admin
16-07-2006, 07:25 AM
Bài Giảng của ĐTC trong Thánh Lễ Bế Mạc Cuộc Họp Thế Giới Các Gia Đình V ngày 9/7/2006 tại City of Arts and Sciences, Valencia (http://www.dongcong.net/TinHangNgay/TinGiaoHoi/2006/July06/14a.htm)
“Cần phải làm sao bảo đảm được rằng tiếng gọi của Thiên Chúa và tin mừng của Chúa Kitô tiến tới được với con cái của mình một cách rõ ràng nhất và trung thực nhất”
Anh Chị Em thân mến,
Trong Thánh Lễ tôi hết sức vui mừng cử hành này, cùng với nhiều Quí Huynh của tôi trong hành Giáo Phẩm và rất nhiều vị linh mục, tôi tạ ơn Chúa cho tất cả anh chị em, một đám đông các gia đình yêu dấu hân hoan qui tụ lại nơi này, cùng với nhiều người khác ở các mảnh đất xa xôi đang theo dõi việc cử hành này qua truyền thanh và truyền hình. Tôi hết lòng ưu ái chào tất cả anh chị em.
Cả Bà Esther và Thánh Phaolô, như chúng ta đã nghe qua các bài đọc hôm nay, chứng thực rằng gia đình được kêu gọi để thực hiện việc truyền đạt đức tin. Bà Esther công nhận rằng: ‘Ngay từ khi tôi được sinh ra, tôi đã nghe nói trong chi tộc của gia đình tôi rằng Chúa, Ôi Chúa, đã mang Yến Duyên (Israel) ra khỏi tất cả mọi dân nước’ (14,5). Thánh Phaolô đã tuân giữ truyền thống tổ tiên Do Thái của mình nơi việc tôn thờ Thiên Chúa bằng một lương tâm tinh tuyền. Ngài ca ngợi niềm tin chân thành của Timôthêu và nói với anh về ‘một đức tin trước hết được sống động nơi bà của anh là Lois và mẹ của anh là Eunice, mà giờ đây tôi tin rằng đang sống động nơi con’ (2 Tim 1,15). Nơi những chứng từ thánh kinh ấy, gia đình bao gồm chẳng những cha mẹ và con cái, mà còn cả ông và và tổ tiên nữa. Bởi vậy gia đình đối với chúng ta như là một cộng đồng của các thế hệ và là một bảo đảm cho một gia sản của các truyền thống.
Không ai trong chúng ta ban cho chính mình sự sống hay tự mình biết cách sống động. Tất cả chúng ta đều lãnh nhận từ người khác cả chính sự sống lẫn những sự thật nồng cốt của sự sống, và chúng ta được kêu gọi để đạt tới tấm mức trọn hảo nơi mối liên hệ và niềm hiệp thông yêu thương với kẻ khác. Gia đình, được xây dựng trên hôn nhân bất khả tháo gỡ giữa người nam và người nữ, là biểu hiện cho khía cạnh sự sống liên hệ, con cái và hiệp thông này. Nó là một môi trường giúp cho con người nam nữ có thể được sinh ra cách xứng đáng, và tăng trưởng cùng phát triển một cách toàn vẹn.
Khi con cái được sinh ra, qua việc liên hệ của chúng với cha mẹ mình, chúng bắt đầu tham phần vào một thứ truyền thống gia đình có những cội gốc thậm chí còn cổ kính hơn nữa. Cùng với tặng ân sự sống, chúng còn lãønh nhận cả một gia sản kinh nghiệm. Cha mẹ có quyền và nhiệm vụ bất khả chuyển nhượng trong việc truyền đạt gia sản ấy cho con cái mình, ở chỗ giúp chúng thấy được căn tính của chúng, đưa chúng vào cuộc sống xã hội, nuôi dưỡng việc thực hành một cách hữu trách quyền tự do về luân lý của chúng cùng với khả năng của chúng trong việc yêu thương dựa trên căn bản chúng được yêu thương, nhất là giúp cho chúng có thể gặp gỡ Thiên Chúa. Con cái cảm nghiệm được sự tăng trưởng và chín chắn về nhân bản cho tới độ chúng tin tưởng chấp nhận cái gia sản này cùng với việc đào luyện làm cho chúng dần dần biến thành của chúng. Bởi thế chúng có thể thực hiện một thứ tổng hợp riêng tư cho chúng giữa những gì là được truyền đạt với những gì là mới mẻ, một tổng hợp mà mọi người và thế hệ được mời gọi để thực hiện.
Ở nguồn gốc của hết mọi con người nam nữ, do đó, cũng ở nơi tất cả mọi vai trò làm cha và làm mẹ của con người, chúng ta thấy Thiên Chúa Hóa Công. Đó là lý do, các cặp phối ngẫu cần phải chấp nhận người con được sinh ra cho họ, chẳng những như là đứa con riêng của họ còn là một người con của Thiên Chúa nữa, một người con tự chúng đáng được yêu thương và được kêu gọi để trở thành một người con trai hay con gái của Thiên Chúa. Chưa hết, mỗi một thế hệ, tất cả mọi vai trò làm thân phụ mẫu và hết mọi gia đình đều được bắt nguồn từ Thiên Chúa là Cha, Con và Thánh Thần.
Người cha của Bà Esther đã truyền đạt cho bà, cùng với những hồi niệm về những gì bà chịu đựng cùng với nhân dân của bà, hồi niệm về một vị Thiên Chúa là nguồn mạch của tất cả mọi sự và là Đấng tất cả được kêu gọi để đáp ứng. Hồi niệm về Thiên Chúa là Cha, Đấng đã chọn một dân tộc cho mình và là Đấng tác hành trong lịch sử vì phần rỗi của chúng ta. Hồi niệm về Người Cha này chiếu sáng căn tính sâu xa nhất của loài người chúng ta: chúng ta từ đâu đến, chúng ta là ai, và phẩm vị của chúng ta cao cả là chừng nào. Chắc chắn chúng ta từ cha mẹ của mình mà có và chúng ta là con cái của các vị, thế nhưng chúng ta cũng xuất phát từ Thiên Chúa là Đấng tạo dựng nên chúng ta theo hình ảnh Ngài và kêu gọi chúng ta trở nên con cái của Ngài. Bởi thế, ở nguồn gốc của hết mọi con người không có gì là ngẫu nhiên hay tình cờ cả, mà là một dự án yêu thương của Thiên Chúa. Điều này đã được Chúa Giêsu Kitô tỏ cho chúng ta biết, một Người Con đích thực của Thiên Chúa và là một con người toàn hảo. Người biết Người từ đâu tới và biết tất cả chúng ta đến từ đâu: từ tình yêu của Cha của Người và là Cha của chúng ta.
Bởi thế, đức tin không phải chỉ là một gia sản văn hóa, mà là một tác động liên tục giữa ân sủng Thiên Chúa là Đấng đang kêu gọi với quyền tự do của con người chúng ta là những gì có thể đáp lại hay chăng tiếng gọi của Ngài. Mặc dù không ai có thể đáp ứng thay cho kẻ khác, cha mẹ Kitô hữu vẫn được kêu gọi để thực hiện một chứng từ khả tín cho thấy niềm tin tưởng và hy vọng của họ. Cần phải làm sao bảo đảm được rằng tiếng gọi của Thiên Chúa và tin mừng của Chúa Kitô tiến tới được với con cái của mình một cách rõ ràng nhất và trung thực nhất.
“Cần phải làm sao bảo đảm được rằng tiếng gọi của Thiên Chúa và tin mừng của Chúa Kitô tiến tới được với con cái của mình một cách rõ ràng nhất và trung thực nhất”
Anh Chị Em thân mến,
Trong Thánh Lễ tôi hết sức vui mừng cử hành này, cùng với nhiều Quí Huynh của tôi trong hành Giáo Phẩm và rất nhiều vị linh mục, tôi tạ ơn Chúa cho tất cả anh chị em, một đám đông các gia đình yêu dấu hân hoan qui tụ lại nơi này, cùng với nhiều người khác ở các mảnh đất xa xôi đang theo dõi việc cử hành này qua truyền thanh và truyền hình. Tôi hết lòng ưu ái chào tất cả anh chị em.
Cả Bà Esther và Thánh Phaolô, như chúng ta đã nghe qua các bài đọc hôm nay, chứng thực rằng gia đình được kêu gọi để thực hiện việc truyền đạt đức tin. Bà Esther công nhận rằng: ‘Ngay từ khi tôi được sinh ra, tôi đã nghe nói trong chi tộc của gia đình tôi rằng Chúa, Ôi Chúa, đã mang Yến Duyên (Israel) ra khỏi tất cả mọi dân nước’ (14,5). Thánh Phaolô đã tuân giữ truyền thống tổ tiên Do Thái của mình nơi việc tôn thờ Thiên Chúa bằng một lương tâm tinh tuyền. Ngài ca ngợi niềm tin chân thành của Timôthêu và nói với anh về ‘một đức tin trước hết được sống động nơi bà của anh là Lois và mẹ của anh là Eunice, mà giờ đây tôi tin rằng đang sống động nơi con’ (2 Tim 1,15). Nơi những chứng từ thánh kinh ấy, gia đình bao gồm chẳng những cha mẹ và con cái, mà còn cả ông và và tổ tiên nữa. Bởi vậy gia đình đối với chúng ta như là một cộng đồng của các thế hệ và là một bảo đảm cho một gia sản của các truyền thống.
Không ai trong chúng ta ban cho chính mình sự sống hay tự mình biết cách sống động. Tất cả chúng ta đều lãnh nhận từ người khác cả chính sự sống lẫn những sự thật nồng cốt của sự sống, và chúng ta được kêu gọi để đạt tới tấm mức trọn hảo nơi mối liên hệ và niềm hiệp thông yêu thương với kẻ khác. Gia đình, được xây dựng trên hôn nhân bất khả tháo gỡ giữa người nam và người nữ, là biểu hiện cho khía cạnh sự sống liên hệ, con cái và hiệp thông này. Nó là một môi trường giúp cho con người nam nữ có thể được sinh ra cách xứng đáng, và tăng trưởng cùng phát triển một cách toàn vẹn.
Khi con cái được sinh ra, qua việc liên hệ của chúng với cha mẹ mình, chúng bắt đầu tham phần vào một thứ truyền thống gia đình có những cội gốc thậm chí còn cổ kính hơn nữa. Cùng với tặng ân sự sống, chúng còn lãønh nhận cả một gia sản kinh nghiệm. Cha mẹ có quyền và nhiệm vụ bất khả chuyển nhượng trong việc truyền đạt gia sản ấy cho con cái mình, ở chỗ giúp chúng thấy được căn tính của chúng, đưa chúng vào cuộc sống xã hội, nuôi dưỡng việc thực hành một cách hữu trách quyền tự do về luân lý của chúng cùng với khả năng của chúng trong việc yêu thương dựa trên căn bản chúng được yêu thương, nhất là giúp cho chúng có thể gặp gỡ Thiên Chúa. Con cái cảm nghiệm được sự tăng trưởng và chín chắn về nhân bản cho tới độ chúng tin tưởng chấp nhận cái gia sản này cùng với việc đào luyện làm cho chúng dần dần biến thành của chúng. Bởi thế chúng có thể thực hiện một thứ tổng hợp riêng tư cho chúng giữa những gì là được truyền đạt với những gì là mới mẻ, một tổng hợp mà mọi người và thế hệ được mời gọi để thực hiện.
Ở nguồn gốc của hết mọi con người nam nữ, do đó, cũng ở nơi tất cả mọi vai trò làm cha và làm mẹ của con người, chúng ta thấy Thiên Chúa Hóa Công. Đó là lý do, các cặp phối ngẫu cần phải chấp nhận người con được sinh ra cho họ, chẳng những như là đứa con riêng của họ còn là một người con của Thiên Chúa nữa, một người con tự chúng đáng được yêu thương và được kêu gọi để trở thành một người con trai hay con gái của Thiên Chúa. Chưa hết, mỗi một thế hệ, tất cả mọi vai trò làm thân phụ mẫu và hết mọi gia đình đều được bắt nguồn từ Thiên Chúa là Cha, Con và Thánh Thần.
Người cha của Bà Esther đã truyền đạt cho bà, cùng với những hồi niệm về những gì bà chịu đựng cùng với nhân dân của bà, hồi niệm về một vị Thiên Chúa là nguồn mạch của tất cả mọi sự và là Đấng tất cả được kêu gọi để đáp ứng. Hồi niệm về Thiên Chúa là Cha, Đấng đã chọn một dân tộc cho mình và là Đấng tác hành trong lịch sử vì phần rỗi của chúng ta. Hồi niệm về Người Cha này chiếu sáng căn tính sâu xa nhất của loài người chúng ta: chúng ta từ đâu đến, chúng ta là ai, và phẩm vị của chúng ta cao cả là chừng nào. Chắc chắn chúng ta từ cha mẹ của mình mà có và chúng ta là con cái của các vị, thế nhưng chúng ta cũng xuất phát từ Thiên Chúa là Đấng tạo dựng nên chúng ta theo hình ảnh Ngài và kêu gọi chúng ta trở nên con cái của Ngài. Bởi thế, ở nguồn gốc của hết mọi con người không có gì là ngẫu nhiên hay tình cờ cả, mà là một dự án yêu thương của Thiên Chúa. Điều này đã được Chúa Giêsu Kitô tỏ cho chúng ta biết, một Người Con đích thực của Thiên Chúa và là một con người toàn hảo. Người biết Người từ đâu tới và biết tất cả chúng ta đến từ đâu: từ tình yêu của Cha của Người và là Cha của chúng ta.
Bởi thế, đức tin không phải chỉ là một gia sản văn hóa, mà là một tác động liên tục giữa ân sủng Thiên Chúa là Đấng đang kêu gọi với quyền tự do của con người chúng ta là những gì có thể đáp lại hay chăng tiếng gọi của Ngài. Mặc dù không ai có thể đáp ứng thay cho kẻ khác, cha mẹ Kitô hữu vẫn được kêu gọi để thực hiện một chứng từ khả tín cho thấy niềm tin tưởng và hy vọng của họ. Cần phải làm sao bảo đảm được rằng tiếng gọi của Thiên Chúa và tin mừng của Chúa Kitô tiến tới được với con cái của mình một cách rõ ràng nhất và trung thực nhất.