28/1/2002, Thứ Hai. ĐTC tiếp các
viên chức thuộc pháp viện Toà Thánh Rôma:
“sự thiện của
tính cách bất khả phân lư là sự thiện của chính hôn nhân, và nếu không
hiểu được bản chất bất khả phân ly này cũng không hiểu được yếu tính của
hôn nhân. Người ta không được chiều theo chiều hướng chủ trương ly dị,
cho rằng cái ngăn trở chúng ta là ở chỗ chúng ta tin tưởng vào những ơn
tự nhiên và siêu nhiên của Thiên Chúa ban cho con người”. Sáng hôm nay,
theo truyền thống, nhân dịp mở màn cho một năm tư pháp của Toà Thánh,
ĐTC đă nói với qúi viên chức phục vụ tại Pháp Đ́nh của Toà Thánh về tính
cách bất khả phân ly của hôn nhân liên quan đến chính đôi phối ngẫu, đến
con cái, đến Giáo Hội cũng như đến toàn thể nhân loại như sau:
Trước hết, ĐTC cho thấy chiều hướng hiện đại đối với tính cách bất khả
phân ly của hôn nhân: “Việc tŕnh bày một cách tích cực về mối hiệp nhất
bất khả phân ly để tái nhận thức được sự thiện hảo và tốt đẹp của tính
cách này là một điều quan trọng. Trước hết, cần phải thắng được quan
niệm về tính cách bất khả phân ly của hôn nhân, coi nó như những ǵ giới
hạn quyền tự do của đôi phối ngẫu và là những ǵ nặng nề có những lúc
không thể nào gánh vác nổi… Đối với vấn đề này cũng cần phải nói thêm về
quan niệm cho rằng vấn đề hôn nhân bất khả phân ly chỉ dành cho thành
phần những tín đồ mà thôi, bởi thế, họ không thể nào ‘áp đặt’ nó trên
toàn khối xă hội dân sự được”.
Sau đó, ĐTC đă bác bỏ luận điệu chống lại tính cách bất khả phân ly của
hôn nhân, bằng cách nhấn mạnh đến “khía cạnh khách quan” nơi tính cách
bất khả phân ly của hôn nhân: “Tính cách này không phải chỉ là một sự
kiện chủ quan. Bởi đó, sự thiện của tính cách bất khả phân lư là sự
thiện của chính hôn nhân, và nếu không hiểu được bản chất bất khả phân
ly này cũng không hiểu được yếu tính của hôn nhân. Người ta không được
chiều theo chiều hướng chủ trương ly dị, cho rằng cái ngăn trở chúng ta
là ở chỗ chúng ta tin tưởng vào những ơn tự nhiên và siêu nhiên của
Thiên Chúa ban cho con người”.
Tiếp đến, ĐTC đề ra những cách thức để bảo vệ tính cách bất khả phân ly
của hôn nhân: “Mục vụ phải hoạt động để bảo tŕ và cổ vơ tính cách bất
khả phân ly của hôn nhân… Mọi phán quyết đích đáng về tính cách thành
hiệu hay bất thành hiệu nơi hôn nhân đều là những ǵ đóng góp xây dựng
văn hoá của tính cách bất khả phân ly này, chẳng những trong Giáo Hội mà
cả trên thế giới nữa… Việc đôi phối ngẫu bằng ḷng chấp nhận quyền tự do
của ḿnh để cương quyết tôn trọng những nhu cầu khách quan của thực tại
hôn nhân là những ǵ bất khả đổi thay theo tự do của con người không
phải là việc phản nghịch lại với mối liên hệ phối ngẫu. Vấn đề ly dị hầu
như cắm rễ quá sâu vào một số lănh vực xă hội, và việc đi ngược lại với
nó bằng cách biện bênh cho chủ trương nắm giữ tính cách bất khả phân ly
nơi cả tục lệ xă hội cũng như nơi ngành lập pháp dân sự không phải là
việc làm uổng công vô ích. Nó thật sự là việc đáng làm! Chứng từ thiết
yếu cho giá trị của tính cách bất khả phân ly được tỏ hiện nơi đời sống
hôn nhân của các đôi phối ngẫu, nơi việc họ trung thành gắn bó với nhau
trong những lúc vui sướng cũng như trong những lúc thử thách của cuộc
đời. Giá trị của tính cách bất khả phân ly không được nghĩ đó chỉ là đối
tượng của việc chọn lựa cá nhân, giá trị này liên quan đến một trong
những nền tảng của toàn thể xă hội. Để mạnh mẽ chống lại tất cả những
phương sách về pháp lư cũng như về hành pháp dẫn đến vấn đề ly dị, hay
biến những thứ hiệp nhất được thừa nhận như thật, thậm chí như thứ hiệp
nhất đồng tính, ngang hàng với hôn nhân, cần phải đẩy mạnh đường lối, ở
mọi phương sách tài phán, thiên về việc cải tiến giúp cho xă hội nh́n
nhận thực tại hôn nhân chân chính trong lănh vực hệ thống pháp lư, một
hệ thống tiếc thay lại chấp nhận vấn đề ly dị…”
Sau hết, ĐTC đề cập đến vai tṛ hành nghề và xử lư tư pháp, như vai tṛ
luật sư và thẩm phán. ĐTC cũng lưu ư những vị luật sư dân sự là “phải
tránh không được nhúng tay vào những ǵ có thể bao hàm việc cộng tác
giúp thực hiện vấn đề ly dị. Đối với các vị thẩm phán điều này có thể là
khó khăn, v́ hệ thống pháp lư không nh́n nhận tính cách phản kháng của
lương tâm để có thể châm chước cho họ khỏi việc áp đặt phán quyết. Cho
dù có những lư do hệ trọng và vững chắc đến thế nào chăng nữa, các vị
thẩm phán vẫn có thể tác hành theo những nguyên tắc truyền thống về sự
cộng tác tích cực với điều xấu. Thế nhưng, họ cũng phải t́m những phương
thế hiệu nghiệm để hỗ trợ cho vấn đề hiệp nhất hôn nhân nữa, trước hết
bằng việc khôn khéo đưa đến vấn đề hoà giải. Những vị luật sư hành nghề
độc lập bao giờ cũng phải từ khước sử dụng nghề nghiệp của ḿnh vào mục
đích phản lại công lư, như vào việc ly dị. Theo ư nghĩa này, họ chỉ được
cộng tác hành động khi hành động của họ giúp cho thân chủ của họ đạt tới
những mục đích hợp lư khác chứ không phải là ư định huỷ bỏ hôn nhân”.
(Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dich)
http://www.thoidiemmaria.net/GIAOHOI/Giao%20Huan%20Muc%20Vu/voicacphanbotoathanh2002.htm
Bài liên quan:
“Mối liên hệ đặc biệt nơi cuộc sống hôn nhân của thành phần lănh nhận
phép rửa đối với mầu nhiệm Thiên Chúa”.
“Tính chất bất khả phân ly như là sự thiện đối với vợ chồng, con cái,
đối với Giáo Hội cũng như toàn thể nhân loại”.