.

                 CẨM NANG GIA Đ̀NH

Sứ điệp Giáng Sinh gởi các trẻ em

Home
Up
Chuẩn bị Bí Tích Hôn nhân
Thư gởi Phụ nữ
Hội nghị Doha-Qatar
55 năm nhân quyền LHQ
với Pháp viện Toà Thánh 2002
Mục vụ gia đ́nh 2002
Với các Thẩm phán Toà án Hôn phối Rôma
Tông huấn về gia đ́nh Familiaris Consortio
HĐGH về Gia đ́nh 2004
Cuộc họp thế giới các gia đ́nh 2003
Hội nghị QTGĐ 2003
Hiến chương Quyền gia đ́nh
Mầu nhiệm nên một trong Hôn Nhân
T́nh yêu kết trái và trách nhiệm
Phẩm giá người phụ nữ
Tài liệu hôn nhân gia đ́nh
Cuộc họp QT lần II CCT & NLP
Bản Tuyên cáo của các Giám Mục Mỹ Châu
HN, GĐ và các phối hợp thực tại
Diễn văn cho HĐGH Gia đ́nh 1999
HĐGH về Gia đ́nh 2004
Sứ điệp Giáng Sinh gởi các trẻ em
Thư gởi các gia đ́nh

Back ] Up ] Next ]

SỨ ĐIỆP GIÁNG SINH NĂM 1994 GỞI CÁC EM THIẾU NHI

của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II

 

 

Vatican (CNS) – Bức sứ điệp từ thánh đô của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II gởi các em thiếu nhi dịp Giáng Sinh năm 1994. Sứ điệp đề ngày 13 Tháng Mười Hai và đă được phổ biến tại Vatican ngày 15 Tháng Muời Hai.

Các con thân mến,

ĐỨC GIÊSU SINH RA!!!

Trong vài hôm nữa chúng ta sẽ cử hành Lễ Giáng Sinh, một ngày thánh mang nhiều ư nghĩa cho thiếu nhi trong mọi gia đ́nh.

Lại c̣n ư nghĩa hơn cho năm nay v́ là Năm Gia đ́nh. Trước khi Năm Gia đ́nh chấm dứt, Cha muốn viết thơ cho các con, thiếu nhi trên toàn thế giới, và để chia sẻ với các con niềm vui của thời gian hạnh phúc này trong năm.

Lễ Giáng Sinh là một ngày đại lễ của một Hài Nhi, một Hài Nhi vừa hạ sinh. Bởi thế cũng là ngày đại lễ của chính các con! Các con kiên nhẫn trông đợi ngày ấy và cũng sẵn sàng để đón nhận ngày ấy trong niềm hân hoan, các con đếm từng ngày và thậm chí đếm từng giờ chờ đợi đêm thánh ở Bêlem.

Cha hầu như nh́n thấy được hết tất cả các con: hiện đang làm hang đá tại gia đ́nh, tại giáo xứ, tại nhiều nơi hẻo lánh trên thế giới, gây tạo lại khung cảnh và bầu khí mà nơi đó Đấng Cứu Thế đă giáng sinh. Vâng, thật đúng như vậy!

Vào dịp Lễ Giáng Sinh, hang lừa và máng cỏ chiếm một vị trí chính trong nhà thờ; và mọi người đều đổ xô về đó; để làm một cuộc hành hương thiêng liêng, như các mục đồng từng làm trong đêm Đức Giêsu giáng trần.

Rồi ba vua từ Phương Đông, theo v́ sao lạ, đă đến tận nơi nằm nghỉ của Đấng Cứu Tinh nhân loại.

Cả các con nữa, vào những ngày dịp Lễ Giáng Sinh, các con hăy viếng máng cỏ, ghé đến nh́n Hài Nhi nằm trên cỏ rơm. Các con hăy ngắm nh́n thân mẫu của Ngài và ngắm nh́n thánh Giuse, đấng dưỡng nuôi Chúa Cứu Thế. Khi các con nh́n gia đ́nh Thánh Gia, các con hăy nghĩ đến chính gia đ́nh của các con, từ gia đ́nh ấy mà các con đă chào đời.

Các con hăy nghĩ đến mẹ của các con, người đă sinh ra các con, và cha của các con nữa. Cả hai đă lo cho gia đ́nh và nuôi nấng các con, v́ nhiệm vụ của cha mẹ không những chỉ là sinh con cái mà c̣n phải nuôi nấng dạy dỗ con cái từ khi mới lọt ḷng mẹ.

Các con thân mến, trong khi Cha viết thơ cho các con, Cha hồi tưởng lại nhiều năm trước đây Cha cũng từng là một đứa trẻ như các con. Cha cũng từng trải qua những cảm nghĩ an b́nh của Mùa Giáng Sinh, và khi ngôi sao trên bầu trời Bêlem chiếu sáng, Cha muốn cùng các bạn trai gái khác tiến về máng cỏ để sống lại quang cảnh đă xảy ra cách đây hai ngàn năm ở Palestin.

Là thiếu nhi chúng ta thường biểu lộ niềm vui của chúng ta qua lời ca tiếng hát. Ôi thánh ca Giáng Sinh th́ réo rắt và cảm động biết bao mà phong tục của dân tộc nào cũng hát quanh máng cỏ! Thánh ca chứa đựng những cảm nghiệm sâu sắc, và tập trung diễn tả niềm vui và ḷng cảm mến đối với Hài Nhi Thánh đă đến với nhân loại trong đêm cực thánh!

Những ngày tiếp theo sau sinh nhật Đức Giêsu lại cũng là những ngày đại lễ: như sau đó tám ngày, cứ theo như phong tục của Cựu Ước, th́ Hài Nhi được đặt tên. Ngài được gọi là Giêsu.

Sau 40 ngày, chúng ta tưởng niệm ngày Ngài được dâng vào Đền Thánh, theo như tục lệ dành cho bất cứ một bé trai Israen đầu ḷng nào. Vào dịp ấy đă xảy ra một cuộc gặp gỡ rất quan trọng. Khi Đức Maria đưa con vào đền thờ, Ông Ximêông đón gặp Đức Mẹ, đỡ lấy Hài Nhi Giêsu ôm vào ḷng và thốt lên những lời tiên tri sau đây:

“Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đă hứa, xin để tôi tớ này được b́nh an ra đi. V́ chính mắt con được thấy ơn cứu độ Chúa đă dành sẵn cho muôn dân: Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Israen dân Ngài” (Lc 2,29-32).

Rồi ông nói tiếp với Đức Maria mẹ của Hài Nhi: “Thiên Chúa đă đặt cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Israen ngă xuống hay đứng lên. Cháu c̣n là dấu hiệu cho người đời chống báng (c̣n chính bà một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà); và như vậy những ư nghĩ từ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra” (Lc 2,34-35).

Như vậy là ngay trong những ngày vừa mới sinh ra của Đức Giêsu chúng ta đă nghe tiên đoán đến Cuộc Tử Nạn, và rồi một ngày kia cũng liên can đến chính Mẹ Ngài là Đức Maria: trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh Mẹ đă đứng lặng thinh cạnh thánh giá đang treo xác Con ḿnh.

Lại nữa, không lâu sau khi giáng sinh, Giêsu Hài Nhi phải đương đầu với biến cố hiểm nguy: Vua Hêrôđê hung ác truyền lệnh giết tất cả trẻ em dưới hai tuổi, và v́ thế Ngài đă phải cùng với cha mẹ trốn lánh sang Ai Cập.

Cha tin rằng các con đều biết tất cả các biến cố trên liên quan đến việc giáng sinh của Đức Giêsu. Các con được nghe cha mẹ, và các linh mục kể lại, các thầy cô giáo, các giáo lư viên, và mỗi năm các con cùng nhau sống lại cách thiêng liêng các biến cố ấy cùng với Hội Thánh. Vậy là các con đă thâm cảm những trạng huống đầy cảm động trong tuổi thơ của Đức Giêsu.

Các bạn thân mến! Nh́n vào những ǵ đă xảy ra cho Hài Nhi ở Bêlem các bạn có thể h́nh dung nhận biết những ǵ đang xảy đến cho thiếu nhi trên thế giới. Quả thật một em thiếu nhi không chỉ là biểu tượng niềm vui riêng cha mẹ của em mà là niềm vui của Giáo Hội và toàn xă hội.

Tiếc thay, sự thật trong thời đại này là có nhiều trẻ em tại nhiều nơi trên thế giới đang bị khốn khổ và bị đe doạ; đói và nghèo, chết dần v́ bệnh tật và thiếu dinh dưỡng, là nạn nhân của chiến tranh, bị chính cha mẹ ḿnh bỏ rơi và không chỗ nương thân, không nhận được hơi ấm của chính gia đ́nh ḿnh, lớn lên trong sự cam chịu mọi h́nh thức bạo hành và xúc phạm của người lớn.

Làm sao chúng ta có thể làm ngơ khi chúng ta chứng kiến nổi khổ đau của trẻ em, đặc biệt hơn là khi sự khổ đau bằng một cách nào đó do chính người lớn gây ra?

ĐỨC GIÊSU MANG ĐẾN CHÂN LƯ

Hài Nhi mà chúng ta nh́n thấy trong máng cỏ dịp Lễ Giáng Sinh đă lớn lên theo thời gian. Khi Ngài lên 12 tuổi, như các con đă biết, lần đầu tiên Ngài cùng với Mẹ Maria và thánh Giuse từ Nagiarét đến Giêrusalem để dự Lễ Vượt Qua.

Ở đó, trong đoàn người hành hương, Ngài tách rời khỏi cha mẹ, và cùng với các trẻ nam nữ lứa tuổi của Ngài, lắng nghe lời giảng dạy của các thầy trong Đền Thờ, một h́nh thức như “giảng dạy giáo lư”. Các ngày lễ là cơ hội tốt để lưu truyền đức tin cho thiếu nhi vào tuổi của Đức Giêsu thời bấy giờ.

Nhưng trong dịp này đă xảy ra cho Cậu Bé phi thường đến từ Nagiarét là không những đặt ra những câu hỏi rất thông minh mà c̣n cho những câu trả lời thâm thuư với những người đang giảng dạy Ngài. Những câu hỏi và cả câu trả lời gây ngạc nhiên cho các thầy trong Đền Thờ.

Cũng từ biến cố ly kỳ ấy đánh dấu cho việc rao giảng của Đức Giêsu về sau. Câu chuyện bất ngờ trong Đền Thờ Giêrusalem ấy chỉ đơn giản là sự khơi dẫn và phản ảnh cho những ǵ xảy ra vào những năm sau này.

Các con nam nữ trong tuổi 12-của-Đức-Giêsu thời ấy thân mến, các con có nhớ đến những bài giáo lư từng học qua ở giáo xứ, ở cộng đoàn và ở trường học không, những bài học mà các con đă được mời gọi tham dự?

Vậy Cha muốn hỏi các con vài câu hỏi: Các con nghĩ ǵ về các bài học giáo lư của các con: Các con có tích cực tham dự như Đức-Giêsu-12-tuổi từng tham dự trong Đền Thờ không? Các con có năng tham dự các lớp học ấy ở trường và ở giáo xứ không? Cha mẹ các con có giúp các con tham dự các lớp học ấy không?

Đức Giêsu-12-tuổi đă say mê đến bài học giáo lư trong đền thờ Giêrusalem đến độ quên mất đi cha mẹ Ngài. Đức Maria và thánh Giuse cùng với đoàn người hành hương quay về Nagiarét mới nhớ tới Đức Giêsu không có mặt đi cùng.

Hai đấng đă đi t́m Ngài khắp nơi. Họ quay lại và đến ngày thứ ba mới t́m gặp Ngài ở Giêrusalem, trong Đền Thờ. “Con ơi, sao Con lại xử với cha mẹ như vậy? Con thấy không, cha con và mẹ đây đă phải cực ḷng t́m con!” (Lc 2,48).

Câu trả lời của Đức Giêsu thật lạ và làm chúng ta phải dừng lại suy nghĩ! “Sao cha mẹ lại t́m Con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?” (Lc 2,49). Thật là một câu trả lời khó chấp nhận.

Phúc âm thánh Luca đơn sơ thêm rằng Maria “hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong ḷng” (2,51). Thật ra, đó là câu trả lời mà về sau mới hiểu được khi Đức Giêsu đă lớn lên bắt đầu đi rao giảng và công bố v́ vâng phục Cha Ngài trên trời mà Ngài sẵn sàng chịu mọi khổ đau và cả cái chết trên thánh giá.

Từ Giêrusalem Đức Giêsu cùng với Mẹ Maria và thánh Giu-se trở về Nagiarét, nơi Ngài hằng vâng phục cha mẹ Ngài (tiếp nối Lc 2,51). Về giai đoạn này, trước khi Ngài bắt đầu đi rao giảng, Phúc Âm ghi lại rằng Ngài “ngày càng thêm khôn ngoan, thêm cao lớn và thêm ân nghĩa đối với Thiên Chúa và người ta” (Lc 2,52).

Các con thân mến, từ chân dung Hài Nhi mà các con chiêm ngắm trong máng cỏ, các con cũng phải nghĩ đến Cậu Bé Giêsu-12-tuổi ở Đền Thờ Giêrusalem, nói chuyện với các thầy tiến sĩ. Ngài chính là Người sau này, khi lớn đến 30 tuổi, bắt đầu đi rao giảng Lời Chúa, chọn Mười Hai Tông Đồ, dẫn dắt những đoàn người khao khát đi t́m chân lư.

Cứ từng mỗi bước đi Ngài đă xác định sự rao giảng kỳ diệu của Ngài bằng những dấu chỉ quyền lực Thiên Chúa. Ngài đă cho người đui được thấy, chữa lành người bệnh tật, và ngay cả việc cho kẻ chết được sống lại. Trong số người chết được sống lại có con gái ông Giairô, và con trai của bà goá thành Naim, Ngài trao đứa con sống lại cho bà mẹ đang khóc lóc.

Quả thật: Cậu Bé ấy, bấy giờ mới sinh ra, rồi khi Ngài lớn lên, trở thành Thầy dạy chân lư của Thiên Chúa, đă biểu lộ một t́nh thương kỳ diệu đối với trẻ em. Ngài đă bảo các Tông Đồ của Ngài: “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng”, và Ngài nói tiếp: “v́ nước Thiên Chúa là của những ai giống như chúng” (Mc 10,14).

Trong một lần khác, đang lúc các Tông Đồ tranh căi nhau ai là người lớn hơn hết, Ngài đưa một đứa bé ra trước các ông và nói: “Nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, th́ sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 18,3).

Cũng trong dịp ấy, Ngài cũng nặng lời cảnh cáo: “Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin Thầy đây phải sa ngă, th́ thà treo cối đá lớn vào cổ nó mà xô cho ch́m xuống đáy biển c̣n hơn” (Mt 18,6).

Trước mắt của Đức Giêsu, thiếu nhi nên quan trọng biết bao! Chúng ta có thể nói được Tin Mừng chứa đầy những sự thực về con trẻ. Toàn bộ Tin Mừng thực ra được đọc hiểu là “Tin Mừng của trẻ thơ”.

Vậy câu tiếp theo đây mang ư nghĩa ǵ “nếu anh em không trở nên như trẻ nhỏ, anh em sẽ chẳng được vào Nước Trời”? Chẳng phải Đức Giêsu chỉ vào trẻ con làm mẫu mực cho cả người lớn sao? Trong con trẻ có một cái ǵ đó mà không thể thiếu nơi người lớn nếu muốn được vào Nước Trời.

Những người được dành cho Nước Trời phải đơn sơ như trẻ con, và cũng như trẻ con biết tín thác, giàu thin tâm và trong trắng. Chỉ có hạng người này mới t́m thấy trong Thiên Chúa một Người Cha và, nhờ Đức Giêsu, có thể tự biến ḿnh thành con cái của Thiên Chúa.

Phải chăng đây là thông điệp chính của Lễ Giáng Sinh? Chúng ta đọc trong Phúc Âm thánh Gioan: “Và Ngôi Lời đă trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1,14), và một lần nữa: “C̣n những ai đón nhận, tức là những ai đi vào danh Người, th́ Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa” (Ga 1,12).

Con cái Thiên Chúa! Chính các con, các con thân mến, là con cái của cha mẹ các con. Chúa muốn tất cả chúng ta nhờ ân sủng trở nên nghĩa tử của Người. Ở đây chúng ta có lư do chính đáng cho niềm vui Giáng Sinh, niềm vui mà Cha viết thơ cho các con vào dịp cuối Năm Gia Đ́nh.

Hăy vui luôn trong “Tin Mừng về làm con Thiên Chúa”. Trong niềm vui này Cha hy vọng trong những ngày nghĩ Lễ Giáng Sinh sắp tới đây kết tụ được nhiều hoa trái trong Năm Gia Đ́nh này.

ĐỨC GIÊSU TỰ HIẾN M̀NH

Các bạn thân mến, chắc không c̣n ǵ để nghi ngờ rằng có một cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu ta không thể quên trong ngày Rước Lễ Lần Đầu, một ngày đẹp nhất được ghi nhớ trong đời. Bí Tích Thánh Thể, Chúa Giêsu lập ra trong Bữa Tiệc Ly, trong đêm trước khi Ngài Chịu Nạn, là một Bí Tích của giao ước mới, c̣n hơn thế nữa, cao trọng nhất trong các Bí Tích.

Trong Bí Tích này, Thiên Chúa biến thành của ăn cho linh hồn dưới h́nh bánh và rượu. Thiếu nhi nhận lănh Bí Tích này lần đầu một cách long trọng -trong lần Rước Lễ Lần Đầu - và được khuyến khích sau đó năng chịu lễ để giữ mối liên hệ mật thiết với Chúa Giêsu.

Để được Rước Lễ, như các con đă biết, trước hết cần phải chịu Phép Rửa Tội: Đây là Bí Tích trước tiên và cũng là Bí Tích tối cần để được ơn cứu rỗi, Phép Rửa Tội (hay Bí Tích Thánh Tẩy) là một biến cố trọng đại trong đời!

Trong các thế kỷ đầu của Giáo Hội, khi lănh nhận Bí Tích Rửa Tội thường th́ vào tuổi tráng niên nên được kết thúc bằng Bí Tích Thánh Thể, và cũng long trọng như lần Rước Lễ Lần Đầu ngày nay.

Về sau, khi Bí Tích Rửa Tội được ban cho phần lớn là các em sơ sinh - và đây là trường hợp của đa số các con, các con thân mến, v́ thế mà các con không nhớ được ngày các con nhận lănh Phép Rửa Tội - mọi nghi thức long trọng lại dồn về dịp Rước Lễ Lần Đầu.

Mỗi một thiếu niên trong một gia đ́nh Công Giáo đều biết tục lệ này: Ngày Rước Lễ Lần Đầu là một ngày lễ hội vui vẻ tại gia đ́nh. Trong ngày ấy, cha mẹ, anh chị, họ hàng, cha mẹ đỡ đầu, và đôi khi có cả thầy cô giáo và giáo lư viên cùng với người Rước Lễ Lần Đầu lănh nhận Bí Tích Thánh Thể.

Ngày có các em Rước Lễ Lần Đầu cũng là một ngày lễ hội của giáo xứ. Cha c̣n nhớ như mới vừa xảy ra ngày hôm qua, Cha với các bạn trai gái cùng tuổi, Cha lănh nhận Bí Tích Thánh Thể lần đầu tại Nhà Thờ giáo xứ trong thành phố của Cha.

Dịp trọng đại này thường được gia đ́nh ghi lại bằng h́nh ảnh để không lăng quên. Những h́nh ảnh này thường được giữ lại cho một người suốt cuộc đời.

Thỉnh thoảng ta lại lấy ảnh ra xem và lại được gợi lên những giây phút xúc động xưa, trở về với ḷng tinh khiết và niềm vui trong lần gặp gỡ đầu tiên với Chúa Giêsu, Đấng v́ yêu thương quá bội đă trở nên Đấng Cứu Chuộc nhân loại.

Bởi có biết bao thiếu nhi trong lịch sử giáo hội từng lănh nhận nguồn thần lực từ Bí Tích Thánh Thể, đôi khi cả đến ḷng anh dũng! Làm sao chúng ta có thể quên lăng được, chẳng hạn như, những nam nữ thiếu niên thánh trong các thế kỷ đầu mà nay cả Giáo Hội c̣n tưởng niệm tôn kính?

Thánh nữ Anê ở Rôma, Thánh nữ Agatha tử đạo ở Xixilia; Thánh Tátxixiô, một cậu bé được gọi đúng danh hiệu là “Thánh tử đạo cho Bí Tích Thánh Thể” v́ thánh nhân đă chọn lấy sự chết thay v́ phải chối bỏ Chúa Giêsu, đang ẩn ḿnh dưới h́nh bánh.

Và nối dài qua nhiều thế kỷ đến thời đại của chúng ta ngày nay, có biết bao nam nữ thiếu niên được Giáo Hội tuyên phong thánh hoặc chân phước.

Chính Đức Giêsu trong Phúc Âm đă đặc biệt tin tưởng vào các em thiếu nhi, cũng như Đức Maria Mẹ Ngài trong quá tŕnh tiểu sử hằng quan tâm săn sóc những người bé mọn với đôi tay từ mẫu. Các con hăy nghĩ đến Thánh nữ Benađétta ở Lộ Đức, những trẻ em ở La Salette, và ngay trong thế kỷ của chúng ta tại Fatima có Luxia, Phanxicô và Giaxinta.

Trên đây Cha nói với các con về “Tin Mừng của trẻ thơ”: ngay trong thời của chúng ta há chẳng có một biểu hiện đặc biệt trong tu đức của Thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu sao?

Quả là một chân lư tuyệt đối: Đức Giêsu và Mẹ Ngài thường chọn thiếu nhi và trao cho những công tác quan trọng trong đời sống thuộc Giáo Hội và nhân sinh. Cha chỉ nhắc đến một số ít các trường hợp mà trên thế giới ai ai cũng biết, nhưng c̣n biết bao trường hợp khác ít được nghe biết đến!

Đấng Cứu Chuộc nhân loại như muốn chia sẻ với các vị kể trên mối quan tâm của Ngài đối với: các bậc cha mẹ, các bạn trẻ nam nữ khác. Ngài khao khát đợi chờ lời cầu nguyện của họ.

Đâu là năng lực phi thường của lời cầu nguyện của thiếu nhi! Điều này trở nên khuôn mẫu cho cả người lớn: cầu nguyện với niềm cậy trông trọn vẹn và đơn sơ cũng có nghĩa là cầu nguyện như các em thiếu nhi.

Và bây giờ Cha sang đến một điểm quan trọng của bức thư này: vào cuối Năm Gia Đ́nh này, các con thân mến, Cha muốn uỷ thác vào lời cầu nguyện của các con mọi vấn đề trong chính gia đ́nh của các con và trong mọi gia đ́nh trên thế giới.

Và cũng không chỉ có thế: Cha cũng có những ư chỉ khác để xin các con cầu nguyện cho. Đức Thánh Cha trông cậy vào những lời cầu nguyện của chúng con. Chúng ta hăy cùng nhau cầu nguyện hết tâm t́nh cho nhân loại, cho hàng tỉ tỉ con người được quy tụ về cùng một gia đ́nh của Thiên Chúa và được sống trong an b́nh.

Mở đầu bức thư hôm nay Cha đă đề cập đến nổi thống khổ không nói lên được mà nhiều thiếu nhi phải trải qua trong thế kỷ này, và c̣n nhiều thiếu nhi phải chịu đựng kéo dài cho đến ngay lúc này.

Có biết bao nhiêu trong số đó, ngay cả hiện nay, trở thành nạn nhân của thù hận đang nổi dậy tại nhiều nơi trên thế giới như ở Balkans chẳng hạn, và tại một số quốc gia ở Châu Phi.

Mỗi khi Cha nghĩ đến những sự kiện này, ḷng Cha se thắt, Cha phải kêu xin, tất cả các con nam lẫn nữ thân mến, nhận lấy trách nhiệm cầu nguyện cho hoà b́nh trên thế giới. Các con hẳn rơ điều này: t́nh yêu và hoà hợp xây dựng nền hoà b́nh, thù hận và bạo lực huỷ diệt nó.

Các con quay lưng theo bản năng tránh thù hận và được t́nh yêu lôi cuốn: v́ thế Đức Giáo Hoàng tin chắc rằng các con không khước từ lời thỉnh cầu của Cha, nhưng các con cùng hiệp ư với Cha mà cầu nguyện cho hoà b́nh thế giới cùng với một ḷng sốt sắng như các con cầu xin sự b́nh an và hoà hợp cho chính gia đ́nh của các con.

NGỢI KHEN DANH CHÚA!

Cuối thư, các con thiếu nhi nam nữ thân mến, cho Cha nhắc lại cho các con câu thánh vịnh luôn gây xúc động cho Cha: “Laudate pueri Dominum! (Hỡi thiếu nhi hăy ca tụng Chúa!) Hỡi tôi tớ Chúa, hăy dâng lời ca ngợi, nào ca ngợi danh thánh Chúa đi! Chúc tụng danh thánh Chúa, tự giờ đây cho đến măi muôn đời! Ca ngợi danh thánh Chúa từ rạng đông cho đến lúc chiều tà!” (x. Tv 113 (112) 1-3).

Trong khi Cha suy niệm những lời Thánh vịnh trên đây Cha thấy hiện ra những khuôn mặt của các con trên toàn thế giới trước mắt Cha: từ Đông sang Tây, từ Nam chí Bắc. Đó chính là các bạn trẻ của Cha, không phân biệt ngôn ngữ, chủng tộc hay quốc tịch, Cha mời gọi: Hăy ca ngợi uy danh Thiên Chúa!

Và v́ mọi người cần phải ca ngợi Thiên Chúa trên hết mọi sự bằng chính cuộc sống của ḿnh, đừng quên lời Đức Giêsu-12-tuổi đă nói với Mẹ Ngài và Thánh Giuse trong Đền Thờ Giêrusalem: “Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?” (Lc 2,49).

Con người ca ngợi Chúa theo tiếng gọi từ con tim ḿnh. Thiên Chúa kêu gọi mọi người và lời của Người cũng đánh động cả những con tim của thiếu nhi: Người kêu gọi con người sống đấng bậc hôn nhân hoặc linh mục; Người kêu gọi họ tận hiến hoặc nhận lănh công tác truyền giảng đạo... nào ai nói được?

Các con nam nữ hăy cầu nguyện, để nhận biết lời kêu gọi của Chúa đối với con, và để con đáp nhận theo tiếng gọi một cách cởi mở.

Hăy ngợi khen danh Chúa! Hỡi thiếu nhi trên từng lục địa, trong đêm tại Bêlem, hăy nh́n ngắm Hài Nhi vừa được hạ sinh và chiêm ngưỡng niềm vui Lễ Giáng Sinh. Các em ca lên bằng chính ngôn ngữ của ḿnh để ngợi ca danh Chúa. Những âm điệu réo rắt của Ngày Lễ Giáng Sinh vang lên khắp địa cầu.

Có biết bao lời dịu dàng và gây xúc động được cất lên từ mọi ngôn ngữ, khác nào một khúc ca lễ hội vang vọng khắp địa cầu, chen lẫn cùng bài hát của các Thiên Thần, loan truyền vinh quang của Thiên Chúa trên khung trời bao trùm máng cỏ Bêlem: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, b́nh an dưới thế cho loài người Chúa thương!” (Lc 2,14).

Con Một trọng vọng của Thiên Chúa giáng trần giữa chúng ta làm một Hài Nhi, thiếu nhi mọi quốc gia trên địa cầu vây quanh Ngài hăy cảm nhận từ đôi mắt của Ngài là đôi mắt đầy t́nh thương của Cha trên trời, và hăy mừng vui lên v́ được Thiên Chúa yêu thương.

Con người không thể sống thiếu t́nh thương. Con người được mời gọi kính yêu Thiên Chúa và đồng loại, nhưng để yêu thương cho đúng ư nghĩa con người phải nhận biết được Thiên Chúa yêu thương ḿnh.

Thiên Chúa yêu thương các con, các con thân mến! Đó là điều mà Cha muốn nói với các con vào cuối Năm Gia Đ́nh này và vào những ngày dịp Lễ Giáng Sinh, một cách đặc biệt đây là lễ hội của các con.

Mong rằng những ngày ấy sẽ thật vui và an b́nh cho các con; Cha hy vọng rằng trong những ngày ấy các con sẽ cảm nhận được thêm ḷng yêu thương đối với cha mẹ, anh chị em và các thành viên khác trong gia đ́nh của các con.

T́nh yêu thương này phải được làm lan rộng ra cộng đồng, ngay cả trên thế giới chính từ các con, hỡi các con thân mến. Từ đó t́nh yêu có thể giăng trải rộng khắp đến những ai đang cần đến nó, đặc biệt là những người đau khổ và bị bỏ rơi.

C̣n niềm vui nào lớn hơn niềm vui do t́nh yêu mang lại? C̣n t́nh yêu nào lớn hơn niềm vui mà ngài, lạy Chúa Giêsu, mang đến cho ḷng mọi người trong Lễ Giáng Sinh, đặc biệt hơn nữa là trong tâm hồn các em thiếu nhi?

LẠY HÀI NHI THIÊN CHÚA, XIN GIƠ LÊN BÀN TAY BÉ NHỎ CỦA NGÀI, VÀ CHÚC PHÚC CÁC BẠN TRẺ CỦA NGÀI, CHÚC PHÚC THIẾU NHI TRÊN TOÀN THẾ GIỚI.

 

 

nvh chuyển ngữ


cập nhật ngày 12 tháng 12 năm 2005

© 2005  Gia Nhân

Hosted by Web Hosting Công Giáo miễn phí