PDA

View Full Version : Thông Điệp Phục Sinh - Urbi et Orbi


duylinhpr
13-04-2009, 07:50 AM
Anh chị em ở Rôma và trên toàn thế giới thân mến,

Từ thẳm sâu tâm hồn, tôi cầu chúc tất cả anh chị em một Mùa Phục Sinh đầy ơn phúc với những lời sau mượn của Thánh Augustinô: “Resurrectio Domini, spes nostra – sự phục sinh của Chúa là niềm hy vọng của chúng ta” (Sermo 261:1). Với những lời khẳng định này vị đại Giám Mục đã giải thích với các tín hữu rằng Chúa Giêsu đã sống lại để chúng ta, dù mang thân phận phải chết, cũng không thất vọng âu lo rằng chết là hết tất cả mọi thứ. Chúa Kitô sống lại để đem đến cho chúng ta niềm hy vọng (x. thượng dẫn).

<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=10 align=left border=0><TBODY><TR><TD class=BORDER align=middle>http://www.vietcatholic.org/pics/capt_photo_1239532142730-1-0.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>Ngự Lâm Quân trước thánh lễ Phục Sinh</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>http://www.vietcatholic.org/pics/capt_ad7c668859494207b57d7bbab2344a18_vatican_pope_easter_rom113.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>Đức Thánh Cha chào thăm anh chị em trước thánh lễ Phục Sinh</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>http://www.vietcatholic.org/pics/capt_photo_1239541335995-3-0.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>Đức Thánh Cha đọc thông điệp Urbi et Orbi</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>http://www.vietcatholic.org/pics/capt_93a47fe65f31423c8a00814542bae985_pakistan_easter_pes109.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>ĐTC nhớ đến các miền đất nơi các tín hữu vẫn bị bách hại</TD></TR></TBODY></TABLE>Thật vậy, một trong những câu hỏi gây ra khắc khoải nhất cho những người nam nữ là: điều gì sẽ diễn ra sau khi chết? Trước mầu nhiệm này, đại lễ hôm nay cho phép chúng ta đáp trả rằng sự chết không có tiếng nói chung cuộc, bởi vì cuối cùng cùng Sự Sống mới là người chiến thắng. Niềm xác tín của chúng ta không dựa trên những lý luận đơn giản của nhân loại, nhưng là trên một sự kiện lịch sử của đức tin: Đức Giêsu Kitô, Đấng đã bị đóng đinh và mai táng, đã sống lại với thân xác vinh hiển. Đức Giêsu đã sống lại, để cho chúng ta là những kẻ tin vào Người, có thể có sự sống muôn đời. Lời loan báo này là trọng tâm của sứ điệp Tin Mừng. Thánh Phaolô đã khẳng định mạnh mẽ: “Nếu Đức Kitô không sống lại thì lời rao giảng của chúng tôi ra hư không, lòng tin của anh em cũng chỉ là hư không” (1Cr 15,14.19). Từ buổi hừng đông lễ Phục Sinh, một mùa Xuân mới của hy vọng đã ngập tràn trái đất; từ ngày ấy trở đi, cuộc phục sinh của chúng ta đã bắt đầu, bởi vì lễ Phục Sinh không chỉ đánh dấu một thời điểm của lịch sử mà là một khởi đầu cho một tình trạng mới. Đức Kitô đã sống lại không phải bởi vì hồi ức về Ngài vẫn còn sống động trong con tim các môn đệ, nhưng bởi vì chính Người đang sống trong chúng ta, và trong Người, chúng ta đã có thể hưởng được niềm vui của cuộc sống đời đời.

Thành ra, sự phục sinh không phải là một lý thuyết nhưng là một thực tại lịch sử được mặc khải bởi con người Giêsu Kitô thông qua sự “Vượt Qua” của Người, với “con đường” ấy Người đã mở ra một “thông lộ mới” giữa trời và đất (x Dt 10:20). Đó chẳng phải là một huyền thoại hay một ước mơ, cũng chẳng phải là một thị kiến hay một hoài bão, chẳng phải chuyện thần thoại, mà là một biến cố độc nhất vô nhị: Đức Giêsu Nazareth, con của bà Maria, Đấng đã được hạ xác xuống khỏi Thập Giá vào buổi hoàng hôn của ngày Thứ Sáu, và được an táng trong mồ, Đấng ấy đã vinh quang rời bỏ ngôi mộ. Thực vậy, vào buổi sáng của ngày thứ nhất trong tuần ngay sau ngày Sabát, ông Phêrô và ông Gioan đã phát giác ra ngôi mộ trống không. Bà Mađalêna và các phụ nữ khác đã gặp gỡ Chúa Kitô phục sinh. Trên đường Emmaus, hai môn đệ cũng nhận ra Người vào lúc bẻ bánh. Chúa Phục Sinh cũng đã hiện ra với các Tông Đồ vào buổi tối trong nhà Tiệc Ly, và tiếp đó với nhiều môn đệ khác nữa tại Galilêa.

Việc công bố biến cố Phục Sinh của Chúa chiếu soi những vùng tối tăm trên thế giới mà chúng ta đang sống. Cách riêng tôi muốn nói về thuyết duy vật và thuyết hư vô, đến tầm nhìn không vươn lên cao hơn nổi những gì điều mà khoa học có thể kiểm chứng, và chán nản thu mình vào cảm giác vô vị được cho là thân phận của kiếp người. Thực ra, nếu đức Kitô đã không sống lại, thì đúng là “sự trống rỗng” sẽ thống trị. Nếu chúng ta loại bỏ Đức Kitô và sự phục sinh của Người, thì con người vô phương xoay xở và niềm tin nơi Người chỉ là ảo vọng. Tuy nhiên, hôm nay vang lên mạnh mẽ lời loan báo về sự phục sinh của Chúa, và đó là câu trả lời cho vấn nạn cứ lặp đi lặp lại của những kẻ hoài nghi như đã được sách Giảng viên ghi lại: “Thử hỏi trên đời này có điều gì nói được là mới lạ không? (Gv 1,10). Chúng tôi xin đáp: Có đấy: vào buổi sáng Phục Sinh, mọi sự đều đổi mới: “Mors et vita duelle conflixere mirando: dux vitae mortuus regnat vivus” - Sự chết và sự sống đã giao đấu với nhau trong cuộc giao tranh kỳ diệu: Chúa sự sống đã chết, nhưng nay Người đã sống lại khải hoàn. Đó là chuyện mới lạ. Một sự mới lạ làm thay đổi cuộc sống của ai đón nhận nó, như đã xảy ra trong trường hợp các thánh. Chẳng hạn, như cho thánh Phaolô.
Trong khung cảnh của năm thánh Phaolô, chúng ta đã có nhiều dịp suy niệm về kinh nghiệm của vị đại Tông Đồ này. Ông Saulô thành Taurô, kẻ quyết tâm bắt bớ các Kitô hữu, trên đường Đamát đã gặp gỡ Đức Kitô và đã bị Người “chinh phục”. Những gì tiếp theo thì ai trong chúng ta cũng đã biết. Nơi thánh Phaolô đã xảy ra điều mà về sau ông viết cho các tín hữu thành Corintô: “Hễ ai sống trong Chúa Kitô thì người ấy trở nên một thọ tạo mới; những chuyện cũ đã qua, này đây sinh ra những chuyện mới” (2Cr 5:17). Chúng ta hãy hướng về nhà đại truyền giáo này, người với lòng hăng say táo bạo và lòng nhiệt thành tông đồ đã mang Tin Mừng đến cho các dân tộc trên thế giới vào thời ấy. Hãy để lời rao giảng và gương sáng của ngài thôi thúc chúng ta đi tìm Chúa Giêsu. Hãy để những điều ấy khích lệ chúng ta tín thác vào Người, bởi vì cái cảm giác hư vô có khuynh hướng nhiễm độc nhân loại, đã bị đè bẹp bởi ánh sáng và niềm hy vọng tràn ra từ sự phục sinh của Người. Những lời của Thánh Vịnh đã được thực thi: “đêm tối không còn là đêm tối đối với ngươi nữa; đêm tối đã sáng rực như ban ngày” (Tv 139, 12). Hư vô không còn thống trị được mọi sự nhưng là sự hiện diện từ ái của Thiên Chúa. Sự thống trị của cái chết cũng bị đẩy lùi, bởi vì Lời của sự sống được hơi thở Thần Khí thúc đẩy, đã thấu đến cõi âm ti (câu 8).

duylinhpr
13-04-2009, 07:52 AM
<TABLE style="BORDER-TOP-WIDTH: 0px; BORDER-LEFT-WIDTH: 0px; FLOAT: left; BORDER-BOTTOM-WIDTH: 0px; BORDER-RIGHT-WIDTH: 0px" cellSpacing=0 cellPadding=10><TBODY><TR><TD class=BORDER align=middle>http://www.vietcatholic.org/pics/40169513055085.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>Đức Thánh Cha chúc mừng Phục Sinh</TD></TR></TBODY></TABLE>Quả thực, sự chết không còn quyền hành trên nhân loại và thế giới nữa, nhưng vẫn còn nhiều, thậm chí rất nhiều dấu vết sự thống trị của nó trước đây. Dẫu cho qua biến cố Phục Sinh, Chúa Kitô đã hủy diệt gốc rễ của sự dữ, nhưng Người vẫn còn cần đến những trợ giúp của những con người nam nữ thuộc mọi thời đại và nơi chốn, những người giúp Ngài khẳng định chiến thắng của Người với những khí cụ của chính Người là công lý, chân lý, lòng thương xót, sự tha thứ và tình yêu. Đây là sứ điệp mà nhân chuyến tông du gần đây tại Camerun và Angola, tôi đã muốn mang đến cho toàn thể lục điạ Phi Châu, nơi tôi đã được chào đón với lòng nhiệt thành mãnh liệt và sự sẵn sàng lắng nghe. Châu Phi đã phải chịu đựng quá mức vì sự tàn bạo và những cuộc giao tranh bất tận, thường bị lãng quên, đã gây ra bao nhiêu là máu đổ và tàn phá xâu xé biết bao quốc gia, và làm tăng thêm con số nạn nhân của nạn đói, nghèo nàn và bệnh tật. Tôi sẽ lặp lại cách mạnh mẽ cùng một sứ điệp đó tại Thánh Địa, nơi tôi được hân hoan viếng thăm trong vài tuần nữa. Cuộc hoà giải, tuy khó nhưng không thể tránh được, bởi vì đó là tiền đề cho một tương lai của an ninh toàn cục và chung sống hoà bình, và nó chỉ có thể đạt được thông qua những nỗ lực được đổi mới, kiên trì và thành thực hầu dàn xếp cuộc tranh chấp giữa Israel và Palestine. Từ Thánh Địa, ý tưởng của tôi cũng vươn đến các nước lân cận, đến miền Trung Đông, và khắp thế giới. Thật là khẩn thiết hơn bao giờ để khám phá những cơ sở cho niềm hy vọng trong thời buổi khan hiếm lương thực toàn cầu, tài chính rối loạn, nghèo nàn lan tràn dưới hình thái cũ và mới, khí hậu đổi thay, tình trạng bạo động và sự tước đoạt bó buộc nhiều người phải rời bỏ quê hương để tìm một chỗ sống an toàn hơn, mối đe doạ hiển nhiên hơn bao giờ của chủ nghĩa khủng bố, và những nỗi lo sợ trước cảnh bấp bênh của ngày mai. Mong rằng đừng ai rút lui trong cuộc chiến an bình đã được phát động từ cuộc Phục Sinh của Đức Kitô. Như đã nói trước đây, Chúa Kitô đang tìm kiếm những con người giúp khẳng định chiến thắng của Người với những khí cụ của chính Người là công lý, chân lý, lòng thương xót, sự tha thứ và tình yêu.

“Resurrectio Domini, spes nostra- Cuộc phục sinh của Chúa là niềm hy vọng của chúng ta”. Hôm nay Giáo Hội hân hoan công bố điều đó. Giáo Hội loan báo niềm hy vọng giờ đây là chắc chắn và không thể đảo ngược vì Thiên Chúa đã cho Đức Giêsu Kitô phục sinh từ cõi chết. Giáo Hội thông truyền niềm hy vọng đang ấp ủ trong tim và muốn chia sẻ với mọi người, ở khắp nơi, đặc biệt là tại những nơi mà các Kitô hữu đang chịu bách hại vì đức tin hoặc vì sự dấn thân của họ nhằm bảo vệ công lý và hoà bình. Giáo Hội gợi lên hy vọng có khả năng đem lại lòng can đảm làm điều thiện kể cả khi phải giá đắt. Hôm nay Giáo Hội ca tụng “ngày mà Thiên Chúa đã làm nên” và mời gọi hãy vui mừng. Hôm nay Giáo Hội nài xin Đức Maria, ngôi sao của Hy Vọng, để xin Mẹ dìu dắt nhân loại đến bến bờ an toàn của sự cứu rỗi là trái tim của Chúa Kitô, Hy lễ Vượt qua, Chiên Con đã “cứu chuộc thế gian”, Đấng Vô Tội “đã hoà giải chúng ta là những tội nhân với Chúa Cha”. Để chào mừng Người, là Vua vinh hiển, Đấng đã chịu đóng đinh và đã sống lại, chúng ta hãy hân hoan hát lên lời ca Alleluia.

+ Đức Giáo Hoàng Bênêđíctô XVI J.B. Đặng Minh An dịch

duylinhpr
13-04-2009, 07:53 AM
Dear Brothers and Sisters in Rome and throughout the world,

From the depths of my heart, I wish all of you a blessed Easter. To quote Saint Augustine, “Resurrectio Domini, spes nostra – the resurrection of the Lord is our hope” (Sermon 261:1). With these words, the great Bishop explained to the faithful that Jesus rose again so that we, though destined to die, should not despair, worrying that with death life is completely finished; Christ is risen to give us hope (cf. ibid. ).

Indeed, one of the questions that most preoccupies men and women is this: what is there after death? To this mystery today’s solemnity allows us to respond that death does not have the last word, because Life will be victorious at the end. This certainty of ours is based not on simple human reasoning, but on a historical fact of faith: Jesus Christ, crucified and buried, is risen with his glorified body. Jesus is risen so that we too, believing in him, may have eternal life. This proclamation is at the heart of the Gospel message. As Saint Paul vigorously declares: “If Christ has not been raised, our preaching is in vain and your faith is in vain.” He goes on to say: “If for this life only we have hoped in Christ, we are of all men most to be pitied” (1 Cor 15:14,19). Ever since the dawn of Easter a new Spring of hope has filled the world; from that day forward our resurrection has begun, because Easter does not simply signal a moment in history, but the beginning of a new condition: Jesus is risen not because his memory remains alive in the hearts of his disciples, but because he himself lives in us, and in him we can already savour the joy of eternal life.

The resurrection, then, is not a theory, but a historical reality revealed by the man Jesus Christ by means of his “Passover”, his “passage”, that has opened a “new way” between heaven and earth (cf. Heb 10:20). It is neither a myth nor a dream, it is not a vision or a utopia, it is not a fairy tale, but it is a singular and unrepeatable event: Jesus of Nazareth, son of Mary, who at dusk on Friday was taken down from the Cross and buried, has victoriously left the tomb. In fact, at dawn on the first day after the Sabbath, Peter and John found the tomb empty. Mary Magdalene and the other women encountered the risen Jesus. On the way to Emmaus the two disciples recognized him at the breaking of the bread. The Risen One appeared to the Apostles that evening in the Upper Room and then to many other disciples in Galilee.

The proclamation of the Lord’s Resurrection lightens up the dark regions of the world in which we live. I am referring particularly to materialism and nihilism, to a vision of the world that is unable to move beyond what is scientifically verifiable, and retreats cheerlessly into a sense of emptiness which is thought to be the definitive destiny of human life. It is a fact that if Christ had not risen, the “emptiness” would be set to prevail. If we take away Christ and his resurrection, there is no escape for man, and every one of his hopes remains an illusion. Yet today is the day when the proclamation of the Lord’s resurrection vigorously bursts forth, and it is the answer to the recurring question of the sceptics, that we also find in the book of Ecclesiastes: “Is there a thing of which it is said, ‘See, this is new’?” (Ec 1:10). We answer, yes: on Easter morning, everything was renewed. “Mors et vita, duello conflixere mirando: dux vitae mortuus, regnat vivus – Death and life have come face to face in a tremendous duel: the Lord of life was dead, but now he lives triumphant.” This is what is new! A newness that changes the lives of those who accept it, as in the case of the saints. This, for example, is what happened to Saint Paul.

Many times, in the context of the Pauline year, we have had occasion to meditate on the experience of the great Apostle. Saul of Tarsus, the relentless persecutor ofChristians, encountered the risen Christ on the road to Damascus, and was “conquered” by him. The rest we know. In Paul there occurred what he would later write about to the Christians of Corinth: “If anyone is in Christ, he is a new creation; the old has passed away, behold, the new has come” (2 Cor 5:17). Let us look at this great evangelizer, who with bold enthusiasm and apostolic zeal brought the Gospel to many different peoples in the world of that time. Let his teaching and example inspire us to go in search of the Lord Jesus. Let them encourage us to trust him, because that sense of emptiness, which tends to intoxicate humanity, has been overcome by the light and the hope that emanate from the resurrection. The words of the Psalm have truly been fulfilled: “Darkness is not darkness for you, and the night is as clear as the day” (Ps 139 [138]:12). It is no longer emptiness that envelops all things, but the loving presence of God. The very reign of death has been set free, because the Word of life has even reached the “underworld”, carried by the breath of the Spirit (v. 8).

If it is true that death no longer has power over man and over the world, there still remain very many, in fact too many signs of its former dominion. Even if through Easter, Christ has destroyed the root of evil, he still wants the assistance of men and women in every time and place who help him to affirm his victory using his own weapons: the weapons of justice and truth, mercy, forgiveness and love. This is the message which, during my recent Apostolic Visit to Cameroon and Angola, I wanted to convey to the entire African continent, where I was welcomed with such great enthusiasm and readiness to listen. Africa suffers disproportionately from the cruel and unending conflicts, often forgotten, that are causing so much bloodshed and destruction in several of her nations, and from the growing number of her sons and daughters who fall prey to hunger, poverty and disease. I shall repeat the same message emphatically in the Holy Land, to which I shall have the joy of travelling in a few weeks from now. Reconciliation – difficult, but indispensable – is a precondition for a future of overall security and peaceful coexistence, and it can only be achieved through renewed, persevering and sincere efforts to resolve the Israeli-Palestinian conflict. My thoughts move outwards from the Holy Land to neighbouring countries, to the Middle East, to the whole world. At a time of world food shortage, of financial turmoil, of old and new forms of poverty, of disturbing climate change, of violence and deprivation which force many to leave their homelands in search of a less precarious form of existence, of the ever-present threat of terrorism, of growing fears over the future, it is urgent to rediscover grounds for hope. Let no one draw back from this peaceful battle that has been launched by Christ’s Resurrection. For as I said earlier, Christ is looking for men and women who will help him to affirm his victory using his own weapons: the weapons of justice and truth, mercy, forgiveness and love.

Resurrectio Domini, spes nostra! The resurrection of Christ is our hope! This the Church proclaims today with joy. She announces the hope that is now firm and invincible because God has raised Jesus Christ from the dead. She communicates the hope that she carries in her heart and wishes to share with all people in every place, especially where Christians suffer persecution because of their faith and their commitment to justice and peace. She invokes the hope that can call forth the courage to do good, even when it costs, especially when it costs. Today the Church sings “the day that the Lord has made”, and she summons people to joy. Today the Church calls in prayer upon Mary, Star of Hope, asking her to guide humanity towards the safe haven of salvation which is the heart of Christ, the paschal Victim, the Lamb who has “redeemed the world”, the Innocent one who has “reconciled us sinners with the Father”. To him, our victorious King, to him who is crucified and risen, we sing out with joy our Alleluia !

© Copyright 2009 - Libreria Editrice Vaticana
+ Pope Benedict XVI