúng với sự đi qua trong đức tin và tình yêu của Chúa, một trong những trách nhiệm lớn nhất của các gia đình là đào tạo những con người tự do và trách nhiệm. Vì lẽ này cha mẹ cần từ từ ban cho con cái mình quyền tự do lớn hơn, đang khi trong một thời gian nào đó vẫn là những kẻ bảo quản quyền tự do đó.

Nếu con cái thấy rằng cha mẹ chúng—và, cách chung chung hơn, tất cả những kẻ trưởng thành xung quanh chúng—sống với niềm vui và lòng nhiệt tình, mặc dầu mọi sự khó khăn, thì chính chúng sẽ phát triển “niềm vui sống” sâu xa này có thể giúp chúng vượt qua cách khôn ngoan những ngăn trở và những vấn đề không thể tránh vì là thành phần của sự sống. Hơn nữa, khi các gia đình không sống khép kín, thì con cái hiểu rằng mọi người đếu đáng yêu, và có một tình huynh đệ cơ bản, phổ quát bao hàm tất cả hữu thể nhân bản.

Cuộc Họp Thế Giới thứ Năm mời gọi chúng ta suy tư về một chủ đề quan trọng cách riêng, một chủ đề đầy trách nhiệm lớn: sự thông truyền đức tin trong gia đình. Chủ đề này được diễn tả đẹp trong sách giáo Lý Giáo Hội Công Giáo: “Như mẹ dạy con nói, để nhờ đó con được hiểu biết và trao đổi với người khác, Hội thánh, Mẹ chúng ta, dạy chúng ta nói ngôn ngữ đức tin nhằm giúp chúng ta hiểu biết và sống đức tin” ( Số 171)


</TD></TR><TR><TD class=AUTHOR style="WIDTH: 100%" align=left></TD></TR></TBODY></TABLE>

admin
11-07-2006, 11:10 AM
Điều này được diễn tả cách biểu trưng trong phụng vụ rửa tội: với sự đưa tay cầm đèn thắp sáng, cha mẹ được làm thành phần của mầu nhiệm sự sống mới như là con cái Chúa, sự sống mới đã được ban cho các con trai và con gái của mình trong nước rửa tội.

Việc truyền lại đức tin cho con cái, với sự giúp đỡ của các cá nhân và các thể chế trong giáo xứ, trường học hay các hiệp hội Công Giáo, là một trách nhiệm cha mẹ không thể bỏ qua, coi thường hay là giao phó hết cho những kẻ khác.

Gia đình Kitô hữu được gọi là giáo hội tại gia bởi vì gia đình bày tỏ và sống bản tánh công cộng và gia đình của Giáo Hội như là gia đình của Thiên Chúa. Mỗi một người trong gia đình, tùy theo vai trò của mình, thực thi chức linh mục rửa tội và góp phần biến gia đình thành một cộng đồng ân sủng và cầu nguyện, một trường học các nhân đức nhân bản và Kitô hữu, và là nơi mà đức tin được công bố đầu tiên cho con cái” (Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo, Bản Tóm, 350).

Và điều hơn nữa: “Cha mẹ, với tư cách tham gia trong chức làm cha của Thiên Chúa, có trách nhiệm đầu tiên đối với việc giáo dục con cái mình và là những sứ giả đầu tiên về đức tin cho con cái. Cha mẹ có nhiệm vụ yêu và tôn trọng con cái mình như những nhân vị và những người con Thiên Chúa… cách riêng, cha mẹ có sứ vụ giáo dục con cái mình trong đức tin Kitô hữu” (ibid. 460).

Ngôn ngữ đức tin được học trong gia đình nơi đức tin này lớn mạnh và được tăng cường qua sự cầu nguyện và thực hành Kitô hữu. Khi đọc trong sánh Đệ-Nhị-Luật, chúng ta nghe kinh thường lập đi lập lại bởi Dân Ưu Tuyển, kinh “Schema Israel,” mà chính Chúa Giêsu đã học và đọc trong nhà người tại Nadareth.

Chính Người muốn qui chiếu về đó trong đời sống công khai của Người, như chúng ta thầy trong Tin Mừng Marc (12,29). Đó là đức tin của Giáo Hội, được sinh ra bởi tình yêu của Chúa đến qua các gia đình anh chị em. Sự sống đức tin này cho đầy đủ, trong tất cả sự mới mẻ đáng kinh ngạc của đức tin, là một ân huệ lớn. Dầu sao đi nữa, trong những lúc này khi Chúa xem ra ẩn mặt, sự tin có thể khó và cần cố gắng nhiều.

Cuộc hợp này cống hiến một sự thúc đẩy mới để công bố Tin Mừng của gia đình, tái khẳng định sức mạnh và căn tính của gia đình được xây dựng trên hôn nhân và mở ra cho ân huệ quảng đại của sự sống, nơi các em nhỏ được đồng hành trong sự phát triển thể xác và thiêng liêng của chúng.

Đó là con đường tốt nhất ngăn chận một chủ nghĩa khoái lac đã lan rộng qui những tương quan nhân bản về tính tầm thường và làm cho những tương quan ấy mất giá trị đích thực và vẻ đẹp của chúng. Sự cổ võ những giá trị hôn nhân không hệ tại cách thế kinh nghiệm đầy đủ hạnh phúc mà người nam và người nữ gặp được trong tình yêu hỗ tương của họ.

Đức tin và đạo đức học Kitô hữu không có nghĩa là dập tắt tình yêu, nhưng làm cho tình yêu lành mạnh hơn, hùng vĩ hơn và thật tự do hơn. Tình yêu nhân bản cần được thanh lưyện và trưởng thành` nếu nó phải thực sự là nhân bản và là nguyên lý của một niềm vui thật và bền vững (x. Phát biểu tại Vương Cung Thánh Đường Gioan Lateran, June 5, 2006).

Và như vậy tôi mời những nhà lãnh đạo chánh quyền và những nhà lập pháp suy tư về những phúc lợi mà các gia thất trong bình an và hài hoà bảo đảm cho những cá nhân và gia đình, trung tâm đau thần kinh của xã hội, như Tòa Thánh đã khẳng định trong Hiến Chương các Quyền của Gia Đình.

Mục đích của luật là sự thiện nguyên vẹn của con người, để đáp ứng với những nhu cầu và những ước vọng của con người. Sụ thiện này là một sự giúp đỡ có ý nghĩa cho xã hội, xã hội không thể thiếu nó, và thiện ích này là một bảo quản và một sự thanh luyện cho dân chúng.

Gia đình cũng là một trường học cho phép những người nam người nữ phát triển cho tới mức độ trọn hảo nhân tính của họ. Sự cảm nghiệm được cha mẹ yêu đương giúp con cái ý thức về giá trị của chúng như con cái.

Con cái cần được giáo dục trong đức tin, được yêu và được bảo vệ. Cùng với quyền cơ bản của chúng là được sinh ra và được giáo dục trong đức tin, con cái cũng có quyền có một gia thất lấy gia thất Nadareth làm mẫu cho mình, và được che chở khỏi mọi nguy hiểm và đe dọa.

Bây giờ tôi muốn nói một lời với các ông bà, là những người rất quan trọng cho mọi gia đình. Các ông bà có thể là—rất thường là như vậy—những kẻ bảo hiểm của tình yêu và sự nhân hậu mà mọi người cần cho và nhận. Các ông bà cống hiến cho các cháu nhỏ viễn ảnh của thời gian, các ngài là kỷ niệm và sự phong phú các gia đình. Không thể nào các ngài bị loại khỏi phạm vi gia đình. Các ngài là một kho tàng mà các thế hệ trẻ không thể từ chối, cách riêng khi các ngài minh chứng cho đức tin của các ngài lúc sắp chết.

Bây giờ tôi muốn đọc một phần kinh anh chị em đã đọc để xin cho sự thành công Cuộc Hợp Thế Giới Gia Đình này:

Ôi lạy Chúa, Đấng trong Thánh Gia Thất
Đã để lại cho chúng con một mẫu tuyệt hảo đời sống gia đình
Đã sống trong đức tin và đức vâng phục theo ý muốn của Chúa,
Xin giúp chúng con nên những gương đức tin và tình yêu đối với các điều răn của Chúa.
Xin giúp chúng con trong sứ vụ truyền thông đức tin mà chúng con đã nhận lãnh từ cha mẹ chúng con.

Xin mở lòng con cái chúng con
sao cho hột giống đức tin, chúng đã nhận lãnh trong bí tích rửa tội, sẽ phát triển trong chúng.
Xin tăng cường đức tin của giới trẻ chúng con,
hầu chúng có thể phát triển trong sự hiểu biết Chúa Giêsu.

Xin Chúa tăng triển tình yêu và sự trung thành trong tất cả hôn nhân,
Cách riêng những hôn nhân đang trải qua những thời gian đau khổ hay là khó khăn
Kết hợp với Thánh Giuse và Đức Maria,
Chúng con xin điều này nhờ Đức Giêsu Kitô Con Chúa, Chúa chúng con. Amen.

+ Benedictô XVI


Đức Ông Phêrô Nguyễn Quang Sách

admin
16-07-2006, 07:43 AM
Con cái có quyền được một mái ấm như mái ấm Nazareth


Bài huấn dụ của Đức Giáo Hoàng Bênêđíctô XVI trong đêm canh thức Ngày Họp Mặt Thế Giới Về Gia Đình lần thứ 5


Trần Mỹ Duyệt (chuyển ngữ)



Anh chị em thân mến,



Tôi rất vui mừng được tham dự buổi họp mặt cầu nguyện này, buổi họp mặt mang ý nghĩa cử hành niềm vui lớn lao hồng ân gia đình của Thiên Chúa. Tôi cảm thấy rất gần gũi với tất cả mọi người hiện nơi đây đang cảm nhận nỗi đau buồn của thành phố này và trong hy vọng vào Đức Kitô phục sinh, đem lại ánh sáng và sức mạnh mặc dù trong những thảm kịch lớn lao xảy ra cho con người.

Hiệp thông với cùng một đức tin trong Chúa Kitô, chúng ta tụ họp nơi đây từ nhiều nơi trên thế giới như một cộng đoàn mà với lòng biết ơn và vui mừng, làm chứng rằng con người đã được tạo nên do hình ảnh và giống Thiên Chúa do tình yêu. Và rằng sự viên mãn của con người chỉ đạt được khi chúng ta trao ban tặng vật thiết tha là chính chúng ta cho những người khác.

Gia đình là một tổ chức đặc biệt ở đó mọi người học được sự chia sẻ và đón nhận tình yêu. Đó là lý do tại sao Giáo Hội rất thiết tha được chứng tỏ mối quan tâm mục vụ đối với thực tại căn bản này của con người.

Đây là những gì mà Giáo Hội giảng dậy với quyền Giáo Huấn: “Thiên Chúa, ngài là tình yêu, và là Đấng đã tạo dựng nên người nam và người nữ cho tình yêu, đã mời gọi họ yêu thương nhau. Do việc tạo dựng người nam và người nữ, ngài đã kêu gọi họ tiến tới sự kết hiệp mật thiết của đời sống và tình yêu trong hôn nhân. “Vì họ không còn là hai nhưng là một huyết nhục” (Mátthêu 19:6) (Sách Giáo Lý Yếu Lược, Giáo Hội Công Giáo, 337).

Đây là chân lý mà Giáo Hội rao truyền một cách không mỏi mệt cho thế giới. Vị tiền nhiệm đáng kính của tôi, Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nói rằng người ta được tạo dựng “trong hình ảnh và giống Thiên Chúa không chỉ vì là con người, nhưng bởi sự hợp nhất của con người mà người đàn ông và đàn bà đã được tạo dựng ngay từ lúc bắt đầu. Họ không trở nên hình ảnh của Thiên Chúa ở sự đơn lẻ, nhưng trong sự hiệp nhất của họ.” (Bài Giảng Giáo Lý, 14 tháng 11, 1979).

Đây là lý do tại sao tôi đã nhận lời mời của Ngày Họp Mặt Thế Giới Về Gia Đình lần thứ 5, và một cách đặc biệt có mặt tại đây ở Valencia, một thành phố phong phú với truyền thống và tự hào về đức tin Công Giáo đã sống và được nuôi dưỡng trong nhiều gia đình tại đây.

Gia đình là một cơ cấu hiệp nhất nối kết giữa những cá nhân và xã hội, và không gì có thể thay thế vị trí của nó được. Gia đình, một cách đặc biệt, được đặt trên mối liên kết sâu thẳm giữa người chồng và người vợ, và được củng cố bằng tình cảm và sự hiểu biết hỗ tương. Để có thể làm điều này, nó tiếp nhận sự trợ giúp dồi dào từ Thiên Chúa qua Bí Tích Hôn Phối, mà nó mang theo một ơn gọi thực sự cho sự thánh thiện.

Ước mong rằng con cái của chúng ta có thể cảm được nhiều hơn sự hòa thuận và tình thương giữa cha mẹ, hơn là những bất hòa và chia rẽ. Vì tình yêu giữa cha mẹ là nguồn gốc của sự bảo đảm chắc chắn cho con cái, và điều này dậy chúng về vẻ đẹp của một tình yêu chung thủy và bền vững.

Gia đình là lợi ích cần thiết cho một dân tộc, là căn bản vững chắc cho xã hội và là tài nguyên phong phú và dồi dào cho các cặp vợ chồng. Nó là một lợi ích đặc biệt cho con cái, chúng cũng chính là hoa trái của tình yêu của việc trao ban chính mình một cách rộng rãi và trọn vẹn của cha mẹ. Để rao truyền toàn bộ chân lý về gia đình, được đặt trên hôn nhân như một Giáo Hội thu nhỏ và cung thánh của cuộc đời, đòi hỏi một trách nhiệm lớn lao.

Người cha và người mẹ đã nói “có” một cách công khai trước mặt Thiên Chúa, và việc này làm nên căn bản của bí tích nối kết giữa hai người. Cũng thế, để sự liên kết bên trong của mỗi gia đình được trọn vẹn, họ cũng cần nói “có” để chấp nhận con cái mà họ đã sinh ra hoặc nhận nuôi. Mỗi người con ấy có những cá tính và nhân phẩm riêng của chúng.

Bằng cách ấy, con cái sẽ lớn lên trong bầu khí đón nhận và yêu thương, và đạt tới mức trưởng thành sung mãn, và rồi đến phiên chúng sẽ nói tiếng “có” đối với những người đã ban cho chúng sự sống.

Những thách đố của xã hội ngày nay, được đánh dấu bằng những sức mạnh ly tâm, phát sinh một cách đặc biệt tại những khu vực thành phố, tạo nên sự cần thiết phải bảo đảm rằng các gia đình không cảm thấy bị lạc lõng. Một gia đình nhỏ bé có thể đối diện với những khó khăn, ngãng trở khi bị cô lập khỏi những bạn hữu và người thân.

Cộng đoàn Giáo Hội, vì thế có trách nhiệm cung cấp sự trợ giúp, khích lệ và sự nuôi dưỡng tâm linh để nó có thể tăng cường sự nối kết của gia đình; đặc biệt, trong những thời điểm gặp thử thách hoặc khó khăn. Ở đây các giáo xứ có một địa vị quan trọng, cũng như những hội đoàn tôn giáo, nó được kêu gọi để hợp tác như những hệ thống hỗ trợ, và như một bàn tay giúp đỡ cho sự phát triển các gia đình trong đức tin.

Đức Kitô đã chỉ cho chúng ta điều luôn được coi là nguyên nhân tuyệt vời cho đời sống của chúng ta và cũng như đời sống của các gia đình: “Đây là điều răn thầy, là các con hãy yêu thương nhau như thầy đã yêu thương các con. Không ai có tình yêu lớn lao hơn kẻ thí mạng sống mình vì bạn hữu mình” (Gioan 15:12-13).

Chính Thiên Chúa đã đổ tràn tình yêu ngài trên chúng ta qua bí tích Thánh Tẩy. Kết quả là các gia đình được kêu gọi để cảm nghiệm cùng một tình yêu như thế, do Thiên Chúa đã làm cho tình yêu này trở thành có thể đối với chúng ta qua tình yêu con người, để cảm giác, yêu thương, và nhân từ như Đức Kitô.

Cùng với việc thông truyền đức tin và tình yêu Thiên Chúa, một trong những trách nhiệm lớn lao nhất của các gia đình là hướng dẫn về tự do và trách nhiệm mỗi cá nhân. Vì lý do đó, các bậc cha mẹ một cách từ từ cho con cái mình được tự do hơn, trong khi vẫn dành thời giờ cho việc hướng dẫn tự do ấy.

Nếu con cái nhìn cha mẹ chúng, hay một cách tổng quát hơn, là tất cả mọi người lớn tuổi chung quanh chúng, sống một đời sống vui vẻ và nhiệt tâm mặc dù giữa những thử thách, chúng sẽ tự hiểu là niềm vui vững chắc của cuộc đời, có thể giúp chúng thắng vượt một cách khôn ngoan những ngãng trở và thử thách không thể tránh được như một phần của đời sống. Hơn nữa, khi các gia đình không khép kín với nhau, thì trẻ em sẽ học biết rằng mỗi người đều xứng đáng được yêu, và rằng có một tình huynh đệ đại đồng và căn bản ôm choàng mỗi con người.

admin
16-07-2006, 07:44 AM
Ngày Họp Mặt Thế Giới lần thứ 5 này mời gọi chúng ta phản ảnh một chủ đề hết sức quan trọng, mà mỗi người phải chiến đấu bằng trách nhiệm lớn lao: truyền thụ đức tin trong gia đình. Chủ đề này được dẫn giải cách đẹp đẽ trong Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo: “Như một bà mẹ dậy con bà tập nói, để hiểu biết và trao đổi, Giáo Hội mẹ chúng ta cũng dậy chúng ta ngôn ngữ của đức tin để giới thiệu với chúng ta sự hiểu biết và đời sống đức tin” (Số 171).

Điều này một cách hàm chứa trong nghi thức Thánh Tẩy: với việc trao cây nến sáng, cha mẹ đã thành một phần trong mầu nhiệm của sự sống mới của con cái Thiên Chúa được ban cho con cái họ trong nước Thánh Tẩy.

Truyền đạt đức tin cho con cái với sự giúp đỡ của những cá nhân và các tổ chức như giáo xứ, trường học, hoặc các hội đoàn Công Giáo, là một trách nhiệm mà cha mẹ không thể làm ngơ, coi thường, hoặc hoàn toàn phó mặc cho người khác.

“Gia đình Kitô Giáo được gọi là một giáo hội tại gia bởi vì gia đình sống và chiếu tỏa bản chất riêng tư và đại đồng của Giáo Hội như là một gia đình của Thiên Chúa. Mỗi phần tử trong gia đình, tùy vào vai trò của mỗi người, hành xử quyền tư tế qua bí tích thánh tẩy và đóng góp vào việc làm cho gia đình ấy thành một cộng đoàn ân sủng và cầu nguyện, một trường học cho những nhân đức tự nhiên và Kitô Giáo, và là một nơi ở đó đức tin được công bố trước hết cho con cái” (Tóm Lược Sách Giáo Lý Công Giáo, 350).

Và còn gì nữa: “Cha mẹ, do việc tham dự của mình vào quyền phụ tử của Thiên Chúa, trước hết có trách nhiệm đối với việc giáo dục con cái, và là người đầu tiên dậy dỗ đức tin cho chúng. Họ có bổn phận phải yêu thương, tôn trọng con cái mình như những con người và con Thiên Chúa... một cách đặc biệt. Họ có sứ mạng giáo dục cái mình trong đức tin Kitô Giáo” (ibid, 460).

Ngôn ngữ của đức tin được học hỏi trong các gia đình, nơi đức tin lớn lên và được tăng trưởng qua lời cầu nguyện và thực hành Kitô Giáo. Trong Sách Đệ Nhị Luật chúng ta đã nghe những lời nguyện cầu tha thiết do Dân Được Tuyển Chọn là “Shema Israel” mà chính Chúa Giêsu đã thường xuyên được nghe và lập lại trong nhà ngài tại Nazareth.

Chính ngài cũng đã làm việc này trong đời sống công khai như chúng ta thấy trong Tin Mừng của Thánh Máccô (12:29). Đây là đức tin của Giáo Hội, được phát sinh từ tình yêu Thiên Chúa chảy vào gia đình của anh chị em. Để sống cách đầy đủ niềm tin này, bằng cái mới mẻ phi thường của nó, là một đặc ân lớn lao. Cũng thế, ở vào những thời điểm khi thánh nhan Thiên Chúa bị khuất dang, đức tin có thể trở thành khó khăn và đòi nhiều cố gắng mạnh mẽ.

Cuộc gặp gỡ này mang lại một sức mạnh mới để công bố Tin Mừng của gia đình, tái xác nhận sức mạnh và căn tính của gia đình đã được thiết lập trong hôn nhân và mở ra thành một hồng ân lớn lao của cuộc sống, ở đó con cái được phát triển song phương cả bề thể xác lẫn tinh thần.

Đây là cách thế tốt nhất để đối đầu với chủ nghĩa khoái lạc đang lan rộng làm giảm thiểu những liên hệ con người để tầm thường và làm trống rỗng giá trị xác thực và tốt đẹp của chúng. Để thăng hoa những giá trị của hôn nhân không cần phải có cái cảm kinh nghiệm về hạnh phúc mà người đàn ông và người đàn có trong tình yêu hỗ tương của họ.

"Đức tin và đạo đức Kitô Giáo không phải là cách thức làm ngộp thở tình yêu, nhưng là làm cho nó trở thành khỏe, mạnh hơn, và thực sự tự do hơn. Tình yêu con người cần phải được thanh luyện và trưởng thành nếu thực sự nó là con người viên mãn và nguyên tắc cho một niềm vui mừng thật sự và bền lâu” (cf. Diễn từ tại Vương Cung Thánh Đường Thánh Gioan Lateran, ngày 5 tháng 6, 2006).

Và vì thế, tôi mời gọi những nhà lãnh đạo trong chính quyền và những vị trong ngành lập pháp phản ảnh trên những phúc lợi rõ ràng sự bình an và bảo đảm thích hợp cho các cá nhân và gia đình, trung tâm của xã hội, như Tòa Thánh đã xác định trong Chương nói về Những Quyền Lợi của Gia Đình.

Mục đích của mọi luật lệ là sự tốt đẹp liên kết của con người trong việc đáp lại những nhu cầu và những nguyện vọng của nó. Điều này là một sự trợ giúp rất cần thiết đối với xã hội, trong đó nó không thể bị phân chia, và đối với các dân tộc là một bảo đảm an toàn và thanh thoát.

Gia đình cũng còn là một học đường cho phép những người đàn ông, đàn bà lớn lên với nhận thức đầy đủ nhân vị của họ. Kinh nghiệm được yêu thương bởi cha mẹ, được giúp đỡ đã làm cho con cái nhận ra nhân vị của chúng như những người con.

Con cái cần được tăng trưởng trong đức tin, được yêu thương và bao bọc. Song song với quyền lợi căn bản được sinh ra, và được nuôi dưỡng trong đức tin, con cái cũng có quyền được có một mái gia đình mô phỏng ngôi nhà Nazareth, và được che chở khỏi những nguy hiểm và đe đọa.

Giờ đây, tôi muốn nói một lời với những ai là ông bà, những vị rất quan trọng đối với mỗi gia đình. Họ có thể là - và thường xuyên là - những người bảo vệ mối cảm tình và thương mến con người đang cần thiết để đón nhận và trao ban. Họ cống hiến cho con cháu cái viễn ảnh về thời gian. Họ là kỷ niệm và sự giầu có của các gia đình. Không bao giờ họ có thể bị gạt bỏ khỏi phạm vi của gia đình. Họ là kho báu mà thế hệ trẻ không nên coi thường, đặc biệt khi họ mang những chứng từ đức tin trong lúc cuối đời.

Và bây giờ tôi muốn lập lại một phần lời nguyện cầu mà tất cả chúng ta đã cầu xin cho thành quả của Ngày Họp Mặt Thế Giới Về Gia Đình này.



Lạy Thiên Chúa, đấng trong một Gia đình Thánh
Xin ban cho chúng con mẫu gương trọn vẹn của đời sống gia đình
Được sống trong đức tin và vâng phục thánh ý Ngài.
Xin giúp chúng ta trở thành mẫu gương về đức tin và tình yêu đối với những giới lệnh của Ngài.
Xin giúp chúng con trong sứ mệnh truyền thụ đức tin mà chúng con lãnh nhận được từ cha mẹ của chúng con.
Xin hãy mở rộng trái tim con cái của chúng con
Để hạt giống đức tin mà chúng đã lãnh nhận qua bí tích Thánh Tẩy được lớn lên trong chúng.
Xin tăng cường đức tin cho giới trẻ của chúng con,
Để chúng lớn lên trong sự hiểu biết Đức Giêsu.
Tăng cường tình yêu và sự trung thành trong các cuôc hôn nhân,
Một cách đặc biệt cho những ai đang đi trong thử thách và đau khổ.
(...)
Hiệp cùng Thánh Giuse và Đức Maria,
Chúng con cầu xin những ơn ấy nhờ Chúa Giêsu Kitô Con Chúa, là Chúa chúng con. Amen.

Nguồn: Tiếng nói giáo dân (http://www.tiengnoigiaodan.net/dacbiet/db_maiam.html)






Xem bản dịch:
- Đức Ông Phêrô Nguyễn Quang Sách (http://gpnt.net/diendan/showthread.php?t=774)
- Lm Cao Tấn Tĩnh (http://gpnt.net/diendan/showthread.php?t=807)