duylinhpr
13-04-2009, 07:50 AM
Anh chị em ở Rôma và trên toàn thế giới thân mến,
Từ thẳm sâu tâm hồn, tôi cầu chúc tất cả anh chị em một Mùa Phục Sinh đầy ơn phúc với những lời sau mượn của Thánh Augustinô: “Resurrectio Domini, spes nostra – sự phục sinh của Chúa là niềm hy vọng của chúng ta” (Sermo 261:1). Với những lời khẳng định này vị đại Giám Mục đã giải thích với các tín hữu rằng Chúa Giêsu đã sống lại để chúng ta, dù mang thân phận phải chết, cũng không thất vọng âu lo rằng chết là hết tất cả mọi thứ. Chúa Kitô sống lại để đem đến cho chúng ta niềm hy vọng (x. thượng dẫn).
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=10 align=left border=0><TBODY><TR><TD class=BORDER align=middle>http://www.vietcatholic.org/pics/capt_photo_1239532142730-1-0.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>Ngự Lâm Quân trước thánh lễ Phục Sinh</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>http://www.vietcatholic.org/pics/capt_ad7c668859494207b57d7bbab2344a18_vatican_pope_easter_rom113.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>Đức Thánh Cha chào thăm anh chị em trước thánh lễ Phục Sinh</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>http://www.vietcatholic.org/pics/capt_photo_1239541335995-3-0.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>Đức Thánh Cha đọc thông điệp Urbi et Orbi</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>http://www.vietcatholic.org/pics/capt_93a47fe65f31423c8a00814542bae985_pakistan_easter_pes109.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>ĐTC nhớ đến các miền đất nơi các tín hữu vẫn bị bách hại</TD></TR></TBODY></TABLE>Thật vậy, một trong những câu hỏi gây ra khắc khoải nhất cho những người nam nữ là: điều gì sẽ diễn ra sau khi chết? Trước mầu nhiệm này, đại lễ hôm nay cho phép chúng ta đáp trả rằng sự chết không có tiếng nói chung cuộc, bởi vì cuối cùng cùng Sự Sống mới là người chiến thắng. Niềm xác tín của chúng ta không dựa trên những lý luận đơn giản của nhân loại, nhưng là trên một sự kiện lịch sử của đức tin: Đức Giêsu Kitô, Đấng đã bị đóng đinh và mai táng, đã sống lại với thân xác vinh hiển. Đức Giêsu đã sống lại, để cho chúng ta là những kẻ tin vào Người, có thể có sự sống muôn đời. Lời loan báo này là trọng tâm của sứ điệp Tin Mừng. Thánh Phaolô đã khẳng định mạnh mẽ: “Nếu Đức Kitô không sống lại thì lời rao giảng của chúng tôi ra hư không, lòng tin của anh em cũng chỉ là hư không” (1Cr 15,14.19). Từ buổi hừng đông lễ Phục Sinh, một mùa Xuân mới của hy vọng đã ngập tràn trái đất; từ ngày ấy trở đi, cuộc phục sinh của chúng ta đã bắt đầu, bởi vì lễ Phục Sinh không chỉ đánh dấu một thời điểm của lịch sử mà là một khởi đầu cho một tình trạng mới. Đức Kitô đã sống lại không phải bởi vì hồi ức về Ngài vẫn còn sống động trong con tim các môn đệ, nhưng bởi vì chính Người đang sống trong chúng ta, và trong Người, chúng ta đã có thể hưởng được niềm vui của cuộc sống đời đời.
Thành ra, sự phục sinh không phải là một lý thuyết nhưng là một thực tại lịch sử được mặc khải bởi con người Giêsu Kitô thông qua sự “Vượt Qua” của Người, với “con đường” ấy Người đã mở ra một “thông lộ mới” giữa trời và đất (x Dt 10:20). Đó chẳng phải là một huyền thoại hay một ước mơ, cũng chẳng phải là một thị kiến hay một hoài bão, chẳng phải chuyện thần thoại, mà là một biến cố độc nhất vô nhị: Đức Giêsu Nazareth, con của bà Maria, Đấng đã được hạ xác xuống khỏi Thập Giá vào buổi hoàng hôn của ngày Thứ Sáu, và được an táng trong mồ, Đấng ấy đã vinh quang rời bỏ ngôi mộ. Thực vậy, vào buổi sáng của ngày thứ nhất trong tuần ngay sau ngày Sabát, ông Phêrô và ông Gioan đã phát giác ra ngôi mộ trống không. Bà Mađalêna và các phụ nữ khác đã gặp gỡ Chúa Kitô phục sinh. Trên đường Emmaus, hai môn đệ cũng nhận ra Người vào lúc bẻ bánh. Chúa Phục Sinh cũng đã hiện ra với các Tông Đồ vào buổi tối trong nhà Tiệc Ly, và tiếp đó với nhiều môn đệ khác nữa tại Galilêa.
Việc công bố biến cố Phục Sinh của Chúa chiếu soi những vùng tối tăm trên thế giới mà chúng ta đang sống. Cách riêng tôi muốn nói về thuyết duy vật và thuyết hư vô, đến tầm nhìn không vươn lên cao hơn nổi những gì điều mà khoa học có thể kiểm chứng, và chán nản thu mình vào cảm giác vô vị được cho là thân phận của kiếp người. Thực ra, nếu đức Kitô đã không sống lại, thì đúng là “sự trống rỗng” sẽ thống trị. Nếu chúng ta loại bỏ Đức Kitô và sự phục sinh của Người, thì con người vô phương xoay xở và niềm tin nơi Người chỉ là ảo vọng. Tuy nhiên, hôm nay vang lên mạnh mẽ lời loan báo về sự phục sinh của Chúa, và đó là câu trả lời cho vấn nạn cứ lặp đi lặp lại của những kẻ hoài nghi như đã được sách Giảng viên ghi lại: “Thử hỏi trên đời này có điều gì nói được là mới lạ không? (Gv 1,10). Chúng tôi xin đáp: Có đấy: vào buổi sáng Phục Sinh, mọi sự đều đổi mới: “Mors et vita duelle conflixere mirando: dux vitae mortuus regnat vivus” - Sự chết và sự sống đã giao đấu với nhau trong cuộc giao tranh kỳ diệu: Chúa sự sống đã chết, nhưng nay Người đã sống lại khải hoàn. Đó là chuyện mới lạ. Một sự mới lạ làm thay đổi cuộc sống của ai đón nhận nó, như đã xảy ra trong trường hợp các thánh. Chẳng hạn, như cho thánh Phaolô.
Trong khung cảnh của năm thánh Phaolô, chúng ta đã có nhiều dịp suy niệm về kinh nghiệm của vị đại Tông Đồ này. Ông Saulô thành Taurô, kẻ quyết tâm bắt bớ các Kitô hữu, trên đường Đamát đã gặp gỡ Đức Kitô và đã bị Người “chinh phục”. Những gì tiếp theo thì ai trong chúng ta cũng đã biết. Nơi thánh Phaolô đã xảy ra điều mà về sau ông viết cho các tín hữu thành Corintô: “Hễ ai sống trong Chúa Kitô thì người ấy trở nên một thọ tạo mới; những chuyện cũ đã qua, này đây sinh ra những chuyện mới” (2Cr 5:17). Chúng ta hãy hướng về nhà đại truyền giáo này, người với lòng hăng say táo bạo và lòng nhiệt thành tông đồ đã mang Tin Mừng đến cho các dân tộc trên thế giới vào thời ấy. Hãy để lời rao giảng và gương sáng của ngài thôi thúc chúng ta đi tìm Chúa Giêsu. Hãy để những điều ấy khích lệ chúng ta tín thác vào Người, bởi vì cái cảm giác hư vô có khuynh hướng nhiễm độc nhân loại, đã bị đè bẹp bởi ánh sáng và niềm hy vọng tràn ra từ sự phục sinh của Người. Những lời của Thánh Vịnh đã được thực thi: “đêm tối không còn là đêm tối đối với ngươi nữa; đêm tối đã sáng rực như ban ngày” (Tv 139, 12). Hư vô không còn thống trị được mọi sự nhưng là sự hiện diện từ ái của Thiên Chúa. Sự thống trị của cái chết cũng bị đẩy lùi, bởi vì Lời của sự sống được hơi thở Thần Khí thúc đẩy, đã thấu đến cõi âm ti (câu 8).
Từ thẳm sâu tâm hồn, tôi cầu chúc tất cả anh chị em một Mùa Phục Sinh đầy ơn phúc với những lời sau mượn của Thánh Augustinô: “Resurrectio Domini, spes nostra – sự phục sinh của Chúa là niềm hy vọng của chúng ta” (Sermo 261:1). Với những lời khẳng định này vị đại Giám Mục đã giải thích với các tín hữu rằng Chúa Giêsu đã sống lại để chúng ta, dù mang thân phận phải chết, cũng không thất vọng âu lo rằng chết là hết tất cả mọi thứ. Chúa Kitô sống lại để đem đến cho chúng ta niềm hy vọng (x. thượng dẫn).
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=10 align=left border=0><TBODY><TR><TD class=BORDER align=middle>http://www.vietcatholic.org/pics/capt_photo_1239532142730-1-0.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>Ngự Lâm Quân trước thánh lễ Phục Sinh</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>http://www.vietcatholic.org/pics/capt_ad7c668859494207b57d7bbab2344a18_vatican_pope_easter_rom113.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>Đức Thánh Cha chào thăm anh chị em trước thánh lễ Phục Sinh</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>http://www.vietcatholic.org/pics/capt_photo_1239541335995-3-0.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>Đức Thánh Cha đọc thông điệp Urbi et Orbi</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>http://www.vietcatholic.org/pics/capt_93a47fe65f31423c8a00814542bae985_pakistan_easter_pes109.jpg</TD></TR><TR><TD class=BORDER align=middle>ĐTC nhớ đến các miền đất nơi các tín hữu vẫn bị bách hại</TD></TR></TBODY></TABLE>Thật vậy, một trong những câu hỏi gây ra khắc khoải nhất cho những người nam nữ là: điều gì sẽ diễn ra sau khi chết? Trước mầu nhiệm này, đại lễ hôm nay cho phép chúng ta đáp trả rằng sự chết không có tiếng nói chung cuộc, bởi vì cuối cùng cùng Sự Sống mới là người chiến thắng. Niềm xác tín của chúng ta không dựa trên những lý luận đơn giản của nhân loại, nhưng là trên một sự kiện lịch sử của đức tin: Đức Giêsu Kitô, Đấng đã bị đóng đinh và mai táng, đã sống lại với thân xác vinh hiển. Đức Giêsu đã sống lại, để cho chúng ta là những kẻ tin vào Người, có thể có sự sống muôn đời. Lời loan báo này là trọng tâm của sứ điệp Tin Mừng. Thánh Phaolô đã khẳng định mạnh mẽ: “Nếu Đức Kitô không sống lại thì lời rao giảng của chúng tôi ra hư không, lòng tin của anh em cũng chỉ là hư không” (1Cr 15,14.19). Từ buổi hừng đông lễ Phục Sinh, một mùa Xuân mới của hy vọng đã ngập tràn trái đất; từ ngày ấy trở đi, cuộc phục sinh của chúng ta đã bắt đầu, bởi vì lễ Phục Sinh không chỉ đánh dấu một thời điểm của lịch sử mà là một khởi đầu cho một tình trạng mới. Đức Kitô đã sống lại không phải bởi vì hồi ức về Ngài vẫn còn sống động trong con tim các môn đệ, nhưng bởi vì chính Người đang sống trong chúng ta, và trong Người, chúng ta đã có thể hưởng được niềm vui của cuộc sống đời đời.
Thành ra, sự phục sinh không phải là một lý thuyết nhưng là một thực tại lịch sử được mặc khải bởi con người Giêsu Kitô thông qua sự “Vượt Qua” của Người, với “con đường” ấy Người đã mở ra một “thông lộ mới” giữa trời và đất (x Dt 10:20). Đó chẳng phải là một huyền thoại hay một ước mơ, cũng chẳng phải là một thị kiến hay một hoài bão, chẳng phải chuyện thần thoại, mà là một biến cố độc nhất vô nhị: Đức Giêsu Nazareth, con của bà Maria, Đấng đã được hạ xác xuống khỏi Thập Giá vào buổi hoàng hôn của ngày Thứ Sáu, và được an táng trong mồ, Đấng ấy đã vinh quang rời bỏ ngôi mộ. Thực vậy, vào buổi sáng của ngày thứ nhất trong tuần ngay sau ngày Sabát, ông Phêrô và ông Gioan đã phát giác ra ngôi mộ trống không. Bà Mađalêna và các phụ nữ khác đã gặp gỡ Chúa Kitô phục sinh. Trên đường Emmaus, hai môn đệ cũng nhận ra Người vào lúc bẻ bánh. Chúa Phục Sinh cũng đã hiện ra với các Tông Đồ vào buổi tối trong nhà Tiệc Ly, và tiếp đó với nhiều môn đệ khác nữa tại Galilêa.
Việc công bố biến cố Phục Sinh của Chúa chiếu soi những vùng tối tăm trên thế giới mà chúng ta đang sống. Cách riêng tôi muốn nói về thuyết duy vật và thuyết hư vô, đến tầm nhìn không vươn lên cao hơn nổi những gì điều mà khoa học có thể kiểm chứng, và chán nản thu mình vào cảm giác vô vị được cho là thân phận của kiếp người. Thực ra, nếu đức Kitô đã không sống lại, thì đúng là “sự trống rỗng” sẽ thống trị. Nếu chúng ta loại bỏ Đức Kitô và sự phục sinh của Người, thì con người vô phương xoay xở và niềm tin nơi Người chỉ là ảo vọng. Tuy nhiên, hôm nay vang lên mạnh mẽ lời loan báo về sự phục sinh của Chúa, và đó là câu trả lời cho vấn nạn cứ lặp đi lặp lại của những kẻ hoài nghi như đã được sách Giảng viên ghi lại: “Thử hỏi trên đời này có điều gì nói được là mới lạ không? (Gv 1,10). Chúng tôi xin đáp: Có đấy: vào buổi sáng Phục Sinh, mọi sự đều đổi mới: “Mors et vita duelle conflixere mirando: dux vitae mortuus regnat vivus” - Sự chết và sự sống đã giao đấu với nhau trong cuộc giao tranh kỳ diệu: Chúa sự sống đã chết, nhưng nay Người đã sống lại khải hoàn. Đó là chuyện mới lạ. Một sự mới lạ làm thay đổi cuộc sống của ai đón nhận nó, như đã xảy ra trong trường hợp các thánh. Chẳng hạn, như cho thánh Phaolô.
Trong khung cảnh của năm thánh Phaolô, chúng ta đã có nhiều dịp suy niệm về kinh nghiệm của vị đại Tông Đồ này. Ông Saulô thành Taurô, kẻ quyết tâm bắt bớ các Kitô hữu, trên đường Đamát đã gặp gỡ Đức Kitô và đã bị Người “chinh phục”. Những gì tiếp theo thì ai trong chúng ta cũng đã biết. Nơi thánh Phaolô đã xảy ra điều mà về sau ông viết cho các tín hữu thành Corintô: “Hễ ai sống trong Chúa Kitô thì người ấy trở nên một thọ tạo mới; những chuyện cũ đã qua, này đây sinh ra những chuyện mới” (2Cr 5:17). Chúng ta hãy hướng về nhà đại truyền giáo này, người với lòng hăng say táo bạo và lòng nhiệt thành tông đồ đã mang Tin Mừng đến cho các dân tộc trên thế giới vào thời ấy. Hãy để lời rao giảng và gương sáng của ngài thôi thúc chúng ta đi tìm Chúa Giêsu. Hãy để những điều ấy khích lệ chúng ta tín thác vào Người, bởi vì cái cảm giác hư vô có khuynh hướng nhiễm độc nhân loại, đã bị đè bẹp bởi ánh sáng và niềm hy vọng tràn ra từ sự phục sinh của Người. Những lời của Thánh Vịnh đã được thực thi: “đêm tối không còn là đêm tối đối với ngươi nữa; đêm tối đã sáng rực như ban ngày” (Tv 139, 12). Hư vô không còn thống trị được mọi sự nhưng là sự hiện diện từ ái của Thiên Chúa. Sự thống trị của cái chết cũng bị đẩy lùi, bởi vì Lời của sự sống được hơi thở Thần Khí thúc đẩy, đã thấu đến cõi âm ti (câu 8).