admin
31-08-2006, 01:13 PM
NHÌN LẠI “NGHI THỨC THÁNH LỄ 2006”
Suốt bốn thập niên qua và cho đến hết đời, chúng ta vẫn đợi mong có một bản dịch Sách Lễ Roma. Vì đó là phương tiện vô cùng cần thiết cho việc thờ phượng Thiên Chúa và quy tụ Dân Chúa. Bao nhiêu nỗ lực của Giáo Hội Việt Nam đã đâm hoa kết trái. Giờ phút chờ đợi đã đến. Nghi Thức Thánh Lễ 2006 (NTTL) đã chào đời.
Biết bao phẩm bình đã nở rộ trong suốt mấy tháng qua. Chúng tôi cũng đã đọc tất cả những lời phê bình khen chê từ nhiều phía. Nhưng thú thực chưa có giờ để viết nên những lời đóng góp với Giáo Hội Việt Nam, mặc dù được bạn bè yêu cầu. Bây giờ, sau nhiều ngày tháng dâng lễ theo cuốn NTTL của Ủy Ban Phụng Tự trực thuộc Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam, chúng tôi xin mạo muội đưa một vài nhận định thô thiển như sau.
I.ƯU ÐIỂM
Trước tiên, không ai có thể phủ nhận NTTL có một số ưu điểm.
Cùng hay Cũng ? Bao nhiêu năm chúng tôi đã cố gắng sửa sai cho cộng đoàn Dân Chúa về một số từ trong Kinh Tin Kính, nhưng không thành công. Nhờ sự sắp đặt khéo léo của Ban Phụng Tự HÐGMVN, chúng tôi chẳng cần phải nhắc nhở cộng đoàn về cách đọc Kinh Tin Kính nữa.
Trong bản dịch cũ, khi đọc Kinh Tin Kính, chúng ta rất khó đọc đúng về Chúa Thánh Thần. Làm sao phân biệt được “cũng” và “cùng” trong câu : “Người cùng được phụng thờ” ? Thường cộng đoàn đọc “Người CŨNG được phụng thờ.” Lý do vì tất cả những chữ đều thuộc loại trầm bình thanh. Người ta có khuynh hướng đọc “cùng” ra “cũng” vì không thể giữ lâu nhiều âm trong cổ họng. Hơn nữa, đọc như thế, chúng ta đã hạ giá Chúa Thánh Thần xuống dưới Chúa Cha và Chúa Con rồi. Vô tình “rối đạo” mà không hay !
Bây giờ, NTTL đã đặt chữ “cùng” đó lại đằng sau, nên cộng đoàn đọc rất đúng. Ðây là nguyên văn : “Người được phụng thờ và tôn vinh cùng với Ðức Chúa Cha và Ðức Chúa Con.” Trước và sau chữ “cùng,” các chữ đều không thuộc loại trầm bình thanh. Thế nên, nó vẫn giữ nguyên tính chất và được đọc lên dễ dàng. Hơn nữa, vị trí của chữ “cùng” đi với chữ “với” như hai giới từ ghép theo luật bằng trắc rất tự nhiên.
“Chúng ta” hay “Chúng tôi.” Hơn nữa, chữ “chúng ta” thay thế cho “chúngtôi” cũng rất phù hợp với tâm hồn và văn hóa Việt Nam. Thường tiếng ngoại quốc không phân biệt chúng ta với chúng tôi. Tiếng Việt Nam có chữ CHÚNG TA rất độc đáo. CHÚNG TA gồm cả ngôi thứ nhất và ngôi thứ hai số nhiều. Muốn diễn tả như thế, tiếng ngoại quốc phải dùng tới hai chữ ngôi thứ nhất và ngôi thứ hai. Chúng ta chỉ cần dùng một từ duy nhất. Tuyệt vời !
Bản NTTL đã chọn được một từ rất hay để diễn tả đúng ý nghĩa của bản văn ở đây. Tất cả cộng đoàn cùng tuyên xưng đức tin, nhưng vẫn không quên trong lời tuyên xưng đó vẫn có “chúng tôi” và “anh” hay “chị” trong đó. Tất cả đều hợp tiếng tuyên xưng đức tin, chứ không phải chỉ có “chúng tôi” mà thôi. Ðúng hơn, lúc tuyên xưng đức tin, chúng ta cùng hợp tiếng với các thần thánh trên trời và các linh hồn trong luyện ngục để nói lên đức tin của tất cả “chúng ta.” Chữ “chúng tôi” nhiều khi làm chúng ta cảm tưởng có sự phân biệt giữa các phe nhóm.
Trong câu giáo dân thưa sau khi linh mục đọc lời hô hào trước khi đọc lời nguyện dâng lễ, chữ “chúng ta” cũng được dùng rất hợp tình hợp lý. “Chúng ta” bao gồm cả giáo dân lẫn linh mục, nghĩa là toàn thể cộng đoàn Dân Chúa. Trong khi, chữ “chúng con” trong câu đáp cũ của Sách Lễ Rôma 1992 không bao gồm linh mục và có thể làm cho một số người dễ nhạy bén chẻ sợi tóc làm tư để bắt mọi người phải chú ý tới vấn đề “cha”, “con.” Mệt !
“Lỗi lầm” hay “điều gian ác”? Trước khi dâng lễ vật, linh mục rửa tay và đọc theo bản cũ: “Xin rửa con sạch mọi điều gian ác.” Thú thật, khi đọc chữ “gian ác,” chúng tôi thấy nổi da gà. Nhưng bản NTTL đã giúp linh mục “thoải mái” một tí, vì đã theo sát bản văn Kinh thánhvà thực tế hơn.
“Lễ xong, chúc anh chị em đi bình an.” Có những người đã góp ý nên giữ lại công thức cầu chúc trong Sách Lễ Roma 1992. Họ lập luận, nhiều người ra khỏi nhà thờ là đi thẳng về nhà, chứ không đi chỗ nào khác. Lập luận kiểu đó, hoàn toàn không dựa trên Kinh thánh chút nào.
Thực tế, câu chúc kết lễ đó có cả một bề dầy Kinh thánh rất lớn. Ðúng ra, không có chữ “bình an” trong câu đó. Trong tiếng Latinh, linh mục chỉ đọc: “Ite, missa est.” Nếu dịch sát, chúng ta có thể đọc: “Xin anh chị em hãy ra đi, thánh lễ kết thúc rồi.” Câu chúc vắn tắt này nhắc lại mệnh lệnh truyền giáo của Chúa Giêsu: “Anh em hãy đi ...”[1] (http://www.simonhoadalat.com/HOCHOI/Phungvu/12NhinLaiNghiThucTL06.htm#_ftn1) Bởi đó, sau khi đã được nuôi dưỡng bằng Mình Máu Chúa và được Lời Chúa dạy dỗ, người tín hữu thấy đã đến lúc phải ra đi thực hành mệnh lệnh Chúa truyền dạy. Họ phải thi hành sứ mệnh làm chứng cho Chúa trong cuộc sống.
Tóm lại, NTTL, đã dịch câu chúc bình an này rất hay và có sức thuyết phục rất lớn. Sau khi lễ xong, dù về nhà hay đi đâu, người giáo dân cũng phải làm chứng cho Chúa.
“... theo thánh ý Chúa.” Ðây là câu gần câu kết thúc của lời nguyện với Chúa Giêsu sau câu tung hô kết thúc lời nguyện sau Kinh Lạy Cha. “Theo thánh ý Chúa” hay hơn câu “như ý Chúa muốn” ở bản văn Thánh Lễ Roma 1992. Kiểu nói “như ý Chúa muốn” làm cho câu văn quá bình dân, không hợp với nghi thức trang trọng của Phụng vụ. Ðọc “thánh ý Chúa” ai cũng hiểu là “ý Chúa muốn” rồi.
<O:p</O:p
Suốt bốn thập niên qua và cho đến hết đời, chúng ta vẫn đợi mong có một bản dịch Sách Lễ Roma. Vì đó là phương tiện vô cùng cần thiết cho việc thờ phượng Thiên Chúa và quy tụ Dân Chúa. Bao nhiêu nỗ lực của Giáo Hội Việt Nam đã đâm hoa kết trái. Giờ phút chờ đợi đã đến. Nghi Thức Thánh Lễ 2006 (NTTL) đã chào đời.
Biết bao phẩm bình đã nở rộ trong suốt mấy tháng qua. Chúng tôi cũng đã đọc tất cả những lời phê bình khen chê từ nhiều phía. Nhưng thú thực chưa có giờ để viết nên những lời đóng góp với Giáo Hội Việt Nam, mặc dù được bạn bè yêu cầu. Bây giờ, sau nhiều ngày tháng dâng lễ theo cuốn NTTL của Ủy Ban Phụng Tự trực thuộc Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam, chúng tôi xin mạo muội đưa một vài nhận định thô thiển như sau.
I.ƯU ÐIỂM
Trước tiên, không ai có thể phủ nhận NTTL có một số ưu điểm.
Cùng hay Cũng ? Bao nhiêu năm chúng tôi đã cố gắng sửa sai cho cộng đoàn Dân Chúa về một số từ trong Kinh Tin Kính, nhưng không thành công. Nhờ sự sắp đặt khéo léo của Ban Phụng Tự HÐGMVN, chúng tôi chẳng cần phải nhắc nhở cộng đoàn về cách đọc Kinh Tin Kính nữa.
Trong bản dịch cũ, khi đọc Kinh Tin Kính, chúng ta rất khó đọc đúng về Chúa Thánh Thần. Làm sao phân biệt được “cũng” và “cùng” trong câu : “Người cùng được phụng thờ” ? Thường cộng đoàn đọc “Người CŨNG được phụng thờ.” Lý do vì tất cả những chữ đều thuộc loại trầm bình thanh. Người ta có khuynh hướng đọc “cùng” ra “cũng” vì không thể giữ lâu nhiều âm trong cổ họng. Hơn nữa, đọc như thế, chúng ta đã hạ giá Chúa Thánh Thần xuống dưới Chúa Cha và Chúa Con rồi. Vô tình “rối đạo” mà không hay !
Bây giờ, NTTL đã đặt chữ “cùng” đó lại đằng sau, nên cộng đoàn đọc rất đúng. Ðây là nguyên văn : “Người được phụng thờ và tôn vinh cùng với Ðức Chúa Cha và Ðức Chúa Con.” Trước và sau chữ “cùng,” các chữ đều không thuộc loại trầm bình thanh. Thế nên, nó vẫn giữ nguyên tính chất và được đọc lên dễ dàng. Hơn nữa, vị trí của chữ “cùng” đi với chữ “với” như hai giới từ ghép theo luật bằng trắc rất tự nhiên.
“Chúng ta” hay “Chúng tôi.” Hơn nữa, chữ “chúng ta” thay thế cho “chúngtôi” cũng rất phù hợp với tâm hồn và văn hóa Việt Nam. Thường tiếng ngoại quốc không phân biệt chúng ta với chúng tôi. Tiếng Việt Nam có chữ CHÚNG TA rất độc đáo. CHÚNG TA gồm cả ngôi thứ nhất và ngôi thứ hai số nhiều. Muốn diễn tả như thế, tiếng ngoại quốc phải dùng tới hai chữ ngôi thứ nhất và ngôi thứ hai. Chúng ta chỉ cần dùng một từ duy nhất. Tuyệt vời !
Bản NTTL đã chọn được một từ rất hay để diễn tả đúng ý nghĩa của bản văn ở đây. Tất cả cộng đoàn cùng tuyên xưng đức tin, nhưng vẫn không quên trong lời tuyên xưng đó vẫn có “chúng tôi” và “anh” hay “chị” trong đó. Tất cả đều hợp tiếng tuyên xưng đức tin, chứ không phải chỉ có “chúng tôi” mà thôi. Ðúng hơn, lúc tuyên xưng đức tin, chúng ta cùng hợp tiếng với các thần thánh trên trời và các linh hồn trong luyện ngục để nói lên đức tin của tất cả “chúng ta.” Chữ “chúng tôi” nhiều khi làm chúng ta cảm tưởng có sự phân biệt giữa các phe nhóm.
Trong câu giáo dân thưa sau khi linh mục đọc lời hô hào trước khi đọc lời nguyện dâng lễ, chữ “chúng ta” cũng được dùng rất hợp tình hợp lý. “Chúng ta” bao gồm cả giáo dân lẫn linh mục, nghĩa là toàn thể cộng đoàn Dân Chúa. Trong khi, chữ “chúng con” trong câu đáp cũ của Sách Lễ Rôma 1992 không bao gồm linh mục và có thể làm cho một số người dễ nhạy bén chẻ sợi tóc làm tư để bắt mọi người phải chú ý tới vấn đề “cha”, “con.” Mệt !
“Lỗi lầm” hay “điều gian ác”? Trước khi dâng lễ vật, linh mục rửa tay và đọc theo bản cũ: “Xin rửa con sạch mọi điều gian ác.” Thú thật, khi đọc chữ “gian ác,” chúng tôi thấy nổi da gà. Nhưng bản NTTL đã giúp linh mục “thoải mái” một tí, vì đã theo sát bản văn Kinh thánhvà thực tế hơn.
“Lễ xong, chúc anh chị em đi bình an.” Có những người đã góp ý nên giữ lại công thức cầu chúc trong Sách Lễ Roma 1992. Họ lập luận, nhiều người ra khỏi nhà thờ là đi thẳng về nhà, chứ không đi chỗ nào khác. Lập luận kiểu đó, hoàn toàn không dựa trên Kinh thánh chút nào.
Thực tế, câu chúc kết lễ đó có cả một bề dầy Kinh thánh rất lớn. Ðúng ra, không có chữ “bình an” trong câu đó. Trong tiếng Latinh, linh mục chỉ đọc: “Ite, missa est.” Nếu dịch sát, chúng ta có thể đọc: “Xin anh chị em hãy ra đi, thánh lễ kết thúc rồi.” Câu chúc vắn tắt này nhắc lại mệnh lệnh truyền giáo của Chúa Giêsu: “Anh em hãy đi ...”[1] (http://www.simonhoadalat.com/HOCHOI/Phungvu/12NhinLaiNghiThucTL06.htm#_ftn1) Bởi đó, sau khi đã được nuôi dưỡng bằng Mình Máu Chúa và được Lời Chúa dạy dỗ, người tín hữu thấy đã đến lúc phải ra đi thực hành mệnh lệnh Chúa truyền dạy. Họ phải thi hành sứ mệnh làm chứng cho Chúa trong cuộc sống.
Tóm lại, NTTL, đã dịch câu chúc bình an này rất hay và có sức thuyết phục rất lớn. Sau khi lễ xong, dù về nhà hay đi đâu, người giáo dân cũng phải làm chứng cho Chúa.
“... theo thánh ý Chúa.” Ðây là câu gần câu kết thúc của lời nguyện với Chúa Giêsu sau câu tung hô kết thúc lời nguyện sau Kinh Lạy Cha. “Theo thánh ý Chúa” hay hơn câu “như ý Chúa muốn” ở bản văn Thánh Lễ Roma 1992. Kiểu nói “như ý Chúa muốn” làm cho câu văn quá bình dân, không hợp với nghi thức trang trọng của Phụng vụ. Ðọc “thánh ý Chúa” ai cũng hiểu là “ý Chúa muốn” rồi.
<O:p</O:p