PDA

View Full Version : Mọi Giáo Dân đều là nhà Truyền Giáo


admin
13-07-2006, 07:24 AM
<TABLE style="BORDER-COLLAPSE: collapse" cellSpacing=0 cellPadding=0 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD style="TEXT-ALIGN: justify">Mọi Giáo Dân đều là nhà Truyền Giáo
[02.01.2006 12:31]
<TABLE cellSpacing=3 cellPadding=0 width=150 align=left border=0><TBODY><TR><TD>http://www.khoibinhvn.com/mods/News/pic/1136179887_family%20338.JPG</TD></TR><TR><TD align=middle>Fx. Nguyễn Công Hùng (ngồi)</TD></TR></TBODY></TABLE>CHỨNG TỪ: MỘT GIÁO DÂN KHUYẾT TẬT LÀM RẠNG DANH NGƯỜI CÔNG GIÁO TRONG LÃNH VỰC CÔNG NGHỆ THÔNG TIN

VINH, Một thanh niên Công giáo sử dụng máy vi tính chỉ bằng một ngón tay mà anh cử động được trở thành một trong những “Hiệp sĩ Công nghệ Thông tin” của Việt Nam năm nay.

Bại liệt đã làm cho anh Phanxicô Xaviê Nguyễn Công Hùng phải nằm xe lăn suốt đời, nhưng chàng trai 23 tuổi này cùng với 14 người khác trên cả nước gần đây đã được trao tặng huy chương “Hiệp sĩ Công nghệ Thông tin 2005” trong một buổi lễ được tổ chức ở Nhà Hát Lớn Hà Nội hôm 14-8-2005.

Sự kiện này, nhằm tôn vinh những người có công phổ biến công nghệ thông tin (IT) cho cộng đồng, được tạp chí điện tử Echip và các công ty bưu chính viễn thông của Nhà nước tổ chức và được đài truyền hình Việt Nam truyền hình trực tiếp.

Cùng ngày tại Sàigòn, em gái của Hùng đã nhận chiếc cup do Trung tâm Sách Kỷ lục Việt Nam và Nhà Xuất bản Thông tấn trao tặng cho anh trai mình, vì trở thành giám đốc khuyết tật đầu tiên ở Việt Nam trong lĩnh vực Công nghệ Thông tin.

Sau đó, với giọng nói không tròn tiếng, anh Hùng đã nói chuyện với UCA News về những nỗ lực học vi tính của mình và công việc dạy vi tính cho người khuyết tật và người nghèo giúp họ có thể tự hội nhập vào dòng chảy xã hội.

Anh Hùng hiểu được cái giá của khó khăn này cũng như lợi ích mà nó mang lại. “Tôi mất hoàn toàn khả năng vận động, tôi chỉ có thể sử dụng được ngón tay trỏ của bàn tay phải để điều khiển bàn phím.” Anh Hùng chỉ nặng 12 kilôgam, sống ở gần thành phố Vinh, thủ phủ của tỉnh Nghệ An, cách Hà Nội 300 kilômét về phía nam.

Anh nói: “Mong muốn lớn nhất của tôi là dạy vi tính cho thật nhiều bạn khuyết tật như tôi. Vi tính là công cụ giúp mọi người trên trái đất xích lại gần nhau, nó tạo cơ hội cho người khuyết tật tiếp cận thế giới mà không cần phải ra khỏi nhà.” Anh cũng thiết kế trang web (www.conghung.com (http://www.conghung.com)) để chia sẻ những kiến thức tin học với bạn bè.

“Tôi rất vui với hai danh hiệu này. Điều này thôi thúc tôi tạo điều kiện giúp trẻ em khuyết tật và học sinh nghèo đến với tôi.”

Tuy nhiên, anh tin những giải thưởng này là do ơn trên. Anh nói, “Nhờ ơn trợ giúp của Chúa và Đức Mẹ tôi mới có được thành công như hôm nay. Tôi rất tự hào với thành công này vì nó không chỉ của riêng tôi nhưng còn là vinh dự chung cho người Công giáo. Chắc chắn tôi sẽ nhận được rất nhiều lời cầu nguyện của nhiều người.” Anh dán một câu Kinh Thánh trên máy vi tính, “Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi” (Philip 4, 13).

Anh Hùng đứng đầu Cơ sở Đào tạo Tin học và Ngoại ngữ Nhân đạo do anh thành lập năm 2002 ngay tại nhà anh. Liên Hiệp Khoa học Sản xuất Phát triển miền Trung đã sáp nhập cơ sở của anh Hùng làm thành viên và bổ nhiệm anh làm giám đốc cơ sở vào tháng 4 năm 2004. Với tư cách là trung tâm hay cơ sở đào tạo thì mới hợp pháp trong việc cấp bằng cho học viên đã hoàn thành các khóa học.

Người khuyết tật và học sinh nghèo được học miễn phí, trong khi những người khác phải đóng học phí. Một số em bị khuyết tật như cụt chân hoặc tay, bại liệt. Những em khác thì bị tật bẩm sinh như vẹo cột sống, có thể do hậu quả của các loại vũ khí hóa học sử dụng trong chiến tranh Việt Nam. Có cả những em cụt cả hai tay phải đánh máy bằng chân.

Cơ sở dựa vào tiền đóng học phí và cung cấp các dịch vụ như đánh máy, cài đặt, lắp ráp và bảo trì máy vi tính, và thiết kế trang web. Anh Hùng cũng làm việc cho hai công ty máy tính với mức lương 1,5 triệu đồng (95 Mỹ kim) một tháng. Tiền lương của anh và lợi tức từ các dịch vụ trên được dùng để trang trải chi phí cho cơ sở.

“Tôi làm việc từ 7h30 đến 23h00 mỗi ngày, công việc gồm cập nhật tin tức từ các web, trả lời vô số thư từ, chat và điện thoại, kiểm tra bài thi của học viên và dạy học.”

Đến nay có khoảng 100 học viên đã được đào tạo tại cơ sở, trung bình có khoảng 20 học viên và do 5 nhân viên giảng dạy. Hiện cơ sở có 15 máy vi tính so với ban đầu chỉ có một máy tính mua bằng tiền của gia đình. Một số học viên cũ đã mở cửa hàng vi tính, làm việc ở bệnh viện, công ty hoặc cơ quan nhà nước.

Anh Hùng cho biết gia đình anh luôn ưu tiên hàng đầu việc học hành. “Bố mẹ tôi chú trọng đến việc học của các con. Tôi được bố mẹ đưa đón đi học suốt 7 năm ròng.” Vì lý do sức khỏe anh phải bỏ học ở năm lớp 7. Anh nói thêm: “Nhà tôi cách trường học 5 kilômét thế mà bố mẹ tôi vẫn đưa đón em gái út của tôi cũng bị bại liệt đi học tới nay đã 12 năm.” Em gái kia, người duy nhất khỏe mạnh trong gia đình, đang học tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh được hai năm nay.

Ngoài việc chăm sóc cho các con, bố mẹ anh Hùng còn lo cho các học viên khuyết tật ăn ở ngay tại nhà khi đang theo học tại cơ sở.

Bà Matta Nguyễn Thị Hứa, mẹ của Hùng, cho biết con bà ăn, làm việc và ngủ một chỗ và động viên bà giúp đỡ các bạn khuyết tật khác.

Ông Phêrô Nguyễn Công Lịch, bố của Hùng, cho biết: “Cơ sở này được lập nên mục đích là để động viên con cái, và giúp các em khuyết tật khác phát huy được khả năng của mình để các em tự kiếm sống.”

Anh Hùng, thuộc giáo xứ chính tòa Xã Đoài của giáo phận Vinh, rất tin tưởng cha Raphael Trần Xuân Nhàn làm việc tại văn phòng giáo phận, vì cha đã hướng dẫn và giúp đỡ anh trong những ngày đầu tiếp cận với máy tính vào năm 2001.

Theo số liệu của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội, Việt Nam có khoảng 5 triệu người khuyết tật trong tổng số 82 triệu dân, nhưng chỉ có khoảng 2,5% trong số đó được học nghề. Và chỉ có 9% dân số biết sử dụng Internet.




</TD></TR><TR><TD align=right>Pet. Minh Thương (Theo Thăng tiến giáo dân)



</TD></TR></TBODY></TABLE>