admin
11-01-2009, 08:04 PM
Tình dục của con người
Những đề xướng “cách mạng tình dục”, “Giải phóng tình dục” hay “lành mạnh hoá” đời sống tình dục”…tất cả những điều đó chỉ có thể được coi là đúng và có lợi cho sự phát triển nhân cách con người, khi liên hệ tình dục được quan niệm đầy đủ về ba mặt sinh hoc - tâm- lý - tâm linh. Làm ngược lại, liên hệ tình dục sẽ bị phá hỏng và tệ hại hơn, sẽ làm hỏng cả nhân cách con người.
Ngày nay, đề tài tình dục không còn bị cấm kị nữa. Nhưng do một thói quen nặng nề, người ta vẫn đối xử với đề tài này một cách dè dặt. Một bằng chứng: ở nước ta, việc giáo dục về tình dục chưa được đặt thành một nội dung giảng dạy trong các trường học (tất nhiên, đây là nói tới việc giáo dục tình dục từ các em đến tuổi dậy thì). Người ta cũng chưa hết lúng túng khi phải phân biệt thế nào là đời sống tình dục đúng với đời sống tình dục sai, vì thế không phân biệt được những sản phẩm văn hoá chính đáng với những sản phẩm văn hoá đồ truỵ trong lĩnh vực này.
Xuất phát điểm của việc giáo dục tình dục là sự phân biệt giữa tình dục của con người và tình dục không phải của con người. Sự phân biệt này không phải bao giờ cũng dễ dàng, nhất là về hoạt động tình dục ở cấp độ sinh học (sinh lý), vì nói như một nhà nghiên cứu về tình yêu, R. de Gourmont, tình yêu của con người có “phần động vật” của nó, và về mặt này “chúng ta là những động vật”. Vì con người trước hết vẫn là một thứ “con” mà! Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó, thì tình dục chưa phải là của con người. Theo nhà tâm lý học Ý nổi tiếng Roberto Assagioli ( sự phát triển siêu cá nhân, NXB Khoa học xã hội, 1997), con người là một “thực thể sinh học - tâm lý - tâm linh”, nên hoạt động tình dục của nó cũng mang đầy đủ những yếu tố đó. Trong ba yếu tố này, hai yếu tố đầu (sinh học và tâm lý) cũng thấy có ở nhiều loại động vật, đầy đủ hoặc một phần, riêng yếu tố tâm linh thì chỉ còn người mới có. Nhưng xin đừng hiểu lầm. Hoạt động tình dục của con người, ngay cả ở hai yếu tố đầu, cũng khác với động vật. Nói cho đúng, con người đã “người hoá” đời sống tình dục cả về mặt sinh học.
Về mặt sinh học
Ở tất cả các động vật (con người không phải là ngoại tệ), hoạt động tình dục gắn liền với sinh đẻ và là một nhu cầu bản thể của mọi giống loài, tuy ở mỗi giống loài, nhu cầu này được thực hiện một cách khác nhau tuỳ theo những điều kiện riêng của mỗi giống loài. Ngay cả về mặt này, tưởng chừng như có sự đồng nhất giữa con người và các động vật khác, nhưng hoá ra không phải thế.
Trong cuốn “con người không thể đoán trước”, nhà nhân học Pháp André Bourguignon đã nhắc lại nhận xét của nhiều nhà nghiên cứu, ở con người chức năng sinh đẻ có khả năng tách rời với hoạt động tình dục, vì ở con người, ngoài chức năng sinh đẻ ra, hoạt động tình dục con mang chức năng đem lại khoái cảm, và trong nhiều trường hợp, chức năng khoái cảm được coi trọng hơn, hoặc chỉ có chức năng đó. Theo ông, đó là sự chênh lệch giữa thần kinh - tâm thần được tình dục hoá và sự chìn muồi muộn của các tuyến tình dục cần thiết để sinh đẻ (hay với sự chấm dứt sớm của các tuyến này). Nhưng tại sao lại có những hiện tượng đó thì cho đến nay vẫn chưa ai giải thích một cách đầy đủ và thuyết phục.
Những giả thuyết thú vị hơn của nhà nhân học này là sự khác nhau căn bản về tư thế hoạt động tình dục của con người và của các động vật khác. Nếu như ở các loài động vật có vú, kể cả ở các loài khỉ, tư thế giao hợp nói chung là tư thế “lưng - bụng” (phần cuối bụng con đực áp vào phần lưng cuối con cái) thì ở con người, đó là tư thế “bụng -bụng”, do đó, “mặt áp mặt”. A. Bourguignon viết “những cái nhìn biết nói (khi hoạt động tình dục), những cặp môi gắn với nhau, những bàn tay ve vuốt và nắm chặt nhau, những cánh tay ôm chặt thân thể, sự hài hoà về liên hệ ấy đã biến hành vi tình dục thành một nguồn khoái cảm thể chất và tâm thần phong phú vô tận..” Thậm chí ông còn đi xa hơn: “phương thức liên hệ ấy có nhiều tiềm năng phong phú, vì nuôi dưỡng những tưởng tượng, những lời nói, chữ viết của con người và tất cả những tác phẩm nghệ thuật của nó…” Có phải thế không, có lẽ hơi sớm để khẳng định, nhưng dù sao tác giả này cũng đã nêu rõ được một luận điểm đáng chú ý: từ một hành vi thể chất thuần tuý (theo ông, tư thế tình dục này bắt nguồn từ việc con người đi hai chân mà có), hoạt động tình dục của con người tự bản thân nó đã tạo ra những yếu tố tâm lý và văn hoá của chính nó.
Những đề xướng “cách mạng tình dục”, “Giải phóng tình dục” hay “lành mạnh hoá” đời sống tình dục”…tất cả những điều đó chỉ có thể được coi là đúng và có lợi cho sự phát triển nhân cách con người, khi liên hệ tình dục được quan niệm đầy đủ về ba mặt sinh hoc - tâm- lý - tâm linh. Làm ngược lại, liên hệ tình dục sẽ bị phá hỏng và tệ hại hơn, sẽ làm hỏng cả nhân cách con người.
Ngày nay, đề tài tình dục không còn bị cấm kị nữa. Nhưng do một thói quen nặng nề, người ta vẫn đối xử với đề tài này một cách dè dặt. Một bằng chứng: ở nước ta, việc giáo dục về tình dục chưa được đặt thành một nội dung giảng dạy trong các trường học (tất nhiên, đây là nói tới việc giáo dục tình dục từ các em đến tuổi dậy thì). Người ta cũng chưa hết lúng túng khi phải phân biệt thế nào là đời sống tình dục đúng với đời sống tình dục sai, vì thế không phân biệt được những sản phẩm văn hoá chính đáng với những sản phẩm văn hoá đồ truỵ trong lĩnh vực này.
Xuất phát điểm của việc giáo dục tình dục là sự phân biệt giữa tình dục của con người và tình dục không phải của con người. Sự phân biệt này không phải bao giờ cũng dễ dàng, nhất là về hoạt động tình dục ở cấp độ sinh học (sinh lý), vì nói như một nhà nghiên cứu về tình yêu, R. de Gourmont, tình yêu của con người có “phần động vật” của nó, và về mặt này “chúng ta là những động vật”. Vì con người trước hết vẫn là một thứ “con” mà! Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó, thì tình dục chưa phải là của con người. Theo nhà tâm lý học Ý nổi tiếng Roberto Assagioli ( sự phát triển siêu cá nhân, NXB Khoa học xã hội, 1997), con người là một “thực thể sinh học - tâm lý - tâm linh”, nên hoạt động tình dục của nó cũng mang đầy đủ những yếu tố đó. Trong ba yếu tố này, hai yếu tố đầu (sinh học và tâm lý) cũng thấy có ở nhiều loại động vật, đầy đủ hoặc một phần, riêng yếu tố tâm linh thì chỉ còn người mới có. Nhưng xin đừng hiểu lầm. Hoạt động tình dục của con người, ngay cả ở hai yếu tố đầu, cũng khác với động vật. Nói cho đúng, con người đã “người hoá” đời sống tình dục cả về mặt sinh học.
Về mặt sinh học
Ở tất cả các động vật (con người không phải là ngoại tệ), hoạt động tình dục gắn liền với sinh đẻ và là một nhu cầu bản thể của mọi giống loài, tuy ở mỗi giống loài, nhu cầu này được thực hiện một cách khác nhau tuỳ theo những điều kiện riêng của mỗi giống loài. Ngay cả về mặt này, tưởng chừng như có sự đồng nhất giữa con người và các động vật khác, nhưng hoá ra không phải thế.
Trong cuốn “con người không thể đoán trước”, nhà nhân học Pháp André Bourguignon đã nhắc lại nhận xét của nhiều nhà nghiên cứu, ở con người chức năng sinh đẻ có khả năng tách rời với hoạt động tình dục, vì ở con người, ngoài chức năng sinh đẻ ra, hoạt động tình dục con mang chức năng đem lại khoái cảm, và trong nhiều trường hợp, chức năng khoái cảm được coi trọng hơn, hoặc chỉ có chức năng đó. Theo ông, đó là sự chênh lệch giữa thần kinh - tâm thần được tình dục hoá và sự chìn muồi muộn của các tuyến tình dục cần thiết để sinh đẻ (hay với sự chấm dứt sớm của các tuyến này). Nhưng tại sao lại có những hiện tượng đó thì cho đến nay vẫn chưa ai giải thích một cách đầy đủ và thuyết phục.
Những giả thuyết thú vị hơn của nhà nhân học này là sự khác nhau căn bản về tư thế hoạt động tình dục của con người và của các động vật khác. Nếu như ở các loài động vật có vú, kể cả ở các loài khỉ, tư thế giao hợp nói chung là tư thế “lưng - bụng” (phần cuối bụng con đực áp vào phần lưng cuối con cái) thì ở con người, đó là tư thế “bụng -bụng”, do đó, “mặt áp mặt”. A. Bourguignon viết “những cái nhìn biết nói (khi hoạt động tình dục), những cặp môi gắn với nhau, những bàn tay ve vuốt và nắm chặt nhau, những cánh tay ôm chặt thân thể, sự hài hoà về liên hệ ấy đã biến hành vi tình dục thành một nguồn khoái cảm thể chất và tâm thần phong phú vô tận..” Thậm chí ông còn đi xa hơn: “phương thức liên hệ ấy có nhiều tiềm năng phong phú, vì nuôi dưỡng những tưởng tượng, những lời nói, chữ viết của con người và tất cả những tác phẩm nghệ thuật của nó…” Có phải thế không, có lẽ hơi sớm để khẳng định, nhưng dù sao tác giả này cũng đã nêu rõ được một luận điểm đáng chú ý: từ một hành vi thể chất thuần tuý (theo ông, tư thế tình dục này bắt nguồn từ việc con người đi hai chân mà có), hoạt động tình dục của con người tự bản thân nó đã tạo ra những yếu tố tâm lý và văn hoá của chính nó.