PDA

View Full Version : Chạnh lòng thương mọi người


ndt
22-07-2006, 09:33 AM
Chạnh lòng thương mọi người (Mc 6,30-34 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Mc 6:30-34&FontSize=Txt10))

Đức Giêsu chạnh lòng thương dân chúng vì họ bơ vơ như đoàn chiên không người chăn. Nhưng khi mới đọc bài Tin mừng chúng ta cũng có thể đặt vấn nạn là dường như Người cũng nghiêm khắc, không khoan nhượng khi bảo các tông đồ hãy rút lui đến nơi vắng vẻ để nghỉ ngơi, bồi dưỡng, mặc cho dân chúng lui tới quá đông với Đức Giêsu và các tông đồ.

Nếu tìm một kẽ hở trong Tin mừng người ta có thể chọn một trong hai phản ứng khác nhau ở trên để biện minh, bào chữa cho chọn lựa hay cách sống của mình. Nhu cầu của người khác, chia sẻ bận tâm của người khác hay công việc, sự nghỉ ngơi của tôi là nhất?

Thật ra, trong cả hai trường hợp Đức Giêsu đều chạnh lòng thương với dân chúng cũng như với các tông đồ. Người thương dân chúng vì họ khát khao đến với Người nhưng cũng quan tâm đến nhu cầu của các tông đồ cần vào nơi yên tĩnh để nhìn lại công việc đã qua, gặp gỡ Cha của Người, để chuẩn bị cho sứ mạng và những lần rao giảng kế tiếp. Những quyết định và chọn lựa của Đức Giêsu cho thấy Người quan tâm đến con người hơn là công việc, đến chất lượng hơn là số lượng công việc được thực hiện. Người không chỉ quan tâm lo lắng cho chính mình nên sẵn sàng thay đổi kế hoạch đã chuẩn bị trước cho mình và các học trò để đáp ứng nhu cầu của dân chúng đi theo Người.

Dành một khoảng thời gian để dừng lại những bận rộn của cuộc sống, để gặp gỡ Chúa và anh chị em chắc chắn sẽ giúp tăng giá trị cuộc sống và chất lượng của công việc. Cần có thời gian yên tĩnh, trút bớt đi những bận tâm của công việc, để tâm hồn được thanh thản, để gặp gỡ Chúa qua đó Ngài tăng sức và thực hiện những điều kỳ diệu trong cuộc sống chúng ta.

Ước gì chúng ta biết đáp lại lời mời gọi của Đức Giêsu để đến nghỉ ngơi trong Chúa nhờ đó chúng ta cũng biết chạnh lòng thương và quan tâm đến anh chị em xung quanh.

admin
22-07-2006, 12:27 PM
(...) Bài tình ca Chúa dạy con hát hôm nay có tựa đề “CHẠNH LÒNG THƯƠNG”, là khẩu hiệu của Đức Tổng Giám Mục Hà Nội khi Ngài được chọn làm giám mục giáo phận Lạng Sơn. Đứng trước một vùng biên cương mênh mông, với chỉ một linh mục già, một nữ tu gần đất xa trời và số giáo dân ít oi mà sự hiểu biết Đạo Thánh và Giáo Lý sơ sài đến mức ấu trĩ, nhưng niềm tin thì kiên vững hơn cả Nàng Tô Thị ôm con hoá đá vì mỏi mòn đợi chồng về: họ hiểu Chúa “chạnh lòng thương” họ, không bỏ rơi họ và vì thế họ vẫn trung tín sắt son.

Trước đám đông, Chúa đã không khỏi cảm thấy trái tim thắt lại. Những đau khổ cơ cực tinh thần và vật chất, nhất là tội lỗi, đang đè nặng trên những người dân hiện diện. Đời còn hơn cả bể khổ. Chúa muốn con cũng phải biết “chạnh lòng thương”, không phải chỉ có trái tim bằng thịt, mà máu lưu thông trong tim con phải là Máu Thánh Chúa, Máu đã đổ ra cũng chỉ vì Chúa đã “chạnh lòng thương”, để rồi sự “chạnh lòng thương” này nơi con, sẽ như “chiếc cầu Ô Thước” bắc cho tha nhân thấy được, hiểu được và đến được với Chúa.

Trích: CVK NGUYỄN THẾ BÀI, Tình Ca Cho Người Được Yêu số 06
Nguồn: DCCT (http://www.trungtammucvudcct.com/web/news.php?mode=gioithieu&no=209)

admin
22-07-2006, 02:17 PM
"Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một chút" (Mc 6,31 (http://www.mucvu-borsum.de/borsum/kinhthanh/kinhthanh_print.php?SuchText=Mc 6:31&FontSize=Txt10)).

Có một thanh niên lực lưỡng xin đốn cây để phụ giúp gia đình. Thấy anh vạm vỡ, chủ liền trao cho anh một chiếc rìu, dẫn anh vào rừng và bảo:

- Anh thử đốn cây này cho tôi xem.

Vì đã từng lao động, nên anh đốn rất nhanh. Ông chủ nhận anh vào làm việc, đưa ra mức lương và cho nơi cư ngụ.

Dù mệt nhọc nhưng anh cảm thấy rất vui, vì nghĩ rằng cuối tuần sẽ có một số tiền kha khá đem về gia đình. Thứ Hai, thứ Ba, rồi thứ Tư vùn vụt trôi qua. Đến ngày thứ Năm, chủ gọi anh vào cám ơn và trao cho anh tiền công cả một tuần.

Anh vui sướng cầm những tờ giấy bạc thấm đẫm mồ hôi, đôi mắt rạng ngời niềm vui. Bỗng chợt nhận ra có điều gì bất thường, anh thắc mắc hỏi chủ:

- Tôi rất cảm ơn chủ đã trả lương cho tôi suốt tuần. Nhưng sao không để đến thứ Bảy mà lại trả lương vào hôm nay.

- Đáng tiếc là tôi không thể mướn anh được nữa, vì theo sổ sách thì anh đốn được nhiều cây nhất vào ngày thứ Hai, nhưng qua ngày thứ Ba cây đã giảm xuống, và ngày thứ Tư anh là người đốn được ít cây nhất trong các công nhân ở đây.

- Nhưng thưa ông chủ, tôi đã làm hết sức mình. Tôi đi làm sớm về trễ. Tôi chỉ ngỉ để ăn trưa có nửa tiếng thay vì một tiếng. Tôi làm việc không ngừng. Tôi làm việc cả giờ giải lao nữa. Vậy ông chủ còn muốn gì nữa?

- Những gì anh vừa nói không sai chút nào, tôi hoan nghênh sự nhiệt tình của anh. Nhưng tôi chỉ xin hỏi anh một câu: ANH CÓ MÀI RÌU KHÔNG?

*******************************

“Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một chút” (Mc 6,31). Sau cuộc hành trình truyền giáo vất vả, các tông đồ phấn khởi thuật lại cho Đức Giêsu nghe những thành quả vàng son của mình. Nhưng Người lại quan tâm đến con người hơn là công việc. Người muốn các ông hãy dành một chút nghỉ ngơi cho thân xác, một chút lắng đọng cho tâm hồn, để tách mình ra khỏi đám đông, để sống tình thầy trò, tương giao mật thiết với thầy và với nhau.

Lắm khi chúng ta quên mất “mài rìu”, vì cho rằng khối lượng công việc chồng chất, vì tời buổi kinh tế cạnh tranh, nên không dễ tìm được một chút tĩnh lặng: để thẩm định lại những biến cố, rà soát lại công việc đã làm và lắng nghe được tiếng Chúa mời gọi.

Nếu muốn đốn được nhiều cây càng phải năng “mài rìu” cho sắc.

Nếu muốn đi thật xa càng phải luôn dừng lại để nghỉ ngơi, lấy sức.

Nếu muốn hoạt động tông đồ hiệu quả, càng phải năng dưỡng tâm hồn.

Khi được hỏi bí quyết nào khiến George Washington Carver thành công trong thành tựu khoa học của mình với trên 300 sản phẩm hữu dụng, ông đã trả lời: “Tôi thức dậy lúc 4 giờ sáng, và trong sự yên tĩnh của buổi sớm mai, tôi lắng nghe tiếng Chúa và chương trình Người xếp đặt cho tôi.”

P. Doncocur đã quả quyết: “Không một vĩ nhân nào đã thành công mà không đắm mình trong tĩnh lặng để hồi tâm và cầu nguyện”. Vâng, trong cuộc hành trình về quê Trời, người ta không thể đi hết con đường vừa dài vừa dốc, nếu không dừng lại nghỉ ngơi, lấy sức và định hướng.

*******************************

Lạy Đức Giêsu, Chúa đã “lui vào nơi hoang vắng mà cầu nguyện”. Xin cho chúng con cũng biết gác bỏ những sôi nổi của thành công, những ê chề của thất bại, để một mình tĩnh lặng bên Chúa: lắng đọng và bình an. Xin cho chúng con biết dừng lại, lắng nghe và kín múc nơi Chúa nguồn sức mạnh, để chúng con lại tiếp tục lên đường. Amen!


Thiên Phúc

Nguồn: Vui sống tin yêu (http://vuisongtinyeu.net/forum/index.php?showtopic=563)