ndt
22-07-2006, 09:33 AM
Chạnh lòng thương mọi người (Mc 6,30-34 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Mc 6:30-34&FontSize=Txt10))
Đức Giêsu chạnh lòng thương dân chúng vì họ bơ vơ như đoàn chiên không người chăn. Nhưng khi mới đọc bài Tin mừng chúng ta cũng có thể đặt vấn nạn là dường như Người cũng nghiêm khắc, không khoan nhượng khi bảo các tông đồ hãy rút lui đến nơi vắng vẻ để nghỉ ngơi, bồi dưỡng, mặc cho dân chúng lui tới quá đông với Đức Giêsu và các tông đồ.
Nếu tìm một kẽ hở trong Tin mừng người ta có thể chọn một trong hai phản ứng khác nhau ở trên để biện minh, bào chữa cho chọn lựa hay cách sống của mình. Nhu cầu của người khác, chia sẻ bận tâm của người khác hay công việc, sự nghỉ ngơi của tôi là nhất?
Thật ra, trong cả hai trường hợp Đức Giêsu đều chạnh lòng thương với dân chúng cũng như với các tông đồ. Người thương dân chúng vì họ khát khao đến với Người nhưng cũng quan tâm đến nhu cầu của các tông đồ cần vào nơi yên tĩnh để nhìn lại công việc đã qua, gặp gỡ Cha của Người, để chuẩn bị cho sứ mạng và những lần rao giảng kế tiếp. Những quyết định và chọn lựa của Đức Giêsu cho thấy Người quan tâm đến con người hơn là công việc, đến chất lượng hơn là số lượng công việc được thực hiện. Người không chỉ quan tâm lo lắng cho chính mình nên sẵn sàng thay đổi kế hoạch đã chuẩn bị trước cho mình và các học trò để đáp ứng nhu cầu của dân chúng đi theo Người.
Dành một khoảng thời gian để dừng lại những bận rộn của cuộc sống, để gặp gỡ Chúa và anh chị em chắc chắn sẽ giúp tăng giá trị cuộc sống và chất lượng của công việc. Cần có thời gian yên tĩnh, trút bớt đi những bận tâm của công việc, để tâm hồn được thanh thản, để gặp gỡ Chúa qua đó Ngài tăng sức và thực hiện những điều kỳ diệu trong cuộc sống chúng ta.
Ước gì chúng ta biết đáp lại lời mời gọi của Đức Giêsu để đến nghỉ ngơi trong Chúa nhờ đó chúng ta cũng biết chạnh lòng thương và quan tâm đến anh chị em xung quanh.
Đức Giêsu chạnh lòng thương dân chúng vì họ bơ vơ như đoàn chiên không người chăn. Nhưng khi mới đọc bài Tin mừng chúng ta cũng có thể đặt vấn nạn là dường như Người cũng nghiêm khắc, không khoan nhượng khi bảo các tông đồ hãy rút lui đến nơi vắng vẻ để nghỉ ngơi, bồi dưỡng, mặc cho dân chúng lui tới quá đông với Đức Giêsu và các tông đồ.
Nếu tìm một kẽ hở trong Tin mừng người ta có thể chọn một trong hai phản ứng khác nhau ở trên để biện minh, bào chữa cho chọn lựa hay cách sống của mình. Nhu cầu của người khác, chia sẻ bận tâm của người khác hay công việc, sự nghỉ ngơi của tôi là nhất?
Thật ra, trong cả hai trường hợp Đức Giêsu đều chạnh lòng thương với dân chúng cũng như với các tông đồ. Người thương dân chúng vì họ khát khao đến với Người nhưng cũng quan tâm đến nhu cầu của các tông đồ cần vào nơi yên tĩnh để nhìn lại công việc đã qua, gặp gỡ Cha của Người, để chuẩn bị cho sứ mạng và những lần rao giảng kế tiếp. Những quyết định và chọn lựa của Đức Giêsu cho thấy Người quan tâm đến con người hơn là công việc, đến chất lượng hơn là số lượng công việc được thực hiện. Người không chỉ quan tâm lo lắng cho chính mình nên sẵn sàng thay đổi kế hoạch đã chuẩn bị trước cho mình và các học trò để đáp ứng nhu cầu của dân chúng đi theo Người.
Dành một khoảng thời gian để dừng lại những bận rộn của cuộc sống, để gặp gỡ Chúa và anh chị em chắc chắn sẽ giúp tăng giá trị cuộc sống và chất lượng của công việc. Cần có thời gian yên tĩnh, trút bớt đi những bận tâm của công việc, để tâm hồn được thanh thản, để gặp gỡ Chúa qua đó Ngài tăng sức và thực hiện những điều kỳ diệu trong cuộc sống chúng ta.
Ước gì chúng ta biết đáp lại lời mời gọi của Đức Giêsu để đến nghỉ ngơi trong Chúa nhờ đó chúng ta cũng biết chạnh lòng thương và quan tâm đến anh chị em xung quanh.