admin
11-07-2006, 11:09 AM
<TABLE id=tblmain cellSpacing=0 cellPadding=10 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD class=CONTENT style="PADDING-RIGHT: 30px; PADDING-LEFT: 10px; FONT-SIZE: 10pt; PADDING-BOTTOM: 0px; WIDTH: 100%; PADDING-TOP: 30px; FONT-FAMILY: Verdana">“Trẻ con có quyền có một Gia Thất như Gia Thất Nadareth”
Bài diễn văn Đức benedict XVI đọc tối Thứ Bảy, ngày Vọng Cuộc Họp Thế giới thứ năm các Gia đình:
Anh Chị Em thân mến,
Tôi rất vui mừng tham gia trong buổi họp cầu nguyện này, nhằm cử hành với niềm vui lớn ân huệ của Chúa về gia đình. Tôi cảm thấy rất gần trong kinh nguyện với tất cả nhữrng ai mới kinh nghiệm tang thương của thành phố và rất gần trong hy vong của chúng ta vào Chúa Kitô Phục Sinh, niềm hy vọng cung cấp ánh sáng và sức mạnh cả trong những thời gian thê thảm nhân bản to lớn.
Liên kết cùng một đức tin trong Chúa kitô, chúng ta qui tụ tai đây từ nhiều phần thế giới như là một cộng đồng, với lòng biết ơn và niềm vui, minh chứng rằng những con người được dựng nên theo hình ảnh và giống Chúa trong tình yêu, và sự hoàn thiện nhân bản trọn vẹn chỉ đến khi chúng ta thành thật hiến mình cho những kẻ khác.
Gia đình là khung cảnh đặc biệt nơi mỗi người học cho và nhận tình yêu. Đó là lý do tại sao Giáo Hội luôn ao ước chứng tỏ quan tâm mục vụ của mình cho thực tại này, rất cơ bản vì con người
Đó là điều Giáo Hội dạy trong Huấn Quyền của mình: “Thiên Chúa, Đấng là tình yêu và đã tạo dựng người nam và người nữ vì tình yêu, đã gọi họ đến chỗ yêu. Bằng cách tạo dựng người nam và người nữ, Người đã kêu gọi họ đến một sự hiệp thông thân tình về sự sống và tình yêu trong hôn nhân. “Như vậy họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt’ (Mt 19:6)” (Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo, Bản Tóm. 337)
Đó là chân lý Giáo Hội công bố không hề mõi mệt cho thế giới. Vị Tiền Nhiệm yêu quí của tôi Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II đã nói rằng con người đã được dựng nên ‘theo hình ảnh và nên giống Chúa không những bởi hữu thể nhân loại của họ, nhưng cũng bởi sự hiệp thông nhân vị mà người nam và nữ đã hình thành ngay từ đầu. Họ đã trở nên hình ảnh Thiên Chúa, không phải trong sự đơn độc của họ cho bằng trong sự hiệp thông của họ” (Giáo lý, 14 Nov. 1979).
Gia đình là một thể chế trung gian giữa những cá nhân và xã hội, và không gì có thể thay thế gia đình cách trọn vẹn. Gia đình tự nó dựa trước hết trong một sự tương quan liên vị giữa người chồng và người vợ, được nâng đỡ bởi tình yêu và sự hiểu biết lẫn nhau. Để có được điều này, gia đình nhận lãnh sự giúp đỡ dồi dào từ Thiên Chúa trong bì tích hôn nhân, môt bí tích mang theo nó một ơn gọi thật sự nên thánh.
Có phải con cái chúng ta có thể kinh nghiệm nhiều hơn sự hài hòa và tình yêu mến giữa cha mẹ chúng, hơn là sự bất hoà và sự xích mích, bởi vì tình yêu giữa cha và mẹ là một nguồn mạch an ninh lớn cho con cái và tình yêu đó dạy chúng vẻ đẹp của một tình yêu trung tín và bền vững.
Gia đình là một sự thiện cần thiết cho người ta, một nền móng cần thiết cho xã hội và một kho tàng lớn và suốt đời cho các đôi. Gia đình là một sự thiện độc nhất cho con cái, những kẻ được hiểu là hoa quả của tình yêu, của sự hiến mình hoàn toàn và quảng đại của cha mẹ chúng. Việc công bố sự thật toàn diện về gia đình, dựa trên hôn nhân như là một Giáo Hội tại gia và là một cung thánh sự sống, là một trách nhiệm thuộc mọi người.
Cha và mẹ đã nói một tiếng “vâng” đầy đủ trước mặt Chúa, tiếng vâng đó làm nên nền tảng của bí tích liên kết họ với nhau. Cũng vậy, muốn cho tương quan nội tại của gia đình được tron vẹn, họ cũng cần nói một tiếng “vâng” khi chấp nhận con cái mà họ đã sinh ra hay dưỡng nuôi, và mỗi đứa con đó có nhân cách và đặc tính của riêng mình.
Nhờ vậy, con cái sẽ lớn lên trong một bầu khí chấp nhận và yêu thương, và khi đến sự trưởng thành đầy đủ, lại sẽ muốn nói tiếng “vâng” về phần mình cho những kẻ đã ban sự sống cho mình.
Những thách đố của xã hội ngày nay, được đánh dấu bởi những sức lục ly tâm thường phát sinh trong những khung cảnh thành phố, làm cho điều này nên cần thiết là bảo đảm rằng các gia đình không cảm thấy đơn độc. Một gia đình nhỏ có thể gặp những ngăn trở khó khăn khi nó bị cô lập khỏi những bà con và bạn hữu.
Cộng đồng giáo hội do đó có trách nhiệm cống hiến sự nâng đỡ, sự khích lệ và lương thực thiêng liêng có thể tăng cường sự cố kết gia đình, cách riêng trong những giờ thử thách và khó khăn. Ở đây các giáo xứ có một vai trò quan trọng phải đóng, như những hiệp hội giáo hội làm, những hiệp hội được kêu gọi hợp tác như những màn lưới nâng đỡ và như một tay giúp đỡ cho sự lớn mạnh của các gia đình trong đức tin.
Chúa Kitô đã chỉ cho chúng ta điều luôn là nguồn mạch tối cao của sự sống chúng ta và như vậy của các sự sống gia đình: “Đây là điều răn của Thầy, anh em hãy yêu thương nhau, như thầy đã yêu thương anh em. Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,12-13)
Tình yêu của chính Thiên Chúa đã đỗ ra trên chúng ta trong bí tích rửa tội. Dĩ nhiên, các gia đình được kêu gọi cảm nghiiệm cũng một loại tình yêu đó, vì Chúa có thể làm cho chúng ta, qua tình yêu nhân bản của chúng ta, nên nhạy cảm, yêu đương và thương xót như Chúa Kitô.
Cúng với sự đi qua trong đức tin và tình yêu của Chúa, một trong những trách nhiệm lớn nhất của các gia đình là đào tạo những con người tự do và trách nhiệm. Vì lẽ này cha mẹ cần từ từ ban cho con cái mình quyền tự do lớn hơn, đang khi trong một thời gian nào đó vẫn là những kẻ bảo quản quyền tự do đó.
Nếu con cái thấy rằng cha mẹ chúng—và, cách chung chung hơn, tất cả những kẻ trưởng thành xung quanh chúng—sống với niềm vui và lòng nhiệt tình, mặc dầu mọi sự khó khăn, thì chính chúng sẽ phát triển “niềm vui sống” sâu xa này có thể giúp chúng vượt qua cách khôn ngoan những ngăn trở và những vấn đề không thể tránh vì là thành phần của sự sống. Hơn nữa, khi các gia đình không sống khép kín, thì con cái hiểu rằng mọi người đếu đáng yêu, và có một tình huynh đệ cơ bản, phổ quát bao hàm tất cả hữu thể nhân bản.
Cuộc Họp Thế Giới thứ Năm mời gọi chúng ta suy tư về một chủ đề quan trọng cách riêng, một chủ đề đầy trách nhiệm lớn: sự thông truyền đức tin trong gia đình. Chủ đề này được diễn tả đẹp trong sách giáo Lý Giáo Hội Công Giáo: “Như mẹ dạy con nói, để nhờ đó con được hiểu biết và trao đổi với người khác, Hội thánh, Mẹ chúng ta, dạy chúng ta nói ngôn ngữ đức tin nhằm giúp chúng ta hiểu biết và sống đức tin” ( Số 171)
</TD></TR><TR><TD class=AUTHOR style="WIDTH: 100%" align=left></TD></TR></TBODY></TABLE>
Bài diễn văn Đức benedict XVI đọc tối Thứ Bảy, ngày Vọng Cuộc Họp Thế giới thứ năm các Gia đình:
Anh Chị Em thân mến,
Tôi rất vui mừng tham gia trong buổi họp cầu nguyện này, nhằm cử hành với niềm vui lớn ân huệ của Chúa về gia đình. Tôi cảm thấy rất gần trong kinh nguyện với tất cả nhữrng ai mới kinh nghiệm tang thương của thành phố và rất gần trong hy vong của chúng ta vào Chúa Kitô Phục Sinh, niềm hy vọng cung cấp ánh sáng và sức mạnh cả trong những thời gian thê thảm nhân bản to lớn.
Liên kết cùng một đức tin trong Chúa kitô, chúng ta qui tụ tai đây từ nhiều phần thế giới như là một cộng đồng, với lòng biết ơn và niềm vui, minh chứng rằng những con người được dựng nên theo hình ảnh và giống Chúa trong tình yêu, và sự hoàn thiện nhân bản trọn vẹn chỉ đến khi chúng ta thành thật hiến mình cho những kẻ khác.
Gia đình là khung cảnh đặc biệt nơi mỗi người học cho và nhận tình yêu. Đó là lý do tại sao Giáo Hội luôn ao ước chứng tỏ quan tâm mục vụ của mình cho thực tại này, rất cơ bản vì con người
Đó là điều Giáo Hội dạy trong Huấn Quyền của mình: “Thiên Chúa, Đấng là tình yêu và đã tạo dựng người nam và người nữ vì tình yêu, đã gọi họ đến chỗ yêu. Bằng cách tạo dựng người nam và người nữ, Người đã kêu gọi họ đến một sự hiệp thông thân tình về sự sống và tình yêu trong hôn nhân. “Như vậy họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt’ (Mt 19:6)” (Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo, Bản Tóm. 337)
Đó là chân lý Giáo Hội công bố không hề mõi mệt cho thế giới. Vị Tiền Nhiệm yêu quí của tôi Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II đã nói rằng con người đã được dựng nên ‘theo hình ảnh và nên giống Chúa không những bởi hữu thể nhân loại của họ, nhưng cũng bởi sự hiệp thông nhân vị mà người nam và nữ đã hình thành ngay từ đầu. Họ đã trở nên hình ảnh Thiên Chúa, không phải trong sự đơn độc của họ cho bằng trong sự hiệp thông của họ” (Giáo lý, 14 Nov. 1979).
Gia đình là một thể chế trung gian giữa những cá nhân và xã hội, và không gì có thể thay thế gia đình cách trọn vẹn. Gia đình tự nó dựa trước hết trong một sự tương quan liên vị giữa người chồng và người vợ, được nâng đỡ bởi tình yêu và sự hiểu biết lẫn nhau. Để có được điều này, gia đình nhận lãnh sự giúp đỡ dồi dào từ Thiên Chúa trong bì tích hôn nhân, môt bí tích mang theo nó một ơn gọi thật sự nên thánh.
Có phải con cái chúng ta có thể kinh nghiệm nhiều hơn sự hài hòa và tình yêu mến giữa cha mẹ chúng, hơn là sự bất hoà và sự xích mích, bởi vì tình yêu giữa cha và mẹ là một nguồn mạch an ninh lớn cho con cái và tình yêu đó dạy chúng vẻ đẹp của một tình yêu trung tín và bền vững.
Gia đình là một sự thiện cần thiết cho người ta, một nền móng cần thiết cho xã hội và một kho tàng lớn và suốt đời cho các đôi. Gia đình là một sự thiện độc nhất cho con cái, những kẻ được hiểu là hoa quả của tình yêu, của sự hiến mình hoàn toàn và quảng đại của cha mẹ chúng. Việc công bố sự thật toàn diện về gia đình, dựa trên hôn nhân như là một Giáo Hội tại gia và là một cung thánh sự sống, là một trách nhiệm thuộc mọi người.
Cha và mẹ đã nói một tiếng “vâng” đầy đủ trước mặt Chúa, tiếng vâng đó làm nên nền tảng của bí tích liên kết họ với nhau. Cũng vậy, muốn cho tương quan nội tại của gia đình được tron vẹn, họ cũng cần nói một tiếng “vâng” khi chấp nhận con cái mà họ đã sinh ra hay dưỡng nuôi, và mỗi đứa con đó có nhân cách và đặc tính của riêng mình.
Nhờ vậy, con cái sẽ lớn lên trong một bầu khí chấp nhận và yêu thương, và khi đến sự trưởng thành đầy đủ, lại sẽ muốn nói tiếng “vâng” về phần mình cho những kẻ đã ban sự sống cho mình.
Những thách đố của xã hội ngày nay, được đánh dấu bởi những sức lục ly tâm thường phát sinh trong những khung cảnh thành phố, làm cho điều này nên cần thiết là bảo đảm rằng các gia đình không cảm thấy đơn độc. Một gia đình nhỏ có thể gặp những ngăn trở khó khăn khi nó bị cô lập khỏi những bà con và bạn hữu.
Cộng đồng giáo hội do đó có trách nhiệm cống hiến sự nâng đỡ, sự khích lệ và lương thực thiêng liêng có thể tăng cường sự cố kết gia đình, cách riêng trong những giờ thử thách và khó khăn. Ở đây các giáo xứ có một vai trò quan trọng phải đóng, như những hiệp hội giáo hội làm, những hiệp hội được kêu gọi hợp tác như những màn lưới nâng đỡ và như một tay giúp đỡ cho sự lớn mạnh của các gia đình trong đức tin.
Chúa Kitô đã chỉ cho chúng ta điều luôn là nguồn mạch tối cao của sự sống chúng ta và như vậy của các sự sống gia đình: “Đây là điều răn của Thầy, anh em hãy yêu thương nhau, như thầy đã yêu thương anh em. Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,12-13)
Tình yêu của chính Thiên Chúa đã đỗ ra trên chúng ta trong bí tích rửa tội. Dĩ nhiên, các gia đình được kêu gọi cảm nghiiệm cũng một loại tình yêu đó, vì Chúa có thể làm cho chúng ta, qua tình yêu nhân bản của chúng ta, nên nhạy cảm, yêu đương và thương xót như Chúa Kitô.
Cúng với sự đi qua trong đức tin và tình yêu của Chúa, một trong những trách nhiệm lớn nhất của các gia đình là đào tạo những con người tự do và trách nhiệm. Vì lẽ này cha mẹ cần từ từ ban cho con cái mình quyền tự do lớn hơn, đang khi trong một thời gian nào đó vẫn là những kẻ bảo quản quyền tự do đó.
Nếu con cái thấy rằng cha mẹ chúng—và, cách chung chung hơn, tất cả những kẻ trưởng thành xung quanh chúng—sống với niềm vui và lòng nhiệt tình, mặc dầu mọi sự khó khăn, thì chính chúng sẽ phát triển “niềm vui sống” sâu xa này có thể giúp chúng vượt qua cách khôn ngoan những ngăn trở và những vấn đề không thể tránh vì là thành phần của sự sống. Hơn nữa, khi các gia đình không sống khép kín, thì con cái hiểu rằng mọi người đếu đáng yêu, và có một tình huynh đệ cơ bản, phổ quát bao hàm tất cả hữu thể nhân bản.
Cuộc Họp Thế Giới thứ Năm mời gọi chúng ta suy tư về một chủ đề quan trọng cách riêng, một chủ đề đầy trách nhiệm lớn: sự thông truyền đức tin trong gia đình. Chủ đề này được diễn tả đẹp trong sách giáo Lý Giáo Hội Công Giáo: “Như mẹ dạy con nói, để nhờ đó con được hiểu biết và trao đổi với người khác, Hội thánh, Mẹ chúng ta, dạy chúng ta nói ngôn ngữ đức tin nhằm giúp chúng ta hiểu biết và sống đức tin” ( Số 171)
</TD></TR><TR><TD class=AUTHOR style="WIDTH: 100%" align=left></TD></TR></TBODY></TABLE>